Truyện Ngắn
MANG VIÊN LONG
Hắn cao hơn một mét sáu một chút – không thể gọi là ốm, cũng không xem là mâp. Dáng người tầm thước, trung bình – như bao người khác mà chúng ta thường gặp. Chỉ có khuôn mặt – có đôi nét khác thường: Đôi mắt sâu, nhỏ. Không hề thấy mở lớn, hay nhỏ hơn – cứ một vẻ cố định như hai lổ hổng trên thân cây. Nó mở ra, cố định – cứng ngắt dù lúc vui hay buồn. Chiếc miệng – ít khi mở lớn, ngay cả lúc nói và nhất là lúc cười: luôn đóng kín lại sau mỗi lần mở ra. Bởi vậy – giọng hắn cũng một âm điệu, một chuẩn mực đều đều, nhàn nhạt, lửng lơ! –“ Hì hì…cái thằng cha ấy mà!” – “Hì hì…cái con mẹ ấy mà!”. Vừa nói, vừa nhìn đâu đâu – hắn không hề dám nhìn vào mặt người đối diện bao giờ.
Nhìn hắn, và nghe giọng hắn – ai cũng có cảm giác là hắn không quan tâm tới bất kỳ điều gì! Không thể gần gũi, thân thiết – với bất cứ ai. Nó trơn trụi như mặt một tản đá. Có lẽ, ngay cả khi đối diện với người mà hắn cho là đã yêu thương cũng thế chăng? (Hay với vợ và đứa con gái duy nhất của hắn bây giờ?). Hắn tỏ ra cách xa mọi người – như một kẻ từ trên cao nhìn xuống, cách biệt – coi thường. và không hề tỏ ra quan tâm tới ai cả! Vậy mà – không biết sao, hắn vẫn thường nói nhiều về những đứa con gái mê hắn, theo hắn một cách khó hiểu? Và, có một điều mâu thuẫn khó hiểu nữa, là hắn lại thường moi tìm mọi chỗ để chê trách người chung quanh cho dầu đó là những điều mà không ai thấy, không ai quan tâm. không là chuyện gì khác thường để quan tâm? Và, hắn thường tỏ ra hãnh diện – (được nhận thấy trên khuôn mặt trơn tru lạnh ngắt bổng căng ra) – vì đã làm điều khác mọi người!
Không ai biết hắn đã học hành tới đâu – có loại bằng cấp gì, nhưng chỉ biết rõ là hắn đang là anh công chức ở một cơ quan tài chính của tỉnh sắp nghỉ hưu. Vậy mà – hắn thường bàn về văn học thế giới (về tôn giáo, về các ý thức hệ… ) – thường bắt đầu bằng câu hỏi: “ Cậu đã đọc Enest Hemingway. Erich Mariaremarque, Leon Tólstoi. Stefan Zweig, Súsean Donovan, hay Kalei Florder, Jennifer Crusie (..) chưa?”. Và, như một người sành thạo – thỉnh thoảng, hắn chêm một câu tiếng Pháp vào giữa câu nói – không ăn nhập gì đến câu chuyện.
Lúc không thể chắp vá lại được các kiến thức vụn vặt không đâu vào đâu của các tác giả nước ngoài ấy – hắn bèn đọc dăm ba bài thơ của hắn để minh chứng cho cái tài năng văn học ít ai có thể đạt tới ở xứ này. Ví dụ 4 câu hắn thường hiu hiu goi là “tuyệt tác” trong loại thơ tứ tuyệt, sánh ngang hàng thơ Lý Bạch, Đỏ Phủ đời Đường:
“ Áo em trắng phủ mờ sương lạnh
Che lấp đời ta giữa tháng đông
Phố thị buồn tênh chiều tiễn biệt
Anh buồn da diết cõi hư không”
Tóm lại , trước hết – người nghe thơ của hắn có chung một cảm nhận là sự ngạc nhiên đến lạ lùng, vì tìm mãi trong ý thơ của hắn, không có chút dính dáng gì đến con người hắn cả! Lạ lùng đến nỗi – họ nghĩ, hắn có thể copy ý thơ, lời thơ của ai? Giữa thơ và người, là một sự mâu thuẫn ghê sợ. Dạo này, thơ không biết ở đâu mà lại bay đi tràn lan – có kẻ tự hào, một ngày làm đến năm bảy bài thơ các loại. từ thơ tình đến thơ thế sự, xã hội, tôn giáo…Người ta thấy hắn làm thơ đề tặng cô này cô nọ – chịu khó nghe đọc, để tìm sự thích thú trong cái ngạc nhiên lạ lẫm lúc ngồi ở quán café, quán nhậu – chứ không phải là cảm nhận của thi ca. Thi ca không có mặt, không tồn tại trong sự ngụy tạo dối lừa mình, phỉnh gạt người!
