Nam Thi
1
Sau ba lần bảy lượt cù cưa hứa tới hẹn lui, cuối cùng tôi cũng đi thăm Thân, định bụng sẽ ở lại chơi vài ngày nhưng ngay buổi chiều hôm đó tôi bịa ra lý do để về nhà.
Hắn là bạn thân của tôi từ thời mới vào đại học hơn bốn mươi năm trước. Mà đâu có xa xăm gì, chúng tôi ở hai thành phố cách nhau chưa tới một trăm năm mươi cây số. Mấy năm trước khi còn làm việc cho một công ty du lịch ở Nha Trang, tôi thường xuyên đi qua thành phố Phan Thiết của hắn, có khi mỗi tuần một bận dừng chân để ăn trưa nếu khởi hành từ Sài Gòn vào tám giờ sáng. Hắn dặn tôi cứ phôn báo trước nửa giờ là hắn có mặt để đón tôi. Vậy mà tôi chưa bao giờ gọi hắn, chỉ vì nghe nói hắn làm quan to mà tôi thì nuôi sẵn thành kiến với những bạn bè cũ gặp thời làm ông nầy bà kia.
Tôi đã một lần dại vì tin vào tình bạn nên tôi cất công lên tận Pleiku để can gián hai thằng bạn cũ đấu đá nhau để giành một chức giám đốc. Hai thằng đó chơi thân với tôi thời trung học ở Quy Nhơn, thân đến nỗi bạn bè gọi chúng tối là bộ ba tướng-sỹ-tượng. Số phận đưa đẩy chúng làm việc cùng một cơ quan, lý lịch đều “đỏ”, nhưng lại thuộc hai “phe” khác nhau, mà phe nào cũng muốn “gà” của mình nắm giám đốc của cơ quan béo bở đó. Ghế thì ít nhưng đít thì nhiều, một chức giám đốc nhưng có hai thằng tranh, mâu thuẫn chồng chất, đánh nhau một mất một còn. Tôi nghĩ tôi có thể hòa giải chúng nhân danh tình bạn lâu năm. Thế là tôi bỏ tiền túi lên Pleiku, ngủ khách sạn, rồi liên lạc mời cả hai thằng đi nhậu mà không cho đứa nầy biết tôi cũng mời đứa kia. Khi ba đứa đã ngà ngà, tôi nêu chuyện chúng “hục hặc” với nhau và khuyên “chỗ anh em cũ nên cộng tác với nhau”. Một trong hai thằng cảm ơn thiện chí của tôi rồi ra xe biến mất không thèm bắt tay. Tối đó nó điện mắn vốn, bảo rằng thằng kia đã “chơi” hắn cạn tàu ráo máng nay lại nhờ tôi làm trung gian hòa giải.
Từ dạo ấy, sợ rằng không có cái ngu nào giống cái ngu nào, nên tôi tránh bạn bè làm quan, ngay cả trong đám tiệc tôi cũng tránh không ngồi chung bàn với họ. Lần nầy tôi chịu đi thăm Thân vì hắn đã nghỉ hưu mấy năm rồi. Hơn nữa, trong nhóm bạn xưa của tôi nay chỉ còn sót lại tôi và Thân, cả hai đều đã “có tuổi” – phải tranh thủ gặp nhau một lần, biết đâu lại có đứa ra đi trước.
Thuở đó chúng tôi có năm đứa thuê nhà trọ ở đường Nguyễn Cư Trinh Sài Gòn. Thằng Hà thi rớt, phải đi sỹ quan trừ bị Thủ Đức, ra trường hơn hai năm thì tử trận ở Quảng Ngãi. Thằng Quý đi sỹ quan võ bị Đà Lạt, cuối cuộc chiến mang lon đại úy ở sư đoàn 22, đi học tập mút mùa, rồi vượt biên và chết mất xác ngoài biển, bỏ lại vợ và ba con. Thằng Hữu di tản theo tàu Thương Tín 2, không vợ con, chết già ở Mỹ. Tôi vốn là nhân viên ngân hàng Việt Nam Thương Tín, chưa từng cầm tới khẩu M16 nên được “lưu dung”.
Riêng Thân thì khác. Hắn học Đại học Sư phạm Sài Gòn, ra trường đi dạy ở Bình Tuy hơn năm thì giải phóng. Khoảng đầu tháng 3-1975, hắn bỏ nhiệm sở chạy vào Sài Gòn mặc dầu chiến trận còn ở tận các tỉnh phía Bắc. Tôi rủ nó về ở chỗ tôi vì căn hộ hai phòng ngủ của tôi ở chung cư Lan Đình gần cầu Công Lý khá rộng mà tôi thì vẫn độc thân vui tính, lương giám đốc chi nhánh ngân hàng dư ăn dư để. Với lương “giáo sư” – thời đó giáo viên Trung học trở lên đều gọi như thế – hắn ký cóp bộn tiền gửi ngân hàng để dành cưới vợ, nay thời cuộc đang thay đổi nhanh chóng, “không biết sống nay chết mai thế nào, xài cho hết…” – hắn bảo thế. Hằng ngày hai thằng bạn độc thân ăn cơm nhà hàng lúc Victoria, lúc Thanh Thế, chiều chiều ngồi nhấm nháp café Kim Sơn, Thanh Bạch, Brodard mặc sức xem gái Sài Gòn “bát phố” để “rửa mắt”, chán lại vào Rex xem những bộ phim mới nhất của Hollywood, tối tối đi nhảy đầm ở Maxim’s.
Những ngày Sài Gòn sắp sụp đổ, hắn đi từ sáng đến tối, mặt mày hớt hải như gà bị chó đuổi. Tôi bảo nó “người ta sao mình vậy việc gì phải rối lên thế…”, nhưng không thể giúp hắn bớt sợ hãi. Cả hai chúng tôi đều không có ý định di tản vì toàn bộ gia đình đều “kẹt” ở ngoài Miền Trung, mặc dầu nếu muốn đi tôi đã có thể rủ hắn cùng xuống tàu của ngân hàng VNTT như tôi đã giúp Hữu.
Khi tình hình tạm ổn, tôi hay tin ba má tôi dẫn mấy đứa em hoảng loạn chạy vào tới Cam Ranh rồi quay trở lại quê, may mắn không mất người mất của. Còn hắn về Phan Thiết trình diện rồi ở biệt ngoài đó. Thật ra, qua bạn bè tôi cũng biết hắn thôi nghề dạy học chuyển sang nghề chính trị nhờ lý lịch “đỏ”. Hắn không liên lạc với tôi, nên tôi cũng chẳng muốn tìm hắn, vì ở đời “giàu đổi bạn, sang đổi vợ” là lẽ thường. Cho đến khi hắn nghỉ hưu, hắn mới mò đâu ra số di động của tôi để bắt liên lạc, năm lần bảy lượt mời tôi ra thăm chơi.
Nghe nói, ba hắn là cán bộ lớn ở Hà Nội, điều nầy trước đây tôi chưa hề nghe hắn tiết lộ , tôi cũng chẳng trách hắn vì thời trước ở Miền Nam ai cũng che giấu có thân nhân ở “bên kia”. Nhờ sự sắp xếp của cha và năng lực bản thân, hắn thăng quan tiến chức như diều gặp gió, sau mấy chục năm hắn trở thành một trong những cán bộ chóp bu của tỉnh cho đến ngày về hưu. Còn tôi vẫn là chuyên viên ngân hàng, sau khi nghỉ hưu làm bán thời gian cho một vài công ty tư nhân “cho vui” rồi nghỉ hẳn. Cũng như giày dép, người ta ai cũng có số má. Cái số tôi nó vậy, lình bình như bèo lục bình, nước lên thì mình trôi lên, nước xuống thì dạt theo con nước ròng, vẫn xanh tốt, ra hoa rực rỡ như ai, có điều chẳng sánh được với hoa lan, hoa hồng,…Mà sánh để làm gì? Phận hoa lục bình đã sao nào. Hoa càng đẹp, càng quý càng dễ bị cắt nguyên cành đem bán cho người ta chưng. Hoa lục bình an toàn hơn, mặc sức nở, rồi tàn giữa trời nước mênh mông.
