Archive for Tháng Mười, 2011
Xuân
Posted in Thơ ca, tagged cô quạnh, Trần Bá Nghĩa on Tháng Mười 22, 2011| 40 Comments »
Khiếp đảm’ sức công phá của ‘Hỏa hổ’ Tây Sơn
Posted in Chuyện lạ, Xứ Nẫu, Người Nẫu, tagged Bình Định, Binh thư yếu lược, hỏa hổ, Hổ trướng khu cơ, quân Tây Sơn, Vua Quang Trung, vũ khí on Tháng Mười 22, 2011| 3 Comments »
(ĐVO) Ngoài đại bác, quân Tây Sơn còn được trang bị một loại vũ khí đặc biệt là Hỏa hổ – súng tung lửa, biến địch thành cây đuốc sống.
Theo sử sách, Hỏa hổ của quân Tây Sơn là một loại vũ khí hình ống, được mô tả: “Hỏa đồng còn có tên là hỏa hổ, có bầu lớn dài chừng một thước, khi lâm trận phun lửa, trong ống tống nhựa thông ra, trúng phải đâu, lập tức bốc cháy…”.
Loại vũ khí đặc biệt này được trang bị cho tất cả binh chủng lục quân, thủy quân của Tây Sơn.
![]() |
| Vua Quang Trung có tiếng nói như chuông, mắt lập lòe như ánh điện; là người thông minh, giỏi chiến đấu. |
Sách Hổ trướng khu cơ ghi: Hỏa hổ chính là hỏa tiễn (vì lửa cháy dữ dội, nên gọi là hỏa hổ). Sử sách thời Nguyễn thường gọi Hỏa hổ là hỏa phún đồng. So sánh cách chế tạo, thì thấy loại vũ khí này được cải tiến từ các hỏa đồng (ống lửa) hạng nhỏ thời Lê sơ. Trong tay nghĩa quân Tây Sơn, nó được dùng một cách tập trung, ồ ạt, tạo thành hỏa lực giáp chiến hết sức lợi hại. Song, điều đáng nói là vua Quang Trung đã chế tạo ra hỏa hổ bằng những ống tre, trở thành một khí cá nhân có tính sát thương lớn. Nếu đem so với những khẩu súng hỏa đồng của quân nhà Trịnh hay súng pháo lớn cần hàng chục người vận chuyển của nhà Minh, nhà Thanh thì sáng tạo này của Quang Trung đã tiến xa cả về công nghệ, lẫn ý nghĩa thực tiễn trong chiến đấu.
Theo sách Những khám phá về hoàng đế Quang Trung, vào năm 1786, khi quân Tây Sơn ra Thăng Long chặn đuổi bọn quan lại nhà Lê, lính Bắc Hà đã tận mắt chứng kiến sức mạnh của Hỏa hổ Tây Sơn: “Các đội quân Trịnh thấy mũi giáo Tây Sơn quá sắc liệu không chống nổi, cố sức lấy súng lớn bắn ra, quân Tây Sơn đều cúi đầu tránh đạn mà nhảy vào. Chúa Trịnh mặc nhung phục, đứng trên voi phất cờ hồng thúc các quân. Quân Tây Sơn lấy ông Hỏa hổ tung ra, quân Trịnh đều tan vỡ, vứt gươm, bỏ giáo, xô nhau chạy trốn thể như núi đổ…”
Quân Thanh nghe tiếng Hoả hổ của Tây Sơn cũng khiếp sợ, nên trong 8 điều quân luật, có điều thứ 5 để chống lại Hoả hổ như sau: “Quân Nam không có sở trường gì khác, toàn dùng ống phun lửa làm lợi khí, gọi là hoả hổ. Khi hai quân giáp nhau, trước hết họ dùng thứ đó để đốt cháy quần áo người ta, buộc người ta phải rút lui. Nhưng tài nghệ của họ cũng chỉ có thế thôi, so với súng ống của ta thì họ kém rất ra… Hiện nay, ta chế sẵn vài trăm lá chắn da trâu sống. Nếu gặp Hoả hổ của người Nam phun lửa, thì quân tay cầm lá chắn ấy đỡ lửa một tay cầm dao chém bừa chắc rằng chúng bỏ chạy tan tác”.
