Archive for Tháng Mười, 2011
Giá anh biết
Posted in Thơ ca, tagged nỗi nhớ, thần giao cách cảm, Trần Mai Hường, tương tư on Tháng Mười 18, 2011| 75 Comments »
Những Bông Hoa Dại
Posted in Thơ ca, tagged Bình Định, Hồ Ngạc Ngữ on Tháng Mười 17, 2011| 48 Comments »
Hồ Ngạc Ngữ
anh gọi em là bông hoa thương nhớ của anh
để trong mỗi đêm về
anh có thể nhìn thấy trong bầu trời những vì sao lấp lánh đôi mắt em
những vệt mây giăng những làn tóc dịu dàng biếng chải
thấp thoáng mùi hương đêm
những bông hoa dại đầu mùa đang nở
em thích giắt lên tóc mình
ngày mới lớn
¤
trong giấc mơ
anh vẫn cùng em vui đùa trên những cánh đồng
có những con bù nhìn rơm một đời vất vả
cùng đuổi những bóng quạ đen bay về
để đàn cò phương xa trở lại
buổi chiều thanh bình chúng ta đốt lên ngọn khói rơm thơm
nghe mùi rạ rơm bay trong bầu trời
bay trong gió
mang theo tiếng cười tuổi nhỏ
¤
đôi khi anh nhốt thời gian vào lồng ngực
lắng nghe trái tim mình
lắng nghe nhịp thở
của những bông hoa dại đầu mùa đang nở
trên cánh đồng ngày xưa…
11.10.2011
Tuyệt phẩm khỏa thân siêu hiện thực của họa sĩ Omar Ortiz
Posted in Mỗi tấm ảnh một câu chuyện, Tin tức đó đây, tagged ảnh nghệ thuật, hội họa, Omar Ortiz, tác phẩm, tranh khỏa thân, tranh siêu hiện thực, tuyệt tác on Tháng Mười 17, 2011| 15 Comments »
Trường phái tranh vẽ siêu hiện thực là một trường phái đòi hỏi con người phải kiên nhẫn và tỉ mỉ trong từng đường nét cọ. Những bức tranh siêu hiện thực khi hoàn thành có thể thật đến mức độ y như một bức hình chụp. Có nhiều người không thích trường phái vẽ tranh siêu hiện thực, vì đơn giản nó quá kì công và tốn thời gian, và trong thế giới công nghệ như hiện nay ta chẳng cần đến tranh siêu thực vì máy chụp ảnh có thể lưu lại được những khoảnh khắc. Thế nhưng không vì thế mà chúng ta phủ nhận sự kiên nhẫn, cùng với tài năng tuyệt vời của những họa sĩ vẽ cho thể loại tranh này.
Hôm nay mình sẽ mang đến cho các bạn trên Yume những tác phẩm hội họa khỏa thân siêu hiện thực của họa sĩ người Mexico – Omar Ortiz.
Omar Ortiz được sinh ra tại Guadalajara, Jalisco, Mexico vào năm 1977, hiện anh vẫn còn sống tại đây, các yếu tố chính trong tranh siêu thực của ông là hình ảnh con người và hòa quyện của những bức màn vải. Omar Ortiz lấy bằng thiết kế đồ họa tại trường đại học, nơi anh học các kỹ thuật vẽ khác nhau như phấn màu, than, màu nước, acrylic, và airbrush. Sau khóa học Thiết kế đồ họa, anh đã quyết định cống hiến mình cho thế giới hội họa. Năm 2002, anh đã theo học lớp đầu tiên về tranh sơn dầu với họa sĩ Carmen Alarcon, người mà anh xem là giáo viên chính thức trong sự nghiệp nghệ thuật của mình. Hiện nay, sơn dầu là thể loại lựa chọn hàng đầu của anh.