2.
Hắn đón tôi ở bến xe bằng chiếc Lexus màu đen metallic mới cáo cạnh. Lúc đó khoảng 11 giờ trưa. Hắn mặc đồ chơi tennis, dường như hắn từ sân chơi nào đó đển đón tôi. Tôi ngồi trong quán café do hắn chỉ dẫn, cố quan sát mọi người tới lui để tìm hắn. Nhưng cả hai chúng tôi đều không nhận ra nhau, cho đến khi hắn móc MP gọi tôi, “Tấn, mầy ngồi chỗ nào mà tao không thấy…”, lúc đó tôi mới nhận ra hắn đang đứng ngay trước quán cách chỗ tôi ngồi mấy bước chân. “ Tao đang ngồi sau lưng mày nè…”, nghe tôi đáp qua máy hắn quay lại, đút máy vào túi, reo lên: “Thằng quỷ, mầy thay đổi nhiều quá, tao nhận không ra…”. Hắn cũng thay đổi đến độ nếu không hẹn, chắc tôi tưởng nó là người chưa từng gặp trong đời. Hồi đó hắn ốm tong teo, lại làm nghề “bán cháo phổi” nên cứ sợ mắc bệnh lao. Bây giờ mặt hắn tròn bóng nhẫy, bụng bự, tóc nhuộm đen thui xịt keo chải ngược khiến khuôn mặt hắn tròn quay như mặt ông địa. Phần trên phì lũ của cơ thể hắn đè nặng đôi chân ngắn đủn nên trông hắn thêm lùn tịt.
Khi đã lên xe, hắn bảo tôi, “ Sao mầy ốm quá vậy, có bịnh hoạn gì không?”. Tôi đáp, “Chả có bịnh gì nghiêm trọng, mỗi thứ yếu đi một chút nhưng cơ bản vẫn còn xài được năm mười năm nữa…”. Hắn cười rồi than, “ Tao bịnh đủ thứ, áp huyết cao, gan nhiễm mỡ, thận cũng có vấn đề …tao cố giảm cân mà vẫn thế…Cái nghề làm quan thật độc hại, ăn nhậu mấy mươi năm mà còn được vầy là may. Nhiều người nhỏ tuổi hơn tụi mình mà mang đủ thứ bệnh trầm kha, một số ‘tử trận’ vì ung thư gan, phổi, suy thận, đái tháo đường…”. Đúng là “tử trận”, quan trường, thương trường cũng là chiến trường, tất nhiên có thương vong. Sự thành đạt nào chẳng phải trả giá. Tôi tự an ủi kiểu A.Q của Lỗ Tấn: “Xem ra mình cũng may mắn”. Tôi cười vì ý nghĩ đó. Hắn bận lái xe nên chắc không thấy tôi cười.
Con cá trong lờ đỏ mắt, thế mà vẫn có nhiều con cá ngoài lờ lấn nhau chui vô. Không trách được vì cái lờ thật hấp dẫn. Quyền đi đôi với lợi. Nói cho sòng phẳng: không phải ai cũng dựa quyền lực để trục lợi vì vẫn có những ông bà quan thanh liêm. Nhưng trong hệ thống quyền lực muốn giữ bàn tay sạch không dễ, có khi bị hệ thống đó đẩy ra, chí ít cũng bị cô lập. Thời nào cũng vậy. Có vậy, Khuất Nguyên mới tự trầm mình xuống sông Mịch La mà chết. Hắn vốn là giáo viên dạy văn nên rất rành chuyện của họ Khuất. Cuối cuộc viếng thăm, cùng nhau nhâm nhi café chờ xe bus, hắn tâm sự, “tao nghe lời lão ngư phủ khuyên Khuất Nguyên: nước sông Thương Lan trong thì giặt dải mũ, nước sông Thương Lan đục thì rửa chân (1). Sông nào cũng có bến đục bến trong, làm chó gì có nước trong hết theo ý mình. Nước đục dễ thả câu…ha ha”. Tôi đế thêm, “ Đục nước béo cò”. Tưởng hắn giận, ai ngờ hắn còn phụ họa, “Đúng quá”.
Mới gặp lại nhau, tôi đã nghĩ hắn giàu nhưng khi về đến nhà hắn, tôi không khỏi ngạc nhiên. Đó không phải là nhà mà là dinh thự với villa đồ sộ nằm trong khuôn viên rộng mấy ngàn mét vuông trồng đủ loại kỳ hoa dị thảo, từng dãy bonsai, ngoạn thạch to nhỏ, cao thấp dọc các lối đi rải sỏi quanh co. Cuối vườn là hồ trồng sen, súng với nhà thủy tạ tuy không lớn bằng nhưng chắc chắn đẹp hơn nhà thủy tạ của vua Tự Đức ở Khiêm lăng ngoài Huế. Đã có nhiều người chờ chúng tôi với thức ăn đồ uống bày sẵn. Thảo nào, tôi thấy mấy chiếc ô-tô sang trọng đậu ngoài sân trước.
Hắn giới thiệu tôi với mọi người, “ Đây là anh Tấn, bạn chí cốt của tôi như tôi đã nhiều lần nhắc đến, do bận công tác nên mấy chục năm rồi chúng tôi mới có dịp gặp nhau…”. Hắn cố ý không nói đến địa vị nhân viên ngân hàng quèn của tôi. Hắn giới thiệu tên, chức vụ của từng người bắt tay tôi giống như các vị nguyên thủ tiếp đoàn quốc khách. Tôi chưa từng có dịp được bắt tay nhiều quan chức, doanh nhân đến thế. Hắn chỉ bỏ sót không giới thiệu một phụ nữ còn khá trẻ, có lẽ lúc ấy bà ta đang bận chỉ dẫn những người phục vụ bày biện thức ăn, đồ uống. Lúc đầu tôi tưởng bà ta là người của nhà hàng nào đó được hắn thuê làm tiệc nhưng sau đó bà ta cũng ngồi vào bàn và được nhiều thực khách săn sóc chu đáo.
Hắn mời tôi đi tham quan bên trong nhà. Trước hết là phòng làm việc rộng thênh thang với bàn bureau bằng gõ đỏ, ghế bọc da, desktop, laptop lủ khủ. Trên tường treo những tấm pa-nô lớn lồng kính những sơ đồ dự án khu biệt thự cao cấp, resort bờ biển, cao ốc văn phòng,…Hắn thuyết trình, “ Đất là vàng. Người thì sinh sôi nẩy nở, nhu cầu nhà ở, văn phòng, khu nghỉ dưỡng, khu văn phòng ngày càng tăng nhưng đất đai ngày càng thiếu, cung ít, cầu nhiều thì giá trị biên tế càng tăng…Tao nghỉ việc nhà nước nhưng vẫn còn sức làm việc. Làm kinh doanh cho mình có cái thích thú của nó. Trâu chậm uống nước đục. Vả lại, làm việc cho vui…”. Tôi nghĩ đến bong bóng địa ốc không biết nổ lúc nào với nợ xấu hàng trăm ngàn tỷ đồng, các đại gia đang ngáp như cá mắc cạn. Kinh doanh đâu phải “làm cho vui”, hắn đủ khôn để biết điều đó. Thôi, mặc kệ hắn, có sức chơi có sức chịu.
Tôi mệt bở hơi tai đi theo hắn xem từ tầng trệt lên đến lầu hai và nghe hắn thuyết trình từ công việc kinh doanh, các tiện nghi, vật liệu trang trí nội thất, đến chuyện mấy đứa con đang du học và sinh sống ở nước ngoài…Tôi có cảm tưởng hắn đang tranh thủ báo cáo tổng kết với tôi những thành quả hắn tạo dựng được trong mấy mươi năm từ ngày chúng tôi chia tay nhau. Có một điều hắn chưa “báo cáo”, nên tôi phải hỏi: “ Bà xã ông…?”. Tôi chưa nói hết câu, hắn chận ngang, “ A… bã lên Sài Gòn ở với đứa con gái đầu”. Tôi không hỏi thêm.