Hết đọc thơ, hắn than: “Trong máy điện thoại của mình tái khoản có luôn trên máy mấy trăm ngàn mà có bao giờ dùng đâu?”. Giọng hắn nhỏ, đều đều – rè rè – tưởng như nói với chính hăn: “Ở trong cái thành phố này, mình cô độc lắm! Cô độc và buồn bã ngay trong cái nhà của mình nữa trong bao nhiêu năm trời!”. Rồi hắn nhắc tên người này người nọ (trong và ngòai nước) đã gởi cho hắn tiền để trả khoản nợ vỡ hụi của vợ hắn lên đến mấy trăm triệu không biết bao nhiêu lần. Hắn tỏ ra thất vọng kể về mấy nhân vật mà hắn cho là “khó ưa” trong cùng cơ quan dã không thể “chơi” được; không hề nhận ra “tài năng đa dạng” của hắn trong mấy chục năm trời, mà cũng chẳng hề bỏ ra xu nào trong lúc gia đình hắn khốn đốn vì nợ kêu réo! Ngồi nghe hắn, ai cũng thấy rất rõ có một điều dễ nhận ra mà hắn không hề nhìn thấy – là suốt bao năm, có thấy hắn tỏ ra “ưa” thật lòng ai đâu – mà ai đem lòng ưa hắn? Chẳng lẽ trong bao nhiêu con người chung quanh đời hắn ( ngay những người thân, vợ và con) – không có được một vài người để hắn tin tưởng, yêu thương? Người ta cũng thắc mắc: “ Vậy mà hắn cũng cưới được vợ mới là điều lạ!”.
Bất cứ gặp người quen ở đâu (quán café, trong đám giỗ, tiệc cưới, hay bên hè đường) – với giọng sắc nhỏ, nhát gừng. lạnh băng – chui ra từ chiếc miệng khin khít hai hàm răng – hắn quở trách người này, kẻ kia ( vì chuyện này chuyện nọ) mà người nghe biết rất rõ là hắn chỉ biết lỏm bõm trong các vấn đề này!
Không hiểu vì lý do nào, bổng nhiên hắn bỏ cơ quan – đi đâu mất biệt gần tháng trời sau khi đến tòa ký vào giấy xin ly hôn của vợ. Nhiều tin đồn đãi về hắn trong lức căn nhà được tòa đem ra bán đấu giá để trả nợ cho chủ. Nhiều người nghĩ rằng, ngôi nhà trong con hẻm nhỏ – không phải là cái lý do chính để hắn bỏ đi, nhưng không ai hiểu gì thêm. Người ta chỉ thấy vợ hắn cùng đứa con gái đang học lớp 12 phải ra thuê một căn phòng của ngôi nhà cấp bốn nhiều phòng, được dựng lên trên khu đất khá rộng vốn là vườn cây ngoại ô, để cho học sinh, sinh viên, hay cán bộ nghèo thuê tạm.
Còn hắn, sau khi về lại cơ quan xin được cho về nghỉ hưu vì lý do sức khỏe trước thời hạn – vội vã mang túi xách ra đi. Như chạy trốn. Đứng bên đường đón xe khách Bắc –nam, hắn cứ chốc chốc thò tay vào túi áo. lấy chiếc máy điện thoại di động – bấm máy, thoáng nhìn vào máy rồi cất vào túi. Không rõ hắn muốn xem giờ, coi tin nhắn, hay muốn gọi cho ai? Mấy trăm ngàn trong tài khoản có của máy chắc vẫn còn nguyên như cũ?
Sau nhiều tháng ngày lêu bêu, lang bạt đó đây – hắn không còn tiền để thuê được một căn phòng trọ rẻ mạt nhất ở khu bến xe, hay xóm chợ ngoại ô. Một buổi chiều, người ta thấy hắn đi mãi miết ra vùng quê xa thành phố đến hơn mười cây số. Phía trước hắn là con đường dẫn lên con xóm lác đác vài ngôi nhà tranh, nhà lá – phía xa là chân đồi, ngọn núi mờ nhạt như bức tranh nhòe.
Hắn cứ đi. Không hề thấy quay đầu nhìn lại…
Cuối cùng, khi mặt trời đã nằm gần kề dãy núi phía tây bên trái con đường mòn – hắn cũng nhìn thấy được mái ngói rêu phong của ngôi chùa mà bà chủ phỏng trọ đã nói với hắn lúc sáng. Ngôi chùa có tên “ Linh Phong Tự”.
Hắn khẻ đẩy cánh cửa cổng chưa được cài then – lách mình vào, toàn thân như chiếc bong bóng bị xẹp. Hắn bước nhè nhẹ từng bước vào khoảng sân đất đầy lá khô. Tiếng khua – dù rất khẻ, cũng đôi lần khiến hắn hoảng hốt, dừng lại.
Từ chiếc cửa chánh điện khép hờ, hắn nhìn thấy vị sư già ngồi bất động, như một pho tượng. Hắn tựa cửa, đứng nhìn – chờ đọi. Mỏi mệt, hắn ngồi dựa vào vách tường phía trước. Chờ đợi.
Không rõ mấy giờ đã trôi qua mà hắn không hề nghe thấy một tiếng đọc kinh nhỏ – hay một âm thanh nào – ngoài tiễng muối vo vo mỗi lúc một nhiều.
Hắn ngồi yên như vậy.
Và ngủ…
Tiếng vị sư vang lên như tiếng sấm làm hắn giật mình, đứng bật dây như con robot được bấm nút. Hai tay chắp trước ngực – trân tráo nhìn vị sư qua ánh đèn nến leo lét ông đang cầm trên tay. Có lẽ, trong cuộc đời của hắn – đây là lần đầu tiên đôi mắt sâu. nhỏ của hắn đã mở lớn đến vậy?
– Ta biết con sẽ đến đây từ khi con bắt đầu rời thành phố…
– Dạ…
– Ta đã tự ra mở cánh cửa chùa, bỏ hờ đó – sau khi chú Thiện Trí đã khóa.
– Dạ..
– Những điều con muốn tìm không có ở đây đâu!
– Dạ…
Khi vị sư gìà chớm bước đi – hắn òa lên khóc : “ Thầy ơi! Vậy con phải tìm ở đâu?”
– Trong con chưa hề có chút gì con muốn tìm cả, thầy cũng không giúp gì con được – Vị sư quay lưng, lặng lẽ bước đi.
– Thầy ơi!
– Gì vậy?
– Thầy ơi! Con khổ lắm!
– Thầy biết! – giọng vị sư già ôn tồn, kẻ nào đã làm cho đời con khổ như sa vào vũng lầy vậy?
Hắn im lặng.
Đứng yên như một thân cây.
Nước mắt hắn cứ chảy tràn qua mặt – nhỏ xuống giọt giọt, mỗi lúc một nhanh.
Vị sư bước đi vài bước – chợt quay lại: “ Con có lúc nào được khóc như vậy chưa?”
– Thưa, chưa…
– Vậy hãy đứng yên mà khóc đi, nhé? Những giọt nước mắt sẽ chỉ cho con thấy điều con muốn tìm đó, con ạ!!
– Dạ..
Tiễng vị sư già vang lên như tiếng chuông:
– Rồi con sẽ tự vượt ra khỏi vũng lầy, và thấy điều con muốn tìm là không xa…
MANG VIÊN LONG

Xin hỏi thăm;
Kính Chào Anh Long. Xin hỏi Anh có phải người thợ cắt chìa khóa trước cổng Chơ Bình Định, em vợ Anh Xuân Kế? Chi trước kia là một giáo viên. Nếu phải xin Anh trả lời qua email. Kính chúc Anh Chị khoẻ gặp nhiều thiện duyên trong cuộc sống.
Chẳng lẽ trong cuộc sống có nhân vật như thế này sao anh Mang Viên Long ?
Chào Gia Huy! Nếu trong đời sống không có – thì càng hay – có sao đâu GH nhỉ?
Cảm ơn anh Mang Viên Long “Vũng Lầy” của anh thâm thúy & sâu sắc lắm, em nghỉ tính cách ấy rất hiếm hoi trong đời sống, vì quá kỳ cục hahaha…
Chúc anh an lành, may mắn nhé.
Đọc ” Vũng Lầy” có ta trong đó thì phải, không ít thì nhiều. Đồng cảm với bác Long là ai đào thì tự lấp, không ai giúp ta được, kể cả đức Thế Tôn.
Cửa chùa không là nơi có gì để cho ai đến xin.
Cách đặt vấn đề hay, chúc bác Long luôn khoẻ, anh lành.
H-Culao ơi! Gọi “Bác Long” – nghe…buồn một phút nhé! Thấy mình già quá! ha ha…Tôi còn …rất trẻ kia mà? Gọi ” Chú” đi! Cho trẻ thêm một chút vậy! Cám ơn Cậu đã đọc & đồng cảm! Chúc H-Cuflao ngày mới vui vẻ!
Chấp chi ngôn từ vậy anh, có người nhiều tuổi vẫn trẻ mà. Chúc anh vui& khoẻ.
Nói dùa với H-Cuflao cho dzui vậy mà! Ngôn từ chỉ là “tạm gọi” vậy thôi!- dại gì chấp? Hà hà…
Sáu Nẫu ơi! Nghe SN đi chơi hoài dzậy – biết SK còn…ngon – nên rất vui!
Phải sống thật vui & chí tình vậy mãi nhé! Những ngày …gần cuối đời – nên tìm cho chính mình niềm vui & an ủi chân thật vậy! Tôi rất mong được ngao du đây đó như Cậu – nhưng ngặt nỗi…”duyên chưa đủ” – nên đành nằm…một xó quê nhà! Bên cạnh – có đông bạn bè – cũng đõ! Cám ơn SN đã cập nhật VL ở XN nghen! Hẹn gặp nhé! Chúc SN & GĐ ngày mới An Lành & HP! MVL
Trong mỗi chúng ta đều có vũng lầy,vấn đề ở chỗ chúng ta có tự ý thức được điều ấy và vượt qua hay không !
Chào Nguyễn Thức! Cám ơn NT đã đọc & đồng cảm! Chúc NT ngày mới vui vẻ!
Cảm ơn anh đã nhắn tin chúc mừng. Ngày 18/6 anh phải có mặt ở Quy Nhơn nhé.
Chào Văn Công Mỹ! OK! Về – nhớ phone nhé! Chiều hôm qua vui không?
Gởi lời chúc mừng & chia vui cùng M nghen! MVL
Chiều hôm qua vui lắm, nhưng thiếu MVL, thiếu một người là thiếu tất cả. Tiếc là thiếu Sáu Hiển, Vinh rùa. Chương trình văn nghệ xôm tụ, thơ của VCM truyền cảm, nhất là rất galant với phu nhân Mỹ Thanh. Về 11g khuya là viết ngay ghi nhanh mail cho Sáu Hiển lúc 12g5′ sáng 7/6. Tác phong làm báo quen với cách làm việc nhanh “tin tức nóng hổi, vừa thổi vừa coi” nhưng vì một lý do nào đó chưa thấy Sáu Hiển post lên.. Ngày nào anh vào Saigon, phone 1 tiếng, anh em mình cùng VCM làm một chầu mát trời ông địa anh Long nhé. “Nhớ anh nhiều nhưng chẳng nói, nói cho nhiều cũng vậy thôi”…
Thân
TTT
Tối qua, được “giao” phát biểu về thơ của VC Huê Kỳ, tôi có trích dẫn lời còm của anh MVL hôm trước trên xunau.org (30-3-2012), coi như mượn hoa cúng Phật. Xin cảm ơn anh cho mượn hoa nhé.
Tiện đây, khi đọc Vũng Lầy, tôi hơi giật mình vì tôi để ý thấy bạn bè nào bỗng dưng nói nhiều về Phật là gần “tịch”. Cũng may anh MVL đến với Phật từ hồi còn trẻ, nên chắc không rơi vào những trường hợp mà tôi “để ý”.
Trời cho bao nhiêu thì cứ xài bấy nhiêu cho vui vẻ nhé, lão huynh.
Chào Anh Nam Thi! Tôi biết buổi sum họp ấy – nhưng làm sao “bay” vào?
VCM “giao” cho NT “phát biểu” là đúng rồi – còn từ chối sao được nữa? Góp vui & động viên với anh em mà! Vụ ” bổng nhiên nói nhiều về Phật…” – là hoàn toàn điên đảo & vô minh! Đâu có “vụ” đó! ( Nói ngược lại – thì có ly hơn mà!). Nhờ “gặp” Phật ( chút chút) mà tôi còn sống đến hôm nay…để gặp Anh đấy! Đúng dzẫy – “Trời cho bao nhiêu thì cứ xài bấy nhiêu cho vui vẻ nhé” ? Mong ngày gặp lại ở đâu đó nghen! MVL
Cám ơn Anh! Sao lại “..thiếu một người là thiếu tất cả” rứa? Nghe Anh kể mà lấy làm tiếc! Sẽ đón đọc ” tin nóng hổi vừa thổi vừa coi” của Anh! SN nghe nói đang…ngao du Đàlạt? Cám ơn tình cảm ưu áu đặc biệt của Anh dành cho Gã nhà quê nầy! Chúc Anh mãi tươi trẻ! MVL
Bài viết hay và sâu sắc lắm anh Mang Viên Long ơi!
Chào nguyenthitiet! Được Cô giáo & nhà thơ khen – vui ghê! Cám ơn Em đã chia sẻ! Viết cho vui vậy mà! Chúc ngày mới mãi vui vẻ như rứa!
Diễn biến tâm lí nhân vật hơi khó lý giải anh Long ơi
Có lẽ vậy! GR ơi!
Anh Cả ơi ! Bài toán anh đưa ra quả là hóc búa
-Hắn đến nhằm vào thùng phước sương ư ? -không phải. vì không ai trước khi làm việc đó lại báo cho bà chủ nhà trọ
-Hắn đến để đòi nợ (kể cả nợ ân tình) ? – không phải ,vì cách hành xử của hắn và sư già không đá động đến , nếu là nợ tiền thì bản chất của hắn không cho ai nợ
-Hắn đến để mong được sám hối ư ? – càng không phải ,vì không một vị sư nào từ chối việc xin sám hối của bất kỳ một ai
Thằng em nghĩ mãi mà chưa thấy lối mở nên cứ ấm ức mãi
Chào muổng dùa! Cám ơn muổng dùa nhiều nhé! Thôi ! Đừng ấm ức nũa! Cho dzui thôi mà! Chúc an lành!
Chào anh Mang Viên Long !
Chào Kiều Trinh!
Một kiểu ” Người trong bao” thời @ phải không anh Viên Long?
Có lẽ vậy Thanh Hải ạ!