Và sau đây mời các bạn chiêm ngưỡng những bức tranh siêu thực tế đầy sức hấp dẫn và lôi cuốn của nhà họa sĩ tài năng này. Hai người phụ nữ trong những bức tranh vẽ của ông sống động đến không ngờ tới, ánh sáng cùng với màu sắc thật như một bức ảnh chụp, có thể nói rằng là đẹp hơn những bức ảnh chụp về bố cục lẫn màu sắc, cùng cái thần của nhân vật đến độ bạn không thể hình dung được đây là những bức ảnh được vẽ bằng tay.
Nguồn yume
Ra mắt số 1 Tạp chí văn chương QUÁN VĂN
Posted in Tin tức đó đây, Uncategorized on Tháng Mười 17, 2011| 10 Comments »
| Nhiều Tác Giả | |
|
Tại địa điểm quen thuộc, quán café Bros 213 Nguyễn Văn Thủ, buổi sáng thứ Bảy đẹp trời hội ngộ những người làm văn chương và yêu mến văn chương, nhân ra mắt số đầu tiên của tạp chí Quán Văn. Đến đây là những người đủ mọi lứa tuổi (từ 20 đến trên 70); từ các nước ngoài cách nửa vòng trái đất, từ các tỉnh xa Hải Phòng, Kon Tum, Nha Trang, Vũng Tàu, Phan Thiết, Đà Lạt… gặp nhau là tay bắt mặt mừng, hân hoan, cảm động; nhiều người biết danh nhau nhưng mới gặp lần đầu, nhiều người gặp lại sau nhiều thập niên xa cách. Rất khác nhau, nhưng một cái chung duy nhất đã gắn kết họ lại: lòng yêu mến văn chương..
Và người vui nhất hôm nay chắc không thể là ai khác: Nguyên Minh, chủ bút tờ Ý Thức ngày nào, nay là một chàng văn sĩ ngoài 70, đầu bạc mà cả đời có một niềm đam mê duy nhất: văn chương. Anh là một trong những người khởi xướng TC Quán Văn, và là Chủ biên, tận tụy với tờ tạp chí cho đến phút cuối cùng nó hiện ra trước mắt bạn bè. Tất cả những người đến đây hôm nay đều là bạn của anh, hay là bạn của bạn anh, hay là bạn của văn chương, thì cũng thế. Qua con số 001- số đầu tiên, anh chia sẻ niềm hy vọng TC Quán Văn cứ còn đi mãi với những người yêu mến nó, tới tận 999 trước khi nó có thể biến thành cái khác, chẳng hạn..hư vô. Anh quả là một con người lãng mạn, như một nhà văn cao tuổi nói, người lãng mạn – có thể là – cuối cùng!
Các nhà văn từ nước ngoài có mặt:, Nam Dao (Canada) Hoàng Khởi Phong (HK) Chinh Ba (Pháp) Nguyễn Minh Nữu (HK). Bạn của văn chương có Phạm Thế Cường, chủ nhiệm CLB người yêu sách; Mai Quỳnh Nam, Viện Nghiên Cứu con người; Đinh Kim Phúc, nghiên cứu lịch sử, Nguyễn Hữu Thái, kiến trúc sư; Trần Tuyết Hoa, giảng viên; Kim Oanh, giảng viên văn học, Hồng Giũ Lưu, nhà giáo kỳ cựu; Nguyễn Trung Dũng, thạc sĩ kinh tế. Còn những người khác, dù có làm thêm bất cứ việc gì hay mang bất cứ danh hiệu gì, cũng đều là người cầm bút và nặng nghiệp với văn chương: Dương Nghiễm Mậu (nhà văn), Hiếu Tân (nhà văn – dịch giả), Quế Sơn (dịch giả) Trương Văn Dân & Elena (nhà văn – dịch giả) Huỳnh Như Phương, giáo sư, nhà phê bình; Phạm Văn Hạng (điêu khắc) và phu nhân, Nguyễn Thị Hậu (khảo cổ); các nhà văn Trần Duy Phiên, Sâm Thương, Nguyễn Quang Thân, Nguyễn Viện, Nguyễn Đạt, Lữ Kiều, Kim Qui; và Vũ Lập Nhật, tác giả trẻ nhất của Quán Văn. Các nhà thơ Hà Đình Thao, Đoàn Văn Khánh, Trần Hồ Thúy Hằng, Lê Ký