Hắn đưa tôi đến phòng ngủ dành cho tôi để tôi rửa ráy, rồi cùng nhau trở lại nhà thủy tạ. Tiệc đã bày sẵn, người phục vụ lăn xăn bưng bê, khách cười nói ỏm tỏi. Cuộc nhậu bắt đầu rơm rả như mọi cuộc nhậu của tầng lớp trưởng giả mới trên khắp đất nước nầy. Rượu thịt ê hề, thừa mứa. Những bụng bia đua nhau, thách nhau trút đầy bia qua những miệng phễu. Những khuôn mặt vốn bóng lưỡng càng bóng thêm, đỏ thêm hay tái mét. Và trên bàn nhậu là sự bình đằng, không cần giữ kẽ, không phân biệt trên dưới, lạ quen…Tự do ngôn luận cũng vậy, mạnh ai nấy nói, ai muốn nói gì cũng được, từ chuyện triều đình đến bia ôm, từ triết học đến mánh mung, từ thơ văn đến chửi tục, nói xấu người khác …cứ tuôn ra tùy thích.
3.
Tiệc tàn. Khách biến. Hắn đưa tôi đến “trà đình” ở phía bên trái hồ, nơi dành riêng cho hắn uống trà để “tĩnh tâm” – theo lời hắn. Đúng là một cái “đình” bát giác theo phong cách Trung hoa, lợp ngói lưu ly, cột kèo bằng gỗ quý. Bàn tròn mặt đá cẩm thạch với bốn ghế đẩu đặt ở giữa. Liễu rũ quanh hòn non bộ bằng đá vôi Ninh Bình cao gần hai mét thay thế tấm bình phong. Dưới bóng cây nhãn sum sê cạnh đó treo lủng lẳng nhiều lồng chim.
Hắn tự tay pha trà với bộ ấm chén Tàu cổ. Tôi vốn thích đồ cổ nên tò mò xem dưới đáy bình có khắc chữ Hán “ Càn Long thập bát niên chế”(2), nét chữ sắc sảo, có vẻ không phải hàng nhái. Hắn nói, “ Đồ cổ thật đấy. Đồ gia bảo của một đệ tử tao tặng đấy…”.
Chờ trà ngấm, hắn rót ra chén tống (3), rồi chia đều ra hai chén nhỏ. Vừa nhấp chén trà ô long, hắn vừa mở lời, “ Tao thấy mầy không được vui…”. Tôi phân bua, “ Đâu có. Tại tao đi đường hơi mệt, chưa kịp nghỉ lấy sức mầy đã kéo vào trận. Vả lại, từ lâu tao bỏ nhậu. Mầy cũng nên giảm, tuổi bọn mình nhậu nhiều không tốt”.
Hắn im lặng uống trà, có vẻ trầm ngâm, mãi sau hắn mớ nói, “ Tao biết. Nhưng cuộc chơi nó thế, đã xuống sân thì phải theo bóng, đá bóng cho đến khi trọng tài thổi còi mãn cuộc hoặc bị chấn thương phải rời sân trên cáng…”. Tôi cười, “ Ủa mầy về hưu rồi, vậy mà chưa hết trận đấu sao?”. Hắn phân trần, “ Hưu là với nhà nước. Còn với anh em, đệ tử thì…chưa, còn hai hiệp phụ, còn đá phạt đền luân lưu. Dễ gì muốn nghỉ là nghỉ”. Tôi kêu lên, “ Cũng may, người ta bỏ luật cái chết bất ngờ”. Hắn ho khan một lúc rồi nói, “ Đâu có bỏ. Vẫn còn cái chết bất ngờ đấy. Thiếu gì đứa đột quỵ, đứt bóng, thậm chí dựa cột…”.
Tôi chợt nhớ một chuyện cũ, tôi hỏi, “ Nè Thân, mớ đồ lót phụ nữ hàng ngoại mầy mua ở khu Lăng Cha Cả lúc mới giải phóng, sau nầy có bán được không?”. Hắn cười hô hố, “Bán hết sạch. Tao kiếm bộn tiền, toàn tiền miền Bắc. Mấy bà miền Bắc giá mấy cũng mua. Mầy nhớ dai ghê…”. Chuyện là thế nầy, khoảng giữa tháng Năm 1975, hắn bảo tôi, “Đừng giữ tiền VNCH, nay mai thế nào cũng đổi. Vàng cũng không được xài. Cứ đem mua thứ hàng gì nhà nước không cấm, mà có cấm cũng không dễ kiểm soát. Đồ lót phụ nữ là thứ các bà, các cô thời nào, ở đâu cũng thích, nhất là hàng ngoại sau nầy làm gì có. Tao mua mấy trăm bộ, giá rẻ rề, sau nầy cứ từ từ đem bán…”. Xem ra hắn có máu kiếm tiền bẩm sinh.
Tôi lại hỏi hắn, “ Nhà cửa thế nầy mà mầy sống một mình à?”. Hắn cười, “ Cái số tao nó vậy. Con cái lớn có gia đình riêng, sự nghiệp riêng…”. Tôi buột miệng lặp lại câu hỏi chưa được hắn trả lời đầy đủ, “ Còn bà xã mầy?”. Lần nầy hắn mới chịu khai, “ Tao với bã ly thân cả chục năm rồi, nhưng để không ảnh hưởng đến con cái và công tác của tao, bọn tao thỏa thuận giữ kín, bã lên Sài Gòn ở với con gái lớn…”. Tôi không hỏi thêm và chợt nhớ đến người phụ nữ sồn sồn khá xinh có mặt trong bàn nhậu, luôn được thực khách nâng ly mời và thỉnh thoảng “chỉ đạo” đám gia nhân phục vụ. Tôi nhủ thầm, “À ra thế!”
Đến lượt hắn chuyển đề tài, “ Tao nuôi chim và chó. Chó thì giờ nầy phải nhốt, tối mới thả để giữ nhà; tao có sáu con, gồm bốn con giống berger Đức, một con Phú Quốc và một con chó kiểng Nhật. Còn chim thì chút nữa tao dẫn mầy xem. Nhà tình báo Phạm Xuân Ẩn cũng thích nuôi chó và chim, ông nói thật chí lý rằng chó luôn trung thành và không chê chủ nghèo, còn chim không chỉ biết hót mà có con còn biết nói tiếng người. Tao cũng có một con vẹt rất thông thái…”. Tôi nghĩ: ông Ẩn xem chim và chó là bạn, còn hắn thì khác.
Hắn đưa tôi đến gốc cây nhãn, nơi treo lủng lẳng cả chục lồng chim đủ loài, đủ màu sắc và giới thiệu tôi với nhà thông thái vẹt. Tôi không thấy con vẹt nầy có gì đặc biệt, cũng giống như bao con vẹt khác. Thấy chủ, con vẹt chào bằng thứ tiếng Anh của loài…vẹt mà người Anh chưa chắc đã hiểu nếu chủ nó không nhắc tuồng, “ Good morning”. Rất tiếc lúc đó đã hơn ba giờ chiều. Con vẹt chuyển sang tiếng Pháp, “ Bonjour”. Chưa hết, nó hỏi, “ khỏe không?”, tiếp theo, “ đừng anh”. Đó là nhờ chủ nó thông dịch sang tiếng Việt phổ thông cho tôi hiểu, nếu không tôi chịu chết. Tôi ngạc nhiên chọc hắn, “ Đừng anh, là thế nào? Sao lại đừng?”. Hắn cười, giải thích, “ Đó là nó bắt chước bà bạn của tao. Với mầy, tao không giấu. Mỗi lần tao cao hứng đụng tới bã là bã kêu như vậy. Nhiều lần nghe được, con vẹt nhập tâm nói theo. Mỗi lần thấy tao là nó xổ câu đó. Cũng may, người lạ như mầy, nếu tao không thông dịch thì không hiểu”. Tôi trêu hắn, “ Lần sau mầy nhớ đừng làm gì trước mặt nó, có làm thì dặn bã đừng kêu”. Cả hai chúng tôi cùng cười.
