Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Tám, 2012

Từ Sâm

Tôi có thằng bạn,  lâu không gặp nhau thì nhớ, mà gặp thì chào hỏi, bắt  tay, bai bai không sao chứ năm mười phút tâm sự là bắt đầu sinh chuyện.

(more…)

Read Full Post »

Chế biến đêm

Phạm Thị Cúc Vàng

Ước gì ta cắt được đêm ra từng mảnh
biến chúng thành những chiếc bánh con con
không còn nữa khối đêm đặc quánh
ta ăn bằng hết ngần ấy bánh thơm ngon

. (more…)

Read Full Post »

Một lời hứa

Hoang Vu

Có bao giờ em tự hỏi từ đâu
Ai đem đến mỗi năm khi vào hạ
Nhìn phượng tím nở hoa nhiều hơn lá
Lại nhớ về chùm phượng vỹ quê hương
. (more…)

Read Full Post »

Đỗ Hồng Ngọc

Tôi đi giữa Boston. Cả một mùa thu. Trọn một mùa thu. Nhớ tới Xuân Diệu với “Lá không vàng, lá không rụng, lá lại thêm xanh, ấy là mùa thu đã về, mùa thu mới về, yểu điệu thục nữ…”. Thực ra, lá như ráng níu lại chút xanh, và vì níu lại nên có vẻ chặt hơn, xanh hơn lên mà thôi. Bởi vì rất nhanh, lá bỗng vàng rượm, vàng rực, vàng tía, vàng buốt… và bầu trời rộng ra, thênh thang, yểu điệu kỳ cục. Mới mấy ngày thôi mà cây cứ tô dần tô dần cái màu vàng buốt, óng ả, rực rỡ chen lẫn với xanh đậm, xanh lợt mong manh đó… và sáng hôm sau, rơi từng lá từng lá tràn ngập các lối đi.

Thu ở Boston hình như lạ hơn thu ở những nơi khác trên nước Mỹ, nên hàng năm cả nước Mỹ hành hương về Boston giữa mùa thu vàng. Họ không gọi Autumn – mùa Thu, mà gọi Fall – mùa Rụng, bởi vì chỉ có lúc lá rụng bời bời như vậy người ta mới thấy hết được nỗi vui mừng, nỗi xót xa, nỗi buốt nhớ… không rõ vì đâu. Và vì Fall, người ta dễ “fall in love” có phải, vì vậy mà người qua đường như cũng đẹp thêm ra, luộm thuộm thêm ra với lụa là gấm vóc, không còn nhếch nhác mùa hè mà cũng chưa cục mịch mùa đông. Tôi chưa có lần nào được sống thu như vậy, hoặc là chỉ sống với mùa thu sách vở, tưởng tượng ra cái mùa thu không có thật giữa miền Nam mưa nắng hai mùa nên tôi cứ lang thang, lang thang mà dòm cho hết cái thu của Boston. Và tôi bỗng nghe. Vâng, lúc đầu tôi chỉ định dòm thôi nhưng tôi bỗng nghe, không phải là tiếng quạ kêu quang quác thảng thốt, cũng không phải tiếng chim cu gù rúc rúc quyến rũ mà là một thứ tiếng lạ, tôi chưa từng nghe bao giờ, tiếng thu. Và tôi giật mình nhớ Lưu Trọng Lư. Chính Lưu Trọng Lư chứ không phải ai khác. Em không nghe mùa thu. Rõ ràng thu không phải để dòm, để ngó, để ngắm, để nghía… mà chỉ có thể để nghe. Mà cũng không phải để nghe tiếng, dù là tiếng lá rụng mà để nghe mùa. Cái tiếng mùa đi, mùa về, cái tiếng đời của mỗi chúng ta. Nó ở trong không gian dằng dặc, đùng đục thênh thang kia, và ở cả trong thời gian hun hút, héo hon rơi rụng nọ, một thứ “tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi…” (TCS) đó chăng.

