Đào Thị Thanh Tuyền
Trước đó là quãng thời gian đầy sóng gió với gia đình chúng tôi (tôi, Khang và Nhím), đặc biệt là Khang, anh phải gồng toàn bộ gánh nặng gia đình khi ấy. Thế nhưng, với tôi, không thể có khoảng thời gian và không gian nào êm đềm hơn thế trong cuộc đời của mình.
Mùa hè năm đó Nhím chuẩn bị vào lớp 9. Chúng tôi dọn về Th. sau khi Khang vấp một cú lừa, gần như trắng tay trong một phi vụ làm ăn, không dính vào vòng lao lý là may! Tôi, cách đó không lâu, một ngày, chợt phát hiện mình không còn khả năng làm mẹ vĩnh viễn bởi một khối u hiện hữu trong cơ thể có nguy cơ chuyển thành K. nếu không phẫu thuật sớm. Tôi suy sụp nhìn Khang đầu bù tóc rối, ánh mắt vô hồn. Bé Nhím nhìn ba, mẹ và mím môi xếp sách vở vào thùng, lấy băng keo hàn kín, chờ đợi một chuyến chuyển nhà, quyết không rơi một giọt nước mắt và không bước chân ra khỏi nhà dù bạn bè nó suốt ngày gọi điện thoại rủ đi đâu đó để chia tay.
Đêm trước ngày phẫu thuật, tôi chỉ nói với Khang một câu rằng, biết đâu tôi không qua khỏi và Khang hãy gắng nuôi Nhím đến bờ đến bến, sau đó giữa chúng tôi là khoảng không im lặng đến ghê người. Tôi không hiểu Khang nghĩ gì và tôi biết chắc chắn rằng khi ấy, tôi không quan tâm đến điều đó nhiều lắm. Những suy nghĩ trong đầu tôi bị chẻ vụn, xáo lên, trộn xuống lộn xộn. Đêm dài như vô tận! Ánh đèn néon cùng với màu tường sơn trắng tạo thành một màu chói lóa. Tôi nhắm mắt. Không nôn nao, không chờ đợi. Phía trước mặt là bức tường chắn ngang, không có con đường đi tiếp nhưng cũng không thể ngoái về phía sau, nơi có những con đường đã đi qua nhiều gập ghềnh, xô lấn; vinh quang cũng có mà đắng cay cũng từng. Thỉnh thoảng có tiếng chuông điện thoại reo lên và giọng khàn đục của Khang trả lời ai đó rồi mọi thứ chìm vào yên lặng khiến tôi có cảm giác tiếng máy điều hoà dường như to quá, nó vang lên rồi ong ong trong đầu tôi những âm thanh hỗn tạp không phân biệt là của đường phố, hay tiếng sóng biển, hay tiếng gió mưa gào thét. Rồi bỗng dưng, những âm thanh ấy chợt tắt ngúm và tôi như người đang chạy nước rút, bị hụt chân, mất thăng bằng ngã chúi nhụi.
Sau này, Khang nói, có lúc anh thấy tôi lim dim, lơ mơ, rồi tôi nói thầm điều gì đó, rồi lại mở to đôi mắt nhìn lên trần nhà không chớp và anh bỗng thấy tôi xa lạ, một người nào rất khác chưa hề một lần quen biết!
Sáng hôm sau, Khang tiễn tôi một đoạn ngắn trong hành lang bệnh viện, tôi không quay đầu lại bởi bước chân và ánh mắt tôi phải bám theo tấm áo blouse trắng trước mặt. Mọi thứ sau đó diễn ra rất nhanh cho đến khi tôi thấy lạnh, rất lạnh, run lên từng cơn, lập cập, tôi lấp vấp trả lời cô y tá những câu hỏi gì đó rồi chìm vào vô thức cho đến khi những cơn đau dồn dập thúc tôi tỉnh dậy.
Những ngày sau đó, tâm trí tôi chỉ chú mục vào cơn đau và cố gắng làm mọi cách xoa dịu nó. Tôi hoàn toàn không quan tâm Khang làm thế nào để có cho tôi những chén cơm mềm, canh nóng hay Nhím ở nhà ăn gì. Mối quan tâm của tôi lúc đó chỉ là nhịp thở. Tôi tập trung vào nó, hít thở và đếm, và cảm nhận được sự huyền nhiệm của thời gian qua từng giây, từng phút, từng giờ đồng nghĩa với cơn đau lui dần từng chút một cho đến ngày tôi đi đứng bình thường và chúng tôi dọn về Th.