Vốn ngôn ngữ của con vẹt thông thái tưởng chỉ có bao nhiêu đó, ai dè khi tôi và chủ nó bước đi, nó kêu lên liên hồi “ Đ*M*”. Phát âm của nó khá rõ, thoáng nghe là nhận ra ngay. Hắn ngạc nhiên quay lại mắn con vẹt, “ Nói bậy”. Càng bị mắn con vẹt thông thái càng “xổ nho chùm”. Hắn bực mình kéo tôi đi, phân bua, “ Không biết nó học đứa nào? Thôi chết…Tao nhớ rồi. Hôm qua có mấy chú săn sóc cây kiểng hễ mở riệng ra là chửi thề. Để rồi tao kiếm cách cải tạo nó”. Tôi đùa, “ Đâu có sao. Ở đời có khi cũng cần chửi thề như Cao Bá Quát khi ra pháp trường ấy(4)”.
Hắn cố lưu tôi lại chơi nhưng tôi nhứt định về ngay chiều hôm đó. Khi tôi bước lên xe đò, hắn goi dựt ngược: “ Nầy Tấn, tao biết mầy không thích ở chơi chứ chẳng có lý do gì phải về gấp. Tùy mầy. Tao nói thật, mầy ra thăm tao rất vui. Đã lâu rồi tao không có bạn…”. Hắn bỏ lửng nhưng tôi hiểu hắn muốn nói gì. Tôi bắt tay hắn lần nữa và dặn, “Khi nào vào Sài Gòn nhớ gọi tao, bọn mình ra Brodard uống café xem thử có gì khác trước không, nghe nói họ mới sửa lại”. Hắn “ừa” rồi vội vã quay đi.
Một thời gian sau, tôi hỏi thăm về con vẹt thông thái, hắn cho biết hắn đã dùng mọi cách để reset, tẩy não con vẹt nhưng nó vẫn ra rả chửi thề. Nhiều vị quan to, quan nhỏ đến thăm hắn đều bị con vẹt chửi thề vuốt mặt không kịp. Bực mình, hắn mở cửa lồng để con vẹt bay đi đâu thì bay cho khuất mắt nhưng con vẹt bay quanh quẩn trong vườn rồi lại chui vào lồng. Giết nó thì tội. Cuối cùng theo chỉ dẫn của một tay nuôi chim có kinh nghiệm hắn cắt cụt bớt phần ngoài lưỡi con vẹt để nó học nói trở lại, bỏ những tiếng nó đã quen nói. Con vẹt vẫn sống, vẫn ăn ngon, ở lồng đẹp, không còn nói những thứ nó từng nói trước đó nhưng suốt ngày chỉ ú ớ tiếng vẹt không ra tiếng vẹt, tiếng người không ra tiếng người.*
Nam Thi
4-11-2012
Những tên nhân vật, địa danh, sự kiện trong truyện là hoàn toàn hư cấu, nếu có sự giống nhau là hoàn toàn ngoài ý muốn của tác giả. NT
(1) Dịch nghĩa bốn câu của bài Sở từ “Ngư Phủ”: Thương Lan chi thủy thanh, khả dĩ trạt ngô anh hề/ Thương lan chi thủy trọc, khả dị trạt ngô túc hề.
(2) “Càn Long thập bát niên chế” – Chế tạo năm Càn Long thứ 18.
(3) Chén “tống” là chén lớn trong bộ bốn chén trà, dùng để chế nước trà từ trong bình ra trước khi phân đều cho ba chén nhỏ để không có chén nào đậm chén nào nhạt hơn.
(4) Cao Bá Quát: “ Ba hồi trống giục đ*cha kiếp/ Một nhát gươm đưa đ* mẹ đời”.

Anh Nam Thi quý, em đọc liền một hơi, rất thích truyện của anh.
Cảm ơn Trần cô nương.
Đọc liền một hơi chắc bị…hụt hơi, nhỉ ? Bởi truyện ngắn bị…dài. Văn phải viết nhiều chữ còn thơ đôi khi chỉ vài dòng đã có thể “nói” điều một truyện muốn nói. Bài của MH về cha rất hay, rất thấm.
Mong nhận được tập thơ mới ra lò của MH.
Hôm nào phải tìm mua một con mới được
Nhớ đừng “nói lời iu đương” trước mắt nó nhe. Thao khảo truyện của Nhật Chiêu để rút kinh nghiệm nuôi vẹt. Thêm: đừng treo lồng vẹt ở của sổ phòng ngủ nhé.
Con vẹt thông thái thì đã không bị cắt lưỡi ?
Có mấy cách lý giải:
– Dẫu thông thái, vẹt vẫn là vẹt,
– Vì Vẹt thông thái nên bị cắt lưỡi, coi như cắt sự thông thái của nó;
– Vẹt bị cắt lưỡi chỉ vì…hỗn ( chửi thề lung tung)
– Thân phận vẹt nó thế.
-…
Đời vẹt nghe sao nói vậy..vẹt loại nào cũng là vẹt. Chuyện Con vẹt thông thái …thật hay . Bởi vẹt thông thái nên mới bị cắt “lữ”.
Hôm qua sinh nhật Thocon, Hoa Ti Gôn có dự không? Trong mục “thư từ bài vở” mình lại mừng sinh nhật mèo con. Mèo với thỏ cũng một thứ vì MẸO, người Việt mình là MÈO, còn TQ, Nhật, Hàn là THỎ. Suy ra, Thỏ=Mèo.
Cái “lữ” con vẹt có chút xíu, giá như cái lữ bò thì đem làm phá lậu, nhậu hết sẩy. Biết vậy, mình viết truyện” Con bò thông thái” để có món nhậu há! Hẹn lần khác.
Ừ! thì vô tình lộn Mèo với Thỏ như thế cũng có lý nhưng ở đây HTG thấy Thỏ là Thỏ Mèo là Mèo chớ có phải Thỏ=Mèo đâu nà, coi chừng có người lộn là chít TC, MC.
Posted by 113.165.224.177 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Vui long xem mục “Thư từ Bài vở” sẽ rõ.
Xin lỗi lần nữa.
Truyện hay nhưng sao lại nóng thế này ….sos…sos…
Trên mạng, ai muốn ném cái gì lên tùy thích, làm sao cản được, bạn ơi. Xin hãy quan tâm đến truyện thôi, ngoài ra coi như chẳng có. Vui thôi mà.
Khỏi cần kêu cứu (sos) đâu, SOS ạ. Tks.
Không viết chuyện tình nữa sao anh Nam Thi ?
Làm sao bỏ chuyện tình được, Kim Mai. Nhưng vẫn cần đề tài khác cho đủ hoa lá cành. Thế thôi.
Thật ra viết chuyện tình “sướng” hơn chuyện xã hội chằn -ăn – trăn – quấn vì nhạy cảm và dễ đụng chạm. Nhưng đó cũng là thách đố, chẳng lẽ “sợ”.
Nhưng dầu viết chuyện tình hay xã hội hay thứ gì khác nữa vẫn trên tinh thần nhân văn – tôi cho đó là việc nên làm của người cầm bút dầu là chuyên nghiệp hay amateur như tôi.
Ngày chủ nhật vui vẻ nhé.
Nhưng anh viết truyện tình rất có duyên anh à
Vậy là…vẫn viết chuyện tình nhé, xen kẽ với các loại khác.
Không ngờ chuyên gia thất tình lại có duyên với chuyện tình. hè hè. Come on, guy.
Chào đại ca NT, bữa nay đọc kỹ mới thấy đại ca viết bài này khá hay! mà cũng chính cái sự hay nên mới có ngừ bươi móc, mà vì có ngừ bươi móc nên tiểu đệ mới ngộ ra rằng : sở dĩ có cái dzụ bươi móc này là dzì…
Năm xưa…
Chiêu binh dụ tướng hỗng xong!
Thâu đành bôi mặt chổng mông rập rình…
Hận ngừ sao nỡ dzô tình.
“Tôn ma phục quỷ” bỏ mình bơ vơ
Thói đời những kẻ chơi dơ…
Thường ở nơi lũ xác xơ bần hàn
Ai ngờ trong đám giàu sang
Cũng còn có đứa luôn màng chữ Danh
Sẵn sàng đạp thúng, đá mâm
Quên bè quên bạn đã cùng sẻ chia
Không biết nghĩa, chẵng cần tình !
Tham Danh háo Tiếng lình xình quanh ta
Một lòng quyết chí làm đại ca
Xuất ngôn rõ nét khẩu Xà_Tâm Tinh..
Thương thay kiếp sống bạc tình
Buồn thay cho kẻ rập rình móc bươi !
( Xin chia sẻ cùng đại ca )
@ Ông Nô và admin ơi, có cần tiếp tục câu chuyện không hay ho nầy không?
Chuyện đã qua cho qua luôn…”để gió cuốn đi” như một hạt bụi.
Làm ơn thôi đi…
Nô đang bắt rắn để bằm xúc bánh tráng nhậu chơi thâu mà ông anh..!
Vậy là có thể gợi ý cho ông NT có đề tài viết truyện nữa rồi: “Con rắn mù”.
Khổ !
Định nhảy vào chơi với anh em mà bị ông anh cắt bớt lưỡi rồi.
Làm sao đây?
“Ú ớ” cũng được.
Ai cũng có lúc không ngọng thì cũng cà lăm, thế còn tốt hơn câm.
“Chim khôn kiu tiếng rảnh rang
người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe
anh muổng nhớ câu ca dao Bình Định nầy không?
Viet kha sac sao tuy nhien truyen cung moi chi phan anh mot phan nhung do vo cua xa hoi hom nay.
Được”một phần” đã là cố gắng lắm rồi. Tôi chỉ là người học viết văn để cuộc sống về già đỡ nhàm chán thôi. Xin cảm ơn bạn đã nhận xét.
Hy vọng khi nào VN có Leon Tolstoy, H. de Blazac, A. Dumas,…may ra mới nói được toàn cảnh. Nghe nói Nguyễn Mộng Giác với trường thiên tiểu thuyết Mùa Biển Động cũng chỉ phác họa một giai đoạn của xã hội Miền Nam ( tôi chưa được đọc).
Chúc cuối tuần vui vẻ.
Vậy bạn Văn Thanh Hoàng vui lòng chỉ cho tôi và các bạn đọc khác biết truyện nào (bất luận dài hay ngắn) viết bằng tiếng Việt và cho tới ngày hôm nay, tháng 11-2012, phản ánh Toàn Bộ “những đổ vỡ của xã hội hôm nay”. Xin cám ơn trước.
Hoàng ơi, nói qua nói lại cho vui thôi mà. Trò chơi chữ nghĩa có vậy mới dzui.
Đọc truyện ngắn “CON VẸT THÔNG MINH” của anh NT_ như phát họa một bức tranh đời sống thực chủ động bằng gam màu sáng và vài nét chấm phá bằng vệt màu sẫm , đã cô động cái bản chất “tốt khoe xấu che” , “thực _giả lẫn lộn” …ẩn hiện trong mỗi con người hay trong mỗi thời đại… theo thời gian luân vũ được chuyển hóa,hiện hình rõ nét, đọng lại trong lòng người đọc bằng cái “gút chuyện” gợi nhiều điều gẫm suy …
“…Con vẹt vẫn sống, vẫn ăn ngon mặc đẹp,không còn nói những thứ tiếng nó từng nói trước đó, nhưng suốt ngày chỉ ú ớ tiếng vẹt không ra tiếng vẹt ,tiếng người không ra tiếng người.”
Cảm ơn Tác giả, truyện viết sống động, quan sát sắc nét !Đúng là “con vẹt thông minh để đời…”, nhưng hơi …dài anh NT ơi !(cừ)Chúc vui !
Đúng là dài hơn các truyện khác. Viết sao để dài mà không thừa, ngắn mà không thiếu quả khó.
Truyện này với đề tài mới coi như hàng sản xuất thử để thăm dò thị trường (nhu cầu, thị hiếu của “người tiêu thụ”) rồi tính tiếp.
Đôi khi sàn xuất thiệt thua sản xuất thử, chờ hạ hồi phân giải.
Dài quá coi như hành hạ bạn đọc. Mình xin lỗi nhé.
“Hòn đá ném đi-hòn chì ném lại là phản văn hóa, phản nhân văn.” (trích comment của anh Nam Thi).
Tôi thấy đúng vậy anh Nam Thi à. Không những thế, tôi còn tự nhủ mình phải ghi nhớ trong đầu, phải cố gắng học theo quan điểm này để ứng xử trong đời mình. Cám ơn anh.
@ Anh Quế Sơn, Tôi xin phép viết một câu sáo mòn nhưng không tìm được câu khác thay thế:
” Cảm ơn về sự đồng ý, đồng cảm của anh”.
“Đã lâu rồi tao không có bạn…”
Thật cay đắng cho một cuộc đời “chỉ ú ớ tiếng vẹt không ra tiếng vẹt, tiếng người không ra tiếng người.” phải không anh Nam Thi ?
Con người bị tha hóa/ vong thân khi mãi lao vào cuộc chơi quyền lợi, danh lợi…sẽ trở thành con vẹt “ngọng” và có khi còn rụng hết lông ( hình minh họa).
Khi hắn bắt đầu nhận thức được diều đó thì thấy cô đơn và cần có bạn…
Luận đề của truyện là như vậy chăng?
Hỏi cũng chính là trả lời rồi phải không anh Nam Thi !
Đúng là con vẹt thông thái thiệt. Cũng là bài học cảnh tỉnh cho những ai….
Cổ kim có vô số bài học rồi, nhiều người trong đó có những kẻ rất thông thái tuycó học nhưng không hành. Thế mới là đờ…iiiiiiiiiiiiii !!!!!!!!!!!!
Hình con vẹt kinh quá,mà bị cắt lưỡi thì càng kinh hơn
Hình minh họa là của admin. Ông Sáu Nẫu ác quá…chừa cửa cho người ta sống với chứ. Tôi chỉ cắt BỚT lưỡi thôi.
Đọc Con Vet Thông Thái của Nam Thi mà cứ như là xem phim đời thường dài tập lại có cảm giác đứng trước một họa phẩm đậm nét xã hội hãnh tiến đương đại khổ lớn vậy. Phim hoặc tranh đều “Đa sự: thời sự, nhân sự, tình sự, thế sự…”. lenhholangtu tại hạ chỉ xin ngắn gọn: sắc sảo khôn lường!…
Ôi, lệnh hồ huynh đệ. Nếu bà con ủng hộ thì tui “chơi lun” nhiều phim nữa như phim truyền hình nhiều tập của Hàn quốc nhé. Chơi một mình không xuể thì rủ bạn bè cùng chơi.
Tôi nghĩ văn hóa là nền tảng tinh thần của xã hội. Văn hóa chuyển đổi chậm hơn kinh tế nhưng có tính quyết định cho sự tồn vong của một dân tộc. Thế nên Quang Trung mới kêu gọi:” đánh để cho răng đen, đánh để cho tóc dài” nhằm xác đinh tính cách khác biệt Bắc-Nam, Bắc: răng trắng và theo lệnh “quân xâm lược” Mãn Thanh từ quan đến dân đàn ông phải cạo trọc phần trước đầu tết đuôi sam phía sau như người Mãn, người Hán không làm thế thì bị chặt đầu, ( có dịp tôi sẽ trở lại vấn đề nầy đầy đủ hơn).