Thương, Lê Thị Kim, Trần Từ Duy, Trần Hữu Dũng, Vũ Trọng Quang, Chiêu Anh Nguyễn, Lưu Mêlan, Nguyễn Hữu Hồng Minh, Cao Quảng Văn, Chinh Văn, Bs Đỗ Hồng Ngọc, Bs Trương Thìn, Từ Sâm, Nguyễn Thị Thanh Long, Trần Mai Hường, Bích Nhân Hồ, Nguyễn Hòa vcv…Hai MC Nguyễn Minh Nữu, Đoàn Văn Khánh điều khiển chương trình thật có duyên tạo một không khí ấm cúng thân mật nhưng cũng không kém phần… long trọng. Các nhà văn được mời phát biểu dưới dạng phỏng vấn, anh Chinh Ba chia sẻ những tâm sự sâu sắc về viết và ..không viết; cô Vũ Lập Nhật thì trả lời mà như không nói gì, vì có gì đã nói trong văn cả rồi. Những bản nhạc trữ tình sâu lắng do cô ca sĩ Vy Khanh trình bày với nhạc sĩ Nguyễn Tuấn Khanh đệm đàn, những bài thơ do cô nhà thơ trẻ Trần Mai Hường đọc lên khiến buổi gặp mặt thêm phần thoải mái và sinh động.
Mong ước chung của những người đến dự hôm nay (có lẽ là) mong cho TC Quán Văn cứ có mặt đều đều, và cánh văn ta cứ có dịp để mà gặp nhau như thế này, mỗi tháng một lần. Nghe đâu giờ này tháng sau có một tập sách mới ra đời, hình như của Sâm Thương.
Ảnh: Nhà thơ Trần Hữu Dũng |
|
| Nhiều Tác Giả nguồn vanchuongviet.org | |
Tình Thu
Posted in Thơ ca, tagged Nguyệt Linh on Tháng Mười 16, 2011| 165 Comments »
Nguyệt Linh
Thoảng trong gió
tiếng chim trời lạc lõng
Chiếc lá vàng rơi
rơi xuống cuộc tình
Bên song cửa
ngắm mây chiều lạnh bạc
Thu đến rồi
nỗi nhớ xích gần hơn…
Em vẫn thế
vẫn cô liêu ngơ ngác
Là sợi tơ trời
chìm nổi mong manh
Mãi nhớ nhung giông bão buổi thu về
Vẫn len lén bên anh trong ý nghĩ
Mảnh tình trôi
về đâu
thiên đàng hay địa ngục ?
Cập bến bờ hay mãi mãi lênh đênh ?
Chiều thu về thăm quê
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Tửu on Tháng Mười 16, 2011| 52 Comments »
Nguyễn Tửu
Tôi về thăm quê cũ
Trời trở gió heo may
Vườn xưa nay hoang vắng
Thương từng chiếc lá bay
Bên hiên thu gieo lá
Chiều lạnh tím chân mây
Riêng mình em lẻ bóng
Tâm sự có vơi đầy?
Đò cắm sào bến vắng
Chừng đợi khách đường xa
Trên cao mây bàng bạc
Nghiêng trời cánh nhạn sa
Đồi cây sương chiều tỏa
Cổ thụ bóng mờ mờ
Cảnh vật trông hư ảo
Nửa thực, nửa như mơ
Đường làng vừa tắt nắng
Trâu chậm rải về chuồng
Giáo đường xa vọng lại
Rời rạc mấy hồi chuông
Ôi quê hương yêu dấu
Ôi cảnh cũ nghìn đời
Làm sao ta quên được
Người ơi, quê hương ơi !
Còn gặp nhau
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, tagged Mang Viên Long, Tôn Nữ Hỷ Khương on Tháng Mười 16, 2011| 120 Comments »
CÒN GẶP NHAU
Tôn Nữ Hỷ Khương
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời
Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương, vạn nẽo đường
Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời
Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người
Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau
Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc , say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày
Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kì.
