Đào Thanh Hòa
Một bông hồng trắng gửi H...Ngự mất rồi!
Trước kia, Miên chưa bao giờ nghĩ có ngày Miên lại mang chuyện mình ra ghi lại. Nếu Ngự biết, Ngự có giận Miên không?
Khi Ngự và Miên chia tay ở cuối đường Võ Tánh thì phố đã lên đèn. Sau cơn mưa chiều , những con đường trở nên ướt át, mát mẻ dưới chân Miên! Cô luôn thích những ngày mùa hè đêm xuống chậm, nắng vương vải lười biếng giăng chiếc lưới cuối cùng lên buổi chiều tà. Đêm đủng đình không chút vội vàng, phủ nhẹ màu xanh đậm đã dần ngã sang tím sẫm bao trùm khắp phố thị. Và những đợt mưa ngắn mùa hè cũng đủ làm dịu đi một chút hanh nồng của đất trời sau một ngày gắt gao phả nắng.
Tối ấy, về tới nhà, Miên mệt mỏi ném chiếc ba lô bụi bặm lên nóc tủ. Buông người xuống chiếc giường nhỏ thân thuộc, Miên khẻ nhắm mắt, cảm giác mới dễ chịu làm sao! Dù cơn buồn ngủ đã kéo đến đè nặng lên mi, nhưng Miên cũng phải ngồi dậy bước vào phòng tắm…Những hạt nước bung tóe chảy lùa lên tóc, lên mặt, lên khắp người Miên. Miên bỗng chốc tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ bị đẩy lùi lúc nào không hay. Tiếng mẹ gọi nhắc Miên nhớ Miên đang đói bụng. Lau sơ mái tóc còn sủng nước, Miên ngồi vào bàn ăn cơm. Nhìn con nhai uể oải trong buổi cơm tối sau cả tuần đi trại về, mẹ Miên lại cằn nhằn.
Miên ăn cơm lúc nào cũng vậy, mặc dù hôm nay biết Miên về, mẹ làm cho Miên món sườn kho và rau muống xào mà Miên Thích, Miên vẫn cứ nuốt như …mèo.
Ăn xong, Miên đến trước quạt máy ngồi hong tóc. Gió quạt lùa làm tóc Miên bay tung. Mùi hương thơm dầu gội thoảng nhẹ vào mũi Miên. Mở ngăn kéo tìm cuốn nhật kí, Miên mường tượng lại một tuần trại vừa trôi qua thật nhanh.
Đà lạt vào hè với những con đường thênh thang phủ nắng nhẹ, khác với phố biển nơi Miên ở nắng khô nồng, cả không gian nơi đây rắc đầy những hạt mưa bụi li ti. Rời trại vào sáng sớm, Ngự rủ Miên, hai đứa lang thang quanh khu chợ Đầm giữa tiết trời lạnh giá. Trong chiếc áo lạnh và cái mũ bằng tic- kê nhung đỏ, Ngự nói Miên cứ như là “ông già Noel gầy không râu” vậy! Nhìn những con gà ốm o tội nghiệp đứng run rẩy vì rét buốt trong lồng bày trước cổng chợ, những hàng rau củ quả tươi mơn mởn chất cao nghệu, những người bán hàng mặc quần áo dày cộm và tất cả đều mang giày, đó là điều làm Miên thật sự ngạc nhiên. Đường phố Miên qua nhà nào cũng nghe vọng lên tiếng nhạc dịu êm. Âm thanh trầm bổng ấy chừng như làm tăng thêm sự lãng mạn mơ màng cho thành phố mờ sương này. Ghé vào một cửa tiệm bên hông chợ, Ngự đặt cho Miên một tấm bảng dán tên Miên bằng gỗ thông, sản phẩm đặc biệt của miền cao mà Miên rất yêu thích. Hai đứa rời chợ và Miên lại tròn mắt nhìn những bậc tam cấp dẫn lên những con đường khác lạ lẫm – chắc chỉ nơi này mới có.
