Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba 6th, 2012

Gần 10 g xe mới đến Quy Nhơn ,trên xe Hùng PT đã hí hoáy mở laptop làm thơ bấm nút:

Long rong ta cũng đã đến rồi,
Say ta say, mà tỉnh ta cũng tỉnh,
Say ta say nỗi nhớ cũ,
Tỉnh cho ta còn nhớ con đuờng xưa,
Bên kia… là nhà ta,
Bên này… ta còn lại,
Ngồi im ta lật lại trang đời,
Bao lâu ta đi,
Bao lâu ta lại về?
Ta nhớ ai?
Và ai còn nhớ ta?

Vũ Lê Đức bồi hồi trãi lòng trên mạng ,xin trích đôi dòng tâm trạng của một người xa quê nhưng vẫn đau đáu tình quê như anh

Qui nhơn đây rồi …
Thật cảm động khi trong năm anh em thì có người đã xa Qui nhơn trên 40 năm ,ngưòi trên 30 năm…xe còn trên dốc Ghềnh ráng đã thốt lên những cảm kích …thơ mộng,hoành tráng ,đẹp…
Người đầu tiên anh em gặp là Lê đình Khải bên quán bún bò chả cá (lạ thật, xưa nay chỉ nghe bún bò giò heo chứ có nghe bún bò chả cá bao giờ ;có lẻ phải tìm hiểu về món đặc sản này ) ,sau vài ly bia,anh em tạm chia tay để tìm chổ ngủ và lên trang Xứ Nẫu

Còn Xóm Chùa thì đã căng biểu ngữ sớm từ dốc đèo Gềnh Ráng:

WELCOME HOME
Xóm Chùa mở rộng cổng chùa
Đón mấy đúa con lang thang, hoang đàng chi địa
Tung cánh chim
Tìm về tổ ấm !!!!!!!!!!!!!

Văn Công Mỹ vội khuyến cáo trên website xunau.org:

Lưu ý mấy huynh:đặt chân lên đất Nẫu quần áo bảnh bao nghen;không đóng mặt khờ (vì xỉn)nghen;không nghía ngang nghía dọc nghen;không “sát sinh” nghen! Zooooot.

Nhưng may quá ,sáng hôm sau vừa bảnh mắt sau mấy chầu túy lúy càn khôn,các nữ thi sĩ xứ Nẫu đã đón tiếp bằng chầu bánh xèo vỏ chắm mắm nêm,bún cá và bánh bèo nhân đậu phộng tại cafe Gia Nguyễn. Ngon hết biết

Người ngồi chính giữa bận áo màu xanh chuối non là nhà thơ Lâm Cẩm Ái,kế bên là QuốcTuyên,Phàn Lê Huê, Diệp Kim Chi và nguyễn Thị Tiết .Ngồi đối diện là Huỳnh NgọcTín về từ Trung Á,Hùng PT và Lê Đình Khải. ..Huỳnh NgọcTín là giám đốc công ty sản xuất thép ở Udobekistan cũng là còm sĩ và thi sĩ nhiệt tình của xứ Nẫu

.Buổi trưa một bửa ăn rặt Bình Định với mắm ruột cà pháo,mắm cua chua,canh rau tập tàng được bạn bè Quy Nhơn chiêu đãi năm kỵ sĩ hành miền Trung   Lưu Đình Trọng và Cao Hữu Hùng gần 40 năm mới quay lại xứ Nẫu nên cứ đờ ra vì …cảm động

Phong vị quê hương thật đậm đà

.

.Và ấm tình bằng hữu

Các bạn có thấy các nhà  thơ xứ Nẫu rất xinh không? Sáu hay khen thật tình nên thường xuyên bị ăn đạn. Tiếc là hữu danh vô thực !!!

.Ngày hôm sau,đoàn về đất kinh kỳ An Nhơn. Đất Vua vẫn còn những chuyến xe thổ mộ dạo thong thả trên đường.

An Nhơn bây giờ đã là thị xã

.Cổ kính ,hiện đại. Nếu để ý thì thấy bà con đi xe ngựa ra chợ mua bán,nhưng buổi trưa khi trở về thổ mộ lại thồ thêm mấy bình gas……he…he !

Anh Mang Viên Long ,già làng xứ Nẫu. Anh đã góp phần rất lớn cho sự phát triển của xunau.org trong thời gian vừa qua

.Anh ký tặng cuốn sách mới xuất bản còn thơm mùi mực mới

.Phạm Văn Phương,Nguyễn Như Tuấn từ Nhơn Khánh cũng đến tham gia gặp mặt

.

.

Nguyễn An Đình mới trãi qua cuộc phẩu thuật tim cũng lackiu cùng anh em xứ Nẫu tại nhà riêng

.

