Phan Thanh Cương .
Mẹ ta mũi chỉ đường kim,
Miệt mài khâu lại nỗi niềm âu lo.
Tiễn con chiều nặng bến đò,
Bước nhanh, bước chậm, mẹ đo tháng ngày.
Khuất cha, mẹ nặng hai vai,
Vai mưa,vai nắng, gánh ngày sang đêm.
Nửa con mẹ giục con tìm,
Còn nửa của mẹ bên thềm gió lay
Dây trầu lại quấn thân cau,
Quấn trăm năm một niềm đau u hoài.
Cuộc đời có mấy vòng xoay,
Xoay qua vòng cuối mới hay được mình.
Con đi ôm hết bình minh,
Để mẹ lại với vô tình – hoàng hôn.
Giá mà đổi được càn khôn,
Con xin đổi lại hoàng hôn của người.
Ru con lòng mẹ đầy nôi,
Mẹ ta tránh hát những lời thiếu cha.
Tiệc tùng con ở nơi xa
Vườn xưa còn đó dưa cà muối rau.
Nắng Miền Nam nhiều lúc rát đau,
Nắng không theo được chuyến tàu về Trung.
Người đi dù khắp muôn trùng,
Tiếng ru lòng mẹ vô cùng trời xanh
Về đây nguồn cuội đất lành,
Thơ là nhang khói bay quanh chốn này.
Mẹ ta cười ở đâu đây,
Vườn xưa mây trắng về bay ngập ngừng .
Sài Gòn 2010

Men chao tac gia !bai tho cam on tac gia da co nhung suy nghi dong cam voi nhung ai xa me . Men chuc tac gia se co nhieu suc khoe de buoc di tren con duong minh dang di nhe !god bless you !
Những câu thơ thật xúc động dành cho mẹ , hay quá !
Chào nhà thơ mới của Xứ Nẫu .org . Chúc vui vẻ nhé .
Lại một người nữa gọi PTC là nhà thơ rồi, không phải nhà thơ đâu, thấy XUNAU.ORG vui nên PTC xin nhập cuộc. Cảm ơn lời chào và lời khen của YD . Chúc YD sáng tác nhiều , hay.
Cảm ơn Phan Thanh Cương đã cho tôi đọc được một trong những bài thơ hay nói về mẹ.
Mình với VCM chắc bằng tuổi nhau đó. Đọc thơ bạn nhiều lúc mình thấy đời người và đời mình nhẹ nhàng thêm. Cảm ơn sự cảm nhận của bạn.
Tình mẹ thật bao la…”như biển Thái Bình dạt dào”
Cảm ơn ĐS đã đọc và trích một câu trong bài Lòng Mẹ, để nói lên sự lớn lao của người mẹ.
Thương mẹ con buồn ,
khó nhọc gian lao
Xa mẹ bao ngày
Nhớ mẹ lòng đau
(M.V)
Rất cảm ơn VinhK8quangtrung đã “minh hoạ” cho bài Hoàng Hôn Mẹ một video, có ý nghĩa sâu sắc, ý nhị. Vài hình ảnh người mẹ có tính nghệ thuật cao. Chúc sức khoẻ.
Một bài thơ hay
Cảm ơn TôTi Châu có lời khen.
” Hoàng hôn mẹ” ngập tràn cảm xúc nỗi gian nan khổ cực và tình thương của người mẹ luôn dành cho người con thân thương của mình !
– cảm ơn TG Phan Thanh Cương, cây bút mới trang XN đã cho đọc một bài thơ hay, tuy TUTHUC đã được đọc nhiều bài viết về Mẹ .
Khi nào PTC gặp bài thơ hay về mẹ của ai đó viết sẽ chuyển cho TT nhé. Đây là đầu PTC gởi cho XN.org. Cảm ơn comment của TT.
Bài thơ cảm động quá! Cám ơn tất cả những thi sĩ, nhạc sĩ đã viết về Mẹ. Những bài thơ Mẹ lúc nào cũng làm con rưng rưng … Mẹ ơi!
Đến 64 a lo nhưng PTCV đâu cho số điện thoại? Cảm ơn PTCV đã biết ơn những thi sĩ, nhạc sĩ viết về mẹ.
Thơ là nhang khói vây quanh chốn này
Mẹ ta cười ở đâu đây
vườn xưa mây trắng về bay ngập ngừng.
Thơ hay quá PTC ui! Đọc thơ làm chị nhớ mẹ ở quê nhà quá!bài thơ viết về mẹ thật cảm động……
Em tưởng vào đây không gặp chị chứ. May quá em ở đâu chị ở đó.
Nhờ chị mà em muốn viết nhiều. Cảm ơn chị nhiều nhé.
Bài thơ viết cho Mẹ rất cảm động khi đọc :
” Mẹ ta mũi chỉ đường kim
Miệt mài khâu lại nỗi niềm âu lo ”
Tội Mẹ hí? Phải không Cương?
Dạ! Chừ không có gì để dành cho mẹ, chỉ còn vài câu thơ thôi.
Khi mô rảnh, em ghé tới anh. Chúc anh vui.
Mẹ già như chuối chín cây
Như xôi nếp mật như đường mía lau
Mẹ là đề tài hình như là vĩnh cửu phải không nhà thơ ?
