Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Vũ Thanh’

Vũ Thanh

Mời thưởng thức nhạc phẩm: Quy Nhơn Đôi Mắt Người Xưa.

                                                *

–         Mười năm dài biền biệt tha hương

–         Trở về đây phố thị lên đèn

–         Thành phố buồn loang lỗ bóng đen

–         Cơn gió Hạ nồng thơm biển mặn

–         Kỷ niệm chợt trào dâng trong mắt

–         Nao nao lòng, se thắt trái tim

–         Đường phố nào xưa in dáng em ngoan

–         Đường phố nào ngón tay đan thuở nọ

–         Giờ không em ngơ ngác hồn lá cỏ

–         Chỉ còn ta bóng đổ gót độc hành

–         Em đến chi cho tình ái lên xanh

–         Rồi em đi cho tan tành mộng ước

–         Ai đã hẹn trở về chiều hôm trước

–         Mười năm rồi, hẹn ước đã mười năm

–         Mười năm rồi vẫn bằng bặt vô âm

–         Ta bỏ quá xuân xanh ngồi mong đợi

–         Về đâu Phượng Vĩ hỡi

–         Lời ước cũ mười năm

–         Em vẫn mãi xa xăm

–         Sao nỡ đành quên hẹn

–         Đây vùng trời kỷ niệm

–         Của một thuở bướm hoa

–         Nay nhân ảnh nhạt nhòa

–         Mình ta trên lối nhỏ

*

–         Qui Nhơn tôi vẫn nắng vàng, hoa Phượng đỏ

–         Áo trắng bay những chiều về lộng gió

–         Biển vẫn xanh con sóng vỗ hiền hòa

–         Nhưng đâu rồi tà áo trắng năm xưa

–         Và ánh mắt của một thời bối rối

–         Đôi mắt đó ngàn lần không hiểu nổi

–         Một lần trông mà nhớ tới bao giờ

–         Để chiều nay cảm giác thật bơ vơ

–         Bước giữa phố kết ngàn hoa áo trắng

–         Chiều rơi nhẹ mong manh từng giọt nắng

–         Qui Nhơn ơi, biển đã vắng bóng người

–         Sóng vỗ về như tiếng gọi chơi vơi

–         Trùng dương gọi hay lòng ta mong đợi

–         Lời hẹn cũ, mười năm, câu ước thệ

–         Em không về huyết lệ thấm khăn tang

–         Mảnh hồn ta lạc lỏng giữa trần gian

–         Gót cô lữ hành trang là đôi mắt

–         Ôi diệu kỳ, thơ ngây và trong vắt

–         Ánh mắt Em quyện chặt trái tim côi

–         Ôi mênh mông, soi sáng mọi nẻo đời

–         Ánh mắt Mẹ như biển khơi, như vầng nguyệt

–         Một từ ái, một lung linh diễm tuyệt

–         Hòa quyện nhau bất diệt cõi tâm linh

–         Bước thiên thu tôi mang những bóng hình…

***

(Trích trong bản trường ca Quy Nhơn Đôi Mắt Người Xưa)

Read Full Post »

Vũ Thanh

       ĐÊM SÀI GÒN – 14-4-12.

– Sau khi được nhà xuất bản Trẻ cho biết trường thi Hòn Vọng Phu sẽ hoàn tất khâu in ấn vào đầu tháng 4-12, tôi vội lên đường trở về Việt Nam để lo việc ra mắt sách. Dừng chân lại Cali, gặp Anh Du Tử Lê, tôi đã được Anh chân tình khuyến khích và chúc mừng sự ra đời của Hòn Vọng Phu. Khi nghe tôi nói có khả năng sẽ mời được Nhà thơ Phạm Thiên Thư và Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển, Anh không quên dặn tôi chụp hình với họ, gởi đến cho Anh để anh đưa vào trang web Dutule.com, mục Du Tử Lê và bằng hữu, như sự kết nối sợi dây tình cảm giữa những người nghệ sĩ trong và ngoài nước.