Trên dốc cao, gần khách sạn Palace. Ngự và Miên chọn một góc nhỏ trong cái quán cà phê đơn độc, hai đứa ngồi co ro bên hai tách cà phê sữa đã đóng váng vì lạnh, Ở đó, Miên có thể chống cằm thỏa sức ngắm nhìn hàng thông lừng lững, những cành lá rậm rì xòe tay đung đưa trong làn gió nhẹ bao quanh mặt nước phẳng lặng, im lìm của Hồ Xuân Hương thơ mộng. Ngự ít khi ngồi cạnh Miên, Ngự thích ngồi đối diện, nhìn Miên cho gần, rõ và lâu. Trông cô thật gầy, hai bàn tay nhỏ bé và mỏng manh thò ra ngoài tay áo lạnh dài. Ngự nhìn Miên chăm chăm. Ngự hay nhìn vào đôi mắt Miên, thích mái tóc xì tôn ôm lấy gương mặt cô, thích nhìn Miên cười phô chiếc răng lệch và tất cả điều gì thuộc về Miên đều khiến Ngự sẽ rất nhớ khi xa cô. Những suy nghĩ đó,, chưa lần nào Ngự nói với Miên, tất cả đều được ghi lại trên những mẩu giấy nhỏ Ngự trao cho và Miên đã cất thật kĩ.
Buổi chiều cùng đoàn đi du ngoạn, Ngự,Miên và các trại viên nghe hồn phách như chơi vơi khi đứng nhìn thác Camli tuôn nước như sôi vào vách đá. Thời gian tưởng chừng ngừng trôi trước cảnh đẹp kì vĩ của tạo hóa. Những dòng chảy tuôn đỗ bốc khói luồn lách êm ái nhẹ nhàng qua từng khe đá. từng bụi cây cỏ mọc đầy hoa dại ven bờ. Cảm giác như mây trời được kéo xuống trên đầu làm Miên ngỡ mình đang lạc vào cõi thiên thai nào.
Bây giờ Ngự không còn nữa…Ngự đã quay lưng đi về phía núi bên kia, về một miền nào thật xa lạ, quạnh hiu. Ngự đã để lại đằng sau những ngày nắng nhạt, những chiều mưa dầm dề lê thê…Những lúc đưa Miên về thầm lặng chẳng nói với nhau một lời. Nếu biết việc Miên làm hôm nay, Ngự chắc cũng không hờn trách Miên đâu! Ngày xưa chỉ có mình Miên là hay giận Ngự thôi. Hờn Miên? Ngự chưa bao giờ, dù chỉ một lần, trong một thoáng…
Những đêm trại kết thân với thanh niên Đà lạt thường kéo dài đến tận khuya…Lửa trại đã làm bừng lên những gương mặt bạn bè cũ mới rạng ngời. Những đôi mắt con gái sáng long lanh chan chứa, đám con trai tinh nghịch ngữa cổ hát vang những bài hát ngộ nghĩnh, Những điệu nhảy lửa kì bí, những nụ cười chất ngất niềm vui của tuổi trẻ. Ngự và Miên đã cùng các bạn tan chảy vào những khoảnh khắc tuyệt vời đó! Và lời bài hát, từ lâu Miên vẫn cho là lạ lùng, khó hiểu -nhưng rất nhộn làm ấm không gian lạnh đến tê cứng cả người lại được cất lên trong tiếng vỗ tay nhịp nhàng:
– Ghìn găng gô lí gố oa ghìn gắn gô ghìn gắn gô…ê là ê lá xê là…
Miên nhớ một đêm tạm nghỉ sinh hoạt lửa trại, Ngự lặng lẽ một mình mang cây kèn harmonica ra thổi trong vắng lặng. Dưới chiếc lều nhỏ bên trại con gái, Miên kéo mền lên tận cổ nghe Ngự thổi mải miết bản nhạc “Trở về mái nhà xưa” vang lên giữa khuya buồn não nuột. Dũng -anh trai Miên- có vẻ không hạp với Ngự, thế nhưng khi biết Miên quen với Ngự anh cũng không nói gì. Đôi khi Miên nhớ anh còn đàn đệm cho Ngự thổi kèn…và còn nhắc Miên mang cây đàn mandolin- anh đã chỉ Miên- ra cùng đàn với Ngự.
Ngưng sinh hoạt và chia tay Ngự một khoảng thời gian dài, Miên đi lấy chồng. Con cái và bận bịu, Miên sau này chẳng còn nhớ chút gì những nốt nhạc trên cây đàn mà hai đứa đã cùng chọn mua ở tiệm nhạc Khánh Hưng hồi đó. Miên có lẽ rồi cũng sẽ quên hết, quên cả cái lần cãi nhau cuối cùng và chấm dứt những gặp gỡ…Cho đến khi người hàng xóm của Ngự báo với Miên: Ngự không còn nữa!