TNHK
Bài Thơ “ CÒN GẶP NHAU” Của TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG-
MỘT TRIẾT LÝ SỐNG GẦN GŨI, AN LẠC & THẮM ĐƯỢM ĐẠO VỊ. ..
Bài Viết : M a n g V I ê n L o n g
Bài thơ “ Còn Gặp Nhau” ( trong tập thơ “ Hãy Cho Nhau” nhà XB Trẻ-XB lần đầu/ năm 2004)) được Nhà Thơ Tôn Nữ Hỷ Khương viết vào năm 1993-khi nữ sĩ bước vào tuổi 56. Hơn 17 năm qua, bài thơ đã được rất nhiều người biết đến như một bài thơ hay nhất của chị-vì đã chuyễn tải đến cho người đọc một triết lý sống rất gần gũi, an lạc và thắm đượm Đạo vị!
Ngay tựa đề bài thơ-“ Còn Gặp Nhau” ,đã gợi lên một hiện thực đời sống rất đơn giàn, mà cũng rất đau xót : Chúng ta còn sống được đến hôm nay-bây giờ, đã là một diễm phúc, vô cùng quý báu, so với bao người đã vắng mặt- đã ra đi…Nhà thơ Kahlil Gribran ( Liban) cũng có niềm đồng cảm như vậy khi tha thiết thốt lên “ Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/ Cho tôi thêm ngày nữa để Yêu Thương”.
“Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nỗi
Chỉ có tình thương để lại đời …”
Mở đầu bài thơ nữ sĩ đã khẳng quyết một điều tưởng bình thường- nhưng thật vô cùng quan yếu cho nhận thức về cuộc sống :“ Chuyện đời như nứớc chảy hoa trôi” và “ Chỉ có tình thương để lại đời”-đây là một nhận thức dựa trên kinh nghiệm trực tiếp từ đời sống chứ không phải là một điều gì mơ hồ. Chính tính xác thực của sự cảm nhận căn bản này, đã khởi đầu cho “ Còn Gặp Nhau” như một dòng chày tự nhiên, hồn nhiên – miên man trong lòng người đọc. Chân lý mà Đức Phật đã khuyến dạy từ hơn 2500 năm trong “ tứ thánh đế” ( Khổ/ Không/ Vô Thường/ Vô Ngã)-đã là nguồn cảm xúc thẳm sâu như máu thit trong tâm hồn người thơ và chợt thốt lên lời nhắn gởi rất êm nhẹ, rất đơn giản: “Còn gặp nhau thì hãy cứ vui…”. Bởi vì “ Lợi danh như bóng mây chìm nỗi” – có gì mà phải khổ tâm nhọc sức mà cố bám víu vào cái “ bóng mây chìm nổi” có/ không ấy?
Để cho cuộc sống được an vui/ hạnh phúc đích thực thì chúng ta nên làm gì ?
“Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương, vạn nẽo đường…”
Cuộc sống vốn dĩ chất chứa nhiều phiền não, khổ đau-phần lớn chính vì sự thù ghét, sân giận luôn có mặt trong đời. Cuộc đời ngắn ngủi, tạm bợ là thế-“ thân như điện ảnh hữu hoàn vô” ( Thiền sư Vạn hạnh) là thế-“ còn gặp nhau thì hãy cứ thương”-là một liều thuốc nhiệm mầu , là một triết lý sống thực tiễn đem lại niềm an lạc cho chính mình ( và cho người)-bời vì” Tình người muôn thuở vẫn còn vương”-Tình Người không bao giờ mất, còn mãi bên đời ( trong lúc mọi thứ- vạn hữu luôn quay theo cái vòng vô thường bất biến : Sinh/ Trưởng/ Hoại/ Diệt). Đây là một cảm nhận “ rất người”, rất chân thật-như một lời tâm sự tha thiết:
“ Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương, vạn nẻo đường”
Không cần nhiều-chỉ “ một chút “ thôi/ mà phải chắt chiu, phải gom góp, phải cẩn trọng, phải chân thành-thì cũng có thể “ Gửi khắp muôn phuơng, vạn ngã dường”-để sẻ chia -xoa diu, an ủi cho cuộc đời lắm hệ lụy đau buồn này . Một chút thôi-một giọt nước nhiễu lâu ngày cũng đầy bình-“ Một chút tình thương ấy” là cả một tấm lòng thành của Người đến với Người. “ Một chút” ấy thôi-mà đã có mấy ai còn nhớ ?
