Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba, 2012

..Buổi trưa nắng , con đường du hành ven biển Nha Trang tuyệt đẹp. Có những cung đường hệt như tranh

.Bình yên và đơn côi

. Đi ngang khu du lịch hoang phế của đại gia Nguyễn Đức Chi dưới chân đèo Rù Rì ,chợt ngẩm nghĩ về những ánh chớp của phù vân  .Mới đại gia ngày nào….giờ…nhất nhật tại tù.

.

Thoáng chốc trong miên man dòng nghĩ suy vụn, đã qua đèo Cổ Mã .

Đoàn ghé thư giãn cafe cà pháo ở Đại Lãnh lấy sức chuẩn bị  vượt đèo Cả .Cả một rừng cờ chuối phất phơ đón đoàn. Qủa thật mình cũng không hiểu nổi ý nghĩa của những lá cờ dị hợm này

. Phú Yên đây rồi

.Đảo Hòn Nưa một địa danh khá nổi tiếng, ranh giới trên biển giữa hai tỉnh Phú và Khánh

.Núi Đá Bia  và những huyền thoại thực thực hư hư về Lê Thánh Tôn đề thơ

Cảng Vũng Rô.  May quá chiến tranh đã lùi xa!

.Cầu Đà Rằng vắt qua Sông Ba

.Buổi chiều bến cá Tuy Hòa khá nhộn nhịp

.Mấy người học trò cũ đã chờ sẵn bên mâm rượu tẩy trần… Nhưng ngồi xe máy lạnh làm gì có bụi ?

Người đang rót bia là anh Phạm Ngọc Phi Tổng biên tập báo Phú Yên .Kế bên, anh Lê Văn Học và anh Nguyễn Văn Ngôn hai hiệu trưởng của hai trường trung học ở Tuy Hòa cũng là hai còm sĩ của xunau.org

.Tuy Hòa đượcxem như thủ phủ của cá ngừ đại dương . Do đó, các món nhậu chủ lực vẫn là cá ngừ mù tạt, cá ngừ hấp và mắt cá ngừ tiềm…Gía một kí cá ngừ ở Tuy Hòa khoảng 250.000. Gia công chế biến chút xíu,xuất qua Nhật những 80 USD

.Nhưng đối với Sáu ,đặc sản  “ngon” nhất của Tuy Hòa vẫn là Trần Huiền Ân. Đến Tuy Hòa mà không nhắm rượu với THA thì đã mất đi 50% thú ăn chơi. Trần Huiền Ân bảo ” rất bất ngờ và hạnh phúc khi đón đoàn”. Anh cũng mong bà con xunau.org thông cảm vì dạo này sức khỏe yêu yếu…nên chậm trể trong recom. Năm nay anh vừa tròn….76

. Những người bạn ở Tuy Hòa thiết tha mời đoàn nghỉ lại Phú Yên một đêm . Nhưng …cuộc vui nào cũng phải tàn. Về nhà thôi.!

 Sáu Nẫu

Read Full Post »

Hồ Ngạc Ngữ


Em cắn mùa Đông trong củ sắn
Đôi môi mềm theo rét nhớ thương
Quy Nhơn có những ngày tháng Chạp
Những nụ cười thơm những mùi hương

Có mùa Xuân đi vào Ghềnh Ráng
Qua đèo Son hái trái sim rừng
Anh muốn hái thật nhiều hoa dại
Ướp hương vào mái tóc người dưng

Em có thấy mùa Thu trên phố
Đang vàng rơm những chiếc lá bàng
Đêm em nằm nghe cơn sóng vỗ
Đâu biết một người nhặt lá lang thang

Quy Nhơn có những cành phượng đỏ
Cho yêu thương cháy suốt mùa Hè
Khi xa rồi, lòng ai cũng nhớ
Một khoảng trời xanh thẳm tiếng ve…

19.02.2012

Read Full Post »

Trong muôn vàn loài cá ẩn mình dưới dòng nước sông Côn, cá diếc là sản vật nổi tiếng của vùng miền.

