Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyên Hạ-Lê Nguyễn’

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

( Kính dâng lên hương hồn cậu Bảy thân yêu)

.

Hàng năm cứ vào tháng chín tháng Mười, cái mốc từ ngày hăm ba tháng mười là quê tôi lại ngập tràn trong những con nước lớn., nước ngập tràn đồng chảy xuống tận Qui nhơn.

Tôi còn nhớ mãi những lời kể của mẹ tôi, một người đàn bà nhà quê chơn chất, kể cho con nghe khi trời tối đêm về…

Những đêm nằm với các con , ba đứa con gái chập choạng cách nhau ba tuổi, sẽ bu quanh mẹ những đêm trường gió chướng hay những đêm Đông giá lạnh , vẫn chung nhau một tấm chăn ghép nối tứ tung để tất cả sẻ chia nhau cái giá rét của đêm Đông hoặc chia ngọn gió mát đêm Thu nơi quê cũ hay chia phần chiếc quạt máy nhỏ cũ mèm trong những đêm hè của những ngày còn bên nhau.trong những tháng ngày xưa cũ.

Cũng thời gian này …gần bảy thập kỷ qua mau trên mái tóc đổi màu của tôi bây giờ..

.Một người già xa xứ luôn đau đáu về mái nhà xưa và những kỷ niệm xa mờ…

Vào những đêm Đông bốn mẹ con chia nhau hơi ấm của thịt da, cuộn trong chăn. lần tay bắt cho con những cái trứng chí thật nhỏ thật tròn, trên tay mẹ chuyền dần vào kẽ răng của người thiếu phụ ngoài ba mươi,

Mẹ tôi đó, người thiếu nữ nhà quê cũng một thời xuân sắc, đã qua rồi với tay bế tay bồng…một thân gồng gánh ba đứa con thơ, không có bàn tay phụ giúp của người chồng…

Cha tôi đó, cũng chỉ hình dung qua mẹ kể.

Trong chuyện kể chuyền nhau qua ca dao hay chuyền miệng, có có, không không …chỉ đủ để ru chúng tôi vào giấc ngủ mỗi đêm

Mẹ tôi thường kể…

Tôi chợt nhớ chợt quên vì thời gian nào xa lắm : Chuyện kể rằng trong một bối cảnh của làng quê…hai vợ chồng kia bỗng một đêm Trăng, đang chăn gối mặn nồng , bỗng dưng nàng đòi đi ra sân vì …mắc tiểu, ngày đó quê tôi chưa bao giờ biết làm nhà tiêu, nhà xí, những góc vườn, sân trước sân sau, từng đêm rồi lại từng ngày, cuộc sống con người thản nhiên bên lũy tre bờ rạ…

Khi người chồng ra ngoài thì đứng xa tuông xả, còn người vợ thì cho vào hang kiến lửa góc sân nhà , nước tràn vào hang kiến, kiến bỗng chui ra , từng đàn, từng lũ lại từng con…

lời than oán của đàn kiến vừa lâm nạn, thở than bay bổng thấu tai ông Trời

Chuyện kể rằng ngày đó con vật cũng biết thở than , buông thảng thốt mấy câu ngày nay còn ghi trên ca dao chuyền miệng:

Ông tha bà hổng tha

Dến cây lụt hăm ba tháng mười

Qua bao năm tháng nơi quê tôi vào ngày này bây giờ hay năm cũ…con chữ in sâu vào xoay chuyển của đất trời, chữ “dến” vận vào cuộc sống lao đao, những người dân quê tôi đồng gánh chịu, chuyện kể của mẹ tôi chỉ là chuyện của những người bình dân chuyền miệng, nhưng cũng đã vận vào những cuộc sống đến tận ngàn sau, đôi khi tôi gẫm lại chữ “dến” và tìm trong kí ức lao xao, trong tự điển cũng không sao tìm thấy, nhưng chính nó đã đi sâu vào bờ tre gốc rạ , chuyện ngày xưa hòa lẫn chuyện hôm nay.

Những báo, đài, trên mạng, ngoài đời, tôi nhận hết và buồn lo biết mấy, hôm qua gọi về nhà thăm hỏi, nước ngập vào nhà lên cả gang tay, bì bỏm, dời đồ, chèo chống gió lay…tôi nhớ mãi những ngày xưa còn ở lại, cũng những ngày này của bao năm trước.

Khi nước ngập tràn đồng thì mọi người cùng nhau hết việc, mỗi nhà vét mấy lon gạo trong lu, ngâm xay bột , đổ bánh xèo , chấm với mắm cua , những lít mắm cua đồng san sẻ nhau qua nhiều công đoạn.cũng gian lao và cũng thật ấm nồng.

Khi nước ùa vào từng hang cua sâu thẳm, những con cua mình đen mẻm, đen thui, trôi lềnh bềnh trên con nước chảy xuôi, những cánh tay cua níu nhau trên ruộng đồng ngập nước, những chiếc sõng trôi lềnh bềnh hay những thân chuối vừa chắp vá, kết thành bè , đi vớt cua , bắt cá…cua mang về nhảy múa lao xao.

Những con cua đen, nâu, hay cua mén, là những con cua già hay cỡ tuổi Teen, cũng dùa hết bỏ mai rồi đem giã , lọc lấy nước cùng với những gạch cua vàng, đem bỏ thêm chút muối…đóng kín nút chai

Hai ngày sau biến thành cao lương mĩ vị,ăn thật ngon vào từng kẽ chân răng, vị mặn của muối hòa vào chút hơi cua, vị cay của ớt dính vào lớp gạch cua vàng chín đủ, nếu ai đã từng ăn mắm cua đồng thì mới nhận ra hương vị của chút mắm cua trong mùa nước lụt…thực phẩm, thiếu dần, bữa có, bữa không,

Tôi còn nhớ mãi…khi đến mùa nước lụt tràn đồng, sau khi nước rút, cậu Bảy tôi ở tận vùng quê xa, vẫn đạp xe suốt bao chặng đường dài đem về cho mẹ con tôi mấy góc mắm cua do chính cậu mợ kiếm được và chắt chiu từng chút mang về biếu mẹ con tôi…

Bây giờ cậu đã qua đời…nhưng dấu ấn tình thân và nỗi niềm thương cảm luôn còn mãi trong tôi và luôn mặn môi khi mỗi lần nghĩ về người cậu thân yêu( cậu là người em cùng cha khác mẹ với mẹ tôi)

Khi gia đình tôi hoạn nạn, cậu cũng đã âm thầm giang tay giúp đỡ mấy mẹ con tôi vượt qua những truông dài gian khó.sau này khi sang xứ người ổn định, chị em tôi cũng đã trang trải xong món nợ ân tình này.

Dấu ấn khó quên nhất là những món quà quê khi mỗi lần cậu góp nhặt vườn nhà những trái thơm quả chín, củ khoai, nải chuối, con cá đồng , lít mắm cua thơm mùi nghĩa tình dấu ái

Tôi còn nhớ mãi những lần sau cơn bảo lũ, mặc dù nhà cậu bị thất thu trăm bề, nhưng cậu vãn gói ghém những cây trái bị thiên tai , ngụp lặn nơi bờ ruộng tìm bắt những con cua đồng bị ngập ngụa trong nước…tìm đường trốn chạy

Nồi cơm nóng bên cạnh trã mắm cua kho củ sắn , .thời điểm đó mắm cua biến thành cao lương mỹ vị, còn tiếc chi nồi cơm trắng bỗng hóa không.