![]() |
| Hoa hổ của quân Tây Sơn có thể biến địch thành cây đuốc sống. |
Một số tài liệu cũng cho biết, trong lục chiến, vua Quang Trung thường dùng tượng binh phá kỵ binh, dùng hỏa hổ gây rối loạn bộ binh, rồi xông lên xáp la cà. Còn trong thủy chiến, nhà vua rất hay dùng lối đánh áp sát để hạn chế sức sát thương của đại bác địch, rồi triển khai hỏa công để đốt tàu địch, tức dạng Hỏa hổ có tên gọi Rồng cỏ – thực chất là một loại bãi cháy dùng đánh hoả công để vây đốt binh thuyền của địch, mà điển hình và ngoạn mục nhất là trận đánh hoả công do Nguyễn Huệ chỉ huy, đã đốt cháy tàu chiến của Manuel ở chiến trường Gia Định vào năm 1782.
Khi đó, Nguyễn Ánh thông qua Bá Đa Lộc nhận được viện trợ quân sự của Pháp – Bồ Đào Nha, tập hợp được một lực lượng gần 3 vạn thủy quân đi trên gần 500 chiến thuyền trong đó có 2 tàu chiến kiểu châu Âu và 3 tàu Bồ Đào Nha: mỗi tàu có 10 đại bác và được bọc đồng. Đội tàu châu Âu do một sĩ quan Pháp là Manuel chỉ huy.
Dưới sự chỉ huy trực tiếp của Nguyễn Huệ, lợi dụng chiều gió, quân Tây Sơn ào ạt áp sát chiến thuyền quân Nguyễn – Pháp, dùng Rồng cỏ lợi hại tấn công, khiến chiến thuyền của Manuel bị vây trong vòng vây và bị đốt chìm. Manuel tử trận, thủy quân của Nguyễn Ánh bị đánh tan tác, chỉ còn một số ít chạy dạt xuống Phú Quốc.
Như vậy, rõ là trong nghệ thuật quân sự thời xưa, việc dùng lửa tiêu diệt quân địch là một chiến thuật kinh điển, cho phép sử dụng tối thiểu sức người, hạn chế thương vong nhưng vẫn đạt uy lực tiêu diệt địch một cách tối đa.
| 1. Trong lịch sử Việt Nam có duy nhất hai vị tướng bách chiến bách thắng, cả đời cầm quân chưa thua trận nào, đó là Phạm Ngũ Lão và vua Quang Trung.Nguyễn Huệ (1753-1792) sinh năm 1753, còn có tên Nguyễn Quang Bình; là em út trong gia đình có ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ. Tổ của Nguyễn Huệ họ Hồ, nhưng khi khởi nghĩa ở Quy Nhơn, lấy họ mẹ (Nguyễn).Sách Đại Nam Chính Biên Liệt Truyện chép, Nguyễn Văn Huệ có tiếng nói như chuông, mắt lập lòe như ánh điện; là người thông minh, giỏi chiến đấu. Ông cầm quân từ năm 17 tuổi, đánh đông dẹp bắc toàn đều toàn thắng nhờ vào phương châm chiến thuật: bí mật và thần tốc, lấy chính binh làm chủ, kỳ binh làm phụ. Đỉnh cao nhất là trận phá quân Xiêm – Nguyễn ở Rạch Gầm – Xoài Mút và chiến dịch đại phá 20 vạn quân Thanh.