(more…)

Read Full Post »

Dù thư mời chỉ gửi lên mạng trước hai ngày,nhưng ban tổ chức buổi ra mắt thật sự bất ngời khi có đến 110 thân hữu đã dành thời gian để đến với buổi ra mắt trường thi Hòn Vọng Phu  .Quả là tấm chân tình khó quên của những người Xứ Nẫu (more…)

Read Full Post »


 Vào lúc 17g ngày 14 tháng 4 tại nhà hàng Botanic nằm trong khuôn viên chung cư Botanic 312 Nguyễn Thượng Hiền, Phú Nhuận.trang web xunau.org sẽ phối hợp cùng nhà thơ Vũ Thanh tổ chức buổi ra mắt tập trường thi Hòn Vọng Phu và những tác phẩm âm nhạc mới sáng tác của anh.

Xứ Nẫu xin trân trọng kính mời quý thân hữu bỏ chút thời gian đến dự buổi họp mặt thân mật này (more…)

Read Full Post »

 

Thưa các bạn

Kể từ ngày Hòn Vọng Phu được đăng trên cuongdequynhonwordpress.com đến nay đã hơn 2 năm. Trong 2 năm qua chúng tôi không ngừng sửa chữa, tu chỉnh, cho đến nay coi như tác phẩm đã hòan thành và đã dược nhà xuất bản Trẻ Thành phố Hồ Chí Minh cấp giấy phép phát hành.

(more…)

Read Full Post »

Tình lầm lỗi

Vũ Thanh

(Tặng cháu Võ Thanh Trọng Nhân đang du học ở Đức)

Họ bảo rằng em còn bé lắm

Đôi mắt nhung còn lay láy trong

Tâm hồn còn trắng như màu áo

Đôi má non phơn phớt nụ hồng

Họ đâu biết mỗi chiều em tan học

Dáng thiên thần sáng rực cả lối đi

Suối tóc mượt chảy tràn vai bạch ngọc

Nét trinh nguyên thơm ngát nụ xuân thì

Anh đã dặn lòng mình trăm nghìn bận

Nhưng mỗi chiều vẫn thầm đợi em qua

Lòng nao nao rung theo nhịp guốc ngà

Mắt hun hút dõi theo tà áo trắng

Em  – mười sáu – gót son còn đỏ thắm

Anh – sinh viên – sắp làm lễ ra trường

Bỏ phố phường đi du học tha phương

Anh khổ lắm – biết không nàng tiên bé ?

Rời sân bay – đời chia hai lối rẽ

Anh trời Tây – lòng tưởng nhớ khôn nguôi

Em như hoa – rực rỡ tuổi đôi mươi

Vườn xuân sắc biết bao người đón đợi

Tình câm nín vì biết yêu lầm lỗi

Năm năm dài anh khắc khoải thầm mong

Buổi vinh qui – em thơ hãy còn không

Anh sẽ đến cầu hôn người yêu nhỏ

Trở về nước một ngày thu lá đổ

Góc phố xưa xác pháo đỏ ngập đường

Màu áo hồng thay màu trắng anh thương

Chiều xao xác hồi chuông mừng hôn lễ

Anh cúi xuống nghe tim mình rướm lệ

Khẩn nguyện thầm – hạnh phúc mãi nhé em

Lỡ mất em – trọn kiếp biết đâu tìm !!!

Read Full Post »

Thanh Nguyên

Đi qua các nẻo đường của quê hương . Từ Thăng Long về đến Bình Định. Đâu đâu tôi cũng thấy như còn in gót hài của Huyền Trân công chúa. Một lần nọ ra đi, tôi theo dấu chân của người và nhận ra ngàn ngàn tâm sự.

Nàng vốn trắng trong hồn thơ mộng. Đi, là đi theo lệnh phụ hòang, và đi cho trọn chữ hiếu, chữ tòng tự nghìn xưa. Đi rồi, mới nhận ra cái nghĩa cử vị đại nghiệp, vị non sông.