Những ngày thật xa …khi còn bên trong ngôi nhà của Ngoại…

Những ngày nước ngập làng trên xóm dưới, lũ trẻ ngồi co ro trên giường trên phản, mắt hau háu nhìn từng con cua bò bò, cho đến lúc bỏ vào cối giã, loc lấy chút thịt thà lõng bõng nấu một nồi canh ngót hái sau vườn …còn lọc lại phần ngon cho món mắm cua giữ lại những ngày sau, nước chưa rút kiếm đâu ra thực phẩm.

Cứ mỗi ngày đàn trẻ mong cho đến giờ cơm dọn, lội nước suốt ngày thân đứa nào cũng xanh lè, ướt nhẹp, mỏi mắt chờ từng bữa cơm chia , kìa …

Điểm mong chờ đã đến rồi kia…

Nồi cơm nóng hổi và “trã ” mắm cua kho

Vị giác mỗi đứa trẻ…bàng hoàng thức giác, âm ỉ nuốt vội liên hồi

( Những đứa trẻ ngày nay hầu như không hề có được cái cảm giác thiếu hụt này như những đứa bé nhà quê như chị em tôi ngày ấy)

. Sau nhiều ngày mong đợi…Một rổ bún được đổi từ mấy lon gạo vét trong lu…Vì cậu Bảy từ xa đem về một lít mắm cua ngon.

Mẹ tôi bắt lên kho , trên cái trã đất láng màu đen bóng mượt, sắc vàng tươi của chút gạch cua, ngát hương thơm của âm hưởng chút dư hương còn sót lại của hương đồng cỏ nội.và sau bao ngày .. nước rút.

Ôi những tô bún chan với mắm cua sao tôi ăn rất vội, ngó trước nhìn sau rổ bún hết sạch rồi, bụng đã no ,nhưng vẫn muốn xin thêm, một tô nữa là bốn tô vẫn còn chưa thấy đủ…

Rồi bao tháng năm qua cứ mỗi mùa nước lũ, nước tràn đồng vẫn trên mãi quê tôi, tin nhắn về tôi vẫn hỏi chị tôi:

_ Mùa nước lụt có còn mắm cua không hở chị ???

_Mùa nước lớn năm nay nhà mình sao hở chị? nước vào nhà nhưng còn dột nữa không???

_ Chị coi chừng xung quanh mấy chỗ nằm, coi chừng dột, mai đi học mà không còn áo mặc…

_Đúc bánh xèo chị tìm con tôm nhảy, có hay không cũng không sao

_ Em thích cái bánh xèo giỏ vừa trắng lại vừa mềm, ăn mấy cái cũng không cần đếm ,

_ Nhớ gởi cho em vài ba chiếc ăn chơi,

…ôi ngon quá , em nhai hoài sao như mắc nghẹn.

_Nhớ gởi em thêm một” góc” mắm cua vàng, đã nấu chín bên lửa năm nào nha chị …

Tất cả chuyện xưa chỉ còn là mộng mị nhắc bây giờ trong nỗi nhớ mênh mông…

Bài viết này , Tôi viết gởi cậu tôi, một nghĩa tình mà bao đời chị em tôi còn nhớ mãi, ân tình sâu nặng giữa tình thâm và tấm lòng chơn chất…Một con người nhân hậu và tốt bụng lắm thay.

Bản chất đơn thuần và nghĩa tình với tha nhân…

Bây giờ các con cậu cũng đều là những con người thành đạt , hạnh phúc đủ đầy…

Thượng đế cũng đã trả công bội hậu cho gia đình của cậu tôi

Khi nào trở lại quê nhà…tôi sẽ viếng mộ cậu, thắp cho cậu nén

nhang lòng dấu ái kính dâng lên hương hồn cậu thân yêu.

Ngoài kia …nơi xứ xa trời cũng đang đổ cơn mưa…nhưng làm gì có những con cua bò ra từ hang chúng…và biết bao giờ có lại hương vị của “trã ” mắm cua xưa.

Atlanta Oct. 27th 2025

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Read Full Post »

Chiếc lá phong

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

.

Bây giờ đã là gần cuối tháng Mười, trời bắt đầu se lạnh, buổi sáng mùa Thu nơi này thật dễ chịu, gió se lạnh chỉ đủ cho người phụ nữ chuẩn bị những quần áo chỉnh chu hơn, xếp gọn những áo quần mỏng manh của những ngày hè chói nắng… và những chiếc áo dày hơn được đem ra chuẩn bị cho mùa thu với chút lạnh pha sương theo cơn gió thoảng làm bay bay những chiếc khăn choàng điệu đàng tung bay theo gió

Tôi thích nhất là mùa Thu ở nơi này.

.Gió heo may, chỉ đủ cho tôi nheo mắt, hững hờ kéo xô cánh cửa…

Mùa Thu ơi ta chào mi…chào những chiếc lá vàng đang chạm ngõ nhà tôi.

. Những chiếc lá Phong đang oằn mình níu kéo tuổi thời gian trên cành, hôm qua tôi nhận ra chúng mới ươm vàng , sáng nay thấy chúng đã xoãi mình rớt rơi bên bờ cỏ úa…

Mỗi làn gió thổi là cuốn tung, xoáy lốc, gom nhau thành từng đống trên bờ cỏ, mái nhà ..

Những chiếc lá đỏ , vàng tội nghiệp của tôi ơi, yêu thương lắm nhưng biết làm sao hốt trọn cả vào lòng…lá vàng ơi, cuộc đời của lá , tuổi đời không mấy nổi … chỉ sang mùa là đã cuốn tung.

Khi xuân về …lá kia xanh tốt trên cành, nụ thời gian vừa chỉ mới ươm mơ , tay trăn trở ẩn mình thua chị kém em, khi những bông hoa khoe muôn màu muôn vẻ. đàn bướm , lũ ve cũng chỉ biết xum xoe bên hương hoa , vờn hoa hút nhụy…

Có bao giờ chiếc lá Phong được chiêm ngắm lúc xuân sang…Lá Phong cũng chỉ xanh màu như muôn ngàn lá khác, rung rinh theo từng giọt nắng lúc xuân sang.

.Mùa hạ đến chỉ vàng xanh thêm sắc lá… lá vẫn lạnh lùng theo những bước chân quen, không hò hẹn, không mong chờ câu tình tự, chỉ phơi mình trước giọt nắng ban mai rồi trãi dài theo giọt nắng cuối ngày…Lá vẫn xanh và vẫn bình an nơi thân cội.