Vua Quang Trung mất ngày 29 tháng 7 năm Nhâm Tý (16 tháng 9 năm 1792), vào khoảng 11-12hđêm, ở ngôi 4 năm, thọ 40 tuổi, miếu hiệu là Thái Tổ Vũ hoàng đế. Hiện nay, có đền thờ tại huyện Tây Sơn, tỉnh Bình Định. 2. Theo Binh thư yếu lược, bài thuốc súng và cách chế Hỏa hổ rất giống nhau: dùng một cái ống (bằng sắt hoặc bằng tre, gỗ) dài khoảng 25cm, nạp thuốc thành nhiều nấc. Nấc đầu tiên là liều thuốc bắn, giã nén chặt dày khoảng 4cm, sau đó tiếp nấc thứ hai là liều thuốc phun, giã nén chặt, dày khoảng 12cm. Sau đó, nạp đạn ghém gồm các vật liệu sát thương, dày khoảng 4cm. Phần ống còn lại nạp dầy thuốc phun. Gặp địch, người dùng hỏa hổ châm ngòi, cầm cán tre chĩa vào, thuốc phun và đạn sẽ phóng ra đốt cháy sát thương đối phương. Dùng xong lại có thể lấy ống đó nạp liều thuốc khác. |
Lặng lẽ với Quy Nhơn
Posted in Thơ ca, tagged Bình Định, chiêm bao, con còng se cát, Phạm Văn Phương, Quy Nhơn on Tháng Mười 21, 2011| 56 Comments »
Khi tôi biết yêu, Người đã ở đó rồi
Một thành phố nhỏ nhoi và bình lặng
Thành phố không dèn mầu và âm âm tiếng sóng
Bạn bè đông vui
Rồi chúng tôi chia tay, mối đứa một góc trời
Thi thoảng gặp nhau thường nhắc
Ly rượu ấm trong chiều gió bấc
Nụ cười giêng hai
Đi hết thanh xuân, ngừoi vẫn mong ngừơi
Thương nhớ quá mà không tìm nhau được
Thành phố đồi thay nhiều, ai cũng khác
Bạn bè dần vơi
( Lòng vẫn yêu hoài một thành phố nhỏ nhoi
Thành phố không đèn mầu, và em bình lặng
Sóng cứ vỗ mênh mang vào xa vắng…)
Tôi lại về trong buâng khuâng đêm
Năm tháng như mây trời phiêu dạt
Sợi tóc trắng cầm tay soi dưới nguyệt
Trăng không mầu, em trong chiêm bao
Những con còng se cát đã về đâu?
Bí mật làng bí đao khổng lồ
Posted in Ẩm thực, Chuyện lạ, tagged Bình Định, huyện Phù Mỹ, xã Mỹ Thọ, đặc sản on Tháng Mười 21, 2011| 12 Comments »
Ít ai biết vì sao bí đao ở Chánh Trạch (xã Mỹ Thọ, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định) lại to nặng đến 30, 40kg, thậm chí 80kg. Chỉ biết là vì những trái bí đó, ngôi làng nhỏ này đang được nhiều người kéo tới tham quan.Một trái bí đao nặng 25 – 35kg: chuyện nhỏ!
Đó là khẳng định của bạn Công Tình (lớp 9A7 trường THCS Mỹ Thọ). “Vụ vừa rồi, nhà mình trồng được hơn 50 trái bí đao. Trái to nhất trên 40kg, trung bình là khoảng 25 – 35kg, “bét” nhất một trái cũng khoảng 20kg”, Tình cung cấp số liệu “khổng lồ” và minh chứng bằng việc chỉ vào đám tre dài xếp trong góc vườn bảo: “Nhà mình phải dùng những cây tre lớn như vậy làm giàn mới chịu nổi đó!”.
Người dân Chánh Trạch không rõ giống bí này từ đâu ra, ngay cả lão nông Tư Thắng, 62 tuổi, người có “thâm niên” trồng bí khổng lồ cũng chỉ biết “do ông bà mình để lại”. Ông Tư Thắng kể: “Hồi đó, có những trái cao tới 1,4m, bốn người rinh không xuể. Còn chuyện bí đao 50 – 60 kg là chuyện thường, có trái nặng đến 80 kg lu ´n!”.
Bí đao Chánh Trạch không chỉ nổi tiếng vì “khổng lồ” mà còn nổi tiếng thơm, ngọt. Đặc biệt, thời gian lưu giữ lên đến 5 – 6 tháng nên ngoài việc xẻ bí đem ra chợ bán, một số người còn trữ bí đợi gần Tết bán cho những lò làm mứt. Chưa hết, sau khi thu hoạch trái xong, dây bí đao là một “đặc sản”, mỗi dây có thể cho đến 2 – 3 lít nước mát, cực kì tốt để giải nhiệt, lợi ích cho sức khỏe.