Nơi gọi là nhà chúng tôi khi ấy là một dãy nhà cấp bốn, gồm ba phòng mà Khang ký hợp đồng thuê trong thời hạn 10 năm của một Trung tâm thể dục thể thao sau khi anh trúng thầu quản lý sân quần vợt cũng từng thời gian ấy. Trung tâm có một nhà thi đấu, câu lạc bộ bóng bàn, quần vợt, võ thuật và một sân bóng đá đúng tiêu chuẩn cho những trận thi đấu cấp thành phố. Khang đem tiện nghi về cho gia đình chúng tôi sao cho mọi người không cảm giác đang ở nhà thuê. Bé Nhím có một phòng riêng đầy đủ mọi thứ phục vụ học tập và giải trí. Kế đó là phòng tôi và Khang, còn lại một phòng dành cho bạn bè thân thiết đến chơi, ở lại. Phòng nào Khang cũng sửa sang thật đẹp, ấm cúng, anh muốn khách đến với gia đình chúng tôi được thoải mái như ở nhà họ. Khang còn chu đáo mang về hai con chó nhỏ đẹp như hai con chó bông, một con Nhím đặt tên là Lu, một con tôi đặt tên là Rem.
Phía trước nhà có cái sân rộng, Khang mua cây vài lớn về trồng tạo bóng mát, trong đó có một cây sa kê, anh đặt bên dưới gốc cây một cái xích đu, mấy bộ bàn ghế thấp, thế là có ngay một nơi để anh tiếp khách và phục vụ nước giải khát cho khách chơi thể thao. Từ vị trí giám đốc một doanh nghiệp, dưới tay có vài chục nhân viên, Khang chấp nhập và vui vẻ lui về làm ông chủ hàng nước, chủ yếu có tiền cho tôi đi chợ, cho Nhím đi học thêm. Việc chính của anh là những cú (mà anh gọi là) “áp-phe” anh có được từ sân quần vợt. Với một người chơi quần vợt giỏi và dễ tạo mối quan hệ thì đây rõ ràng là một thuận lợi.
Phía sau nhà là sân bóng đá, cỏ xanh trải dài ngút mắt, chưa bao giờ tôi đi bộ hết một vòng. Tôi thích ngồi hàng giờ ở đó những buổi chiều thả suy tư mình đi từ miền này đến miền khác của ký ức. Tầm năm rưỡi chiều, nắng vừa tắt, trong khi chờ Nhím đi học thêm về và Khang vẫn còn hào hứng với những pha cắt bóng ở sân quần vợt thì tôi lửng thửng ra sân cỏ. Lu và Rem lủn đủn chạy theo. Nơi ấy có sẵn hai cái ghế dài cùng một cái bàn và một cái ghế dựa là những thứ phục vụ cho trận bóng đá còn lại chưa dọn dẹp. Đến tối có người mang tất cả vào nhà và sẽ mang ra vào hôm sau để phục vụ các trận bóng đá khác. Khi tôi ra sân, lúc nào cũng có một nhóm con nít đi học bóng bàn sớm tranh thủ tạt vào chạy nhảy, hay mang banh vào đá, hay chơi với Lu và Rem. Chúng mê hai con chó đến nỗi, có đứa sẵn sàng hy sinh gói bánh snack hay cái bánh mì thịt để dụ Rem chạy theo chúng lòng vòng trên sân cỏ, có đứa thích thú ngã lăn quay theo Rem và Lu khi chúng đùa giỡn nhau. Những suy nghĩ của tôi cứ miên man, khi thì theo bước chân chạy nhảy của bọn trẻ, khi thì say sưa với trò vật lộn của Lu và Rem, khi thì dõi theo đường lăn của trái banh tennis màu xanh mà bọn trẻ quăng ra để nhử Lu. Tôi kéo hồi ức về tuổi thơ, về tuổi dậy thì, về những ngày trong trường đại học và về Khang.