PTC không phải nhà thơ đâu,
Vâng, mẹ là đề tài muôn nơi và muôn thuở, có những nhạc sĩ khai thác đề tài này cộng với trái tim và trí tuệ đã làm nên những bàn nhạc bất tử ( Lòng Mẹ..) Cảm ơn TM đọc và trích ca dao.
Đọc xong muốn khóc quá. Tình mẹ thương con là vô bờ
Thúy Loan cứ khóc, nếu có chảy nước mắt thì giọt nước mắt này là thiêng liêng, đáng yêu, đáng trân trọng nhất.Cảm ơn TL đọc, chia sẻ.
Bài thơ cảm động lắm
Xin cảm ơn Người Nhơn Lý đã đọc . Từ: “Mẹ ” tự thân nó là một sự cảm động rồi.
Tôi thích hai câu này ( hay quá!)
Nửa con mẹ giục con tìm,
Còn nửa của mẹ bên thềm gió lay
Chừng ấy cũng đủ để thấy tấm lòng thương con vô bờ bến của người mẹ!…Cám ơn quynh PTC.
Em là em của anh Nguyễn Tấn Lực ( cùng trường sau 3 khóa)
Cảm ơn anh để ý hai câu này. Mong gặp anh ở 64..Chúc anh vui.
Những câu thơ của Phan Thanh Cương ngồn ngộn hình ảnh, ngập tràn cảm xúc về những gian nan, vất vã, hy sinh của một người mẹ đơn thân, đơn chiếc
dành cho đứa con ruột thịt của mình thật cảm động .
Hẳn sẽ là :
…”Mẹ ta cười ở đâu đây,
Vườn xưa mây trắng về bay ngập ngừng .” thôi PTC à !
Gặp anh đây rồi! Vẫn đôi mắt kiếng, nửa cười nửa không như tranh của Leonard da Vinci về bức họa Mona Lisa.
Đây là bài đầu em gởi cho XN. Hy vọng với tấm lòng người con xa nhà :Mẹ ta cười ở đâu đây,
Vườn xưa mây tắng về bay ngập ngừng.
Cảm ơn anh Tú Gàn đã đọc kỹ và chia sẻ, đồng cảm. Chúc anh khỏe.
Tôi cũng chịu hai câu nầy, Tú Gàn à. Mỗi buổi chiếu tôi đều thắp hương bàn thờ cha mẹ, tô tiên. Ngay chỗ tôi đang ngồi cũng có ảnh mẹ tôi – tấm ảnh duy nhất và cuối cùng mẹ chụp với các con năm 1952.
Và mỗi lần về lại ngôi nhà xưa ở Tây Sơn, tôi đều có cảm giác: “Mẹ ta cười ở đâu đây. Vườn xưa mây trắng về bay ngập ngừng”.
Cảm ơn tác giả.
Tâm sự riêng tư bất chợt của huynh đã làm TG nghe cay cay trong mắt…chiều mai huynh nhớ thắp thêm 1 nén hương tưởng nhớ mẹ giùm TG nhé ! Ở nhà đây, TG cũng thường thắp hương vào chạng vạng mỗi chiều…
May mắn là TG vẫn đang sống với mẹ mình, nhưng biết còn bao lâu nữa…?
AD cũng khựng lại khi đọc comment này của anh Thuận Nghĩa. Bất luận ta là ai, bao nhiêu tuổi đời, thì mẹ cha vẫn là nơi nương tựa bình yên vĩnh viễn. Và, bỗng dưng thương…con mình đứt ruột.
Sao giống nhau thế – mình cũng thương con đứt ruột, nhớ cháu ngoại das diết nữa…nhưng không nhớ vợ ( BX đi nuôi cháu ngoại). Chẳng là bã cũng ham cháu quên cả chồng già. Thôi cũng được, tất cả cho thế hệ sau. Nước mắt chảy xuôi mà. Tậu !!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Anh Thuận Nghĩa nói chuyện với anh Tú Gàn vẫn không quên cảm ơn tác giả Hoàng Hôn Mẹ. Vậy PTC cảm ơn anh nhiều nhé. Chúc anh vui, thường xuyên nói chuyện với anh Tú Gàn.
Anh Phan Thanh Cương cũng nhảy vào sân này hả,biết uống rượu bàu đá không ?
Biết uống rượu Bàu Đá chứ! nhưng PTC nhảy vào sân này để mai mốt có dịp gặp anh em, bạn bè Xứ Nẫu ở Sài Gòn.( chị Hoàng Kim Chi nói vậy). Hơn nữa Hương Xưa , Xứ Nẫu đâu cũng là nhà.
Cuộc đời có mấy vòng xoay,
Xoay qua vòng cuối mới hay được mình.
+++
Ý của hai câu này hay quá đầy suy tưởng
Đúng vậy Thanh Huy ạ. Đời xoay ta nhiều vòng lắm, tại mình quen nên không chóng mặt. Tiếc thay! Đến vòng cuối mới hiểu được mình, quay về nguồn cuội, mẹ đã đi xa…
Cảm ơn Thanh Huy đã đọc và để ý câu trên .
Đọc bài thơ tự dưng nhớ mẹ quá . Cuộc đời mẹ mẹ cũng như trong câu thơ
“Khuất cha, mẹ nặng hai vai,Vai mưa,vai nắng, gánh ngày sang đêm”.
Người viết bài này khi đọc lại vẫn thấy nhớ mẹ như Minh Huy vậy. Cảm ơn MH đọc thơ và đồng cảm.