Mùa Thu về… khi vừa chín muồi của thời xuân sắc, màu vàng ươm rồi bỗng biến sang cam…

Thời gian này là tuổi đời của lá chín mọng nhất, nợ áo cơm trong buổi lá còn xanh, nay trãi rộng đón chờ để làm tròn nhiệm vụ pha màu cho vạn vật…Thương lắm những chiếc lá phong

Những sắc lá đổi màu một cách huyễn hoặc, nên thơ, bao bút mực tả sao cho hết , cho vừa.. vàng sắc lá, cam từng chùm, đỏ ối màu tình tự…Rồi thẫn thờ buông mình lìa xa thân cội…

Chiếc lá Phong chưa mỉm cười mãn nguyện.câu tình tự thốt ra từ bao cửa miệng, bao ngòi bút của các văn nhân thi sĩ …làm đẹp cho đời, pha màu cho vũ trụ…nhiệm vụ chỉ hoàn thành khi lá kia phơi mình trên cỏ úa, chờ gió Thu về chao giọt nắng hanh hao…vờn gót chân ai buổi chiều tà lướt nhẹ,

Nợ áo cơm, nợ cuộc đời, lá úa cuốn trôi vào góc vườn bờ cỏ chờ rạn vỡ giữa đất trời không tiếng thở than…

Thu sang….có chiếc lá bay….

Lá Phong rơi mãi ….lắt lay tấc lòng

Mở cao cánh cửa sổ nhìn vào khoảng trời đục mờ loang bóng nước, trời chưa mù sương phủ, nhưng môi cười đã điểm giọt sương pha…bầu trời không ẩm đục như những sáng mùa Đông , nhưng cũng ướt mềm dấu thời gian trên thân lá úa…

Sáng nay những chiếc lá Phong vẫn từng cánh cam vàng, chín đỏ…vẫn lả tả rơi trong hiu quạnh của buổi sáng mùa Thu có chút gió heo may…

Tôi lặng nhìn lá Thu từng cánh rơi mềm trên cỏ úa…cảnh đẹp như trong một giấc mơ đêm…những chiếc lá mang cuộc đời và hơi thở giống thân phận của ai đó đang lặng nhìn và chợt hòa chung với xác lá một âm hưởng hòa chung làm một…

.Ôi mùa Thu…và những chiếc lá Phong…

Thương thương lắm…sắc lá điểm tô cho mùa Thu diễm tuyệt.

Thời gian vẫn rớt dài trên cành cao lá thấp, những cánh tay khẳng khiu không níu giữ , những chiếc lá vàng vẫn từng cánh rơi mau…rồi những cơn gió lắt lay dùa đẩy những chiếc lá thấm màu tình tự …gom vào một góc vườn, xáo xác bên gốc cây bờ cỏ…nát úa màu thời gian tàn tạ xác thân, tan biến giữa hư không…

Vẫn biết tạo hóa vẫn vô thủy vô chung với muôn vật, muôn người, nhưng mỗi lần nhìn những cánh lá Phong rơi ngập tràn vườn sau , ngõ trước, lòng tôi bỗng chợt nhói đau, một nỗi buồn man mác len nhẹ vào lòng như chất keo loãng trãi dài vào chân tơ kẽ tóc…

Tạo hóa và tuổi thời gian của một kiếp đời…cánh lá Phong còn lập lờ trên sân cỏ úa thì con người ta cũng giống hệt như chiếc lá kia sao ???

Tôi thường ví mình giống chiếc lá Phong kia…sao tôi không ví mình như hoa cúc, hoa Mai…Phong. Lan. cúc, trúc, hay cánh Ngọc Lan mà tôi hằng yêu thích, tỏa hương thơm sâu kín, quyện vào lòng người, cho cuộc đời ngát hương thơm dấu ái…cho mỗi lần nhắc đến tên của loài hoa này là khứu giác bỗng mở ra đón chào chất hương tình lãng mạn….nhưng tôi lại chỉ mang thân phận của chiếc lá Phong rơi….

Sao tôi lại ví mình giống chiếc lá phong kia …khi lá còn xanh…lá kia chỉ là chiếc lá trên cành, chỉ sống dậy khi Thu về se lạnh, bỡi tấm thân mỏng manh cô quạnh nên úa vàng sớm hơn cây thông, cây liễu chưa sớm úa vàng ,

Khi sắc lá biến từ màu cam rồi sang đỏ, thẫm màu rồi rơi xuống …

.Thời gian này là đẹp nhất của một kiếp đời vì đang làm đẹp cho tha nhân, nhuộm màu cho vũ trụ, cho mùa Thu mang chút lãng mạn, lan man…Là thời gian lá ngoảnh nhìn lại thân phận của kiếp lá cũng hệt như một kiếp đời…Khi đã hoàn thành nhiệm vụ thì vụt tan biến vào cõi vô minh….Khi Chiếc lá rơi….

Khi những cơn mưa về cuốn chìm vào góc tối, những mãng Tuyết của mùa Đông giá rét sẽ nhấn chìm và nát ngấu giữa hư không, thân xác của những chiếc lá Phong vàng nâu tội nghiệp sẽ về đâu khi bóng ngã chiều tà, khi mùa Đông lấp ló ngọn Tuyết trào dâng che phủ…

Lá Phong ơi …sao mi luôn mãi đơn côi, những con chim bé bỏng bay giữa trời còn từng đàn , từng cặp, dắt díu nhau trốn lạnh của mùa Đông. những cội Thông già bên nhau vẫn rì rào tình tự giữa mùa Đông.giá. ..chuyền tay nhau thay áo mới…chỉ những chiếc lá Phong là tội nghiệp biết bao

Khi tuổi thời gian làm chín vàng là soãi tay phó thác sự sống còn cho con tạo, tan biến vào cõi vô minh sau khi phơi xác lá , tô điểm cho vạn vật có những phong hình đẹp , cho các thi nhân tha hồ làm thơ tả cảnh Thu…mà nào có ai hay rằng : lá cũng là một sinh linh….

Chiếc lá hững hờ bay xáo xác đang có người … lặng lờ cúi nhặt xếp vào trang sách cũ cuộc đời…và lặng lẽ lãng quên …

Khi mùa Thu đến, những chiếc lá Phong vẫn rơi…nhưng con người ấy có còn từng lần cúi nhặt …lại xếp vào ngăn tủ lãng quên…tội nghiệp chiếc lá Phong úa vàng giữa mùa Đông giá buổi chiều nay .nó sẽ còn được dáng ai lom khom nhặt , ép vào trang sách cũ thêm mấy lần nữa giữa đất trời giá băng…tội nghiệp chiếc lá Phong và tội cho ai mang tâm trạng của lá Phong rơi….

Vàng sân xác lá phong rơi….

Cuốn xô hồn lá …. tiếp lời …. mỏng manh

Sương Thu chập choạng buông mành.

Thơ thẩn nhặt………gọi gió về tình tự.

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Read Full Post »

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Những con đường mà tôi đã đặt bước chân đầu tiên đến trong thành phố này …êm ả và xanh màu lá, nó không sang trọng, không đẹp như trong huyền thoại của một bài văn tả lúc hưng phấn nhưng nó mang chút mộc mạc và êm đềm…trong tâm hồn tôi.