Mùa bí khổng lồ bội thu
Khổng lồ cũng có cái khó của khổng lồ, bởi vì cho dù nấu canh, xào, luộc… gì đi nữa thì cả nhà cũng không ăn hết một trái trong vài ngày. Nên trước đây loại bí này khó bán, 1 kg chỉ bán chừng 800 đến 1.000 đồng, xẻ một trái bán một ngày không hết khiến mọi người ngại trồng. Nhưng bây giờ đã khác, bí khổng lồ Chánh Trạch đã có danh có tiếng, nhiều công ti chế biến thực phẩm sẵn sàng đưa xe đến tận các giàn bí của Chánh Trạch, ngôi làng nhỏ ven biển Bình Định, để mua được những quả bí to mà rất thơm ngọt. Thời điểm này năm trước, nhà nào cũng có bí trữ bán Tết, bây giờ bí đã bán sạch. Và người dân Chánh Trạch đang xôn xao chuẩn bị cho mùa vụ mới…
Không chỉ có bí đao khổng lồ
Không chỉ bí đao mới khổng lồ mà dưa leo (dưa chuột) cũng khổng lồ. Dưa leo nặng khoảng 1 đến 1,5 kg là chuyện thường ngày ở…. Chánh Trạch. Cá biệt có trái nặng đến 2 kg. Lạ là dù trái lớn như vậy nhưng vẫn giòn và ngọt, thậm chí ngon hơn cả dưa nhỏ loại ngon khác.
Người dân Chánh Trạch còn tự hào về loại nếp ba tháng nổi tiếng về độ dẻo và thơm. Nếp thơm lạ lùng, đến mùa nếp chín mà đi ngang đồng nếp nghe mùi thơm của nó thôi là “thương” lắm rồi.. Cũng như bí đao, dưa chuột, nếp ba tháng được làng Chánh Trạch “ưu ái” nhất trong mùa Tết.. Bởi các loại bánh dân gian ngày Tết như bánh chưng, bánh tét, bánh in… được chế biến từ nếp ba tháng được bà con ở đây gọi là “ngon nhất xứ”.
Và bạn có muốn biết bí mật của làng bí khổng lồ?
Điều lạ là có đem hạt giống tốt nhất ở Chánh Trạch đi trồng ở xứ khác thì bí đao, dưa leo và nếp cũng không thể nào to, ngon như ở Chánh Trạch. Theo các cụ lớn tuổi thì Chánh Trạch đất pha cát, bên dưới có lớp nước ngầm chảy sâu từ 15 – 20m có thể là yếu tố tạo nên sự “kì diệu” đó.
Lão nông Tư Thắng trải lòng: “Điều kiện thời tiết thuận lợi là căn bản. Nhưng nếu không chăm sóc hết lòng thì không có những trái khổng lồ đâu!”. Nhìn đôi bàn tay chai sạn, nhìn cách chăm chút từng đường rãnh, nâng niu từng hạt giống của ông, mới hiểu rằng sự cần cù, chịu thương chịu khó của nông dân Chánh Trạch mới chính là “phép lạ” tạo nên “thế giới khổng lồ” tại ngôi làng nhỏ bé Chánh Trạch.
Đoàn Anh Nhơn sưu tầm
Sắp có thuốc giúp con người sống tới… 150 tuổi
Posted in Chuyện lạ, Uncategorized, tagged bản đồ gene, làm chậm quá trình lão hóa, liệu pháp mới về tế bào gốc., những tiến bộ về y họ on Tháng Mười 21, 2011| 10 Comments »
Các nhà khoa học Australia cho biết loại thuốc đầu tiên giúp làm chậm quá trình lão hóa có thể ra đời trong vòng 5-10 năm tới, làm gia tăng viễn cảnh con người có thể sống thọ đến 150 tuổi hoặc lâu hơn nữa.
Trưởng khoa Dược thuộc Đại học New South Wales, giáo sư Peter Smith cho rằng một bé gái sinh ra ngày hôm nay tại Australia có thể hy vọng về khả năng sống đến 100 tuổi do những tiến bộ về y học, lối sống và chăm sóc sức khỏe.
Thêm vào đó, những loại thuốc mới phát minh sẽ giúp cơ thể tự phục hồi ở những giai đoạn phát triển đầu tiên, cùng với những liệu pháp mới về tế bào gốc.