Trên đường thiên lý, tôi được nghe những lời kể từ dân chúng, tôi được nghe những câu ca dao, những bài dân ca viết về Huyền Trân rất đậm đà và trìu mến. Dân ta, nhất là dân thuộc dãi đất miền Trung, rất yêu mến và nặng ơn nghĩa với nàng. Nhưng cũng còn nhiều thêu dệt oan khiên trong dân chúng, do chính sử thiếu dữ kiện…

(I).

Xuân thì, xanh mộng chốn lầu son

Một vóc ngà thơm, thân Quế non

Một hồn trong trắng vô tư lự

Đã biết đâu mà nợ nước non.

(II).

Duyên ước phụ hòang trót lỡ tuyên

Đã đành công chúa, cũng thuyền quyên

Bến trong bến đục âu đành vậy

Một mảnh sơn hà đổi chữ duyên

Về Thăng Long, tôi như nhìn thấy nàng từ biệt kinh thành một sớm mờ sương. Bịn rịn với người thương và cảnh cũ… Thân gái rồi đây sẽ dặm trường. Chưa đi đã cảm nhận và lo sợ sự lạnh lẽo đìu hiu của nơi đến. Đọan đường sắp tới là cõi phúc hay là nẻo đọan trường đầy sầu tư và mong nhớ ?

(III).

Thăng Long bịn rịn sớm mờ sương

Từ nay đất khách một thân nương

Hòang cung tráng lệ đìu hiu lạnh

Nhung gấm huy hòang nhạt tình thương

Vượt sông Đáy, qua đất Ninh Bình, đứng trên đèo Tam Điệp, thế mà đã như xa lắm rồi cái cảnh cũ ngày thơ. Tìm xem về phía xa mờ. Có còn nữa bóng Ba Vì xanh thẳm ?

(IV).

Con đường thiên lý xuôi về đâu

Rừng núi đìu hiu mấy dáng sầu

Đèo cao Tam Điệp tìm đâu thấy

Hình bóng Ba Vì khuất chìm sâu

Qua Thanh Hóa nghe tiếng sóng thét gầm, mới biết mình đi để trả nợ nước non. Cho chiến chinh thôi hết lan tràn . Cho xương máu thôi rơi. Cho sông Mã thôi thét gầm uất  hận.

(V).

Đàn sếu sang sông buông tiếng sầu

Sông Mã thét gầm nhắc niềm đau

Việt Chăm mấy thuở chinh chiến lọan

Đi, để thanh bình mãi về sau

Qua Hà Tĩnh. Dừng ngắm chín mươi chín ngọn phủ mây mờ . Hồng Lĩnh mây tóc bạc phơ phơ, mới sực thương thân phận trẻ. Về xứ lạ sẽ trọn duyên mong ước hay sẽ tan nát cõi xuân thì ? Sứ giả, tùy tùng có biết đâu lệ đã được nuốt vào trong, cho mặt mày rạng rỡ bước vu qui, sau mảnh má hồng cố giấu nét sầu bi mà vui gượng ?

(VI).

Phận gái đâu bì chí nam nhi

Tòng phu tòng phụ phải ra đi

Bạc phơ mái tóc mây Hồng Lĩnh

Giả vui, nuốt lệ tiếc xuân thì

Bình nguyên phù sa sông Cả luyến tiếc vì không giữ được chân nàng. Hòanh Sơn những tưởng  dang cánh tay về đông là ngăn được, không cho nàng về xứ lạ. Ngăn không được. Thôi đành giữ lấy những dấu hài để ngàn năm sau nhắc nhớ …

Vùng Quảng Bình tự ngàn xưa vẫn vang vang điệu hò khoan Lệ Thủy. Kéo chài, tát nước, gì gì cũng hò khoan cho sức thêm tươi. Chân nàng qua, dân vụt tắt tiếng cười. Giọng nghèn nghẹn những câu hò đưa tiễn . Về lại chăng ? Hay sẽ là vĩnh viễn ? Những lệ trào trên sóng Nhật Lệ Giang.

(VII).

Bình nguyên luyến tiếc bước chân qua

Hòanh Sơn lưu giữ dấu chân ngà

Hò khoan nghèn nghẹn trong câu hát

Nước mắt dân lành Nhật Lệ sa

Qua Quảng Trị, vào Thừa Thiên. Đây là mảnh đất vùng biên Chăm-Việt. Địa đầu của Châu Ô châu Lý . Ở cái ranh giới quá rõ ràng từ mảnh đất mới sính dâng. Vượt một tí sẽ đi vào miền đất khách. Sứ giả, tùy tùng thôi cũng mặc !. Giấu nữa sao được? Nhưng mà giấu để mà chi ? Mặc cho giòng lệ người đi tuôn tràn. Thôi thì thôi nhé giang san. Hồn ta lịm chết can tràng quặn đau. Người thân, thôi vĩnh biệt nhau. Biết còn có một kiếp sau sum vầy ?

(VIII).

Bóng chiều nhuộm úa mấy đồi nương

Biên giới là đây hỡi quê hương

Hải Vân ngỏanh lại chùng chân bước

Lệ ứa che mờ mấy khói sương

… Sau cơn quặn thắt, người muốn hay không muốn cũng phải về với thực tại. Chân bước vào vùng Quảng Nam, Quảng Ngãi, lòng bỗng thấy nguôi ngoai như bước trên vùng quê hương quen thuộc. Cảnh trí non sông và đời sống dân Chăm cũng hiền hòa thân ái như chốn quê nhà. Cổ Lũy Cô Thôn cũng bóng tre, bóng dừa xanh mát. Lúa mượt mà thơm ngát vị quê hương. Cũng sáo diều hiu hắt gợi niềm thương. Cũng mái tranh khói vương chiều kỷ niệm. Cũng hình ảnh trâu cày trong hòai niệm. Cũng chợ chiều nắng lịm buổi hòang hôn. Cũng gập gềnh đường đất về xóm thôn. Cũng ngai ngái phân chuồng ven lối nhỏ. Cũng trẻ thơ nô đùa nơi đầu ngõ. Cũng trâu về giục mõ tiếng râm ran… Cũng thôn nữ bên bến nước bi bô. Cũng trai làng hiền khô theo bỡn cợt … Hình ảnh ấy một lần thôi, bất chợt. Cũng rưng rưng, rưng rức bóng quê nhà.

(IX).

Cổ Lũy Cô Thôn xanh bóng dừa

Sáo diều vi vút gọi ngày xưa

Ngày xưa nhung gấm nàng công chúa

Thơ mộng ngày xưa thương mấy vừa

(X).

Sóng biếc Sa Hùynh ngàn ngút xa

Từ đây bình lặng hết can qua

Chữ tòng tự dặn lòng chung thủy

Ấm êm bờ cõi nước non nhà

Về Đồ Bàn là người đã hòan thành những bước đi sứ mệnh. Dân chúng hai miền sẽ  được hát khúc âu ca. Đại Việt sẽ thanh bình một thuở để chuẩn bị cho công cuộc phát triển về lâu dài. Có biết đâu riêng một người con lẻ, trong hòang cung buồn tẻ tuổi xuân thì.

(XI).

Đồ Bàn thành lũy hóa khuê trung

Khóa một hồng nhan chốn muôn trùng

Đại Việt nước ơi hay chăng nhẽ

Có người con lẻ trọn niềm trung

(XII).

Non nước ngàn thu có nhớ không

Vì ai thân Quế phải long đong

Vì ai ngọc trắng vùi đất lạ

Son phấn lạt phai mảnh má hồng.

Thanh Nguyên.

VTM

(Mời các bạn clik vào link này để thưởng thức độc tấu đàn tranh của Thiên Kim trong nhạc phẩm TÌNH SỬ HUYỀN TRÂN của Vũ Thanh):

http://www.vuthanhquockhanh.com/apps/podcast/podcast/198282

Read Full Post »

Du Khách – Hội Hoa Đào

Vũ Thanh


Mùa đã sang xuân rồi em có biết
Rừng lơ thơ – màu trắng phủ trên cao
Thành phố vắng dần lũ chim trốn tuyết
Nắng lung linh, gió rít cánh hoa đào
Anh trở lại Washington mùa hoa nở
Hồ Tidal rực rỡ một màu hồng
Cội đào xưa, con dốc cũ, mặt hồ trong
Vẫn còn đó, chỉ thiếu Em – Du Khách ạ !!
Trời buổi nọ ráng hồng lên tất cả
Bỗng thu về trên đôi má của Em
Ta gặp nhau –  ánh mắt ngỡ thân quen
Tim bối rối như tơ tình vướng mắc
Gió bỗng dậy trên dòng Potomac
Chiều chao nghiêng một sóng mắt khuynh thành
Anh chao nghiêng vì một nụ cười xinh
Nghe cây cỏ lên xanh màu luyến nhớ
Suối tóc xỏa trải nên trang kỳ ngộ

Trích từ:   Trang – Thơ Vũ Thanh
http://www.vuthanhquockhanh.com/th416v360thanh.htm

Read Full Post »

Lãng tử hồi đầu

Vũ Thanh

Chiều chia ly vạt nắng Thu vừa tắt
Dáng em buồn – tóc xỏa giữa hoàng hôn
Em nào biết những ẩn tình son sắc
Chí làm trai – núi lở với sông mòn
*
Xin thâm tạ ân tình em sâu nặng
Anh mang theo vực mắt thẳm, bờ môi
Dấu trong tim bao nỗi đau thầm lặng
Khúc vinh qui anh nguyện sẽ tái bồi
*
Nhưng mười năm bước chân hằn đá sỏi
Bạt ngàn dâu – biển rộng nhớ sông dài
Sương pha tóc những đêm sầu quan tái
Ngóng kinh thành – anh để thẹn đời trai
*
Biết không em có một chàng lãng tử
Ở bên trời quay quắt những đêm say
Nợ tang bồng trắng tay đời cô lữ
Hổ với lòng – chín hẹn đã mười sai

Bến sông xưa đành để duyên tẻ lạnh
Giọt rượu nồng tưởng giọt lệ ái ân
Nhớ về xa – bóng ai đang cô quạnh
Lệ anh hùng nhỏ xuống khóc giai nhân
*
Chí đã mòn công danh còn lỡ dỡ
Mộng không thành mười năm hận khắc sâu
Bước lê thê cố hương sầu nức nở
Lặng bên sân chàng lãng tử hồi đầu
Đừng lạnh lùng, xin ngoảnh lại nhìn nhau !!!
.
Vũ Thanh
(Viết cho tâm sự chàng lãng tử – người yêu của
nàng sương phụ đất Qui nhơn trong bài Tương Tư Lợ)

Read Full Post »

Tương tư lợ

Vũ Thanh

Bữa ấy chia tay nắng đã chiều

Một ngày Thu muộn gió đìu hiu

Anh đi vui kiếp trai thời loạn

Đổ bóng bên đời em tịch liêu

Em nhớ khi xưa ta vẫn ngầu

Nhìn dòng nước chảy dưới Cầu Đâu

Soi hình đâu đứa và đâu tháp

Hẹn ước có nhau tới bạc đầu

Nhưng rồi lời ước chung tình đó

Anh đã mang theo tận cuối trời

Để cho duyên thắm tan thành gió

Biền biệt mừ năm hổng một lời

Từ độ anh làm chim viễn phương

Trời Qui Nhơn mờ mịt nhớ thương

Chiếc khăn anh tặng đêm tao ngộ

Đẫm lợ tương tư những canh trường

Read Full Post »

« Newer Posts