Buổi sáng đầu tiên thức dậy sớm để chuẩn bị đi làm, hình ảnh dễ thương của những đôi mắt tròn xoe, long lanh, ấm áp, nhìn tôi như mở lời chào người bạn mới quen, bạn tôi đã leo xuống từ những cành thông vững chãi, giương mắt nhìn người bạn mới đến, rồi nhanh nhẹn chạy lắc xắc quanh những bụi cây , bờ cỏ…

Những con sóc màu xám nâu , xuất hiện khắp mọi nơi, vì không ai đuổi bắt nên trở thành dạn dĩ và gần gũi , là hình ảnh thân thương nhất mà tôi gặp trước tiên ở vùng đất mới này, nó thường đi kèm với những cây thông mạnh mẽ, màu xanh của lá, hòa quyện với màu trời trong veo, những chân bước mỹ miều của những con Sóc nhỏ…một bức tranh mộc mạc, ít màu sắc nhưng đầy dung dị, mượt mà .

Tôi nhủ thầm….Mình sẽ chọn thành phố này để làm quê hương thứ hai của mình chăng…Tôi đã chọn thành phố này ở hướng Nam vì gần khu da đen nên giá nhà rẻ hơn phía Bắc là khu tập trung người da trắng… vật giá và nhà đất cao hơn chỗ của tôi.

Công việc và cuộc sống đưa đẩy, những đứa con có thêm bè bạn, những quen thuộc lối đi về, cho dù tại nơi này không cho tôi những kỷ niệm mượt mà trong cuộc đời nhưng vì thói quen, vì khả năng ít ỏi nên tôi cũng không rời xa nó được mặc dù cũng đã có lần tôi muốn thay đổi cuộc sống, thay đổi hình tượng cho cuộc đời mình…và tôi cũng đã có chút thành công tại nơi này. Nên tôi vẫn bám trụ cho tới ngày nay …

Trên những con đường quen thuộc ấy, vết xe tôi đã lăn bánh bao lần suốt bao nhiêu năm qua, từ lúc tôi nhìn cái gì cũng lạ lẫm, cái gì cũng muốn khám phá , như một thực khách trên một chuyến tàu trên một chuyến viễn du….món ăn nào của xứ lạ cũng muốn biết qua, nếm thử….và tôi cũng đã nếm đủ những vị đắng cay và ngọt bùi nơi vùng đất này cùng với các con tôi ở đó….

Những thân quen, những lưu luyến của cây cỏ, những việc làm quen thuộc đã từ từ thấm sâu vào từng tế bào trong cơ thể mà không thể lìa xa….ở đây không tráng lệ như những thành phố xa mà tôi nhìn thấy trong phim ảnh, không tiện nghi như Cali fornia, không rộn ràng như Texas, không đẫm sương mù như những thành phố phía Bắc Mỹ…nhưng những con người sống bình dị, ít đua đòi bon chen và ở đây, những con người địa phương ,bình dân và không kỳ thị chủng tộc như những con người sinh sống ở những nơi sang trọng mà tôi đã từng đọc biết qua sách báo và chuyện kể. ngày đầu tiên mới đến nơi này…đã qua ba thập kỷ… những người da trắng rất đông, sau họ dọn lần về hướng bắc, có lẽ vì sự kỳ thị âm thầm nên họ ra đi…những người dân Việt nghèo như chúng tôi bám trụ và sống hòa mình với người da đen và người Mexico siêng năng khốn khổ hơn người Việt( vì họ không được chính thức được nhập cư, họ không có tấm thẻ xanh như ngượi Việt mới đến, họ không được nhận vào làm chính thức tại các hảng xưởng…sau năm năm họ không được thi lấy quốc tịch Hoa kỳ…niềm mơ ước của biết bao người dân khắp thế giới về cuốn sổ gọi là ” PASS PORT ” của Hoa Kỳ…” Đó cũng chính là niềm tự hào của biết bao người Việt lưu vong …họ bỏ nước ra đi không kể đến mạng sống để chỉ mong hưởng được không khí tự do và có thể phát huy khà năng của mỗi con người và quyền bình đẳng của mỗi con người mà không một đất nước nào trên thế giới có được.., Đó chính là niềm tự hào và biết ơn của chính tôi với quê hương thứ hai mà tôi đang hiện diện.

Thời gian như khói sương…đến chẳng hạn kỳ và ra đi không thốt lời giã biệt…Ngày tôi mới đến thành phố này, tuổi thời gian còn xanh trên mái tóc, chập choạng tuổi bốn mươi, thời gian đẹp nhất của người đàn bà,…bương chải, lăn lộn, tìm tòi, khám phá…bằng tất cả mồ hôi , nước mắt của mấy mẹ con…Thời gian qua nhanh quá…tôi chưa kịp nghĩ hạnh phúc riêng tư cho mình thì…Tóc xanh đã nhuốm sương pha…các con tôi đã lớn khôn và tất cả đã lìa xa chân mẹ….

Thành phố này đã giữ chân tôi với những cột ràng không rõ nét, những gốc thông già không biết đã từng bao nhiêu tuổi, chứng kiến bao tháng ngày hụt hẫng của đôi tay chới với lúc thất thế đớn đau…và những lúc mừng vui vì một lần con tôi vui mừng báo tin vui trong cuộc đời chúng khi chúng ra trường và những ngày chúng thành hôn bên giáo đường với người chúng thương yêu gắn kết.

Bây giờ ngồi nhẩm tính lại những bối cảnh của cuộc đời mình đã đi qua…Vui buồn…Hỉ …Nộ… Ái….lạc…tôi đã có hết rồi sao…Tuổi bảy mươi đã cận kề bên song cửa, chấp chới ngoài kia như nhắc nhở chúng ta … .

Hãy lấy vào những món hàng mà ta đang phơi ngoài sân vào nhà vì hoàng hôn đã xuống….cái khoảng thời gian ít ỏi của bóng chiều ập xuống rất nhanh …giật mình thảng thốt…ơ hay bóng tà dương đang mấp mé bên đèo….

Cuộc đời của mỗi con người như một dòng sông chảy xuôi…êm ả và luân lưu. có khúc rộng, khúc nông sâu, nhưng rồi cũng có hồi xuôi ra biển lớn, những vết hằn trên má, trên môi cũng không xóa nhòa được vết cắt của thời gian….Khoa học và sự sáng tạo của con người cũng giúp chúng ta ” Níu ” lại một chút tháng năm hao hụt nhưng tâm hồn và thực chất trong ta có làm xóa nhòa hết những vết nhăn của thời gian không ????