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời “
Cuộc sum vầy trong niềm vui, tiếng cười-trong tình thương yêu gần gũi chân thành – đúng là một cuộc hội ngộ hạnh phúc của đời người. “ Hãy cứ chơi”-là một thái độ thong dong, tự tại-biết tận hưởng cái phút giây hiện taị mầu nhiệm của đời sống. Vội vàng, bon chen-giành giựt thì chỉ đắm chìm trong âu lo, đau khổ mà thôi! Bởi vì “ Bao nhiêu thú vị ở trên đời/ Vui chơi trong ý tình cao nhã” đang mở ra, chờ đón những tâm hồn biết sống/ biết đặt tình thương yêu lên trên mọi thứ ở đời. Ai đã làm đuợc điều ấy-thì hiển nhiên “ Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời”-hay là cõi an lạc vĩnh hằng ( nhà Phật gọi là Niết Bàn/ Cực Lạc) đang có mặt ở cõi trần gian này vậy.
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thêm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người “
Nụ cười là một biểu lộ tình cảm giữa người với ngừơi –là sợi dây thân ái nối kết những tấm lòng –nhưng trong thực tế đời sống, lắm khi rất hiếm bắt gặp nụ cười! Vì đâu? Vì tâm đang mãi đảo diên dong ruỗi theo dục vọng, tham sân-vì lòng chưa mở và tình chưa chớm! Vi vậy-ở đây-Nhà thơ đã thúc giục, đã thống thiết kêu goi: “Còn gặp nhau thì hãy cứ cười” . Hãy cười lên đi! Cười thoải mái. Vì chúng ta có diễm phúc đang còn sống, còn có mặt bên nhau, bên cuộc đời này-“ còn gặp nhau”! Bời vì nụ cười sẽ làm “ Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi/ Cho hương thêm ngát, đời thêm vị/ Cho đẹp lòng tất cả mọi người” ! Nụ cười cần thiết cho ta/ cho người và cho đời là vậy-thì sao dại gì không “ cười” ?- lại ưu sầu, đắn đo?
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giũa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau…”
Người xưa đã có nói “ Tiếng chào cao hơn mâm cỗ”– nhưng mâm cỗ thì tốn tiền. còn tiếng chào đâu có mất mát gì? Vậy mà, lắm khi-chúng ta gặp nhau-lại tỏ ra rất “hà tiện “ tiếng chào? , Vì e ngại điều gì? Hay vì phân biệt, sân giận, tỵ hiềm? Nhà thơ đã gạt bỏ ra tất cả những hệ lụy oan khiên của đời sống-với tâm rộng mở, trải lòng với đời- nhà thơ đã cổ vũ mọi người: “ Còn gặp nhau thì hãy cứ chào”. Hãy cứ chào nhau thân tình, chào nhau thương yêu-thì tất cả mọi sự sẽ êm đẹp thôi! Giữa đất trời lồng lộng kia cũng sẽ đồng cảm, chia sẻ với người “ Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước/ Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau”. Cùng chào nhau/ cùng tặng nhau “ chân tình “ ( tình người chân thật) son sắc, thủy chung -thì cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao!
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc-say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày..”
Lập lại đến 6 lần “ say” trong một khổ thơ-nữ sĩ mong muốn mọi người-trong giây phút hiện tại đây/ còn gặp nhau- đã là một niềm vui lớn-thì “ hãy cứ say”/ cứ vui-cứ thương- cứ chơi-cứ cười và cứ say/ đừng bận tâm đến sự ràng buột của toan tính, so đo, thù hận (…) nữa !
“ Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc-say bè bạn..”
Trong đời ngừơi, đã có lúc nào chúng ta đã được một lần thôi “ say tình, say nghĩa “ chưa? Thật là diễm phúc ( và đáng trân trọng thay) cho những ai đã có được cái “ say” cao quý ấy! Đây là một cái “ say” nồng nàn nhất, ấm cúng nhất-và cũng khó quên nhất của đời người. “ Say thơ, say nhạc” thì có lẽ cũng thường có, nhưng “ say bè bạn” thì thật cũng rất hiếm! Bè bạn mà làm ta phải say ư? Có đó. Say nghĩa là “ quên” mọi thứ quanh đời để trải lòng với tri âm sau bao năm tháng cách xa-nay “ còn gặp nhau” -bên đời nhau như ngày nào, thì hỏi không “ say” sao được? Ôi! Những cái “ say” đầy ắp tình người trong sáng thiêng liêng như vậy thì sao ta lại bỏ quên? Không gian và tháng ngày đâu còn ý nghĩa gì cho cuộc sống ta trong giây phút tuyệt vời hạnh phúc ấy? . “ Quên cả không gian lẫn tháng ngày” buồn bã, khổ đau để cùng nhau tận hường cái thời khắc “ còn gặp nhau” của sát na hiện tại nhiệm mầu này!
“ Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên tự tại lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kì! “
“ Còn Gặp Nhau”-là vẫn còn hiện diện trên cõi tạm này-thời gian tồn tại của đời người không dài ( Đức Phật nói là chỉ dài trong một hơi thở/ thở ra mà không thở vào-là coi như trở lại “ không”)-nên nhà thơ đã bày tỏ thêm niềm ước mong cuối cùng của mình với người là “ Còn gặp nhau thì hãy cứ đi!”/ hãy cứ tinh tấn, dũng mãnh bước lên phía trước để “ Đi tìm chân lý lẽ huyền vi”. Chân lý lẽ huyền vi ở đây-chính là triết lý sống cao cả, mầu nhiệm để giải thoát khỏi cuộc trầm luân, khổ đau, phièn não của kiếp nhân sinh- hướng đến chân trời mới an lạc vĩnh hằng. Chân lý ấy sẽ đem lại cho tất cả được “ An nhiên tự tại lòng thanh thản”-điều mà trong thâm tâm của chúng ta đều hoài vọng, ước mơ! Và khi đã đạt được niềm an vui tự tại, cảm nhận được niềm hỷ lạc nhiệm mầu của “ chân lý lẽ huyền vi”- có thể “ thõng tay vào chợ” thì ngay lúc ấy-chúng ta mới hiểu được rằng “ Đời sống tâm linh thật diệu kì” – thật vi diệu, bất khả tư nghì-mà từ bấy lâu chúng ta đã lãng quên, bỏ bê, xem thường “ đời sống tâm linh” – để điên đảo chạy theo những cám dỗ vật chất tạm thời luôn luôn dính chặt với nỗi khổ đau và phiền não…Đây cũng là lời “ cảnh báo” thống thiết trứoc một thực tại thực dụng của đời sống văn minh vật chất đã dần làm khô cằn, xói mòn-tiêu mất cái phần đời rất quan yếu ấy trong tâm mỗi con người…Đây cũng là một thãm họa chung của nhân loại đang đứng trước bờ vực thẳm vì sư vắng mặt của một “ đời sống tâm linh diệu kì”!