Tôi bước đi từng bước nhẹ dưới những vòm cây và nghe cho hết tiếng thu về. Dưới chân mình là từng lớp lá rụng, bước chân bỗng như hẫng đi và tôi chợt ngơ ngác. Thấy mình như không còn là mình nữa. Hay mình là nai? Có thể chứ? Con nai vàng ngơ ngác của Lưu Trọng Lư? Và… Ơ hay… Có lẽ nào… Hay cũng chính là… Cũng có thể là… không hề có một con nai nào cả, mà nhà thơ, chính nhà thơ là nai! Thôi rồi, đừng có hòng mà giấu giếm gì nữa nhà thơ ơi! Chính nhà thơ là con nai vàng đang bước đi từng bước huyễn hoặc ngơ ngác đó thôi, sao lâu nay cứ làm cho người ta tưởng là có một con nai thiệt, đến nỗi trong một bài dịch thơ sang tiếng Mỹ, người ta cứ dịch con nai là con nai, có tội nghiệp không chứ! Phải rồi chính nhà thơ mới là con nai, một con nai ngơ ngác, nghe tiếng mùa yêu và fall in love. Với ai, vì sao nên nỗi? Có phải cái tiếng thổn thức, cái tiếng rạo rực của ai kia đã một hôm thu làm cho chàng thi sĩ trẻ tuổi trở thành một con nai, lang thang dẫm ngập lá vàng, hẫng bước đi mà chẳng biết về đâu, vì sao…

Đỗ Hồng Ngọc

Read Full Post »

 

 Hệ thống kiến trúc tháp Champa trên vùng Tây Nguyên là một hình ảnh của nền văn hóa Việt Nam đa sắc tộc trong lịch sử.    

Vùng đất Tây Nguyên trải dài trên địa bàn 5 tỉnh từ Kom Tum đến Đăk Nông, nằm về vị trí phía Tây và Tây Nam Trung Bộ (phía Tây dãy Trường Sơn) nơi có núi cao, thác dữ, cùng núi rừng đại ngàn tít tắp. Những cuộc khai quật khảo cổ học tại Kom Tum (Lung Leng); Gia Lai (Trà Duôm, Biển Hồ); Đăk Lăk (Buôn Triết, Chư Ktu); Đăk Nông (Cư Dút ); Lâm Đồng (Cát Tiên, Lâm Hà) đã cho biết nơi đây từ thời Tiền – Sơ sử đã có những cộng đồng người sinh sống, quản lý vùng đất Tây Nguyên. Nhiều di chỉ cư trú rộng hàng vạn mét vuông với nhiều loại hình hiện vật: các công cụ sản xuất đồ đá, các loại hình đồ gốm minh chững cho sự tồn tại lâu đời, nhiều thế hệ của các cộng đồng người ở đây. (more…)

Read Full Post »

Mơ gặp mẹ

Nam Thi

 
.
Dầu con biết
mẹ đã qua đời
con vẫn thèm được gọi: “MẸ ƠI…”
 .
Sáu mươi năm xa mẹ
dằng dặt đời người dâu bể
tóc con bạc trắng rồi
nếu mẹ gặp lại con
không biết mẹ còn nhìn ra con không nữa
đứa con bé bỏng của mẹ ngày xưa.
 .
Chiều nay như mọi chiều
con thắp hương và nhìn ảnh mẹ
con gọi thầm: ” MẸ ƠI…”
Giá như ngày nào mẹ con ta gặp lại
Mẹ ơi!
Con biết mẹ sẽ nhận ra con
đứa con một thời bé bỏng
 .
Chắc không còn xa
không còn xa
con được nghe mẹ hát:
“À ơi…con ơi con thét cho ngoan…”

 

Mùa Vu Lan 2012.

Read Full Post »

Ra đời và hình thành như một số thương cảng dọc theo ven biển miền Trung, Quy Nhơn từng đóng vai trò quan trong trong sự phát triển kinh tế Đàng Trong từ thế kỷ XVI- XVII. Những dãy phố sầm uất bên cạnh các hiệu buôn nổi tiếng đã minh chứng về một thời huy hoàng của thành phố biển này. (more…)

Read Full Post »

                   Từ Quốc Hoài

Chậm muộn

con sóng cuối thu tìm bờ đêm

bông lông lời gió sao ta cứ nhớ

xa xôi Qui Nhơn (more…)

Read Full Post »

Ở cuối đường

Hoàng Lộc

dù sao thì trời đã sắp tối
con đường cũng không còn bao xa
bước chân anh lâu rồi thấy mỏi
mà chân trời mơ hồ đằng kia

. (more…)

Read Full Post »

Từng con cá ồ hấp được người ăn gỡ đều từng bên, hết bên này đến bên kia. Dùng bánh tráng cuốn cá cùng rau sống dưa leo và mắm ngon, thì chỉ việc ngồi ăn đến no, quên… đường về. (more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »