Mang Viên Long
Tặng Anh Trần Huiền Ân, Đỗ Chu Thăng, Khánh Linh và Học trò cũ!
Gió nồm ở Tuy Hòa khác lạ với những cơn gió nồm ở vài tỉnh duyên hải miền Trung. Có lẽ những cơn gió nhẹ, hây hẩy, mỗi sớm mai, hay buổi trưa oi nồng, bắt đầu xuất hiện từ tháng ba. Buổi sáng, ngủ dậy, bước ra hiên nhà, gió nhẹ nhàng mơn man trên cành cây sầu đông, trên vòm lá lim sét, phơn phớt phả vào mặt; tự nhiên ta thấy tươi tỉnh, sảng khoái. Hết cơn gió này, tới cơn gió khác, liên tục mà sẽ sàng; hơi gió mang cái trong lành của biển, cái mát rượi của đồng lúa, cái xao xuyến của sông nước tràn về thị xã…
Những buổi sớm chủ nhật, sau một đêm cặm cụi bên bàn viết, hay ngồi ở một quán cà phê lề đường số sáu; tôi dậy muộn hơn mọi ngày. Gió nồm thổi dạt dào qua khung cửa sổ lớn mở rộng; khẽ đánh thức tôi… Tôi trở ra hiên sau đón gió như đón nhận lời chào thì thầm tự trời cao. Tôi kéo chiếc ghế dựa đặt dưới hàng tre, ngẩng nhìn từng cơn gió đi qua, mềm mại và kiên nhẫn, trên đầu những ngọn tre cao nổi lên giữa khoảng trời xanh ngắt. Không vội vã từ giã chúng, tôi ngồi thật lâu, với những điếu thuốc và niềm khoái cảm mơ hồ trong sáng.
Vào đầu hè, gió nồm đến rõ ràng hơn, dạn dĩ và mạnh mẽ hơn, khiến cho người quên chúng, phải nhớ lại. Trong cái thị xã tương đối yên vắng, những con đường như rộng thêm ra; những cơn gió nồm đầu hè thổi miên man, thổi miệt mài. Ngồi ở một quán cà phê nhỏ ở đầu cầu sông Chùa, để chờ Th. ; tôi có đủ thời gian đón những cơn gió nồm từ Ngọc Lãng lồng lộng thổi tới. Lúc Th. óng ả, duyên dáng bước tới, tôi tưởng những cơn gió nồm đã đưa nàng đến đây. Tôi nghĩ: Nhờ em mà anh có được những buổi sáng Tuy Hòa tuyệt vời!
Giữa mùa hè, trong cái nóng oi bức của miền “cát trắng, dừa xanh”, nếu không có những cơn gió nồm bất chợt thổi tới, mang theo hơi nước của biển, của đồng ruộng, thì cái thị xã bé nhỏ này sẽ héo hon biết mấy! Gió nồm buổi trưa thấy rõ hơn giữa cái nóng ngày hè, gió đùa miết ngọn cây, gió lồng lộng mọi phía, gió mát đến nỗi làm người ta dễ buồn ngủ, hay phải nằm nhắm mắt lại, để tận hưởng phút giây thật êm ái, bù lại lúc phải vật vã với cái nắng ngoài đường… Xách chiếc ghế bố ra vườn, đặt dưới bóng râm dày, tôi mở “Năm năm dòng sông thơ” ra đọc; để chờ giấc ngủ. Hết tập thơ này, tôi miên man đọc tới tập khác; tập “Chân cầu cũ” rồi “Trên thảm xanh đời” – những tập thơ như lời tâm sự chân tình của những người bạn, của Tuy Hòa, của đời sống đầy ắp tình người và tình đất…
Nếu không có giờ dạy, buổi chiều tôi ra phố khi cái nắng đã bắt đầu dịu dần, và gió nồm lồng lộng thổi. Gió thổi tung những cánh dù hoa, những chiếc nón và những tà áo dài trắng, xa trông như những cánh bướm tinh khiết. Tôi thả bộ dọc đường Trần Hưng Đạo, rẽ vào Duy Tân, ghé lại quán chè Cây Phượng ở đầu đường Hoàng Diệu. Những ly chè được chăm chút bởi ông giáo già, đủ loại, ăn không biết ngán. Ngồi ở một gốc cây ngoài mảnh vườn rộng, chung với mấy cô mấy cậu học trò Nguyễn Huệ – cảm thấy Tuy Hòa thu nhỏ, dễ thương, “dễ ở, khó về”…
Gió nồm buổi tối ở Tuy Hòa mới đặc biệt, khác lạ! Ngồi trên gác ván, gió cứ thổi lùa từng cơn, như mang hết thảy cái im vắng của biển, cái xanh mát của làng vườn Ngọc Lãng, cái thênh thang thơ mộng của sông Đà, cái trầm tư huyền bí của núi Nhạn; đem phả lấp vào người, khiến ta không thể nào quên.
Những đêm có trăng, gió nồm thật bao la, diệu vợi. Tôi về nhà một nười bạn ở ngoại ô, sau bữa cơm chiều đạm bạc, bước ra sân, ra ngõ, đã thấy trăng với gió. Đứng ở cổng nhà nhìn ra đồng ruộng, vụ hè thu lúa đang màu vàng, tôi nhìn theo từng bước chân quê của những thiếu nữ đi làm đồng về muộn, tiếng nói cười rộn rã theo gió bay xa… Buổi tối, mẹ người bạn mang ra sân một rổ đậu phụng luộc ; đứa em gái mang chiếu ra trải, có thêm vài người bạn láng giềng, tất cả cùng ngồi, vừa ăn đậu vừa chuyện trò… Gió nồm vẫn thổi dạt dào. Trăng về khuya càng sáng. Tôi cứ tưởng rổ đậu phụng to sẽ chẳng thể nào ăn hết được nhưng gió và trăng, và tiếng cười hồn nhiên của bao thôn nữ đã giúp cho rổ đậu cạn dần nhanh chóng. Rổ đậu phụng đã hết, nhưng M. Ng. còn ngồi lại bảo tôi làm cho nàng một bài thơ . Ước muốn của M. Ng. thật đơn giản và trong sáng, nhưng với người làm thơ thì không đơn giản chút nào…
Xa Tuy Hòa, tôi còn “nợ” em một bài thơ. Mới đây mà đã hơn hai mươi năm. Trong hai mươi năm, biết bao điều đổi thay, cuộc sống luôn trôi chảy, biến động ; nhưng có điều tôi tin chắc, là gió nồm ở Tuy Hòa vẫn thế. Vẫn êm đềm và mời gọi. Vẫn ấp ủ và thân tình với con người. Bởi thế, xa Tuy Hòa, tôi luôn tìm dịp trở lại – nhất là vào mùa gió nồm, không phải để sống, mà để tưởng nhớ… Nơi tôi đang sống cũng là một tỉnh duyên hải, cũng có gió nồm, nhưng sao những con gió ở đây trống vắng và vô tình quá…
(Phú Yên những tháng năm lang bạt)

Chào ông anh.
Tôi vừa đi giang hồ vặt về đến nhà sau một tuần không lên mạng. Đọc Ngô Đình Hải, Văn Công Mỹ nghe chua chua, đắng đắng cảnh đời, rồi “gó nồm” của anh bỗng thấy “ngọt” và mát rười rượi.
Anh thì nợ ai đó một bài thơ còn tôi chợt thấy nợ gió nồm BĐ – mặc đầu gió chỉ biết cho chứ không hề đòi nợ.
Mọi người “bình” đủ khía, đủ cạnh rồi. Tôi chỉ biết “say hello to you” thôi.
Truyện viết lâu rồi sao đọc vẫn còn hay
Chào anh Long bài ký về Tuy Hòa anh viết đã lâu nhưng đọc lại vẫn thấy bồi hồi quá. Em vẫn thích một Tuy Hòa lặng lẽ hoang sơ như trong bài ký của anh. Còn bây giờ Tuy Hòa to hơn đẹp hơn như hồn vía thì hình như không còn nữa
Đọc xong muốn đi Tuy Hòa ghê.
Mời Kim Yến hãy cứ đi Tuy hòa một chuyến nhé! Dễ mà! Lúc đi – nhớ cho biết để giới thiệu người đón nhé! Chúc vui vẻ!
Cảm ơn anh đã viết về Tuy Hòa quê em.
A! Ánh Tuyết cũng là “dân xứ nẫu Tuy hòa” sao? Vui quá! Lại gặp “một ngọn” gió TH rồi! Chúc AT mãi an vui!
Khi lòng tràn ngập niềm vui, đến gió cũng đặc biệt hơn, lạ hơn nơi khác, thơm tho và đáng yêu hơn nơi khác.
” Gió nồm ở Tuy Hòa khác lạ với những cơn gió nồm ở vài tỉnh duyên hải
miền Trung. ”
“Gió nồm buổi tối ở Tuy Hòa mới đặc biệt, khác lạ! Ngồi trên gác ván, gió cứ thổi lùa từng cơn, như mang hết thảy cái im vắng của biển, cái xanh mát của làng vườn Ngọc Lãng, cái thênh thang thơ mộng của sông Đà, cái trầm tư huyền bí của núi Nhạn; đem phả lấp vào người, khiến ta không thể nào quên.”
Có người bảo rằng gió nồm chiều chiều ở biển QN thì đẹp và mát hơn, nhưng biết làm sao được, khi chàng trai trẻ MVL đang dạy học ở Tuy Hoà, lòng đang gởi cho cô Th, cô M.Ng thì gió nồm ở Tuy Hoà mát hơn,cứ tin như vậy đi.
Cafe Tuy Hoà thật ngon, không biết cafe Vị THuỷ đường Trần Hưng Đạo có còn không?.
Nợ bài thơ khi nào trả được đây bác Long?Hay là để có cớ trở lại Tuy Hoà :
“xa Tuy Hòa, tôi luôn tìm dịp trở lại – nhất là vào mùa gió nồm, không phải để sống, mà để tưởng nhớ… ” Tôi thích nhất câu nầy với tác giả, có nơi ta cứ phải đến, không để sống, mà để nhớ.
Ba mươi sáu Lê Lợi
Em có còn ngóng đợi
Khi nghe tiếng còi tàu…
Cám ơn tác giả cho đọc bài về Tuy Hoà, với những đoạn tả về gió hay quá.
Tôi cũng muốn trở lại Tuy Hoà ngay hôm nay.
H-Cuflao ơi! Đọc THMGN mà bạn ” Tôi cũng muốn trở lại Tuy Hoà ngay hôm nay” là tôi đã rất vui rồi! Hội cựu học sinh các trường trung học Phú Yên ở hải ngoại.dã mail xin phép được dăng bài Tạp bút này trên đặc san của Hội trong tháng đến. Đây cũng là một niềm vui bất ngời cho kẻ này vậy! Cám ơn H-Cùlao đã đọc & cảm nhận chân tình! Chúc bạn sớm có dịp về thăm lại TH để “đón những cơn gió nôm tháng hạ thân tình & tươi mát” nầy nhé!
Nếu các anh, chị đọc “Tuy Hòa, mùa gió nồm” thấy hay một thì tôi xin mách là “Tuy Hòa, những ngày mưa” (in lần đầu tháng 12/1970, in lại trong cuốn ‘Một thời để thương yêu’, Mang Viên Long, Nhà xuất bản Hội Nhà Văn, 2011) hay gấp mười lần, theo sự cảm nhận của riêng tôi. Và tôi cũng không cảm thấy ngại ngần mà thêm rằng, nếu ai đó lập ra một kho tàng truyện ngắn Việt Nam thì “Tuy Hòa, những ngày mưa” là một trong những viên ngọc lấp lánh
mãi, dù hơn 40 năm đã qua, trong kho tàng đó.
Nói thế chắc chắn sẽ gây tranh cãi nặng, nhưng trộm nghĩ đó là chuyện bình thường vì tôi có thể tự an ủi mình là cả nền khoa học hiện đại của nhân loại phần lớn đã và đang dựa vào sự tranh cãi mà phát triển, chứ không phải dựa trên sự tình cờ (mà người ta muốn mình tin qua những giai thoại nghe vui tai nhưng không thực hay phóng đại!) hay trên sự “trên bảo dưới nghe” (chuyện Galilée là một ví dụ nổi tiếng trong lịch sử khoa học). Và văn học (hay nghệ thuật nói chung), nghĩ cho cùng, cũng không phải là ngoại lệ.
Tôi viết THNNM khi dẫn đoàn học sinh trương TH Nguyễn Huệ đi ” quyên góp & cứu trợ” cho đồng bào Miền Tring bị bão lụt – trong mưa và gió! Lúc ấy có lẽ chưa được 28.. Và Tuy hòa, với tôi – là một quê nhà thân thiết! Có lẽ, mãi mê viết theo cảm xúc của thời tuổi trẻ- tôi không nghĩ gì về “hậu quả” của nó ( như bạn góp ý). Thông thường, – khi đã khi viết xong 1 cái truyện – tôi đã quên đi – và bắt đầu nghĩ đến cái mới! Cám ơn ghi nhận của bạn.
Đúng vậy ” …văn học (hay nghệ thuật nói chung), nghĩ cho cùng, cũng không phải là ngoại lệ.”
! Chúc ban ^ gia đình An Vui!
Đọc “THMGN” của anh MVL với” những kỷ niệm nhẹ nhàng”, gắn liền” ngọn gió nồm” thật lãng mạn, đáng yêu ,dù đã hơn 20 năm rồi …
Bỗng dưng, em nhớ đến hai câu ca dao(BĐ_PY) :
“Cho dù ăn chín mười heo
Hổng bằng ngọn gió trong Đèo thổi ra…”
Chắc” ngọn gió “ ở đây là “gió nồm” thổi từ “Đèo Cả, Đèo Cù Mông “ nên mát rời rợi so với những vùng duyên hải khác, từ Biển Đông thổi vào phải không anh ? Và “ngọn gió nồm”(gió mùa ĐN) như lời tự tình, thầm thì của GIÓ…ngầm báo” cái nắng xuân cuối mùa đang chuyển hạ”…mát lâng lâng,ngây ngất dễ ru ta hòa “MỘT” vào ngọn gió nồm mà ngủ say sưa…?
“Mùa hè hây hẩy gió nồm đông
Thiếu nữ nằm chơi quá giấc nồng…” (THIẾU NỮ NGỦ NGÀY”_ Hồ Xuân Hương)
Chắc anh MVL trong lòng cứ nhớ mãi “ những ngọn gió trong Đèo thổi ra “mà gợi nhớ chứ dzì ?(Đùa tí cho Anh vui !). Chúc Anh khỏe và mãi yêu đời !
Chào Nguyễn Ngọc Thơ! Hai câu ( Ca dao & Thơ) cậu gởi cho – thật đặc biệt! Khi viết. tôi không nhớ câu ca dao ấy! ( nếu nhớ – có thề “mượn” lắm!).
Nhớ ” Gió nồm” thì nhớ nhiều – chứ nhớ(..) thì không có! Hà hà! Cám ơn Cậu đã ghi cảm nhận & lời chúc lành! Chúc Cậu và H. ngày CN an vui!
Tuy Hoà Mùa Gío Nồm cơn gió lành,dễ chịu như mang luồng sinh khí đến. Nghe TG kể mà sướng vô cùng .
Vậy sao? hãy nhớ ghé thăm một chuyến nhé! Nhưng mà – coi chừng ” Phú yên dễ ở – khó về…” lắm đó!
Lâu thật lâu mới nghe lại bản nhạc này. Nghe nhạc đọc thêm văn anh Mang Viên Long mới thấm thía cái phóng khoáng dữ dội của gió Tuy Hòa
Nhạc là do nhạc- sĩ – VR gởi cho -vì vậy, nên vửa nghe nhạc & vừa đọc lai rai Nguyễn Á mới thấy “thấm thía cái phóng khoáng dữ dội của gió Tuy Hòa”.! Cám ơn VR ( lần nữa) và cám ơn N.Á đọc ghé đọc!
Một tùy bút hay,thấm đẩm tính cách và tâm hồn người đất Phú
Cám ơn Thanh Hoa đã cảm nhận vậy! Chúc vui vẻ!
chào già làng,chúc khỏe
Chào “trung niên thi sĩ” ! Vẫn vậy mà! Vui nhé!>
Chào a MVL
Tôi thích gió nồm ,cũng thích víết về gió nồm, nhưng lực bất tòng tâm. May quá, hôm nay là ngày cuối tuần , công ty tôi vẫn làm việc, trộm vài phút đọc anh , mát rượi cùng cơn gió mà nghĩ mình đang nghỉ ngơi ngày thứ 7. Có thể , gió nồm thổi ngoài trời thì ít mà tôi thấy gió đời thổ trong anh thì nhiều phải không?. Cuộc đời bao nhiêu cơn gió đã đi qua, cũng cơn gió ấy nhưng nó thổi vào tuổi thơ khác với thổi khi tóc ta đã bạc, thổi vào lúc ta sống ở đó khác với cảm gíác khi ta đã rời xa. Cám ơn anh đã nói hộ cho tôi điều này , trong anh có cái gì đó của tôi, mà dù Tuy Hòa, ánh mắt tôi chỉ lướt qua chân chưa chạm vào yên vào đất (vì đi ô tô mà) . Lâu lắm rồi tôi mới gặp lại ngọn gió của anh, ngọn gió đi qua anh, tràn sang tôi mát lạnh , như chờm đá vào thành phố đang lên cơn sốt vì bê tông .
Chúc anh khỏe và sắp tới có thêm vài ngọn gió thổi từ miền tây về nữa nhé.
Từ Sâm
Chào Từ Sâm! Cám ơn Cậu đã ghi lại cảm nhận rát tinh té & sâu sắc khi đọc TH,MGN! Đúng vậy – Từ Sâm ạ! Cũng cơn gió Nồm ấy – sau hơn 20 năm ghé thăm lại Tuy Hòa, tôi không còn tìm thấy cái cảm giác ngày xưa tuổi trẻ với bao ước mơ & hy vọng! Và cơn gió ở quê tôi – cũng là mùa gió Nồm, nhưng cũng…vắng vẻ làm sao? Vâng, có lẽ – sẽ có nhiều cơn gió thổi qua đời người. Nhưng chắc là ” cơn gió dịu dàng êm ái’ ngày xưa, sẽ không còn! Chúc TS & gia đình an vui nhé!
Thỉnh thoảng về quê, mình cũng có đi ngang qua Tuy Hòa, nhưng chưa một lần được ghé thăm. Đọc bài viết nầy tự nhiên mình hình dung ra một thị xã bé nhỏ, yên tĩnh và hiền hòa…đúng là một nơi ” dễ ở, khó về..”. Thích quá những câu văn giàu chất thơ của bạn:
” Buổi sáng, ngủ dậy, bước ra hiên nhà, gió nhẹ nhàng mơn man trên cành cây sầu đông, trên vòm lá lim sét, phơn phớt phả vào mặt..” “Gió nồm buổi tối ở Tuy Hòa mới đặc biệt, khác lạ! Ngồi trên gác ván, gió cứ thổi lùa từng cơn, như mang hết thảy cái im vắng của biển, cái xanh mát của làng vườn Ngọc Lãng, cái thênh thang thơ mộng của sông Đà, cái trầm tư huyền bí của núi Nhạn; đem phả lấp vào người, khiến ta không thể nào quên…”
Gió nồm Tuy Hòa của bạn làm mát cả lòng người đọc, đọc rồi cứ tưởng bạn là dân Tuy Hòa, nhưng rồi không phải, Tuy Hòa chỉ là nơi đất ở thôi… vậy mà vẫn chan chưa một tình quê. Thế mới biết:
” Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn …”
Bạn nhỉ?
Cám ơm Bạn đã đọc & chia sẻ cảm nhận! Đúng vậy: – CLV đã nói rất chí lí:
“… Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn …”
Chúc H & gia đình an vui!
.
Gió nồm ở Tuy hoà thật là lạ lùng , lạ lùng vì gió qua ngòi bút của anh Mang Viên Long gió như có cả một tâm hồn lãng mạn : gió bao la , diệu vợi , gió trầm tư , gió mang nỗi im vắng của biển , mang hơi hướm màu xanh cây lá …….
Gi ó của nhà văn làm mát rượi lòng người đọc .
Em chúc anh khoẻ và vui nhiều nhé !
Cám ơn YD đã động viên anh! Khỏe thì cũng…tàm tạm/ chứ “vui nhiều” thì…còn chờ! Chúc em an lành!
Ba lap ba xàm trả giùm anh đi! OK?
Chào đại huynh . Đọc xong mùa gió nồm mang hơi hám Mang Viên Long chỉ còn ngồi mà hình dung về những con người và cơn gió nồmTuy Hòa , thằng em xin không bàn thêm , chỉ còn thắc mắc là huynh BLBX sao trả nợ cho đại huynh nỗi , biết đâu “người đó ” vẫn còn đang chờ huynh trả nợ thì sao ( …gió nồm ở Tuy Hòa vẫn thế. Vẫn êm đềm và mời gọi. Vẫn ấp ủ và thân tình với con người) . Coi vậy chứ nợ tình trả khó lắm đại huynh ơi! Tới lui chốn cũ coi chừng nợ cũ trả chưa xong lại mang thêm nợ với người mới thì….hì…hì …hì… mệt lắm nghen anh !!!
Cám ơn “lời bàn” rất chí lý của Cậu! Dĩ nhiên là BLBX không thể thay tôi “trả nợ” rồi ( nợ ai- nấy trả mà!) – nhưng ” ba láp ba xàm” …tào lao vậy – nên tôi cũng BLBX cho dzui thôi! Hải không nên lo xa quá – tôi rất sợ “nợ” – nhất là nợ tình! ( nhưng Trời khiến -“sợ” cái nào – Trời ” trao” cái ấy- hà hà……) Cám ơn H đã chia sẻ niềm vui!@ Chúc Cậu & gia đình an lanh nhé!
@ Anh chai ơi! Em chai “nghĩ” rằng,hình như anh đang nhớ về “em” Th,hay “em” M,”em” Ng…chắc luôn!(khi viết đoản văn này_nên, “viết tắt” tên “em”).Đã vậy ….
“Xa Tuy Hòa, tôi còn “nợ” em một bài thơ. Mới đây mà đã hơn hai mươi năm. Trong hai mươi năm, biết bao điều đổi thay, cuộc sống luôn trôi chảy, biến động ; nhưng có điều tôi tin chắc, là gió nồm ở Tuy Hòa vẫn thế. Vẫn êm đềm và mời gọi. Vẫn ấp ủ và thân tình với con người. Bởi thế, xa Tuy Hòa, tôi luôn tìm dịp trở lại – nhất là vào mùa gió nồm, không phải để sống, mà để tưởng nhớ… Nơi tôi đang sống cũng là một tỉnh duyên hải, cũng có gió nồm, nhưng sao những con gió ở đây trống vắng và vô tình quá…”
_______________________________
Không những “anh” còn “nợ” em một bài thơ; mà “nợ” còn nhiều hơn thế nữa_anh chai à?
Trời ơi “em chai” phân tích kỹ quá dzẫy? Anh chai viết cho dzui dzậy mà! Có nợ nần gì ai đâu cà!? Nếu có – là tình TY Tuy hòa & con người TH thôi! Cám ơn “em chai” đã tặng cho bài hát nghe rất lãng mạng! Hà hà. Nếu được- xin cho luôn bài ” Chiều Qua Tuy Hòa ” của Ng Đức Quang? Nhé?
Em chai “đi,vừa mới về”_đọc thấy những dòng của anh chai_vẫn cứ thắc mắc :anh chai “iu Ti Quà”(là chiện của anh,không thể chối cãi),”thắc mắc” ở chỗ các “em” như M, Ng, Th…sao anh không “khai” (mờ lại viết tắt?Có “í đồ” gì chăng?)_Riêng, “Chiều qua Tuy Hòa”_anh,đã “chọn Clip tốt” rồi_em chai xin hẹn anh chai một dịp khác;trước mắt : “….anh còn “nợ” em, chim về núi Nhạn……” Bi nhiu đã trả không hết “nợ” rồi_nói chi….???
Tuy Hòa mùa gió nồm Một ký ức nhẹ nhàng ! Anh viết hay quá, anh MVLong ơi!Chúc anh vui ,khỏe nha!
Cô Phàn luôn “động viên” anh! Cám ơn nhiều nhé! Cũng chỉ là một kỹ niệm khó quên trong những tháng năm lưu lạc thôi, em à! Chúc Phàn & gia đình an vui nhé!
Bài viết hay quá. Chỉ là ngọn gió nhưng nói lên được bao nhiêu diều nhà văn ơi.
Cám ơn Kim Mai đã chia sẻ! Tôi cũng vẫn thấy mình còn :”rất nhiều điều” chưa nói hết về những ngọn gió Nồm ở TH. Chúc KM an lành!
Đây mới đúng văn phong Mang tiên sinh
Thanh Nghĩa ơi! Cám ơn! Dzui dzẻ nhé!
Nơi tôi đang sống cũng là một tỉnh duyên hải, cũng có gió nồm, nhưng sao những con gió ở đây trống vắng và vô tình quá…
Một câu thán đơn giản mà cũng rất vô tình…nhưng lại chất chứa bao nghĩa tình
Lâu lâu lại đọc một bài có giọng văn lạ , giật mình không biết có phải là Mang viên Long viết không? nhưng đọc kỹ mới thấy cái tình ẩn trong ấy
Viết hay quá Anh Cả ơi!!!
Muống dùa ơi! Cậu “nghi” là đúng rồi! Cậu gặp tôi lúc nầy – đâu còn “phong độ” của năm xưa ở Tuy Hòa? Hà hà…Thời gian đã có thể thay đổi mọi thữi mà! Nhưng, có điều – Tình YT sẽ còn…Chúc muỗng dùa & gia đình hạnh phúc nhá!
Đọc bài viết nhớ làm sao mùa nồm ở Q. “Nơi tôi đang sống cũng là một tỉnh duyên hải, cũng có gió nồm, nhưng sao những con gió ở đây trống vắng và vô tình quá…” Khó thể quên mùa gió cũ với quá nhiều kỷ niệm ân tình, phải không anh ?
Văn Công Mý ơi! Có lẽ vậy! Nhưng,…hà hà…
Bài viết rất đậm chất Tuy Hòa anh Long ơi
Tôi là dân “nẫu” mà! Tuy hòa cũng…”nẫu” luôn! Tôi rất biết ơn TH đã cho tôi những tháng năm tuổi trẻ dạt dào ước mơ…
tôi còn “nợ” em một bài thơ…
Chừng nào trả đây.
Viết hay lắm anh.