Mỗi khi nhìn những con sóc nhỏ chạy quanh sân vườn, tôi ao ước hòa chung vào cuộc đời vô tư không thấy tuổi thời gian hằn lên thân thể và cuộc đời chúng…làm sao biết đượcchúng sinh ra từ bao giờ và ra đi tự lúc nào??? Quanh quẩn với những ưu tư về cội nguồn và sự ra đi của một con sóc và tuổi thọ của một cây thông…những hình ảnh thân quen và theo tôi suốt những năm tháng đã qua trong thành phố lạ mà nay đã là thành là thành phố của tôi…màu lá xanh vẫn mờ nhạt trong tâm thức mỗi ngày, mỗi khi rời xa thành phố … ngồi trện máy bay nhìn xuống…qua khung cửa kính của thân bay khi thấy những rừng lá xanh đậm màu quen thuộc, màu lá của thành phố tôi đang sống xanh đậm màu hơn những nơi khác mà máy bay đi qua…

Thành phố Atlanta, một thành phố không sang trọng trong mắt nhìn của mọi người, thủ phủ của người da đen, chính tại nơi này đã vươn lên sự đấu tranh của người da đen vượt qua gông cùm của những nhà quí tộc da trắng…đem lại sự công bằng của quyền được làm người…đôi lúc gặp bạn bè , có người vẫn thường bảo tôi :” tại sao lại sống ở đó ? nhiều người da đen “..tôi thầm nghĩ :

Mình còn có được cái quyền ấy sao…một con người sống từ một quốc gia nhược tiểu, trôi giạt nơi xứ người….tha phương cầu thực…mình lại có cái quyền được kỳ thị kẻ khác sao ta …? “

. Nhưng thực tế ở đây tôi không nhận ra mình bị kỳ thị chủng tộc, sự khinh rẻ của những con người nhiều tiền lắm của…Ở đây tôi thấy mình vẫn hiên ngang trước mọi người và trong công việc giao tiếp hàng ngày đôi lúc những người dân bản xứ lại bảo với tôi rằng : – Mày có kỳ thị tao không ??? _

Tại sao mày kỳ thị tao ??? Tôi đã từng ôm họ vào lòng, ngỏ lời xin lỗi vì đôi khi những ngôn ngữ dị biệt đã làm hai bên hiểu lầm nhau, những tâm hồn bình dị , mau quên và xuề xòa, có những người da đen hiền lành dễ thương, lúc nào cũng mang nặng nỗi buồn và mặc cảm mình là người da đen bị kỳ thị sắc tộc.. . Nhưng cũng vẫn coi chừng vì cũng có nhiều tệ nạn mà ở nơi nào cũng có…chỗ làm việc của tôi, hầu hết phục vụ cho người da đen, nhưng tôi cũng chưa gặp những tình huống nào không giải quyết được, và đôi lúc họ còn sợ những người da màu coi thường họ. .

Họ có biết đâu, trong tấm lòng của những người da màu chúng ta, sống nhờ trên đất nước này…thì chúng ta làm sao hơn được ai đâu mà nói chi những lời sang trọng ấy với ai ….

Nhưng đó là trong tâm thức của mỗi con người, cũng có những người trong chúng ta lại cho mình là cao trọng hơn tất cả thì đó cũng là quyền của mỗi người…

Đã có lần tôi chứng kiến những rẻ khinh của một người da Trắng, khi họ mua một món hàng và khi có người da đen vào đứng cạnh và cũng muốn mua món đó…người da trắng lặng lẽ bỏ đi.trong khi họ đã trả tiền món đồ đó… trong tiếng réo gọi của kẻ bán hàng,

Những cái quay lưng, những cái nhìn xa lánh, lạnh lẽo thiếu tình người…ngay cả những lớp trẻ thế hệ con cái tôi…Sau khi thành đạt ở chốn này…chúng đủ lông đủ cánh cũng lìa xa vùng đất này bỏ lài ‘ Bà già tôi” trong căn nhà hoang vắng …Chúng chuyển về nơi đô hộicho tương lai sáng sủa hơn …Tôi vẫn hoan hỉ mừng vui cùng các con trong niềm đau và sự tủi buồn từng đêm đối diện với căn phòng đơn lẻ…

Các con cháu tôi cũng theo bước chân những gia đình người da trắng dọn về những vùng cao, và những căn nhà rất đắt tiền.

Rồi sau đó cũng có những gia đình người Việt nhiều tiền lắm của dọn theo họ…Sự sinh tồn mãi luân lưu…chỉ còn lại những người già xưa cũ âm thầm trong những căn nhà …của ngày mới đến…

Tôi không làm được như nhiều kẻ tài ba khác… nên bám trụ lại nơi này Tôi đã từng chứng kiến những cảnh đau lòng mà chúng ta chỉ biết âm thầm cúi mặt , bút mực nào tả hết đoạn trường của kẻ lưu vong …

.Ngày trước còn có những nơi có bảng cấm người da màu không được vào một số các nơi giải trí và nhà hàng sang trọng …ở thành phố này tôi chưa bao giờ nhìn thấy.

Thành phố Atlanta là nơi đã cưu mang mấy mẹ con tôi từ những ngày mới đến đất nước này sau một thời gian hưởng trợ cấp tại Hawaii … Bây giờ các con tôi đã thành đạt, những đứa cháu tôi lần lượt ra góp mặt với đời…cũng tại nơi này, một vùng đất quen thuộc với gia đình tôi, tôi đã hít thở không khí tự do.mà không bị coi là mình ” Bị kỳ thị ” khi ra đường hay trong công sở…tại nơi này , chốn thân quen của tôi gần mấy chục năm qua .

Những luyến lưu của con người, cây cỏ, thú vật và những ngọn gió bình yên thổi mát những tháng năm yên ắng của buổi chiều tà… thành phố có những nét gần giống Đà lạt của quê nhà, nhưng không có màu đất đỏ làm lấm gót chân thành phố có bốn mùa rõ rệt và thân quen mỗi con đường mà tôi đã bước qua….Những cây cỏ trong vuồn sau sân trước do chính tay tôi vun quén…Tôi muốn ở lại chón này cho tới ngày tôi ra đi mãi mãi…

Bây giờ tôi chỉ mong sao cuộc đời tôi sẽ được như cuộc đời của con sóc nhỏ , quẩn quanh bên những rặng thông già vững chãi, yên ổn về nơi xa mờ của của thành phố bình yên, một quê hương thứ hai … cho đến ngày nào tôi được trở về quê hương thực sự của mình, .Ở đó tôi sẽ gặp lại những người thân, mồ mả cha mẹ, gặp lại những bạn bè tôi ở đó ..và nhất là gặp lại người tôi mến yêu còn ở đó…

Mỗi ngày đứng bên trong cánh cửa nhìn ra ngoài, cảnh vật bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông, rõ nét và êm ả , cho dù thành phố này không nhiều những bông hoa thắm tươi diễm lệ , không có những trung tâm giải trí to lớn, nhưng ở đây đã giúp tôi dưỡng nuôi những đứa con tôi lớn khôn., hoàn thành mộng ước đời tôi, âu .cũng là hạnh phúc lắm thay .

Xin cám ơn thành phố đã cưu mang tôi, thành phố xanh màu lá , xin cám ơn quê hương thứ hai đã dưỡng nuôi mẹ con tôi :

Mùa Xuân.. ôi..

.

.Những cành cao xanh lá

Mỗi bước chân …ghi kỷ niệm mỹ miều

Nỗi cô đơn pha nhạt với nắng chiều

Hoàng hôn phủ ….mình ai thơ thẩn nhặt….