.Ngoài vườn nhà Nguyễn An Đình vẫn còn một cây cải vàng ,anh để dành từ tết đến giờ chờ bạn hiền đến thăm.

 

Sáu dạo chợ Bình Định thấy cá lồ ồ trụng hấp dẫn quá mua liền 5 con ,mang về nhờ nhà hàng hấp lại. Cá ồ trụng cuốn bánh tráng mì và rau muống nguyên cộng chấm mắm cái thì…hết ý

.Minh Nguyệt ưu tiên đượcmột dĩa đậu hủ hấp. Tội nghiệp

.Minh Nguyệt và Rêu

.Chia tay An Nhơn trong cái nắng xuân đang còn đương thì dìu dịu mơn mang

 Mời các bạn xem lại một vài hình ảnh của chuyến đi

 

Sáu Nẫu

Read Full Post »

Nắng tháng ba

Rêu.
tháng ba già chưa anh nhỉ?
mà sao con nắng thật vàng
em sợ tháng ba âm ỉ..
nắng hn, trời làm miên man..
 .
tháng ba sao mênh mông quá
lẻ loi con nắng đợi chờ
tháng ba dường nghe chật chội
để buồn bỏng rát ý thơ
 .
tháng ba em ra đầu ngõ
xôn xao hoa nắng trên tường
ngập ngừng sợ con nắng v
gọi gió đừng về ghé nương
 .
tháng ba con nắng thật hiền
dịu dàng xuân vẫn còn xanh
tháng ba trong em từ đó
có giọt nắng đọng trên cành.
.

Read Full Post »

Nhớ bạn

TRẦN DZẠ LỮ

Lâu nay có lắm người hỏi tôi: Sao không thấy làm thơ cho Vũ Hữu Định.-tác giả bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ được nhạc sĩ Phạm Du phổ thành ca khúc.Tôi chỉ mỉm cười mà không  trả lời.Mười sáu tháng giên này lại là  ngày giỗ của bạn.Bạn khôn thiệt, chết đúng ngày Nguyên Tiêu. Dù sao thì cũng viết một bài nữa để cảm ơn bạn , một tấm lòng đáng yêu lúc còn sống cũng như khi xa đời, đi về chốn vĩnh hằng.Vũ Hữu Định, thoát ra khỏi đoạn đời khó khăn ngày tháng ấy, bạn tôi đã được nhiều hơn là mất…Cái được trướctiên là bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ vẫn là bài thơ hay viết về Pleiku mà  đến bây giờ chưa có bài thơ nào vượt qua được.Bài thơ ấy trở nên bất tử khi Phạm Duy chắp thêm đôi cánh…Được, là bạn có một người vợ hiền, làm thân cò lặn lội bên bờ sông đời kiếm gạo nuôi 5 đứa con, chưa khi nào hở ra một lời than thở.  Chị Vân có thua chi bà Tú Xương ? Năm đứa con như 5 hạt ngọc ( lời tiên tri của bạ trong bài thơ kiểm điểm đời mình, viết trước lúc chết ) nay đã trưởng thành và công thành danh toại. Được, ngôi mộ bạn nằm một nơi thật thênh thang mây trời gió núiđược xây dựng bia bằng đá hoa cương. Được, bạn mất, bè bạn đã in cho bạn một tập  thật đẹp, đến chừ đã tuyệt bản. Được, bạn tôi sẽ mỉm cười nơi chín suối khi những  những đứa con thân yêu đã xây cho mẹ một căn nhà khang trang ở bên bờ biển Thanh Bình và là nơi thờ cúng nhà thơ.Một sự bù đắp thật xứng đáng sau nhiều năm chị Vân  bơi qua mọi dâu bể cuộc đời. Được,là bạn  không còn hiện diện trên cõi đời này nữa  nhưng bạn sống mãi trong lòng bè bạn, bốn phương. Ôi gã giang hồ rất đổi dễ thương.Giỏi uống rượu từ năm mười lăm tuổi và cũng chết vì uống rượu, chết vậy sướng không hở bạn tôi?