Ngày tôi đưa Khang về nhà, mẹ tôi, một phụ nữ đơn thân, có cái nhìn hơi kỹ tính về đàn ông nói với tôi rằng, Khang có gương mặt hiền, nhưng đôi mắt lại đầy tham vọng. Người như thế không bao giờ bằng lòng với những ngày thật bình yên. Với anh ta đó chỉ là những năm tháng phí hoài hay, để dừng lại chờ một cơ hội khác. Khi ấy tôi không quan tâm nhiều đến lời nhận xét của mẹ bằng cái gật đầu của bà chấp thuận cho chúng tôi có một đám cưới. Rồi Nhím ra đời, lúc nào cũng cười. Mẹ tôi nói nụ cười của Nhím sẽ giúp chúng tôi làm ăn khá, nhưng liền sau đó bà lại chép miệng bảo đôi mắt của Khang sâu quá, khi tối, khi sáng quá!
Quả đúng vậy, Khang làm ăn lên như diều. Một phân xưởng rồi hai phân xưởng, một miếng đất rồi hai miếng đất….Tôi nghỉ việc, về nhà quản lý sổ sách, lo toan gia đình, đưa đón Nhím đi học…
Nghĩ đến quãng thời gian đó, tôi thường phóng tầm mắt nhìn bao quát hết sân cỏ rộng có tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Có mùi cỏ ướt vừa được tưới nước lẫn với mùi đất và mùi nắng nương theo gió lúc nhạt, lúc nồng. Và gió. Gió mơn man, lúc nhẹ nhàng, lúc suồng sã, khi nồng nàn, khi âu yếm, khi phóng khoáng, lúc bao dung… Tôi hít mãi mùi cỏ ướt, ngắm mãi mặt sân cỏ, tâm trạng không buồn, không vui chỉ thấy lòng rất thanh thản. Đến khi chiều dần sụp xuống hết, lũ trẻ lần lượt được ba mẹ đón về nhà, Lu và Rem mỏi mệt, lười biếng, nằm phục dưới chân tôi vụt ngẩng đầu, nghe ngóng rồi phắt nhanh phóng ra phía trước khi có tiếng chuông xe đạp leng keng của Nhím đi học về. Tôi trở về phòng chuẩn bị cơm nước cho ba người. Tham gia một chút với Khang cùng bạn bè ngồi uống bia sau trận đấu, chấm hết một ngày. Những ngày có những buổi chiều rất bình yên.
Hè năm sau đó Nhím thi đậu vào trường chuyên. Khang nghĩ xa hơn là Nhím cần nên đi du học sau này và tôi thấy anh có những buổi tối ngồi ở bộ bàn ghế dưới cây sa kê đốt thuốc liên tục. Tôi chợt nhớ lời mẹ tôi đã ra người thiên cổ rằng, đôi mắt Khang khi thì tối quá và lúc thì sáng quá!
Hai năm sau, Khang để lại cho tôi sân quần vợt cùng quán nước, anh trở lại S. nói là cần phải gầy dựng lại những gì đã mất.
Những buổi chiều thật bình yên của tôi thưa dần dù sân bóng vẫn còn bọn trẻ chơi đùa với Lu và Rem và mùi cỏ lúc đậm, lúc nhạt phảng phất đến chỗ tôi ngồi trên cái xích đu. Tôi không còn thì giờ ra ngồi trên cái ghế dài trên sân bóng đá, tôi bận thu tiền, tính giờ và phục vụ nước cho khách. Nhím đi học thêm nhiều hơn, những bữa cơm của chúng tôi hoặc sớm quá hoặc tối quá. Chúng tôi không còn những sinh hoạt gia đình giống như những gia đình bình thường khác. Thỉnh thoảng Khang về, nếu không làm vài “séc” với bạn bè thì anh lại ngồi rất lâu dưới gốc cây sa kê và hút thuốc. Giữa chúng tôi khi ấy chỉ là những kế hoạch cho Nhím, thỉnh thoảng Khang nhắc đến khoản tiền tích lũy để gia đình có thể trở về những ngày xưa ở S. Tôi nói với Khang rằng tôi thấy mỏi mệt, tôi thích những ngày thật bình yên có Khang, có Nhím và tôi có cái sân cỏ rộng để thả suy tư của mình trong buổi chiều tắt nắng. Khang nhìn tôi lạ lẫm, trong ánh sáng nhập nhoạng chiều chuyển sang đêm, tôi vẫn cảm nhận được những luồng tối, sáng hiện ra trong đôi mắt anh, đó là lần đầu tiên tôi lờ mờ hiểu được những điều mẹ tôi đã dự đoán.
Mọi sự trôi đi như thế….