Cám ơn thành phố cho tôi góp mặt

Những thành công và kỷ niệm nhạt nhòa

Thành phố ấy muôn đời tôi nhớ mãi …

Những ơn cao mà thượng đế đã ban

Quê hương thứ hai đã phải cưu mang

Là tôi đó … ân sâu …niềm khát vọng…

Atlanta Tháng Hai 2023

Nguyên Hạ- Lê Nguyễn

Read Full Post »

Chiều cuối năm

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

 

tai-xuong
Những bông Tuyết trắng phau phau rơi rơi mãi …những cành cây trơ trụi lá của một mùa đông giá được mặc áo trắng tinh khôi,
Tôi tự đặt tên cho chúng là “cành khẳng khiu được khóat áo long bào”
Ở đây, cứ mỗi lần Tuyết rơi là cả một sự mừng vui cho mọi người …những đôi trai gái dìu nhau đi trong mưa Tuyết để ghi lại những tấm ảnh đẹp ,những đứa bé rủ nhau ra ngoài chơi trò ném Tuyết và những bà mẹ vội vàng tìm mua những thức ăn còn thiếu cho những ngày có Tuyết ….Tuyết vẫn đang phủ dày trắng xóa huyền ảo lung linh …dập dồn theo từng cơn gió rít.
Một mình trên xa lộ 75 ,con đường đi về mỗi ngày ngập ngụa những xe cộ chen chúc nối đuôi nhau sau giờ tan sở của buổi chiều thứ Sáu, ngày mai mọi người sẽ được nghỉ ngơi sau năm ngày làm việc, rong ruổi đi về trong bão tuyết mưa sa.Có ai trong những dòng xe cộ ấy biết rằng “‘ngày mai là ngày đầu năm mới của dân tộc tôi, là ngày trọng đại của tôi”
Hầu như ai cũng mong cho mau được sớm rút ngắn quãng đường trước mặt …
Chiều nay là chiều 30 Tết, giờ này trên quê hương tôi chắc là vui vẻ và nhộn nhịp lắm ,tôi hình dung ra những bông hoa của ngày Tết ,những chợ Hoa mở ra khắp mọi nơi ,mọi chỗ và mọi nhà ..
.Đâu đâu trên quê hương tôi mấy ngày này cũng đầy ắp những bông hoa ,những màu sắc thật thắm tươi ….Phải chăng chỉ ở đất nước tôi mới có nhiều Hoa như vậy …Tôi cũng đã từng nhìn thấy nhiều hoa đẹp bày bán ở nhiều nơi trên các nước ,chúng cũng đẹp đẽ kiêu sa ,lộng lẫy bọc trong giấy kiếng bóng đẹp …nhưng tôi chưa từng ngửi được hương thơm của chúng ,có chăng chỉ là mùi hương thơm nhân tạo của chủ buôn
,Những bông Hoa ngày xưa mà tôi đã từng nhìn thấy trên quê hương tôi ngát hương thơm đồng nội ,bày bán một cách tự nhiên trên những sạp hàng thô sơ ,trên những quang gánh của một người nhà quê mỗi sáng rảo qua các con đường Võ Tánh ,Ngô tùng châu , TRần cao vân ,Hai Bà Trưng ,Lê Lợi ,Tăng Bạt Hổ …Và dừng lại ở một ven đường trước cổng chợ QUINHƠN
Ôi những bông hoa xinh đẹp mộc mạc đầy màu sắc của những ngày giáp Tết nơi quê hương tôi sao mà nhớ quá ,sao mà ngọt ngào ,sao mà thân thương biết dường nào
Ngày xưa ấy cũng vào những ngày này ,chị em tôi thường cùng nhau rảo qua chợ hoa Công viên Qui nhơn ,tìm mua vài chậu Thược Dược ,Cúc ,hay cành Mai vàng nở muộn vì những cành Mai đẹp mọi người đã mua hết rồi …
Vả lại túi tiền của chị em tôi không phù hợp với những quà chưng phù phiếm ấy ..
.Sau này khi có một gia đình riêng tôi cũng thường tự mua cho mình những cành hoa ngày Tết, những bông hoa luôn được tôi trang trọng mua về chưng ở phòng khách và cũng chỉ mình tôi biết nâng niu chúng bằng tất cả tấm lòng của kẻ biết thương hoa.
.Trong miền nam ngày ấy không có những cành hoa Đào màu hồng kiêu sa như cành Đào của Đà lạt ,hay những cành Đào của đất Bắc sau này tôi đã được nhìn thấy …sao tôi yêu màu hoa này quá đỗi ..
Bây giờ mọi vật đã thay đổi, chị em tôi có thể mua về những chậu hoa trang nhã, đầy đặn nở trong buổi đầu Xuân…thì cả ba lại ở tứ phương:
Em gái tôi đã có một mái ấm riêng, hạnh phúc bên gia đình với đủ đầy con cháu…không biết có khi nào đứa em gái hiền lành chơn chất của tôi ngày xưa luôn được phủ che bằng tình yêu thương của mẹ và các chị, bây giờ trong cuộc sống vi đủ đầy hạnh phúc trong những ngày trọng đại có biết nghĩ về người chị thân yêu của mình đêm ngày sống trong vũng tối mênh mông…có biết đem về tặng chị một chút tình thâm, biết đền đáp ơn sâu của chị trong những ngày Tết đến bằng tình thương yêu ấm áp…??? Hay mãi vui trong hạnh phúc gia đình mà chợt thóang quên đi người chị thân yêu đang ngày ngày mong đợi.
Tận chốn trời xa, , những ngày này tôi cũng chỉ biết vọng nhớ về quê hương, về chị, người chị thân thương duy nhất đang đêm ngày sống trong ưu phiền, khổ lụy, nhận biết cuộc đời bằng thính giác và giác quan thứ sáu một cách tinh tường…nhận biết mọi thay đổi cuộc đời qua ảo giác, nhìn tháng ngày đi qua chậm chạp qua mảng sương sa…Thương nhớ chị qua bao tiếng thở dài,
Chị ơi, sao chị mãi nhận hết những khổ lụy trần gian cho các em mình …những bông hoa tươi đẹp nhất của ngày xuân : em xin dành tặng chị.
Tôi mơ ước …một ngày nào : trở lại mái nhà xưa, ba chị em sẽ dắt tay nhau đi sắm tết…kìa những món hàng tốt tươi trang nhã, kìa những món ăn ngon…và kìa những chậu hoa xinh tươi đủ đầy màu sắc, chị em tôi sẽ mua về trong niềm vui rộn rã, …và mắt chị tôi sáng rực lửa yêu thương khi niềm vui rộn rã ùa về…mắt chị bừng sáng như thuở năm xưa…ngày cuối năm em chỉ cầu xin ơn trên cho thành câu ước nguyện.
Tôi cũng về đến nhà để chuẩn bị cho mình một ngày Tết ..một cành cây còn vương vài chiếc lá cuối đông ,tôi đã chuẩn bị sẵn mấy bông hoa bằng vải lụa màu hồng nhạt ,gần giống như những bông hoa Đào của quê tôi ,những cánh hoa mỏng manh hơn huyền ảo hơn và cũng chứa chan tình cảm hơn
Tôi không biết tác phẩm mà tôi hoàn thành sẽ đặt tên là gì …nhưng đây chính là những bông hoa mà tôi yêu thích nhất ,một bông hoa thật đơn sơ nhỏ bé nhưng chứa đựng một sự quan tâm nhau, một sự vuốt ve đằm thắm mà suốt một đời người mới có được, màu hoa kỷ niệm của riêng tôi.
Đêm nay ngồi ngẫm lại cuộc đời mình ,một ngày cuối năm thật cô đơn trong căn nhà vắng lạnh , chuyện buồn đau nào cũng đã qua, thành bại nào trong cuộc đời cũng đã kinh qua, tất cả là mưa, là gió, là nắng ấm hay buổi hòang hôn lạnh giá cũng rất bình thường, vạn vật sẽ tuần hòan và mọi người vẫn bình an rảo bước….
Ngày cuối năm là thành quả của một năm đã kết thúc, là ngày mai sẽ bắt đầu cho cuộc hành trình mới, cuốn mình vào những thác lũ của cuộc đời, nhộn nhịp bước theo mọi người vào quĩ đạo thời gian không ngừng nghỉ.ngày tiếp nối ngày, tháng năm, tiếp nối tháng năm..cho đến ngày nào ta biến thành tro bụi, trả lại tất cả cho nhân gian.
Mỗi chúng ta…chỉ là hạt cát
Trôi lang thang theo năm tháng hao gầy
Tôi nhận biết…thân ta là hạt cát
Hạt cát vô tình…rơi giữa thinh không.
Atlanta… Những ngày cuối năm