Giáo sư Smith tuyên bố: “Tôi cho rằng có hy vọng thực tế về việc con người có thể kéo dài tuổi thọ thêm một vài thập kỷ. Việc sống đến 150 tuổi có thể nghe có vẻ suy nhược và bệ rạc, nhưng thật là tuyệt vời nếu bạn khỏe mạnh cho đến tận lúc gần trút hơi thở cuối cùng. Mục tiêu không phải chỉ nhằm kéo dài sự tồn tại mà còn tạo điều kiện để sống khỏe mạnh lâu hơn. Người ta sẽ không muốn nghỉ hưu ở độ tuổi 65 và tiêu tốn rất, rất nhiều thập kỷ sau đó chỉ để ngồi tại nhà.”
Baroness Susan Greenfield, nhà khoa học về thần kinh tại Đại học Oxford, cũng dự báo rằng con người ta sẽ bắt đầu công việc thứ hai ở tuổi 65, tập trung vào những ngành nghề dựa trên tri thức hơn là các nghề hoạt động thể chất. Tuy nhiên, bà cho rằng việc đối phó với bệnh mất trí nhớ, trong đó có bệnh Alzheimer, cần phải là một ưu tiên hàng đầu.
Chuyên gia về lão khoa người Australia tại Đại học Harvard, giáo sư David Sinclair cho rằng bản đồ gene giúp kiểm soát nhịp độ lão hóa và cơ thể con người có một khả năng đặc biệt trong việc tự phục hồi.
. Theo TTXVN
Nét đẹp của người thiếu nữ Việt Nam 20 năm qua (1990-2010)
Posted in Uncategorized, tagged hội đồng giám khảo, hoa hậu, hoa khôi, người đẹp, TRƯƠNG TẤT THỌ on Tháng Mười 20, 2011| 104 Comments »
DS TRƯƠNG TẤT THỌ
Hội nhập cùng thế giới, hàng năm Việt Nam tổ chưc rất nhiều cuộc thi hoa hậu, hoa khôi, người đẹp…Bất cứ ai kể cả những người mắt quáng gà, thong manh, cận thị…cũng đều công nhận một sự thật : thiếu nữ Việt Nam càng ngày càng đẹp hơn, càng học cao hơn và nhất là càng năng động thành công hơn trên nhiều lãnh vực của dời sống…
Ghi nhận sau đây của chúng tôi về một cuộc thi « sắc đẹp « chỉ phản ánh dôi nét, góp phần giới thiệu thêm « tư liệu » để chia sẻ cùng bạn đọc với tư cách là một thành viên trong Ban Giám Khảo. Nét đẹp cần có ở người thiếu nữ – người đàn bà nói chung, ngoài nhan sắc bên ngoài còn rất cần có « cái đẹp của Trí Tuệ & Tâm Hồn « mới được gọi là hoàn hảo…Nhưng có mấy ai đạt dược điều hoàn mỹ ấy?
ĐẸP TOÀN DIỆN
Trước khi xuất hiện dưới ánh đèn màu trước sự trầm trồ của khán giả về nhan sắc “trên cả tuyệt vời”, các thí sinh đều phải thi “người thật” trước một hội đồng giám khảo chuyên môn y khoa, đó là ban nhân trắc học. Các giám khảo chuyên chấm “người thật” của thí sinh đương nhiên sẽ là các chuyên viên y dược có khiếu đo đạc làm giám khảo. Đây là những giám khảo khó tính nhất, kỹ nhất vì trực tiếp đánh giá nét đẹp thật nhất từ …trong ra ngoài.
Chiều cao được nâng lên
Điều đáng mừng là thí sinh dự thi hoa hậu ngày càng cao lên, nếu cách đây 20 năm chiều cao phổ biến là từ 155-159cm thì ngày nay chiều cao trung bình đạt đến 165cm và cao trên 170cm không phải là hiếm như các người đẹp Bảo Anh, Thùy Dương, Hương Giang… Chỉ mới cách đây 20 năm, chiều cao của hoa hậu còn rất khiêm tốn như HH Nguyễn Diệu Hoa (1990) chỉ cao 158cm trong khi Mai Phương Thúy (2006) có lẻ là HH cao nhất với chiều cao 179cm. Như vậy sự tăng trưởng chiều dài của hoa hậu Việt Nam đã tăng lên đến 21cm, một tín hiệu đáng mừng. Đấy sẽ là một lợi điểm khi tham dự các kỳ thi quốc tế không bị lép chiều cao khi đứng cạnh các người đẹp trên thế giới.