Miên nghe nói ở giai đoạn cuối của cơn bệnh trầm kha, vợ chồng Ngự đi Đà lạt. Miên thật lẩn thẩn khi tự hỏi: Ngự lúc ấy có nhìn xuống dưới chân đèo Ngoạn mục để thấy những hàng thông đồ sộ thẳng tắp trên nền cỏ thênh thang mượt mà bao quanh, mà ngày trước Miên đã không ngớt trầm trồ? Ngự có còn sức đưa tay hái những nhánh phong lan tím biếc vươn nhánh vào cửa xe? Và Ngự có nhớ ghé cái quán cà phê đơn lẻ trên đồi xưa nhìn xuống Hồ Xuân Hương, ngắm mặt hồ ngày nào có còn xanh ngắt màu kỉ niệm?
Giờ đây, những cơn mưa mùa hè thỉnh thoảng lại chợt đến chợt đi vào đêm…Đường phố nơi ta ở khi đã lên đèn lại ướt đẫm những dòng nước mát.
Miên biết: Dòng thác Camli thủa nào đã nhuốm bệnh ngưng tuôn chảy, Ngọn lửa trại trên đồi xưa đã tàn lụi từ lâu. Những ngôi biệt mang đầy dáng dấp cổ tích mà Ngự và Miên đã đếm bước chân qua giờ bị lãng quên trong rêu phong hoang phế. Bao hoài ức cũ cùng với những bông hoa, những phiến lá ép khô của Ngự rồi Miên cũng sẽ xếp thầm lặng dấu kín vào ngăn kéo của trái tim mình.Và dẫu biết rằng cho đến cuối đời, Ngự và Miên không là hai nửa của nhau, nhưng Miên vẫn sẽ nhớ cả hai đã có những tháng ngày rất đẹp và có một thời họ đã rất yêu thương…
Đào Thanh Hòa
(10/8/2011)

ĐTH ơi! lần thứ 3 ta com cho nhỏ đây, vì ta gởi nó không chịu đi.
Nhỏ viết nhẹ nhàng , lôi cuốn người đọc lắm. Bài viết của nhỏ làm
ta cũng vương chút buồn, ta cũng đã có lần tặng cành hoa hồng trắng
cho một người…
Câu chuyện tình đẹp như một bài thơ , làm cho ngừ ta phải ghen tị Sút ơi là Sút . . .
Cha chả! Gà Ri mà không chịu lo dzô chuồng cứ chạy lung tung, chọc phá thiên hạ. Sút ta đã làm gì ngư mà cứ lẻo đẻo theo ta ám quài dzậy hả? Ta…iu ai mượt ta, ta…quên ai cũng kệ ta, Coi chừng ta rô ty nhà ngư làm điểm tâm thì đừng có mà trách Sút cùi bắp ta ác hử! Đồ Gà Ry khó ưa!
Thiệt là bất công . Nẫu còm được khen còm dễ thương , còn Gà Ri còm bị hăm doạ mần thịt , híc híc híc …
Ngừ ta mắng yêu mà bùn nỗi gì!Đồ …quỷ….nà! hè!
Cảm ơn những lời còm dễ thương của Phương Mai và HuySG. Bài thơ của Tí cô nương cũng thật đáng yêu.
Viết dễ thương quá
Mot cau chuyen de thuong ve mot moi tinh xa xua
Sút cùi bắp kể chuyện xưa hay lắm nhưng Gà Ri thấy chị Sút có mối tình đầu dễ thương như vậy , chỉ là những giận hờn vu vơ của một thuở mới lớn mà chia tay nhau , rồi lấy chồng , say sưa với hạnh phúc đang có , quên luôn , đợi đến khi người ta đi xa mãi mãi mới nhắc nhớ . Gà Ri thấy chị Sút này thiệt là vô tình với người ta đó nhen .
Hẹn gặp lại Thỏ con ở “Khu rừng mơ tuổi nhỏ” , lúc đó ĐTH sẽ cho Thỏ Con biết nhen!
Rêu! Một cái tên mà trước đây đã đôi lần chị định đặt cho nick của mình. Cảm ơn Rêu đã cảm nhận và chia sẻ bài viết . Đôi khi ta cũng cần “ta lắng nghe ta” Rêu ạ!