Read Full Post »

Chị Tư Rô

Nguyên Hạ-Lê Nguyễn

Không biết tôi đã quen biết chị từ lúc nào ….Từ khi rời thành phố HONOLULU đến định cư,ở vùng đất mới này thì tôi đã thấy chị …Hàng ngày chị đon đả mời chào tất cả mọi người ,đi đâu tôi cũng gặp chị ,ngày ấy tôi biết rõ tên thật của chị là : Phạm Thị Tư …ngày gia đình tôi đi làm thẻ xanh,  tôi gặp chị cùng đến làm …Mấy năm sau gặp chị ở nhà thờ Việt nam, Chị tỏ ra rất ngoan đạo , ngày nào chị cũng đi… ,chị bảo là mới vào Quốc tịch  Mỹ và đã đổi tên Mỹ là “ROSE ” chị đưa cho mọi người xem những tấm hình lúc chị đang tuyên thệ, lúc ấy tôi mới biết là khi ấy cũng cần phải chụp hình … Con người từ một quốc gia nghèo nàn thấp kém, nay đột nhiên bước chân vào một thế giới văn minh giàu có nhất hành tinh : Chụp hình để đánh dấu kỷ niệm và khoe khoang với bạn bè là đúng rồi…
Tôi hân hoan chúc mừng chị và được chi hướng dẫn cách nộp đơn sao cho nhanh gọn …không có chị chắc là tôi quên mất ngày tháng nào tôi hiện diện trên đất nước này …
Cứ vài hôm tôi lại gặp chị , lúc nào cũng đon đả, thân mật với tất  cả mọi người …Mỗi lần gặp chị, tôi lại biết thêm một vài việc xảy ra trong cái cộng đồng nhỏ bé của người Việt Nam : nào là ,ngày mai bầu  Chủ tịch Cộng dồng …Ngày kia họp hội Đồng hương Bình Định, tháng sau họp Hội Đồng hương  Huế…lần nào cũng nhét vào tay tôi vài mảnh giấy mời có địa chỉ ,cùng mấy lời dặn dò : nhớ đi nhen, mình làm em xi với ông…nào nào đó, những tên tuổi mà tôi chưa hề quen biết .
…Rồi mau chân chạy đến người khác thông báo tiếp …Một lần đi chợ Việt Nam,tôi lại gặp chị ,Vẫn gọn gàng, nhanh nhẹn , chân sáo đến chỗ tôi đưa cho tôi một bì thư và nói là thứứ Bày tới sẽ đến tận nhà đón tôi đi dự cuộc thi hoa hậu và Dạ vũ, tổ chức tại CHAMBLEE, cách chỗ tôi ở 1 tiếng lái xe …Rồi chị lai chạy đến nói chuyện huyên thuyên với người khác …
Sau nhiều ngày qua sự kháo nhau của mấy người bạn, sau lưng chị họ nói về chị đủ mọi câu chuyện không mấy tốt lành, tôi thường điềm nhiên nghe mà không thêm ý kiến vì biết rằng chút nữa đây , khi vắng mặt tôi hay ai đó, thì họ cũng có những câu chyện làm quà cho nhau như vậy….
Không nhiều chuyện, không phải Việt Nam, trong những mẫu chuyện vô thưởng vô phạt, những người đem làm quà cho nhau, thường hay phóng đại nhưng đôi lúc cũng là một cơ quan tuyên truyền nhanh nhất ,tuy không chính xác nhưng lại nhanh lẹ và độc đáo …
Được biết chị đang sống với một Ông , với danh nghĩa vợ chồng …Quen nhau trên chuyến tàu xuyên Đại Dương…Khi ở trại tị nạn phải ghép thành một cặp vì ông nọ trước là sĩ quan của chế độ cũ …có vợ và hai con, nhưng trong chuyến ra đi vợ con đã lạc và phải kẹt lại ở quê nhà ….thời gian trước ngày đi ,chị ngồi bán thuốc Tây Chui ở một vỉa hè Sài Gòn, ngày ấy, bao nhiêu lớp người từ các vùng miền , đổ xô về thành phố kiếm sống, không có việc gì làm để có miếng ăn ngày ba bữa, họ thường tụ tập ở những đầu chợ, từng nhóm người …gặp ai đi qua thì hỏi nhỏ ” có gì bán hông ??, những cái chợ di động này thường bị giải tán khi nhác thấy người giữ trật tự từ xa, họ gom tấm giấy nylon và sạp hàng của họ dấu vào một xó xỉnh nào đó, thường là mấy hộp thuốc Tây ,vài cái quần áo cũ ,dăm ba cái dao kéo,muổng nỉa, những thứ gì mà người ta kiếm thấy được ở nhà, họ đem ra và có người mua ngay với giá cả thương lượng, dần dà công việc này thành chuyên nghiệp và biến những đường phố Saigon Hoa lệ ngày nào, thời gian ấy bỗng có nhiều cái chợ chồm hổm.
            Lúc bấy giờ nơi này cũng là để người ta có chỗ để liên lạc thông tin cho nhau những tin tức sốt dẻo nhất về những chuyến vượt biên bằng ghe tàu, môi giới và hẹn nhau giờ giấc…
Họ gồm nhiều thành phần, nhiều giai cấp trong chế độ cũ, họp nhau ở đó kể cho nhau nghe lại những dư âm của một thời dĩ vãng mới đó mà bay xa , bấy giờ chỉ còn cách phải đi xa ,thì may ra mới tìm lại những quá khứ vàng son của những ngày quá vãng …
Trong số đó có chị, một hôm chị đang trải miếng Nylon xuống lề đường chuẩn bị đặt vào đó mấy cái hộp thuốc tây không để chào hàng, thì có người đến rỉ tai là : có chỗ đi mà không cần trả tiền trước, qua bển trả ” nghe một tin quá ngon lành, chị vội vàng quăng vội miếng nylon trải bán ở lề đường quày quả ra đi theo người dẫn đường mà không cần suy nghĩ là phải giã từ ai trước khi lìa xa quê hương đất tổ.
Chị là một người  may mắn nhất trong nhũng người ra đimà không tốn đồng xu cắc bạc nào mà đã đến Trại tị nạn một cách suông sẻ ….
Qua những lời kháo với nhau sau lưng chị, thì chị không hề làm cái công việc: qua bển trả vì qua được rồi là nhờ ơn chúa . chứ nào phải do aichỉ cần mỗi ngày đến nhà thờ đọc mấy câu kinh Kính mừng ,mấy lời tạ ơn là sạch tội .