Khi viết những dòng này cho bạn, tôi đã gửi 10 hột vịtung về cúng bạn ( lúc sinh thời bạn ưa nhậu rượu với hột vịt ung )

Có thể nào quên được những năm tháng xưa, nơi căn nhà nhỏ ở chợ Cồn của của thập niên sáu mươi. Đó là nơi hội ngộ của những tay phiêu bồng trong văn nghệ  Là tôi, là Trần Quang Lộc, Đoàn Huy Giao, Hoàng Đặng, Trần Trung Sáng, Nguyễn Gia Hữu, Hồ Đắc Ngọc , Đynh Trầm Ca, Đông Trình, Trần Dình Quân,Luân Hoán…. Nơi căn nhà nhỏ ấy, đêm đêm tôi thường về ngủ lại với Định, hàn huyên đủ thứ trên đời,.nhất là về tình hình văn học nghệ thuật.Những tờ Bách Khoa, Văn, Văn Học,Vấn Đề, Khởi Hành…là những tờ tạp chí, báo ,chúng tôi đọc say sưa nhất.Tôi và Định cũng thường trao đổi cách dụng ngữ trong thơ sao cho hay và mới. Đến thập niên 70 thì tôi hành phương Nam.Thời gian này Vũ Hữu Định  vẫn ở Đà Nẵng nhưng cũng hay đi giang hồ.Khi thì về Đồng Tháp với Hạc Thành Hoa. Khi qua Cần Thơ với Minh Nguyễn, Bùi Đức Long,Trần Hoài Thư.Lúc bay lên Đà Lạt với Phạm Cao Hoàng.Lúc ở ẩn nơi rừng núi bạt ngàn Đại Ninh với  Nguyễn Đình Dzu.Giang hồ lâu nhất là ở Sài gòn với Tráng, A Khuê, Phạm Ngọc Cảnh Nam trong căn nhà trọ khu Vạn Hạnh.( đường Trương Minh Giảng cũ ) Mở mắt thấy  ở Gò Vấp với Võ Chân Cửu, chạng vạng lại đi với Nguyễn Lương Vỵ.Nghe đâu cũng uống rượu với Hồ Ngạc Ngữ…và rất nhiều người khác mà tôi không nhớ tên.

      Sau năm 1975, Vũ Hữu Định xếp cánh giang hồ về lại Đà Nẵng sinh sống và  làm  việc ở điện lực.Thời gian này, ngoài Đoàn Huy Giao là chỗ thân tình, Định còn quen biết và chơi với Thanh Thảo, Thái Bá Lợi, Trần Từ Duy, Trương Điện Thắng, Ý  Nhi…lúc này tôi cũng hết phiêu linh , lấy vợ rồi bù đầu theo cơm áo.

      Năm 1981, Lữ Thượng Thọ từ Đà Nẵng vào Sài Gòn tìm tôi báo Vũ Hữu Định đã qua đời.Trước lúc chết, bạn có làm 2 bài thơ thật cảm động đó là bài Bài Thơ Năm Bốn Mươi( như những lời tự kiểm đời mình) và bài Tết, Nhớ Thằng Bạn Xa Quê (để tặng Trần Dzạ Lữ). Tôi đọc mà lòng rưng rưng.thì ra, bạn trước sau như một: Vẫn là tri kỷ đầu tiên và cuối cùng. Sau tập thơ do bạn bè in ở VN, bên Mỹ ,Trần Hoài Thư đã tìm Vũ Hữu Định trong Thư viện Mỹ và một số bạn bè.và năm 2006.Thư Ấn quán của Trần hoài Thư đã in tập Thơ Vũ Hữu Định rất công phu .Tình anh em văn nghệ thật cảm động.

      Là nòi tình, nên Vũ Hữu Định-ngoài Cơm Nguội và 5 đứa con -bạn vẫn có những nàng thơ để mà viết.Trong số đó, có bài thơ bạn làm tặng Diệp Mậu có tựa đề Rừng Hương Mật là bài thơ tình rất đổi dễ thương.Năm kia DM phát hiện  vấn đế này nên mail cho tôi yêu cầu gửi cho nàng bài thơ ấy. Đọc lại, M xúc động đến chảy nước mắt-dù bây giờ cô Bắc Kỳ ấy ngoài năm mươi rồi.không còn thuở “ anh theo Ngọ về nữa”

       Chớp mắt mà đã 30 năm bạn về cõi thiên thu.Và gần năm mươi năm lăn lóc nơi chốn đoạn trường, tôi đau đáu nhớ bạn-dù ít khi nói ra.,bởi rất nhiều thị phi và cũng rất nhiều lầm tưởng của người đời, đôi khi không phải.

        Trước sau với tôi, vẫn là sự kinh phục chị Kim Vân, vợ nhà thơ Vũ Hữu Định và mừng vui cùng chị khi Trời lấy của chị cái này và cho chị cái khác.Phải chăng là Luật Bù Trừ?

        Và với bạn, Vũ Đữu Định, mình vẫn tin rằng ,bất chợt nghe giọng ai thánh thót:“ Em Pleiku má đỏ môi hồng.Ở đây  buổi chiều quanh năm mùa đông…” hay”Anh khách lạ đi lên đi xuống.May mà có em . Đời còn dễ thương…” .Bạn  đánh đét một cái sung sướng ,như khi xưa, mỗi lần bọn mình đọc được một bài thơ hay.

Read Full Post »