Cảm ơn về lời khen có cánh…con két.
Truyện đọc thú vị lắm, bạn Nam Thi à! Nó gợi nhớ lại biết bao chuyện tuế toái, ngổn ngang của một thời… không thể nào quên… Không biết có bao nhiêu chú vẹt thông thái như thế đã bị gọt lưỡi để nay chỉ còn ú ớ nói nhựng gì chẳng ra tiếng vẹt mà cũng chẳng giống tiếng người? Không biết có bao anh chàng ưu thời mẫn thế , ngậm ngùi tâm sự kiểu Khuất Nguyên: Sông Thương nước chảy trong veo, Thì ta lội xuống giặt lèo mũ ta. Sông Thương nước đục chảy ra. Thì ta lội xuống … để mà rửa chân?… Chứ không ” tranh thủ đục nước béo cò”, phải không? Có một chút thư giãn cho đời thêm ít nhiều… thi vị?!! Cảm ơn Nam Thi!
Văn à, người ta thường nói thời buổi nầy Thạch Sanh thì ít mà Lý Thông thì nhiều, có người bi quan hơn nói “đời suy quỷ lộng”. Nói vậy cũng có phần đúng.
Nhưng lại có câu tục ngữ rằng: “nước rặt mới biết cỏ úa, nước loạn mới biết tôi trung”, thời buổi có nhiễu nhương mới biết ai là người tốt, xã hội có ngôn ngang mới xuất hiện người có đức có tài để kinh bang tế thế.
Những bọt bèo rồi sẽ tan biến khi con lũ đi qua, và dòng sông lại xanh như mong đợi. Chính vì vậy, mình khâm phục Khuất Nguyên nhưng không thích…cột cục đá vào cổ rồi ùm xuống sông Mịch La.
Vì dẫu sao cuộc đời vẫn đẹp, đúng không?
Một truyện ngắn có nhiều cái để đọc để suy gẫm
Khơi gợi được đôi điều để độc giả đọc và suy gẫm, đó là điều tâm nguyện.
Cảm ơn cô Mai.
Cái con vẹt này ghê thiệt. Truyện có nhiều chi tiết hay
Người còn “ghê” hơn. Con vẹt cũng là một truyện được kể trong 1001 đêm, phải khong Alibaba?
“đã lâu rồi tao không có bạn!”
Có lẽ đó là phút thật lòng nhất : nỗi cô đơn của vẹt và người.
thôi thì cứ hót đi. Những tiếng kêu lạc lõng giữa phù hoa.
một câu chuyện nhẹ nhàng mà vẽ lên một mối cảnh xã hội và những phận người.
chúc Nam Thi có những sáng tác mới
TVD
Posted by 222.254.186.42 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Ông bạn nhà văn TVD của tôi nói…hết ý rồi. “Bối cảnh xã hội và những phận người”, chỉ có 8 từ thôi nhưng bao quát về chiều rộng của không gian, chiều dài của thời gian và chiều sâu của phận người, lòng người.
Tôi chỉ mong nếm một giọt nước trong biển cả mênh mông ấy để biết biển mặn thế nào.
Và cố thấu lòng người để học thương yêu người, kể cả khi đứng trước mũi súng hay dưới giá treo cổ như chúa Jesus vác thánh giá lê bước lên đồi Golgotha
Hãy học tha thứ như Chúa và từ bi hỉ xả như Phật dạy.
Anh Nam Thi viết về đề tài nào cũng hấp dẫn. Quan thì “thức thời”, vẹt thì cũng ‘thức thời” theo kiểu vẹt một cách “thông thái”. Chủ nào tớ nấy. Y chang! Mà tỉnh nào cũng có chuyện tương tự chứ không phải mình tỉnh BT nghe anh. Viết về xã hội thì thế nào cũng đụng chạm ít nhiều., anh yên tâm. XN chỉ quan tâm đến chuyện văn chương và con người anh thể hiện qua văn chương mà.thôi. Chúc anh khỏe để đi thăm cháu..
Cảm ơn TTT dầu có vè khách sáo. Mình mới về tới nhà sau chầu nhậu đãi TUTHUC ở nhà Sáu Nẫu. TT mới từ BĐ vào thăm con.
Mình đưa PT vào truyện vì mình rành địa phương nầy chứ không có ý gì như đã “thưa” ở cuối truyện. Mình chỉ muốn viết về tình đời, về tình người thôi chứ không có ý “bươi óc” chuyện làm quan vì làm quan ở đâu, thời nào cũng thế. Biết đâu nếu mình làm quan to mình cũng thế…nên không dám cao đạo phê phán ai.
Mình đã biết quá nhiều chuyện thị phi, chơi bẩn trong đời nên với những gì độc giả BN viết mình đề nghị admin không cần cắt, vì mình tin ở bạn đọc. Mặc dầu với kinh nghiệm mình có thể biết ai, tại sao. Thôi, quên đi.
Chào anh Nam Thi. Đang ở xa, vất vả vượt rào vào đọc Con vẹt thông thái cho kỳ hết. Ông bà mình nói, 30 chưa phải là Tết, thôi cứ để cho con vẹt ấy sống hết đời mòn mỏi của nó xem sao. Cám ơn tác giả đã ghi lại những ký ức sinh động gắn liền với một giai đoạn lịch sử.
Bạn bình “trúng ý” quá, trong truyện nầy và có thể những truyện sau, mình muốn tái hiện những con người với số phận riêng ở Miền Nam từ 1963 đến 1975 và sau đó. Con người là sản phẩm của các điều kiện lịch sử-xã hội nhưng mỗi con người cũng góp phần làm nên lịch sử.
xunau.org khó vào nhưng âu đó cũng là sự thử lòng những người yêu xunau.
Đọc “con vẹt thông minh”, nuôi nó để “kiu” cho ngừ nuôi dzui tai,dzui cửa dzui nhà …Nhưng níu tui có thì giờ rảnh tui sẽ nuôi “cưởng”! Dzì nuôi “Chim cưởng”,lỡ có bị ai cắt đứt “lữ” đở nó khỏi kiu “chót chét” mất dấu (?)…thì hình thù “nó” cũng dễ nhận ra …dzì bị “đơ” !
Chào anh tui,
Chuyến này anh cho thiên hạ đọc một truyện đã đời, cho con két thông thái trụi lông luôn, andonoidoc phải vậy thì mới phê.
TB khoái quá khi đọc những đoạn này:
“Ghế thì ít nhưng đít thì nhiều, một chức giám đốc nhưng có hai thằng tranh, mâu thuẫn chồng chất, đánh nhau một mất một còn….”
“ Tao bịnh đủ thứ, áp huyết cao, gan nhiễm mỡ, thận cũng có vấn đề …tao cố giảm cân mà vẫn thế…Cái nghề làm quan thật độc hại…”
Cuộc sống là vậy phải không anh, về một phương diện nào đó thì có vay ắt có trả?
Chúc mừng anh. Mến.
Nói thật nhé: khi viết truyện nầy mình biết trước TB “thít” chi tiết, tình huống nào, và dự tính khi nào gặp nhau mình sẽ nói với bạn: ” TB thấy đấy,…”.
Người ta quen kết án lẫn nhau, cay nghiệt với người khác và dễ dãi với chính mình. Tục ngữ BĐ có câu ( hơi tục):”đít mình chèm nhèm, xách đuốc đi xem đít người” là vậy. Tôi đã có thời chỉ làm quan nhỏ mà đã thấy khó, huống chi nếu làm quan lớn, chắc gì tôi “ngon hơn” nhân vật trong truyện.
Người Mỹ có câu nói cửa miệng: “I do my job”- “vũ trụ chi gian giai phận sự”, nghề nào, địa vị nào cũng có cái khó riêng để giữ cho được bàn tay sạch và lương tâm trong sáng. Người ta có thể qua mặt pháp luật, qua mắt thiên hạ nhưng “lương tâm chức nghiệp” thì không nếu còn “nhứt điểm lương tâm” và sự trung thực. Ông quan trong truyện, dầu sao, cũng còn “nhứt điểm lương tâm”…
Dầu sao tôi vẫn tin ở con người.