Mặc dù đã muốn quên đi quá khứ  ,lấy mốc từ lúc đổi  đổi quốc tịch  thành một cái tên MỸ đầy lãng mạn và sắc màu là “ROSE” ,nhưng không mấy người VIET NAM gọi chị bằng cái tên ấy ,tất cả đều gọi chị là bà “TƯ RÔ “…Nghe thật là mạnh mẽ và đượm chút hài hước và châm biếm  ….Ai muốn gọi sao cũng được ,chị vận hớn hở và tự tin , ,hết thời gian học ESL, vào làm cho một ngân hàng , mọi người không ai biết là chị làm cái công việc gì ở đó ….và điều chắc chắn là khi trở về quê nhà : Đương nhiên là sẽ biến thành ,Thư ký , Giám đốc ,  ,hay chủ ngân hàng cũng không chừng ..
Qua cách chưng diện và phong cách của một Việt kiều  mang tên Mỹ …Thời gian trôi nhanh …khi ở Hải ngoại  bắt đầu nổi lên phong trào “Nhà nhà làm thơ, ,người người làm thơ “..Những tờ báo Tuần, ,báo tháng của người VN . rải ở các chợ, mỗi khi  đi chợ tôi thường lấy về đọc cho đỡ buồn, tôi thường thấy những bài thơ tự do, vô thưởng vô phạt …ký tên Phạm Thị Hoa Hồng …
Sau này mới rõ , chính những tác phẩm này là của Chị Tư Rô….THời gian sau phong trào net đa dạng, khi buồn tôi tìm đọc ở các trang mạng khắp nơi .tôi đều thấy tên chị , đôi lúc tôi cũng thầm cảm phục chị ở sự cố gắng và sự cố gắng vượt bực này ,,,có lần chị nói với tôi ,ngày xưa chị chỉ mới học hết lớp Đệ Tứ …mà chị cũng làm được những bài thơ đọc cũng xuôi tai, những bài viết ,ý không có gì độc đáo nhưng cũng được với trình độ của chị .

Sau nhiều lần rủ tôi đến những nơi có tổ chức họp Đồng Hương hay Ra mắt các nhà thơ, tôi thường không đi vì lúc bấy giờ tôi bận đi làm 2 job . nên không có thời gian …sau khi các con tôi đã lớn khôn tôi đã có một chỗ ngồi ổn định …chị thưởng xuyên đến chỗ tôi và tôi coi chị như một người thân trong gia đình ,chị thường tâm sự về chị ,về gia đình ,một cách vô tư và tự tin  về đường tình ái, ,nhưng về sự nghiệp chị vẫn như xưa …Một ngày chủ nhật  đẹp trời , chị nhất định đến chở tôi đi dự buổi ra mắt tập Thơ  của chị …nể tình chị tôi đi với chị đến buổi ra mắt này : cũng có ban nhạc ,, vài  ca sĩ địa phương ,vài ca sĩ mời ở CA. dến , khoảng 50 người tham dự ,có người giới thiệu chương trình ,có phục vụ Ẩm Thực …Sau lời mở đầu …những bài thơ của chị được ngâm bỡi chị, được phổ nhạc và ca sĩ địa phương hát …cuối cùng là dạ vũ …các ca sĩ chuyên nghiệp hát liên tiếp nhiều bài …Tôi thấy chị lăng xăng đến mời hết người này ra Sàn nhảy ,đến rỉ tai kẻ khác …chị vào thay áo hai ba lần , giống hệt các cô dâu trong ngày cưới …Tôi lùng bùng hao tai vì tiếng nhạc quá to và ánh đèn chớp lóe …đến bài thứ 3 ,là một bản Slow mùi ,mới có vài  cặp  sàn  , tất cả toàn các nhân vật đều ngoài sáu bó …
Trong đó có chị và một ông chồng của một bà bạn chị , bà ta cũng đang ngồi cạnh tôi, bà ta cảm thông nỗi khổ của chị lúc bấy giờ nên đành hy sinh cho chồng bà  khai mạc với chị …sau dó cũng có nhiều người ra nhảy, những điệu nhảy chậm chạp, gượng gạo, gợi nhớ những ngày xưa xa lắc, tôi thấy cũng không có gì nổi trội …lòng tôi chùng xuống với những âm thanh chát chúa ..
.    Chị Tư Rô  vẫn vui vẻ, chạy tới chạy lui, rỉ tai người này, nói nhỏ với kẻ nọ ….Bỗng nghe tiếng chị nói khẽ bên tai tôi :”người sắp ra với tôi là một ông trung tá không quân  “…rồi chị và một ông già tuổi ngoài 7 bó, dáng thanh mảnh, hàm răng hơi  nổi cộm ,  .dìu nhau ra sàn với điệu Slow .dìu dặt …nụ cười chị thật hạnh phúc và mãn nguyện … .hai người sàng qua sàng lại trước mặt mọi người một cách vô cùng sảng khoái ..
Tôi nghe một tiếng cạch … khô khốc và mạnh mẽ, một vật gì rơi xuống từ bạn nhảy của chị Tư Rô... ….khi bản nhạc kết thúc. Tôi thấy Ngài Trung tá đang lồm cồm kiếm tìm trên sàn nhãy , vật lạ  vừa mới vuột ra khỏi hàm trên của người .. khi đèn bật sáng, tôi thấy ông trở thành một con nhười khác ….Sau này tôi mới nghiệm ra đó chính là hàm răng giả  …Trong lúc quá hưng phấn  ,đã vượt ra rào cản của răng  miệng  ,và lạc mất giữa chốn đông người ….sau này tôi có kể lại câu chuyện này cho một đứa bạn có con là nha sĩ  ,nó bảo rằng ngày nay có cách làm răng mới , cắm một cột móc sâu vào thịt  …không bao giờ xảy ra tình huống này …Bây giờ mỗi lần gặp lại chị Tư Rô .Tôi bỗng nhớ lại sự việc này và chỉ mỉm cười vu vơ …không biết ngày ấy:  thủ phạm là cái mũi giày ” …Nhưng là của ai??? Đố các bạn nào đọc qua trang này biết được ????[nhớ cho nhận xét ]

Read Full Post »