Trần Vấn Lệ
Bạn gửi cho mình Đà Lạt xưa…
Những ngày Đà Lạt nắng, những ngày Đà Lạt mưa (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Mười Một 24, 2012| 20 Comments »
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ, Yêu Gái Huế Xinh on Tháng Mười Một 7, 2012| 39 Comments »
Trần Vấn Lệ
Đêm qua nằm mộng thấy Thương Thương
Má đỏ au lên đẹp lạ thường…(*)
Yêu gái Huế xinh, Hàn Mạc Tử
Đem lòng ra trải với văn chương…
Posted in Thơ ca, Văn xuôi, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Mười 23, 2012| 54 Comments »
Trần Vấn Lệ
Sáng mùa Thu trời đẹp. Lá vàng lác đác rơi.
Nhà Sư huơ chổi quét. Thỉnh thoảng dừng tay, cười: “Trăm năm một kiếp người, một năm một kiếp lá. Xanh tươi và tàn tạ, bắt đầu – kết thúc, thôi!”
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ, Đứng Lặng Trong Mây Một Cánh Diều on Tháng Chín 27, 2012| 14 Comments »
Trần Vấn Lệ
Đứng lặng trong mây một cánh diều
Câu này, ai nói hở em yêu?
Chiều nay, trời lặng, êm ru gió
Ai thả kìa em, một cánh diều…
Em ngước nhìn anh. Em lặng lẽ
Làm sao em biết nhỉ thơ ai?
Câu thơ mộc mạc như tre núi
Sao tự dưng anh muốn nối dài!
Anh muốn giấu em niềm thổn thức
Khi không mà nhớ lại thơ xưa!
Nhớ hồi còn nhỏ, Thầy la mắng:
Không thuộc bài không phải học trò!
Em ạ…hồi xưa học thuộc lòng
Thơ dài như thể một con sông
Anh không bơi hết con sông được
Chỉ đọc bâng quơ, nhớ một dòng…
Đứng lặng trong mây một cánh diều
Đó là, gặp lúc anh buồn hiu
Nhớ cơm Mẹ đợi con tan học
Mới được tung tăng giỡn hết chiều…
Bây giờ, câu đó…trong tiềm thức
Là cả Quê Hương hiển hiện về
Đất Nước đã yên, đời tản lạc
Diều trôi nước mắt kẻ xa quê!
Đứng lặng, chiều nay, nói với em
Một thời thơ ấu, nhớ-không-quên
Để em lẳng lặng, rồi ngơ ngác
Thương quá, lúc nhìn em ngước lên…
Là thôi, nước mắt em không chảy
Anh chỉ se lòng một chút thôi!
Bàng Bá Lân ơi, ông thức dậy
Đọc thơ tôi, chắc mỉm môi cười?
Posted in Thơ ca, tagged Trần Vấn Lệ on Tháng Tám 5, 2012| 41 Comments »
Posted in Thơ ca, tagged Em Hồi Mười Bảy Bỏ Anh Đi, Trần Vấn Lệ on Tháng Bảy 22, 2012| 66 Comments »
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, tagged Hồ Dzếnh, Trần Vấn Lệ, Võ Phiến on Tháng Sáu 2, 2012| 17 Comments »
Võ Phiến
Loài người lúc nhúc lao nhao đông đảo, nhưng thoạt trông giống ấy sống với nhau “được” lắm. Có nhiều gặp gỡ: Trời xanh ai cũng thấy xanh, mồng gà đỏ chị A thấy đỏ anh B cũng thấy đỏ, đá cứng ai gõ vào đều thấy cứng, cỏ mềm ai sờ đến cũng nhận ra mềm v.v… Làm người, tiếp xúc với thế giới quanh mình xem ra đề huề. Như thế dễ chịu quá. Riết rồi có cảm tưởng: nếu không thế e không thể sống chung với nhau được. (more…)