Anh Nam Thi o7iiiiiiiiiiiiiiii !
” Tẩy não ” con vẹt coi bộ cũng dễ , còn với người thì làm sao đây anh ?!
Lâu quá hổng gặp anh Nam Thi , buồn quá hè !!!
YÊU. Tình yêu có thể cải hóa con người mà không cần biện pháp “tẩy não”.
Phải vậy hông ta ? Để YD thử làm theo lời anh Nam Thi nghen !
Thử đi. Một lần chưa thành công thì thử một lần nữa…một lần nữa nữa…nữa…
không ép-phê không tính tiền.
TUTHUC cảm ơn Yến Du, snags nay về đến nhà 8h30 lo ” đơ chị” …ăn xong nghỉ tí , giờ nay vào XN được rùi ! Ủa TT nhớ 12h30 ngày 10/11 Yến Du có Lắckiu nhà Sáu Nẫu mà sao có comment 122h02 được hay dữ vậy ?
– Anh Nam Thi đi mới 2/3 đường ” bỏ chay.” dzậy mà nhận chức Hội trưởng
” lắcskiu ” he… he !
_ Chào quí thân hữu Trang XN ! mong được nhìn nhau qua các bài viết và lời còm thật nhân văn,… nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, cùng hiểu và học nhau, để mình ngày càng tốt hơn, và bạn mình càng hoàn thiện => xuất sắc hơn trên mọi lĩnh vực…/
Thân Chào !
Từ Thức
Rầu ! bắt quả tó nghen ông bạn già! mới lắc hết chai chivas bữa nọ với Cao Văn Tam tại nhà sáu Nẫu dzìa nè.! lo mà ngủ thẳng lấy sức để còn chăm sóc bà cụ nghen ông woại..!
Ủa anh Cao Văn Tam ở TP na ? Bỏ lâu bây giờ không dùng được Gravatar cũ đội nón bảo hiểm , làm sao hỡi ông Trọng ? chỉ vẽ cho tui và phải xài được lâu chứ vài tuần nó đi đâu mất , không tìm ra ! ?
Hậu trưởng lackiu chớ đâuphải hậu kàrà. Ta bị cắt lưỡi rồi làm sao hát với hò, nên bỏ chạy.
Bảo trọng.
Vậy khi muốn kàrà phải tìm hậu trưởng khác, dí dzụ Vinh Rùa được hun anh NT ?
@ TUTHUC :
Vinh Rùa : chiên trách ăn-chơi,
Nay, được TUTHUC mời… “làm” ka-ra!
Còn bao tật xấu_kê ra,
Vinh Rùa…lãnh hết, không tha thứ gì…
Mặc cho thiên hạ…xầm xì(!)
Sống, nhiu năm nữa? ta thì…cứ chơi!
TUTHUC,hen?
Kara ấy Karaoke
Hát xả stres.. , nên ( Anh) mê điếu đồ
Dám đâu đến chuyện “xô bồ”
Em mà trợn mắt , Anh( chạy ) vô chuồng nằm !
ha.. ha..!
@ Nhân tiện,xin nói với Ngô Đình Hải :
Vô cùng…xin lỗi Hải Ngô,
Hai tập thơ_nhận_không vô tới…nhà.
Bỏ quên ở quán ka-ra
Sau chầu tuý luý, ở nhà…Sáu Nâu(nẫu)!
Bận rày, hổng dám…nữa đâu!
Cứ…sau “chầu nhậu”, thấy mình…ngu…ngu!
Rằng: mình thấy cũng nên…tu!
Lỡ…gặp “bạn quí”,nên tu…hổng đành…
Nhậu cho đến nỗi…tanh bành
Quên cả trời đất,… “rượu hành”_trách ai?
hichic…(mong Hải thông cảm!)
NỊ chỉ cho nè : Anh NO cầm 2 quyển đem về dùm anh Vinh Rùa rùi ! Tới nhà anh NO đòi nghen !
nhậu cho đã quên tập thơ
đầu óc lú lẫn, mắt mờ, chân run
lần sau quên cả mu (rùa) luôn
bởi dzì nướng mọi thịt xương nhậu rồi
Vinh Rùa ơi, Vinh Rùa ơi
Mau tu đạo rượu kẻo đời đi toong
Thâu để Tư tui làm hậu trưởng kàrà nghen ! món này món ruột của tui , nhứt là mới đi tu nghiệp 3 bữa ở sề gòòng dzìa ! hề hề..
Dzìa nhà rùi nhớ thu xếp công chuyện dzô Sài Gòn tiếp nghen anh Tư Thục ! Bà con đang chờ nữa đó ! kaka …
Anh Tu Thục nhậu cũng dzữ mà hát cũng hay qua chời lun !!!
@ TUTHUC
Người dzìa để rượu lại đây
nữa khuya em nhậu gió tây lạnh lùng(*)
người dzìa cho nẫu dzìa chung
có bia cùng uống, rượu nồng cùng dzô
người dzìa nẫu nhớ thấy mồ
dzìa quãi thu xếp mau dzô Sề-gòong
lackiu một trận ra hồn…
nhé TUTHUC
(*) nhái ca dao Bình Định:
“anh dzí bỏ áo lại đây
nữa khuya em đắp gió Tây lạnh lùng”
12g02 YD còm xong leo lên xe đi đường tắt tới nhà Sáu Nẫu để kịp nhậu mờ anh Tư Thục !
Sài Gòn sau trận mưa chiều
Bà con Xứ Nẫu còn Lắckiu (nữa) không hè ?
Tư tui dzìa quãy , nhớ bạn bè !
Hẹn ngày gặp mặt mình hè ( hô) Lắckiu … !
Bài viết dài mà hay lắm anh NT,rất thâm thúy… đó là cách viết của NT mà
Lần sau sẽ viết ngắn hơn để các bạn khỏi mất nhiều thời gian đọc.
Cảm ơn Trần tỷ tỷ.
Anh Nam thi ơi, ờ sài gềng có con vẹt nào giá dưới 2 chục anh mua cho em môt con để khi về nhà gặp bà xã nó chào một tiếng (iêu em) thay mình cho khỏi mỏi miệng nhé.
Chúc anh dẻo dai đều đều.
Từ Sâm
Ở miền Trung có nhiều chim sáo và cưởng. Nuôi cũng dễ. Bạn cứ mua một con, rồi kéo bà xã lại gần lồng, nói “iu em” mưới lần, lần thứ 11 về sau, con chim sẽ nói thay bạn mỗi khi nó thấy bà xã bạn.
Một hôm con vẹt của bác Từ Sâm bị bác gái mắn:
– Con chim nầy láo. Mầy dám kiu tao là “em” hã? Này, này Iu….Iu…này.
Tội nghiệp con vẹt bị bác gái quật chết tươi.
Từ đó chỉ có bác trai TS độc quyền nói “iu em” với bác gái
Chào buổi sáng anh Nam Thi! Một truyện ngắn hay và thâm thuý!
” Ghế thì ít nhưng đít thì nhiều,…”,
” Nhiều người nhỏ tuổi hơn tụi mình mà mang đủ thứ bệnh trầm kha, một số ‘tử trận’ vì ung thư gan, phổi, suy thận, đái tháo đường…”. Đúng là “tử trận”, quan trường, thương trường cũng là chiến trường, tất nhiên có thương vong….”
” Con vẹt vẫn sống, vẫn ăn ngon, ở lồng đẹp, không còn nói những thứ nó từng nói trước đó nhưng suốt ngày chỉ ú ớ tiếng vẹt không ra tiếng vẹt, tiếng người không ra tiếng người.”
Chờ đọc thêm truyện của anh!
Lần tới viết về bánh bèo nhe.
Viết truyện tình riết cũng cạn, không khéo lại nhàm, nên thử viết về xã hội xem sao.
Cảm ơn Đông Oanh.