“rêu” gợi nhớ thoáng gì đó xưa xa, cũ kĩ và vàng võ…
rồi đến một ngày nào đó mình đi qua đoạn đường, quay lại và… “nhìn lại mình đời đã xanh rêu” phải không chị!
.
TC đang lắng nghe chuyện tình buồn buồn nhưng rất nhẹ nhàng và dễ thương!
Miên đã cất giữ mảnh giấy Ngự viết cho Miên nhưng còn miếng gỗ thông khắc tên Miên có còn giữ đến nay không hè!
mở đầu truyện ngắn .. lời lẽ, văn phong sao mà dễ thương cuốn hút em ngay chị ạ. Rêu rất thích đọc những tạng văn như vậy, vừa gần gũi vừa thơ mộng như có bóng mình thấp thoáng …
Miên và Ngự đã có một thời tràn đầy yêu ghét giận hờn dễ thương và cả sự lãng mạn …
một câu chuyện nhẹ nhàng, xúc tích, như những thước phim quay chậm đưa mắt ta theo dõi suốt hành trình . Chúc mừng chị có tác phẩm hay theo cảm nhận riêng rêu nhé.
Anh Nam Thi kính! Chuyện kể của ĐTH không buồn, nhưng mấy câu thơ ngắn của anh Nam Thi buồn sao là buồn…Cảm ơn anh đã đọc bài và họa thơ
Thủy Tiên và Thanh Hà, cảm ơn hai bạn đã đọc và có lời còm thật dễ thương.
Tumen là Tú Mén hé? Còm không dấu, đeo kính mà dịch muốn mờ cả mắt. Khổ!
Bớ gã Tú Tàng! Thì hình Sút tui dzẽ Tú Tàng chớ còn ai dzô nữa! Để mai tui kí tên rầu nhận luôn nghen! Cảm ơn đã nhớ khen!
Cảm ơn Thanh Hà đã chia sẻ, có lẽ cái gì nhẹ nhàng lãng mạn nó cũng trở thành những ấn tượng khó phai.
Chị Trần Kim Loan thương! Chị đã lấy lại sức khỏe chưa? Mấy ngừ Quy nhơn dzô quậy chị hết biết luôn há? Ước gì có lúc nào đó em cũng dzô thăm chị như mấy nẫu chị hén!
Chuyện nhẹ nhàng,dễ thuong & hay quá Đ T H ui!đọc chuyện của em lúc nào cũng thấy nhẹ re….
Truyện hay quá , lời văn sao mà nhẹ nhàng lãng mạn ghê .
Qùa ơi là Qùa….Hình sao giúng tui quá.
Chắc vẽ tặng tui đó sao, nếu phải vậy thì xin cám ơn nghen…í quên, khen một câu: Truyện viết lãng mạn lắm.
Truyện viết thật là nhẹ nhàng dễ thương ghê !
chao SUT nho SUT nhieu lam ma chang biet lam sao!Nay doc chuyen nen biet SUT khoe Rat mong gap lai
“Mưa đầu Hè” hay mưa cuối Xuân?
Nắng xa tiếc nuối trận mưa gần
Em xa như bóng chim về núi
Một cánh Đào rơi lạnh dấu chân.
hôm nay tiếng mưa buồn em nhớ
đám lá ngoài hiên ngã cúi đầu
anh nơi đó có nghe mưa vụn vỡ?
nghe tiếng mưa ngâu đọng mắt sâu ..
hôm nay nhắn người, em nhắn
còn thương thì gắng đợi chờ nhau
ngày mai..đời sẽ tô thêm nắng
mưa nắng tình ta đượm thắm màu
hôm nay em cứ chờ cứ thức
bài thơ em viết cứ ngậm ngùi
để trang giấy cũ giờ vây mực
mưa nè cho hỏi có gì vui?!
Một chuyện tình tuổi mới lớn nhẹ nhàng , thơ mộng quá . Viết rất hay !
Truyện dễ thương quá , daothanhhoa nhiều tài thế !
Thúy Loan! Mong bạn đừng thất vọng, chưa thấy người đừng vội đọc văn mà suy diễn, Dịu dàng là điều một người phụ nữ như mình đang luôn “phấn đấu”. Cảm ơn lời còm… dễ thương của bạn. Tình thân!
Bát Giới! Cảm ơn Thiên Bồng Nguyên Soái. Vẫn khỏe luôn chứ!
Cảm ơn Trần Bá Nghĩa ha! Chúc vui.