VŨNG LẦY! Chỉ có ta mới giải thoát cho ta thôi ,anh MVL hén?Anh vẫn khỏe chứ ?Dạo này ít thấy anh đó nha!Chúc anh vui!
Đúng dzậy PLH ạ! Mình tự “đào” – thì phải tự “lấp” chứ? Trên đời này – ngay cả Đức Thế Tôn – cũng không lấp giúp được! Anh vẫn bình thường ( có điều hơi bận rộn) – Em khỏe chứ? Chúc PLH mãi vui vẻ!
Mỗi người trong chúng ta đang ở trong một “vũng lầy” của rieng mỉnh. Tác giả đã tạo cho nhân vật của mình cơ duyên được khóc
ở đoạn kêt ,triết lý câu chuyện là ở đó phải không anh MVLong?
Cám ơn Lương Viết Khiên đã đọc & chia sẻ! Khóc – đôi lúc cũng là một sự cần thiết K nhỉ? Chúc K & Gia đình an vui!
Có nhiều kiểu, cỡ vũng lầy, to-nhỏ, sâu-cạn khác nhau. Vọng tâm, vọng động, vọng tưởng, vọng…cũng đủ thứ.
Tôi cũng có nét giống “thằng cha đó”, không nhiều thì ít.
– Tưởng mình biết nhiều thứ – có.
– Nói dóc khi có dip giỗ quải, nhậu nhẹt, cà phê, cà pháo – có (hơi bị nhiều).
– Muốn bỏ nhà đi hoang – có (thỉnh thoảng)
– Muốn kiếm chùa tu – có ( đôi khi)
– Muốn bỏ vợ – không dám có ( chớ dại)
Thật tội. Bể khổ. Muốn thoát cái bể ấy, phại tự “kiểm diểm” mình một cách trung thực, rồi phải biết bơi và dám bơi.
Giải thoát không dễ. Ôi, bát chính đạo! nói dóc chơi thì dễ mà hành đạo thiên nan vạn nan.
Ông anh Mang Viên Long có lẽ cũng là một lão sư trong một ngôi chùa nào đó giống Linh Phong Tự – hay là “Viên Long Tự”? Chùa ngay giữa chợ Bình Định.
Ớt Bay ơi! Nương náu ở chùa thì có (hoài) – chứ làm gì được “..là một lão sư trong một ngôi chùa nào đó giống Linh Phong Tự – hay là “Viên Long Tự”?”.. Tôi chỉ làm nhiệm vụ…tưới cây & quét dọn thôi! Sẵn dịp – nói vui với Ớt Bay: Cách đây hơn 15 năm – tôi có một “Lập Tâm tịnh thất” ( mà quý bạn đọc báo GN đều rõ) – nhưng cái “tịnh thất” ấy – không có mặt ( hình dáng & vị trí v v v) / mà chỉ ở trong Tâm tôi thôi! Đi tới đâu, tôi cũng đều ghi “Lập Tâm tịnh thất” ngày tháng(..). Có nhiều bạn đọc gởi thư xin đến ở chung (!) -Chỉ để “kỷ niệm” cho riêng mình mà! Cám ơn Ớt Bay đọc đọc! Chúc vui vẻ!
“HẮN” _ trong “vũng lầy” như một chiếc bóng lướt qua hoàng hôn nhá nhen tối , thả lại cặp mắt ti hí vô hồn như phóng ra cái giá lạnh mênh mông phả vào mặt những ai mà hắn gặp trên đường , làm họ như vấp phải vũng lầy giữa bãi tha ma…
Hình như “HẮN” chỉ “ưa” chính cái bóng của hắn dựng lên quanh mình ! Nên không còn chỗ trống để hắn “thích” ai ngay cả người thân trong gia đình hắn…Một “nhân cách” thật kinh khủng !
Bây giờ cuối đời !”HẮN” đang lăn ngụp trong “VŨNG LẦY” hắn đã tự đào mà gậm nhấm chua xót (?)Mong rằng Hắn sẽ khóc “một lần” đủ thấm , bù lại cả đời hắn chưa từng được khóc bao giờ để “TỈNH” ra & nhận thấy cái mà hắn …muốn tìm !!!