Cân nặng được nâng lên
Một thiếu nữ đẹp cần phải có sự cân đối hài hòa giữa chiều cao và cân nặng nên không lạ khi cân nặng giữa HH 1990 (cao 158cm) với HH 2006 (cao 179cm) chênh lệch đến …14kg. Và
Mai Phương Thúy cũng là HH nặng cân nhất tương xứng với chiều cao (60kg)
Vòng số 1 lý tưởng
Nhiều người thường nghĩ vòng số 1 tức vòng ngực càng lớn thì bộ ngực con gái càng đẹp. Điều đó chưa đúng vì một bộ ngực đẹp còn tùy thuộc nhiều yếu tố như vòng ngực 2 phải lớn hơn vòng ngực 3 từ 7cm trở lên thì mới tạo nên một bộ ngực đẹp và còn thêm các chỉ số chuyên môn của tiểu ban nhân trắc học hay còn gọi là tiểu ban chuyên “đo đạc” thể hình thí sinh hoa hậu như chỉ số skélie càng cao thì càng đẹp ( từ 85 trở lên ), chỉ số Quetelet nằm trong giới hạn 290-320 được xem là đẹp nghĩa là trọng lượng cơ thẻ cân đối với vóc dáng… Trong số các ngưới đẹp đọat giải trong 20 năm qua thì số đo vòng số 1 lớn nhất thuộc về Á hậu Trần Vân Anh (1990) với số đo lý tưởng 90cm. Vòng ngực nhỏ nhất là 78 cm thuộc về HH 1994.
Vòng eo
Người đẹp càng đẹp khi “thắt đáy eo thon càng nhỏ càng tốt” nhưng cũng tương xứng với chiều cao và cân nặng. Vòng số 2 lớn nhất: 65cm là của 3 người đẹp Vi Thị Đông (Á hậu 1992), Vũ Minh Thúy (1996) và HH Mai Phương Thúy (2006), bé nhất: 58cm của AH Trần Thu Hằng (1990), HH Nguyễn Thu Thủy (1994).
Vòng 3
Vòng 3 lớn nhất: Cũng là Mai Phương Thúy (95cm), nhỏ nhất là Diệu Hoa (85,5cm). Tuy nhiên không phải vòng 3 càng lớn thì càng sexy hay nhỏ là không đẹp vì còn tùy thuộc mối liên hệ giữa vòng 3 và vòng 1. Thể hình người con gái Việt Nam được xem là đẹp, cân đối khi vòng 3 hơn vòng 1 2-3cm (nếu bằng nhau là lý tưởng), hơn vòng eo 25-30cm.
Người có số đo lý tưởng nhất, cân đối giữa vòng 1 và vòng 3 là AH Trần Vân Anh (1990) với số đo 3 vòng là 90-60-90 cùng chiều cao 170cm.
Dĩ nhiên các số đo thể hình không tạo nên một hoa hậu vì còn nhiều yếu tố khác chi phối như các cách cho điểm về làn da, khuôn mặt,mắt, mũi, môi, miệng, tóc, dáng đi, nét duyên dáng…
NÉT ĐẸP TÂM HỒN
Trình độ học vấn
Càng ngày trình độ học vấn các thí sinh càng được nâng lên như trong tổng số 111 thí sinh tại các tỉnh thành phía Nam kỳ thi hoa hậu năm 2004 thì có đến 53 sinh viên đại học chiếm tỉ lệ 47%. Số còn lại có cả Thạc sĩ, dược sĩ trung học, ca sĩ, người mẫu, học sinh, công nhân viên, kinh doanh, tiếp viên hàng không. Ngày nay, trí thức hóa đội ngũ hoa hậu đang là một nhu cầu bức xúc khi phải tiếp xúc với thế giới. Vì thế học thức cao trở thành một lợi điểm khi trả lời phong phú và ý nhị các câu hỏi trong kỳ thi ứng xử.
Tài năng
Mặt khác, ngoài nhan sắc, nếu thí sinh có thêm những tài năng riêng trên các lĩnh vực văn hóa, nghệ thuật , thể thao như sinh ngữ giỏi, đàn hay, hát hay, làm thơ, viết văn, thể thao giỏi….đều là những ưu điểm được xét đến.