Món cá diếc nấu rau răm. Ảnh: Đ.T.Trực
Sông Côn là dòng sông lớn của tỉnh Bình Định, khởi nguồn từ Tây nguyên, chảy qua thị xã An Khê (tỉnh Gia Lai) rồi về các huyện An Lão, Vĩnh Thạnh, Tây Sơn, Vân Canh, An Nhơn và Tuy Phước của Bình Định. Một ngày giữa mùa xuân, chúng tôi tề tựu bên bờ sông Côn, ngồi bên dãy hàng quán dân dã nhâm nhi ly rượu ngắm bến My Lăng mơ màng huyền ảo. Cô chủ quán dọn lên bao nhiêu là món ngon được chế biến từ con cá diếc được những ngư dân đánh bắt từ dòng sông. Nào là cá diếc nướng, cá diếc chiên giòn nhưng đậm đà hơn hết là món cá diếc nấu rau răm.
Ôi, có gì đâu, chỉ một lò lửa, một xoong nước, một mớ cá và một rổ rau răm cùng với một chén gia vị, thế mà đậm đà, đậm tình và hào phóng hơn cả các thức ngon từng ăn đâu đó trong nhà hàng sang trọng.
Ăn cá diếc nấu rau răm, uống ngụm rượu Bàu Đá, ngồi tán chuyện đời, chuyện làm với anh em sau bao ngày gặp lại, phải nói như chưa bao giờ ta có được hôm nay. Theo cô chủ quán, cá diếc có khắp nơi nhưng cá diếc sông Côn thịt chắc hơn vì cá vận động nhiều trong dòng chảy nên ăn ngọt, xương mềm. Cá được người chài thả lưới đánh bắt giữa ban ngày rồi đem bỏ cho các quán, các quán bán lại cho du khách đến đây thưởng ngoạn chỉ đủ trong ngày, vì vậy con cá dọn cho khách bao giờ cũng rất tươi, chất lượng tuyệt vời.
Và quả đúng, khi chúng tôi ngồi ở quán, chốc chốc lại có ông lái đò nhẹ nhàng rẽ dòng nước chống thuyền vào bờ giao cá cho cô chủ quán. Những lúc đó, có một số khách bàn bên tùy thích đến mua nguyên phần cá còn sống trên tay ông lái đò rồi nhờ chế biến tại chỗ theo sở thích.
Đào Tấn Trực
Nguồn: TNO

 

 

Read Full Post »

.
Tiếc chi chuyện xa xưa,
lời đâu nói cho vừa,
như tình trong sách sử,
cho người đời khen chê.
.
Ta bên nhau ngày đó,
bao men ấm tuyệt vời,
bao niềm riêng hạnh phúc,
đâu biết rồi xa xôi.
.

Giữ cho nhau một chút,
hương ái ân đầu đời,
dẫu ngày nay xa cách,
lòng vẫn không xa xôi.

.

Lá xanh nay đã úa,
anh bơ vơ đêm dài,
mơ chi đời mãi đẹp,
cho nặng oằn đôi vai.

.

Thì thôi em yêu hỡi,
nhớ anh nhớ lấy lời,
dẫu ta trong cách biệt,
mình mãi hoài của nhau

Read Full Post »

Khúc Dương Ca

Nguyễn Quy


                    

                               Tặng Ngô Đình Hải ( kèm những nụ cười)

 

.

Ai cũng làm thơ ca tụng đàn bà
Còn đàn ông thì ít thèm đếm xỉa
Tủi phận thân ta – sinh ra (là) giống đực
Dấu cộng là gì em có biết chưa ?
 .
Đàn ông là anh. Anh là dấu cộng
Trong giấc mộng của đàn bà hơi bị có … đàn ông
Thường thì đàn bà chỉ tạm yên lòng
Khi đàn ông không lông bông ngồi quán
 
Đàn ông nhậu hoài không hề biết chán
Buồn – vui gì cũng hò hét “dzô dzô”
Mặt đỏ – tay quơ – lưỡi líu – mắt đờ
Cơm nhà bỏ bửa, phở tái … mấy tô (!)
 .
Đàn ông đôi khi làm bộ ngây ngô
Trước mặt vợ nhà hiền khô như đất
Hì hục … làm ăn chẳng nói năng gì
Vợ vắng mặt rồi … hoạt bát tức thì !
 .
Kể tội đàn ông chưa công bằng lắm
Trung – hiếu hai vai, trụ cột trong nhà
Đàn ông luôn luôn cần có đàn bà
Nếu không đàn ông chỉ là … dấu cộng
 .
Dấu cộng là gì em có biết không ?
Dấu cộng là dương nằm cạnh … dấu âm
Dấu âm là trừ nằm gần … dấu cộng
Âm-em , Dương-anh – nghĩa vợ tình chồng …
 
Xuyên Mộc cuối tháng hai 2012

Read Full Post »

Bến Đỗ

Cuối cùng Nguyên Hạ_Lê NguyễnPhạm Quang Hải  đã cùng chung bến đỗ… khi hai con tàu chung một sân ga. Xứ Nẫu xin giới thiệu tản văn Bến Đỗ và một vài hình ảnh buổi ra mắt bạn bè tại nhà hàng Sông Trăng vào ngày 18/2 vừa qua


Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

 
Hình ảnh một chiếc thuyền nhỏ trên bến sông luôn khắc ghi trong tâm tưởng tôi một âm hưởng não nùng và bất tận…Có lẽ tính tôi hay “mít ướt” và nỗi buồn vương vấn trong tâm hồn bé dại ngay từ tuổi lên sáu lên năm….