Anh Cả MVL viết thật lôi cuốn & nhiều ý sâu xa…Anh vẫn khỏe chứ ! Chúc Anh luôn vui , nhớ giữ gìn sức khỏe nghen !
Thăm Nguyễn Ngọc Thơ! Được Cậu đọc & chia sẻ vậy – là vui rồi! Vì tình anh em thân nhau – Cậu “khen” nhiều vậy – làm tôi áy náy! Thật ra – tôi viết, để cho tôi trước! Và – sau đó – mong chia sẻ cùng bà con, nên ít khi chú ý nhiều đến tính “hấp dẫn/ lôi cuốn” của câu chuyện! Cám ơn lời chúc lành & nhắc nhở của Thơ! Thơ cũng háy gắng giữ SK & an vui nha!
Một tính cách không hiếm hoi trong cuộc sống .
Chào Yến Du! Đúng vậy mà! YD an vui nhé!
Đoạn cuối trông có vẻ kì bí quá. Làm sao vị sư có thể biết hắn là ai và hắn sẽ đến ?
Đúng là kì bí nhỉ?
Cháu vào thăm trang Xứ Nẫu, đọc truyện ngắn, cuộc sống, tính cách của nhân vật đã tạo ra vũng lầy cho chính cuộc đời mình. Nhưng để thoát khỏi Vũng lầy quả là không dễ gì. Cháu chúc chú luôn vui vẻ, an lành.
Chào Minh Nguyệt! Cám ơn Cháu đã đọc & nhận xét! Tự mình tạo ra – phải tự mình lấp nó! ( đâu có ai làm giúp được?) Chú viết – cũng là để “nhắc nhở” chính mình đó mà! Chúc MN những ngày Hè An Lành & May Mắn!
Gieo thói quen, gặt tính cách.
Gieo tính cách, gặt số phận.
Tính cách của “hắn” là đưa cái “tôi” lên quá cao, lên trên tất cả mọi quan hệ thân sơ, mọi suy nghĩ-hành động-lời nói…để cuối cùng rồi phải đón nhận số phận đơn độc, bế tắc, phải rơi vào “vũng lầy” do chính “hắn” tạo ra và rồi phải khóc vì nó !
Luật nhân quả là thế !
Chi tiết “hắn” tìm đến Linh Phong Tự và đoạn đối thoại với Thầy trụ trì là một “điểm sáng” rất cần thiết, như “ánh sáng cuối đường hầm” đối với hắn…nhưng chưa chắc hắn “tìm được điều muốn tìm”. Đó là việc không đơn giản vì hắn sẽ phải tự “vượt lên chính mình” !
Câu chuyện rất ngắn nhưng lại gợi ra rất nhiều điều để “sống sao cho ra sống” là không hề dễ dàng. Phải vậy chăng anh Mang Viên Long ?
Chào Tú Gàn! Quí Sau Nẫu & bà con. nên lâu lâu phải “trình diện” bà con chứ? ( Nếu không bà con la!). Cám ơn góp ý rất sâu sắc & trung thực của TG nhé? Ai cũng có một “vũng lây” ( dù sâu/ cạn – To/ nhỏ v v v) – nhưng điều quan trọng là cần nhận ra- và can đảm vượt qua cái ” vũng lầy” ấy bằng ý thức của chính mình- phài không? Chúc TG an vui mãi vậy!
Những nhân vật như thế này sao thấy quen quen anh Mang Viên Long ơi !
Chắc là anh rồi? Ha ha..Phải dzẫy không TH?.
Cuộc sống đôi khi chỉ là những vũng lầy,nhưng thoát ra đâu phải là vấn đề đơn giản ?
Tôi cũng nghĩ như Khanh! Viết – cũng là để tự “nhắc”mình mà! Phải kiên nhẫn (..) K nhỉ? Chúc K vui vẻ!