Ngày có tin Nhím đậu vào đại học Y khoa thì tôi là người sau cùng biết tin Khang có người đàn bà khác cùng một đứa bé mới sinh. Nhím hình như không còn biết cười từ ngày ấy. Từ một đứa linh hoạt, vui tính, hồn nhiên, sôi nổi, nó bỗng nhiên trầm xuống và ít nói hẳn đi. Tôi đóng cửa quán nước buổi chiều và trở lại sân cỏ cùng với Lu và Rem giờ đã lớn không còn thích thú gì với những trò chạy nhảy của bọn trẻ ngoài mấy gói bánh snack. Tôi ngồi mãi cho đến khi bóng tối phủ đầy cùng tiếng muỗi vo ve bên tai và Nhím bước ra ôm vai tôi, hai mẹ con vào nhà ăn cơm rồi tắt đèn đi ngủ sớm. Cả Nhím và tôi đều biết chúng tôi sẽ có những đêm rất dài, triền miên không ngủ được!
Khang trở về ngày tôi chuẩn bị đưa Nhím vào trường. Tôi đưa cho Khang tờ đơn ly hôn đã viết sẵn. Khang sang lại câu lạc bộ cho người khác quản lý khi chưa hết hạn hợp đồng. Tôi làm một con tính trừ, những buổi chiều bình yên của tôi chỉ có được hai năm. Quá ngắn cho một đời người, nhưng có lẽ quá dài cho một người như Khang. Với tôi, tôi không biết mình đã thật sự tận hưởng hết những buổi chiều thật bình yên đó hay không, chỉ biết, mọi thứ đã chấm hết, một phần đời ngắn trong một đời dài…
Hai năm sau, Nhím có được học bổng đi học nước ngoài. Tôi quay lại Th. mua một miếng đất ở vùng ngọai ô và cất ngôi nhà nhỏ. Tôi tìm lại dãy nhà ba phòng ngày xưa và vòng ra sân cỏ. Mọi thứ vẫn vậy, sân cỏ vẫn êm đềm và mùi cỏ vẫn lẫn mùi đất cùng mùi nắng, nồng nàn. Hết bọn trẻ này lớn lên có bọn trẻ khác tìm đến câu lạc bộ bóng bàn. Tôi ngồi lại một chút rồi đứng lên khi thấy lồng ngực mình nặng trĩu và mắt cùng sống mũi thì cay quá! Và đêm ấy, tự dưng tôi bật tiếng khóc thật to trong căn nhà còn nồng mùi sơn mới. Tôi, Khang, Nhím, Lu, Rem và sân cỏ…Những ngày bình yên ấy sao ngắn ngủi đến vậy? Tôi tự hỏi nhiều lần câu ấy cho đến khi thiếp đi trong một giấc ngủ đầy mộng mị…
Ba năm sau, tôi nhận được tin Khang bị ốm nặng khó qua khỏi. Báo tin cho tôi là một người bạn thời đại học. Anh nói với tôi rằng Khang bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Tôi nên đi thăm Khang, nếu không còn tình nghĩa vợ chồng thì cũng là bạn bè những năm trong trường đại học.
Tôi sắp xếp mọi thứ quay lại S. và ở với Khang ba tuần cuối cùng trong bệnh viện. Người phụ nữ sau này của anh cũng là một người quen biết cũ của chúng tôi. Giữa chúng tôi không còn thù hận, hờn ghen khi Khang nằm đó, gầy gò, dúm dó trong những cơn đau. Tôi nhớ lại những chén cơm mềm, canh nóng quãng thời gian tôi phẫu thuật. Đã trải qua, tôi biết chắc chắn, giờ đây Khang chẳng nghĩ gì xa hơn đến việc làm sao dứt khỏi sự đau đớn. Trong mắt Khang, bóng tối phủ đầy, thảng hoặc loé lên vài luồng ánh sáng rất nhạt và yếu ớt!
Có một lần, duy nhất, Khang tỉnh táo sau giấc ngủ dài không bị cơn đau hành hạ, Khang hỏi tôi Nhím sau này sẽ về hay ở lại? Tôi nói không biết. Giữa ba chúng tôi dường như, từ rất lâu đã muôn trùng xa cách rồi!
Tôi điện thoại cho Nhím, ba có thể không qua khỏi con thu xếp về gặp ba một lần cuối. Nhím chưa sắp xếp được ngày về thì Khang ra đi vào một buổi chiều có nắng vàng thật rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ. Một chiếc lá chao nhẹ, rơi xuống sau đó nhiều chiếc lá thi nhau lìa cành bởi một cơn gió ở đâu đột ngột thốc đến. Vợ Khang gào khóc. Tôi không khóc được như vợ của Khang, hình như nước mắt chảy ngược vào trong đã từ lâu lắm rồi!
Nhín nghẹn ngào với tôi qua điện thoại rằng mấy năm rồi con chưa thấy ba, mẹ thì con vẫn thấy hàng ngày qua webcam… Trước khi chấm dứt, Nhím bỗng nói: “Có bao giờ mẹ nghĩ ngược lại rằng mẹ có lỗi với ba?”.
Tôi không có thì giờ suy nghĩ về điều Nhím nói bởi còn phải phụ với vợ Khang lo cho Khang lần cuối.
Đêm cuối cùng ở S., tôi và vợ Khang có một bữa tối cùng nhau trong một không gian thật yên tĩnh, có tiếng nhạc nhè nhẹ, có bình hoa thật đẹp trên bàn và có cả nến. Vợ Khang nói với tôi những điều tương tự như lời của Nhím. Chị nói, chính tôi đã đẩy Khang vào cuộc đời chị. Những ngày đó, khi mà tôi chìm đắm trong khoảng trời bình yên của riêng mình thì Khang đã rất cô đơn. Ở tuổi 45, Khang còn quá trẻ để cột mình vào những buổi chiều nhàn nhạt ấy. Cuối cùng chị nói, tôi chưa bao giờ yêu Khang như Khang đã yêu tôi. Tôi chỉ yêu khoảng trời nhỏ bé mà tôi cho rằng đã rất bình yên đó, và ôm một hy vọng hảo huyền là có thể trói người đàn ông nhiều tham vọng, không bình thường bằng những điều tầm thường đến vậy!
Tôi trở về Th. và tìm lại sân cỏ ngày trước. Ngồi trên ghế dài tôi chợt nhớ vô cùng tiếng chuông xe đạp leng keng của Nhím và tiếng cười to của Khang trên sân quần vợt. Chẳng lẽ đời người không có quyền tìm cho mình chốn bình yên? Ngày xưa có lần mẹ tôi cũng nói, nhiệm vụ của tôi là phải đi theo những bóng tối và ánh sáng trong đôi mắt Khang như Rem và Lu luôn phải nghe ngóng tiếng chuông xe đạp của Nhím.
Tôi ngồi mãi không muốn đứng lên dù bóng tối đã phủ đen sân cỏ và những con muỗi bắt đầu bản nhạc rất khó chịu bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bình yên đó, cả tôi, Khang và Nhím đều cô đơn! Khang đứng trong bóng tối khao khát về ánh sáng. Nhím cô đơn trên con đường đi tìm tương lai và tôi, tôi cô đơn bởi (vô tình hay cố ý) không muốn nhận ra ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng để hiểu về người đàn ông có một thời là của tôi giờ vĩnh viễn dừng lại trên con đường đi không dài của đời người.

Một bài văn rất hay! Cảm ơn ĐTTTruyền đã chia sẻ với mọi người.
Mot cau chuyen ngan hay,nhe nhang nhung lam nguoi doc day dut.
Hạnh phúc thực sự phải có sự đồng điệu về mọi mặt nhưng sự đồng điệu về tâm hồn thường được nhắc đến nhiều hơn , cần thiết hơn. Lạc điệu dẫn đến trang thái cô đơn và cuộc sống hôn nhân sẽ ” ngột ngạt ” . Ly hôn là một kệt thúc buồn của ” Đã có những buổi chiều rất bình yên “.
Truyện viết phản ánh rất thật một phần của cuộc sống , giọng văn nhẹ nhàng , bình thản mà vẫn cảm nhận được sóng gió nội tâm .
Chúc tác giả vui , khoẻ , sáng tác nhiều .
Cám ơn YD. :))
@ Y DU
đồng điệu về mọi mặt nhưng sự đồng điệu về tâm hồn thường được nhắc đến nhiều hơn , cần thiết hơn. (trích)
Là seo, hỉu chít liền liền !