Ông Nam Thi nầy nổ bà cố, trước 75 đậu tú tài 1, thi rớt tú tài 2, vào SG trốn lính.Mang tiếng con địa chủ nhưng có tiếng không có miếng ( cha mẹ chết sớm, của cải không còn bao nhiêuu, sống vất vơ vất vưởng). Hận đời, theo VC, làm tà lọt chưa đến đâu( nghe đâu, năm 75 mới được kết nạp đảng)
Sau 75, chả nổ là học đại học Vạn Hạnh!!! Lúc đó thiếu người chả được VC dùng cho vào ngành CA, được một thời gian chúng không cần, chả dăng ra khỏi CA…Lại chạy chọt đưa được hai đứa con qua nước tư bản học, nghỉ cũng tậu! Lui về ao làng khoe khoang cầm súng nầy nọ…nghĩ cũng tôi! ÔI, háo danh!!!
@ Ngọc Bích (anh?chị?em?…?):
_ Có vẻ như Ngọc Bích biết nhiều về anh Nam Thi.Nhưng, có một điều cơ bản mà Ngọc Bích chưa biết(hay không muốn biết?) là : Đâu cứ phải có bằng cấp, học vị, chức danh..v/v…này nọ thì mới… “được” nói(hay viết)? Đây có vẻ như một com. “bươi móc”?….vì???
_ Dẫu gì thì “Con vẹt thông thái” cũng đã phản ánh được một mảng đời sống_không ít_của xã hội VN(tạm gọi) “hậu ’75” thông qua… “tình bạn” thời…..?
(“Xin phép”_vì… “đã tới giờ” trưa cuối tuần…)
@ VR ơi, NB “bươi móc” có cái trúng cái sai, chỉ nên quan tâm đến bài viết, đến văn chương. Ở đây không phải khai báo lý lịch, quá trình hoạt động, nên bỏ qua.
Mình muốn viết về những thanh niên Sài Gòn từ thời trước 1975 cho đến nay, với số phận riêng trong dòng chảy của lịch sử, trong đó mình vừa là một người trong cuộc vừa là nhân chứng.
Mình không cố tình “bươi móc” mặt trái của xã hội vì theo mình trong âm có dương, trong dương có âm, tốt-xấu đan xen nhau trong mỗi con người và trong toàn cảnh.
Cảm ơn bạn.
“Chỉ nên quan tâm đến bài viết, đến văn chương. Ở đây không phải khai báo lý lịch”
NT giỏi wá!
trả lời thật hay.
Posted by 222.254.186.42 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Sao lai co nhung coi comment ky cuc vay. Chuyen ca nhan khong nen buoi moc nhu vay
Chẳng lẽ không còn chuyện gì làm sao Ngọc Bích ?
Hơi đâu để ý ba cái chuyện ruồi bu này anh Nam Thi ơi
……..?????…….
Lu nói đúng đấy!
@ bangson, Thanh Huy, Lu, Alibaba
Cảm ơn về sự công tâm.
RB rất thích trang Xứ Nẫu là ở chỗ “Tự do Dân chủ” (ngoài những trường hợp tế nhị, đặc biệt.. không kể đến) — luôn có nhiều “bài mới..” HAY và những lời phê bình phản biện rất là DÂN CHỦ rất quý giá để ta biết những gì phải “loại bỏ” và những gì cần được thay thế “học hỏi” đổi mới để cùng nhau cải tiến đưa đến cái “CHÂN – THIỆN – MỸ”…
RB rất cảm ơn đại huynh Nam Thi lúc nào cũng cho người đọc những bài viết mới, những truyện ngắn mới,… HAY có GIÁ TRỊ cùng những comments đầy KINH NGHIỆM. Một lần nữa RB cảm ơn đại huynh nhà văn, thơ.. nhiều và chúc đại huynh sức khỏe dồi dào, vui vẻ, lackiu đều để tim mạch được chạy tốt và mong được đọc nhiều sáng tác hay của NAM THI. RB rất tin tưởng những “bài viết,…” của đại huynh. Quý mến!
Ôi, cái ông Rong Biển nầy. Mình cũng chỉ cố không trở thành một con vẹt thông thái, được chút nào mừng chút ấy.
Ngoài ra, tôi cũng cố nhìn đời, ứng xử với đời ( qua tác phẩm) một cách nhân văn, không hằn học, ác ngôn, ác khẩu. Sau mở cửa, dường như ở Trung Quốc có xuất hiện văn chương phục thù, tố khổ, quy kết, chụp mũ…quá khứ dầu cho quá khứ đáng lên án ( Maoism, cách mạng văn hóa,….). Hòn đá ném đi-hòn chì ném lại là phản văn hóa, phản nhân văn.
Quan điểm “chân-thiện-mỹ” mà RB đề cập ở trên có lẽ thể hiện một phần như thế chăng?
Cảm ơn RB.
Chào Trảng Lảo !
Buổi sáng cuối từn định cho bọn tui ngầu nhà luyện dzăn thế cà phơ hữ! tấu qua thằng tui và muỗng dùa đã thử sức với cha “phù két” mất dạy rầu ! chã cứ luôn miệng nhắc tới hậu trưởng Yamaham đó, lo mà chửn bị tinh thần chiến đấu nghen !
ta chờ mỏi mắt No quơi
lackiu một trận đã đời ThucTu
ok
È Mr. NO, vẫn khỏe và lackiu đều luôn chứ. Rong nhìn hình minh họa sao thấy giông giống UFO (người hành tinh khác) chứ không phải “Con Vẹt Thông Thái” hihi. Bye Mister. Chúc Mr. NO và anh Sáu cùng everybody thi, văn, đọc, còm.. sĩ của Xứ Nẫu cafe và điểm tâm sáng ngon miệng nhé!
Vậy là “Con vẹt thông thái…ngoài hành tinh”!
Ớt Bay là Đĩa Bay quơi! Quá thông thái hehe! Chúc sức khỏe anh OB lâu quá không gặp. Thân mến!
Anh Ni Tham ui! chuyện dài…. em để dành lúc khác sẽ đọc. Chúc mừng anh có tác phẩm đăng liên tục trên xuwnau.org.
Chúc anh cuối tuần dzui và lackiu đều đều nha.
Lần sau chơi luôn 400 trang để dành đọc trong 10 năm nhé.
Tuần trước mình có về BĐ vì bận lo đám tang đứa cháu nên không gắp bạn bè. Tiếc.
Chiều nay lackiu mừng TUTHUC vào Sè goòng.
Wã TUTHUC vào sè gòong sao giả lơ Trần muội muội dzậy huynh NT ?
TUTHUC vào mấy hôm rồi, mới liên lạc hôm qua với lão No
Những nhân vật như vậy trong đời sống …nhiều…nhiều lắm
Chỉ cần ngâm cứu một con là biết hết “phần còn lại của thế giới” Vẹt, như người ta lấy một ít tế bào ung thư làm sinh thiết vậy mà.
Vậy hôm nào anh cứ tiếp tục viết phần còn lại của ” thế giới” Vẹt nhé !
OK. Bạn thích Vẹt Brasil hay vẹt châu Phi?
Con vẹt vẫn sống, vẫn ăn ngon, ở lồng đẹp, không còn nói những thứ nó từng nói trước đó nhưng suốt ngày chỉ ú ớ tiếng vẹt không ra tiếng vẹt, tiếng người không ra tiếng người.*
________
Hình như không chỉ một con vẹt này đâu anh Nam Thi
Bạn vui lòng chỉ cho tôi một con khác thông minh hơn để tôi “vẽ” thêm truyện nữa cho đủ đôi vẹt.
Cảm ơn.
Dài quá chưa đọc,nhưng sao hình con vẹt xấu xí quá
@ Chào buổi sang mọi người.
May quá, chưa bị chê, chỉ bị than phiền “dài quá”.
Rút kinh nghiệm. Truyện ngắn khác sẽ…ngắn hơn.
Cảm ơn góp ý.