Tôi đã đọc bài thơ “ Còn Gặp Nhau” của Tôn Nữ Hỷ Khương nhiều lần ngay từ khi chị mới công bố ( khoảng giữa năm 1993) đến thuộc lòng ( khi ấy bài thơ chỉ có 6 khổ đầu ). Được nghe nhạc sĩ Võ Tá Hân phổ thành ca khúc. Sau này, tôi cũng vô cùng ngạc nhiên khi có dịp dự nhiều cuộc gặp gỡ vui chơi của bạn bè-nhiều thế hệ, nhiều thành phần xã hội-lại được nghe nhiều người đọc thuộc nó . Tôi nghĩ, chính vì tình cảm quá chân thành, quá gần gũi thực tế của bài thơ nên nó đã được mọi giới yêu thích-từ cô bé học sinh, cậu sinh viên, đến người có học vị, quan chức- hay người đi xe thồ, sữa xe gắn máy,cô thợ may-cũng đều cảm thấy là tiếng lòng và niềm ao ước của chính mình? Tính phổ quát của bài thơ vì thế là rất lớn. Sức chuyễn tải của bài thơ cũng thật mạnh. Theo tôi-một bài thơ đạt được hai yêu cầu ấy- là một bài thơ “để đời “- “ Còn Gặp Nhau” là một bài thơ rất hay của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương vậy!
Điệp khúc “ Còn gặp nhau/ còn gặp nhau…”-được lập lại đến 7 lần trong bài thơ như âm vang bất tận- lời thì thầm khôn nguôi, lời nhắn gửi ân cần, và là ứơc mơ của những tâm hồn rộng mở dào dạt yêu thương…
Quê nhà, tháng 8/2010
Hoa dại của Việt Nam được bầu chọn đẹp nhất thế giới
Posted in Chuyện lạ, Tin tức đó đây on Tháng Mười 15, 2011| 8 Comments »
Huệ nước, huệ chuối, ngải hoa… là cái tên rất dân dã mà người dân các vùng nông thôn Việt Nam thường dùng để gọi hoa Canna Lily, loài hoa đứng ở vị trí “nữ hoàng các loài hoa” trên thế giới.
Trên diễn đàn làm vườn, các thành viên đã chia sẻ rằng: “Mỗi khi bạn nhìn thấy loài hoa này là nhìn thấy mùa hè tới, mỗi lần nhìn thấy loài hoa này, tôi luôn cảm thất cuộc sống đáng yêu hơn”.
| Về các vùng nông thôn hay ven đô Việt Nam, có thể dễ dàng bắt gặp loài hoa Canna lily rực rỡ (Ảnh: Imagejuicy) |
Hoa Canna lily có nhiều màu sắc khá đa dạng, nhưng phổ biến nhất là màu đỏ và cam rực rỡ. Những cánh hoa mềm mại, thướt tha kết hợp hài hoa với những chiếc lá rộng bản, rất giống lá chuối cảnh.
![]() |
| Thường loài hoa này sống ở vùng nhiệt đới và cận nhiệt đới, tại một khu vườn rực rỡ hoặc có thể trồng trong bồn cây |
Được đưa đến từ các quốc gia nhiệt đới, từ thế kỷ 19, Canna lily đã trở nên phổ biến trong nhiều mảnh vườn ở châu Âu. Ngày nay, Canna lily là loài hoa được được ưa chuộng ở nhiều vườn hoa, công viên trên khắp thế giới. Là một mặt hàng xuất khẩu có giá trị ở một số nước châu Á, chúng được bày bán tại các vườn ươm ở Âu, Mỹ với giá tới 20–30 USD mỗi cây.
![]() |
| Ở các nước phương Tây, loài hoa Canna Lily được tận dụng tối đa trong các ngành sản xuất kinh tế (Ảnh: Imagejuicy) |
Giống hoa Canna này còn là một sản phẩm phổ biến của ngành công nghiệp, thân và rễ cây rất nhiều tinh bột; hạt thường được dùng làm đồ trang sức hay thuốc nhuộm. Ở một số nơi của Ấn Độ, loài cây này còn được lên men để sản xuất rượu; thân và rễ cây còn được sử dụng thay thế sợi của cây đay. Ngoài ra, nó được tận dụng làm giấy, thân thiện với môi trường. Ở Thái Lan, loài Canna còn là một món quà truyền thống trong Ngày của Cha.