Tác giả đã không để “tôi”hé lộ rõ ràng tình yêu của “tôi ” đố với chồng (Khang) từ khi quen nhau , lấy nhau đến Khang sa cơ rồi Khang về lại S. . Ngay cả khi ly dị. Ngay cả khi Khang chết. ” Tôi” đã cảm thấy cô đơn, dửng dưng , xa lạ với tất cả, từ khi còn tấm bé. Cho nên “tôi”, dù có gặp , yêu, lấy, bất kỳ người nào “tôi ” vẫn là “tôi” . Tôi là cô đơn. Cô đơn tuyệt đối. Hiểu “tôi ” như vậy mới hiểu tại sao “tôi ” kể chuyện của “tôi” mà như kể chuyện của ai. Cái khéo của tác giả là ở chỗ này.
Câu chuyện làm ta nhớ đến nhân vật Meursault trong “Kẻ Xa Lạ ” của Albert Camus. Và, tôi xin mượn lời của một tác giả (tôi không rõ tên) giới thiệu cuốn sách này như một lời chia xẻ với ĐTTT “Trong xã hội phi lý đó, Meursault được coi là một người xa lạ. Anh ta là kẻ xa lạ với người khác và đồng thời cũng là kẻ xa lạ đối với chính mình.
Cuộc sống ngày càng biến đổi, cái xã hội phi lý mà Camus cảm nhận trong thời kỳ sáng tác Kẻ xa lạ cũng không còn y nguyên như cũ nữa, nhân vật kẻ xa lạ của Camus, lẽ tất nhiên, cũng vì thế mà không còn giữ nguyên ý nghĩa biểu tượng như ban đầu nữa. Tuy nhiên, ý nghĩa đó chỉ được biến đổi, làm mới đi chứ không hề chết hẳn. Con người xa lạ dù trong thời nào thì vẫn là con người xa lạ. Và, cho đến ngày nay hay thậm chí bao lâu đi nữa, có thể nói rằng mỗi con người trong xã hội, dù ít dù nhiều, vẫn vĩnh viễn là một người xa lạ với chính mình và với cuộc đời.”
Bút pháp khá tinh tế. Dấu chấm . phết chắc nùi nụi, chứng tỏ tác giả rất vững tay. Một truyện ngắn đáng cho chúng ta suy nghĩ. cảm ơn tác giả.
Phong
Cám ơn anh Phong đã khen truyện. Lời khen của anh làm cho người viết bị áp lực đó nhen! :))
Trong văn chương không bao giờ loại trừ những yếu tố bất ngờ, còn vinh danh cho nó (sự bất ngờ) nữa là đàng khác.Cho nên nói là bị áp lực là một cách để cho ĐTTT chứng tỏ rằng mình hiểu rõ những gì mà ĐPP bày tỏ. Xin cảm ơn.Thấy cũng cần nói thêm, yếu tố bất ngờ của truyện ngắn:” Đã có những buổi chiều rất bình yên “ là câu nói của Nhím:”Có bao giờ mẹ nghĩ ngược lại rằng mẹ có lỗi với ba?”.Và, sẽ có một yếu tố bất ngờ tiếp theo với một số độc giả “thích rõ ràng” là cần có một sự hồi tưởng của “tôi”. Nhưng với tôi , sự “hồi tưởng” của “tôi” trong truyện làm truyện hỏng. Tại sao?Vì, “Tôi” là cô đơn, là xa lạ! Nói rõ hơn: Sự hồi tưởng , nếu có, sẽ làm mất đi bản chất của “tôi”. Cho nên câu hỏi của Nhím chỉ như một giọt mưa thật buồn rơi thật nhanh qua “Tôi”. Rồi mất hút trong xã hội đa đoan, trắc trở.
đpp.
Hay. Lâu lắm mới nghe nhắc đến A.Camus. “Kẻ Xa Lạ” và “phi lý”, của những năm sáu mươi của thế kỷ trước. Thân phận con người về cơ bản vẫn thế tuy hoàn cảnh có đổi thay ít nhiều.
Cuộc sống của nhân vật là hướng nội, duy ngã và cô đơn là tất yếu.
Bác Phong đã điểm trúng huyệt. Cảm ơn.
Phê bình rất có nghề.
Tac gia phan tich tam ly nhan vat rat sau sac. Doi khi nhung nguoi tot yeu nhau nhung phai chia tay vi ho khong co nhung dong cam chung
Cám ơn ạ!
Hai nhân vật chính trong truyện, hai tâm hồn đều có những nét đẹp, không loại trừ nhau và rất có thể bổ sung cho nhau. Tiếc thay họ đã không hiểu nhau đến cùng, và cô đơn và tan vỡ. Nhưng cuộc đời là thế, ta có hiểu ta không?