Ngày đó….là những ngày dài bên căn nhà rộng của nhà ngoại, đứa bé lên năm một mình từng chiều ngồi trước mấy bậc tam cấp trước cổng nhà ngoại, ngóng chờ những chuyến xe buýt đỏ trễ tràng chạy từ hướng Quy nhơn về Bình Định…Những làn bụi mù xộc vào mắt môi đứa bé làm cay sè đôi con mắt ướt…

Những chuyến xe từng chiều đi qua trong ngóng chờ vô vọng, những ngóng trông rồi cũng xuôi dòng thời gian, quên lãng và theo năm tháng vỡ òa khi niềm vui chợt đến khi mỗi lần chuyến xe dừng đỗ.

Niềm vui và sự mong chờ được đáp đền khi hình bóng thân yêu tội nghiệp của người mẹ trở về bên những đứa con thân yêu với tay xách nách mang…những món ăn đã được làm sẵn, những quà bánh rẻ tiền chắt góp sau một tháng dài thắt lưng buột bụng…đem về cho những đứa con thơ niềm vui to lớn sau bao ngày ngóng đợi mỏi mòn…Đó là lý do đứa bé ngày xưa luôn nhắc nhớ về người mẹ mà không nhớ thương cha…

Người cha trong cuộc đời bé thơ của tôi chỉ là những lời kể lại qua miệng mẹ, một hình bóng xa mờ không cho một ngóng đợi, không cho một nhớ nhung từng ngày qua bao tháng năm…

Từng ngày qua hết từng ngày…tôi vẫn từng chiếu …rồi lại từng chiều dõi con mắt ướt về cánh đồng trước mặt, nói cho có vẻ to tát về cánh đồng trong tuổi thơ tôi, thực ra chỉ là mấy đám ruộng trước nhà ngoại mà đã đi sâu vào ký ức bé nhỏ của tuổi thơ tôi xa mờ mà luôn gợi nhớ trong tôi vào những lúc trà dư tửu hậu.

Cánh đồng, con sông và chiếc thuyền nhỏ trên bến sông xưa…luôn trở về trong tâm trí tôi suốt bao tháng năm chìm nổi trong cuộc đời khi mỗi lần nhớ về quê xưa, nhớ về những ngày bé dại, nhớ về thân phận đơn côi của một đứa bé được dưỡng nuôi trên cánh đồng cỏ mọc ,bên dòng sông cạn nước …cát bồi vào mùa nắng hạn.

Hình ảnh người lái đò với khuôn mặt không cười và tấm thân nắng cháy…âm thầm rồi lại âm thầm …gát mái chèo vào mùa nước cạn, thuyền úp trên  bến sông… thơ thẩn đợi nước lên.

Nỗi niềm của đứa bé ngồi bên mấy bậc tam cấp ngóng chờ hình bóng người mẹ thân yêu trở về nhà sau bao ngày dầu dãi …cùng với hình ảnh người chèo đò ngồi đợi cơn mưa tới cho mực nước sông dâng cao, cho chiếc thuyền con lại từng ngày đưa khách sang sông…đã in một vết hằn trong nỗi nhớ suốt cuộc đời tôi…

Những năm tháng …trong cuộc đời đã đi qua…cuộc sống trong tôi vẫn lặng thầm…không chờ không đợi…đến và đi như những con tàu rời sân ga vắng …không khắc khoải chờ, không mộng tưởng chuyện hợp tan…những mạnh mẽ mà cuộc đời đã bồi đắp cho chính tâm tôi như một sự bình thường trước trăm nghìn sự bình thường đã và từng xảy ra trong tôi qua bao dặm mờ …trải dài qua bao năm tháng…không buồn lâu, không khắc cốt ghi tâm với những bãi bôi dâu bể.

Và bây giờ …gần đi hết một kiếp đời dâu bể, những oan khiên oằn vai đã trút bỏ cho thế gian, những hơn thua trang trãi, giành giật với nhân gian., tất cả đều phủi tay, trả về quá khứ, không quen, không nhớ.

Tất cả chỉ là đàng sau lưng và trước mặt chỉ là hư vô…

Tôi chợt biết…
Anh chợt hay….
Chúng ta cần một người đồng hành khi chân chồn , gối mỏi
Tôi chợt nhận ra anh…
Anh chợt nhận ra tôi…
Chúng ta đã cùng chung bến đỗ… khi hai con tàu chung một sân ga.

Chúng ta cùng viết chung câu thơ:

BẾN ĐỖ

Bến cũ thuyền xưa cập bến bồi
Hoàng hôn tắt nắng gió ngàn khơi
Bến sông mòn mỏi -Trăng chờ Nguyệt
Mỏi chân khua_cỡi sóng cõi xa
Hai viên sỏi -biển đời sóng cả
Cuộc thăng trầm -khép lại đôi tay
Xoay vòng quả đất ta lại gặp
Chung bóng từ nay _chia tháng ngày.

Read Full Post »

« Newer Posts