Uyển Nhi (Thegrowspot.com)
Mưa Xứ Nẫu
Posted in Thơ ca, tagged Đặng Hoàng Thám on Tháng Mười 15, 2011| 31 Comments »
Đặng Hoàng Thám ( Cần Thơ)
Anh về xứ Nẫu chiều nay
Thương bao kỷ niệm những ngày bên em
Mưa rơi thánh thót hiên thềm
Biển xanh cát trắng một miền dấu yêu
“Chu cha” anh nhớ em nhiều
Nẫu đi như bóng mây chiều cuối truông!
Tại ai mà “tui” nhớ thương?
“Hầu nào” hai đứa vui buồn có nhau
Bây giờ nghe trái tim đau
Nẫu xa biền biệt phương nào nhớ nhung?
Chiều mưa xứ Nẫu bâng khuâng
Em đi đã mấy mùa xuân chưa về…
Vẽ quá đẹp, cô bé 6 tuổi gốc Việt gây xôn xao Australia
Posted in Chuyện lạ, Tin tức đó đây on Tháng Mười 14, 2011| 12 Comments »
Bắt đầu cầm bút vẽ khi mới 3 tuổi và 3 năm sau, Jacquelyn Ngô, cô bé người Úc gốc Việt, đã có triển lãm tranh cho riêng mình tại Sydney cũng như được giới truyền thông nước này săn đón.
Ngay từ khi mới 3 tuổi, Jacquelyn Ngô nhanh chóng bộc lộ năng khiếu hội họa. Và 3 năm sau, cô bé người Úc gốc Việt đã có triển lãm tranh của riêng mình tại Trung tâm nghệ thuật Casula Powerhouse (Sydney, Australia).
Với nét vẽ, màu sắc tự nhiên, cũng như cách thể hiện chững chạc và không lẫn với họa sỹ khác về phong cách, Jacquelyn Ngô đã khiến không ít nhà phê bình hội họa phải kinh ngạc và dự đoán về một tương lai tươi sáng của họa sỹ nhí này.
Jacquelyn Ngô trên một tờ báo Australia.
Dù vậy, theo lời cô bé thổ lộ, cô chịu ảnh hưởng của những tác phẩm của họa sỹ vĩ đại Vincent Van Gogh. “Vincent là họa sỹ cháu quý mến nhất. Và tác phẩm cháu yêu thích nhất là Hoa hướng dương và Phòng ngủ tại Arles”, Jacquelyn Ngô hào hứng nói.
Còn theo bà Jenny, mẹ cô bé cho hay: “Mặc dù có người hỏi mua nhưng Jacquelyn muốn giữ lại tất cả những tác phẩm của mình bởi cháu rất yêu chúng. Giám đốc của Trung tâm nghệ thuật nói, ông ấy nhận được rất nhiều cuộc điện thoại muốn mua tác phẩm của cháu đồng thời có những lời mời triển lãm tranh đến từ bên kia đại dương”.
“Khi BTC công bố giải nhất cuộc thi ảnh nghệ thuật của thành phố Liverpool, tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi thấy cô bé tự tin bước lên và nhận giải.
Tôi cũng cảm thấy đầy thú vị và phải tự nhủ: ‘Đó có đúng là tác phẩm của một cháu bé mới 6 tuổi?”, ông Steven Alderton, cựu giám đốc trung tâm nghệ thuật Casula Powerhouse, người góp phần đưa tranh của Jacquelyn tới công chúng cho biết thêm.
Được biết, bên cạnh những tác phẩm liên quan tới cuộc sống trẻ thơ của mình cũng như tại Sydney, Jacquelyn Ngô còn vẽ không ít những hình ảnh quen thuộc của Việt Nam như áo dài dân tộc hay nhạc cụ truyền thống.



Ngoài một số bức tranh miêu tả thế giới quan và cảnh sắc tại Australia…
Jacquelyn Ngô còn có không ít tác phẩm đậm chất Việt