Cám ơn Đào Thị Thanh Tuyền, một giọng văn nữ rất tinh tế.
Hình như giữa hai nhân vật chính của câu chuyện nầy không tìm thấy sự đồng điệu trong cuộc sống. và kết thúc của cái không đồng điệu ấy là một tờ li hôn! Buồn quá phải không?
Nhưng đọc truyện ngắn nầy tôi lại ám ảnh mãi câu hỏi của Nhím“Có bao giờ mẹ nghĩ ngược lại rằng mẹ có lỗi với ba?”.Tôi cũng phân vân quá chẳng biết trong câu chuyện nầy ai là người có lỗi…ôi sao mà cuộc đời nhiều đa đoan lắm vậy? nhưng nếu không đa đoan thì lại không phải là cuộc đời.
“Hình như giữa hai nhân vật chính của câu chuyện nầy không tìm thấy sự đồng điệu trong cuộc sống. và kết thúc của cái không đồng điệu ấy là một tờ li hôn! Buồn quá phải không?”….
——————————–
Và, VR tui cũng đọc thấy đâu đó : “Yêu nhau, chẳng phải để nhìn nhau_mà là_cùng nhau nhìn về một hướng”. “tờ li hôn”, nhiều lúc còn là… “cứu cánh” cho hai tâm hồn…lạc điệu!(nếu không muốn nói là “ngược đường”)
Ly hôn rồi lại chết! Người viết sao mà nghĩ ra lắm chiêu phải không ạ? :))
Vâng, nếu không đa đoan thì không có… truyện ạ! :))
Rất vui được đọc một tác giả “mới” trên xunau, lại là nữ tác giả, nghe nói là “nẫu” Nha Trang.
Tình yêu thì có lâu rồi – có từ khi loài người biết yêu. Nhưng tình yêu thiên hình vạn trạng, thiên biến vạn hóa, tùy từng người, từng thời. Khi còn bé háo hức muốn biết tình yêu như thế nào, rồi khi tình yêu đến lại thốt lên “làm sao định nghĩa được tình yêu?”. Khi đã “trộng” tuổi rồi, tuy tình trường đã trải nhưng vẫn còn muốn biết thêm, học học mãi mà dường như vẫn chưa thuộc bài…
Yêu mình và yêu người. Tôi yêu tôi hay tôi yêu người đó?Tôi yêu mối tình của tôi hay tôi yêu người tôi tưởng là tôi yêu? Xen kẽ, lẫn lộn, ba hồi thế nầy ba hồi thế khác. Sự tan vỡ xảy ra vào cái “hồi” tôi chỉ yêu tôi.
Theo tôi, ngòi bút của tác giả đã nói được sự uẩn khúc, ẩn khuất của tình yêu và hôn nhân, đặc biệt với phụ nữ – bằng giọng văn nhẹ nhàng và khúc chiết len lỏi vào các ngõ ngách khúc khuỷu nội tâm nhân vật nữ.
Cám ơn anh Thuận Nghĩa đã đọc ạ!
Một câu chuyện buồn không lạ trong cuộc đời nhưng những suy tư của người vợ sau khi đã để lạc mất người chồng của mình làm ta cũng chợt suy tư : Làm sao để tình yêu vẫn luôn tồn tại “đúng nghĩa” trong hai tâm hồn ? Làm sao để ta khỏi nói lời tiếc nuối?
Cám ơn Đào Thị Thanh Tuyền.
“…….Làm sao để ta khỏi nói lời tiếc nuối?”
__________________
Vinh Rùa tui cũng đọc thấy(hình như) : “Yêu là….không nói lời hối tiếc”?(“Love Story”?)
Ngày xưa hay gặp chị ở Phụ nữ chủ nhật, nên rất vui gặp chị ở XỨNẪU…ALV rất thích những câu chuyện nhẹ nhàng như một lời tâm tình mà thấm thía trải nghiệm của chị.Chúc chị luôn an lành.
Ngày xưa hay gặp chị ở Phụ nữ chủ nhật,…(trích)
—————————————————————–
Đó là chuyện ngày xưa, còn bửa nay được gặp chị…ở Xứ Nẫu Thứ hai. Cũng là điều cần…trải nghiệm hữ ALV ?
Rất vui vì ALV đã còn nhớ ngày xưa. Cám ơn thật nhiều!
@ “Ông Đào đào Phước” ở đâu,mà không vào đây để nhận “bà con” xa ví “Đào thị Thanh Tuyền”? Bởi, VR tui, sẽ đứng về phía “Nhím” để hỏi : mẹ có “đậu phộng” đường với… “ba” trong câu hỏi :
“… Trước khi chấm dứt, Nhím bỗng nói: “Có bao giờ mẹ nghĩ ngược lại rằng mẹ có lỗi với ba?”.
_ Cuối cùng, thì “Tôi” cũng đã “lơ mơ” để hiểu(sau khi Khang…đã “đi” rồi) :
……..
“Tôi ngồi mãi không muốn đứng lên dù bóng tối đã phủ đen sân cỏ và những con muỗi bắt đầu bản nhạc rất khó chịu bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bình yên đó, cả tôi, Khang và Nhím đều cô đơn! Khang đứng trong bóng tối khao khát về ánh sáng. Nhím cô đơn trên con đường đi tìm tương lai và tôi, tôi cô đơn bởi (vô tình hay cố ý) không muốn nhận ra ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng để hiểu về người đàn ông có một thời là của tôi giờ vĩnh viễn dừng lại trên con đường đi không dài của đời người.”
_ Và….có “hẹn anh kiếp sau ta nhìn thấy nhau” khi mà “tôi” cũng có lỗi phần nào cho sự…ra đi của anh?
Chào Vinh Quy.
Tui đọc DCNBCRBY ngay khi SauNau vừa post chừng … tiếng.
Ngẫm nghỉ mà chưa trả lời.
Cũng chưa phát câu daodao chao daothi .. mặc dầu họ “mình” hơi hiếm!
Sao dậy?
Chuyện buồn nào cũng … buồn (nói vậy nói chi?) nhưng thường thì nó mang đến bâng khuâng cho ngươi đồng cảm, mà không chỉ DCNBCRBY, tự bản thân chúng sinh -trong đó có tui có Vinh ngụ ở hồ Hoàn Kiếm- đã chở nặng bao nhiêu là buồn phiền suốt chuyến tàu nhân thế …
@Đào thị: Cứ buồn, tất nhiên là vậy, rồi sẽ bình yên thôi.
Khi Khang không còn giữ hình ảnh daothi trong tim, thì thình lình daothi vụt biến mất như chưa hề tồn tại trong Khang, bản chất tình yêu vậy mà.
Níu kéo cũng thừa!
Rối sẽ bình yên thôi, không ai vui mãn đời cũng không ai sầu vạn cỗ ….
Tái chèo VR.
@ anh daodaophuoc :
+/ “daodao chao daothi…” : tốt rồi!(hỏng có…bacon)
+/ “@Đào thị: Cứ buồn, tất nhiên là vậy, rồi sẽ bình yên thôi.” : Chiện nó buồn, chứ chiện của daothi đâu có buồn? (riêng daodao ví VR mà…níu có buồn,thì: “suc may ma buon,buon oi thôi bo di tam…” ?)
+/ Trong câu chiện, VR tui cũng “hàm ý”_đứng dzìa phía “Nhím”_trong câu hỏi : “Có bao giờ mẹ nghĩ ngược lại rằng mẹ có lỗi với ba?”
Chào người họ Đào! :))
Tôi ngồi mãi không muốn đứng lên dù bóng tối đã phủ đen sân cỏ và những con muỗi bắt đầu bản nhạc rất khó chịu bên tai khi nhận ra một điều, trong những ngày tôi cho là bình yên đó, cả tôi, Khang và Nhím đều cô đơn! Khang đứng trong bóng tối khao khát về ánh sáng. Nhím cô đơn trên con đường đi tìm tương lai và tôi, tôi cô đơn bởi (vô tình hay cố ý) không muốn nhận ra ranh giới giữa bóng tối và ánh sáng để hiểu về người đàn ông có một thời là của tôi giờ vĩnh viễn dừng lại trên con đường đi không dài của đời người.
_______
Cô đơn phải chăng là thuộc tính của con người ?
Đầu tuần và một câu chuyện không được…vui.
Nhưng biết làm sao được khi đó cũng là một phần của đời sống, hơi thở của cuộc sống ?
Tôi cảm nhận được những mất mát như là của chính tôi vậy … những buổi chiều bình yên, mà thời gian thì hữu hạn !
Xin cảm ơn & xin hân hạnh làm quen với tác giả.
Rất hân hạnh được làm quen với TG ạ! :))