Khi trả lời ứng xử câu hỏi“Bạn có nghĩ rằng thế giới ngày nay đang có nhiều điều bất ổn? » Trịnh Chân Trân, á hậu 2004, Thạc Sĩ, tốt nghiệp tại Anh, đã ứng khẩu trả lời rằng :
“Thế giới của chúng ta hôm qua và ngày nay luôn bất ổn. Chúng ta không thể làm được gì để thay đổi quá khứ và khắc phục hiện tại. Điều duy nhất có thể làm là ngăn chặn từ bây giờ những bất ổn có thể tới trong tương lai. Với những bất ổn đến từ lý do khách quan như thiên nhiên, môi trường thì cần có sự hợp sức để phòng ngừa và khắc phục. Còn với những lý do chủ quan như bạo lực, khủng bố thì cần phải có trách nhiệm của tất cả mọi người dân trên thế giới vì một ngày mai thật tươi đẹp và hòa bình”.
Câu trả lời trên được xem là hay nhất đồng thời Trịnh Chân Trân cũng đã giành được giải hoa hậu bình chọn qua mạng internet và giải duyên dáng.
DS TRƯƠNG TẤT THỌ
Nhà khác
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Mười 20, 2011| 26 Comments »
Nguyễn Thái Dương
Ba đã dặn lòng mình
Rằng phút hân hoan ấy
Cái phút giây con đi về nhà khác
Nơi không ba, không má, không em mình
Không được buồn, không được nhớ, không nên…
Không thì không, lòng không sao không được!
Chỗ con ngủ, giờ, em con đến thức
Nó hôn vào hơi gối của chị Hai
Má ngồi kia, hạt lệ má lăn dài
Theo tấm ảnh con đang cười trên vách
Cả nhà mình một niềm buồn lặng phắc
Cứ như hồn đang ở tận nhà kia
Rượu vu quy ba ngồi rót đầm đìa
Môi chưa nhắp mà lòng ba đã cạn
Đêm đầu tiên xa con, ba bầu bạn
Với bóng mình để thầm nguyện đến khuya
Rằng những người dưng trong ngôi nhà chưa từng thân thuộc kia
Đối với con, sẽ ruột rà yêu dấu
Bởi con sống suốt tuổi thơ hồn hậu
Thì theo chồng, con hạnh phúc – cố nhiên!
Khuya thì khuya mà đêm hãy còn đêm
Ai cũng thức, cách gì ba chợp mắt
Nhà đã khác, may lòng con không khác:
Điện thoại reo, cả nhà cuống lên… giành!
Những tách trà
Posted in Thơ ca, tagged Võ Xuân Phương on Tháng Mười 19, 2011| 58 Comments »
Bố…ơi.
Posted in Văn xuôi, tagged BNV, hội hoa đăng, người mất hồn, niềm hạnh phúc, rượu đế, thuốc ngừa thai, Truyện ngắn, vườn thanh long on Tháng Mười 19, 2011| 73 Comments »
BNV
Ra khỏi phòng siêu âm, Loan tất tả ra đường, nơi chồng đang đợi. Nhìn dáng đi của chị và nhìn vào đôi mắt đang hớn hở cười khi chị đến gần hơn, anh cũng có thể đoán được rằng kết quả đã đúng như anh chị mong đợi gần tháng nay: chị đã mang thai. (more…)
Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa
Posted in Chuyện lạ, Tin tức đó đây on Tháng Mười 18, 2011| 24 Comments »
VTC News) – Bất kể họ xinh hay xấu, cao hay thấp, gầy hay béo, hễ có bờ môi với chiếc đĩa lớn nhất thì có nghĩa họ là người đẹp nhất, hấp dẫn nhất và có giá trị nhất trong con mắt bộ lạc.
Thế giới có vô vàn những phong tục kỳ quái, những hình thức làm đẹp kinh dị. Thế nhưng, tục căng môi bằng những chiếc đĩa để trở nên hấp dẫn trong mắt đàn ông của bộ tộc Surma ở Ethiopia có lẽ là vô cùng độc đáo, quái dị. Không hiểu đàn ông sẽ… hôn bạn tình của mình thế nào, khi chị em đeo một cái đĩa to tướng ở môi!
![]() |
Bộ tộc Surma có chừng 30 ngàn người. Họ sống ở phía tây nam của Ethiopia, giáp với Sudan và Somali, trên những ngọn núi cao và khô cằn.














