Nguyễn Thái Dương
cho Dương Truyền ngày đi S.
.
Thời gian như ngắn đi dần
Chiếc kim giây tích tắc lần cuối chưa (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Năm 12, 2014| 6 Comments »
Nguyễn Thái Dương
cho Dương Truyền ngày đi S.
.
Thời gian như ngắn đi dần
Chiếc kim giây tích tắc lần cuối chưa (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, tagged CAO THOẠI CHÂU, Nguyễn Thái Dương on Tháng Mười Hai 5, 2013| 14 Comments »
CAO THOẠI CHÂU
Thân nhau theo kiểu giao du tái đi tái lại nhiều lần như tập võ thì không. Nhưng đó không phải do Nguyễn Thái Dương là người khó tiếp cận, mà là… chả cần đến giao du mới thân! Tôi vẫn nghĩ về mối quan hệ giữa chúng tôi như vậy, và tôi tin rằng mình không sai. Ấn tượng của tôi ngay vài lần tiếp xúc cách nay hơn 20 năm là con người bạn ấy – thơ bạn ấy rất giống nhau, có thể nói kiểu bây giờ là “2 trong 1”. Phong cách nho nhã, thơ cũng dịu dàng mà sâu lắng nói giùm người đọc những gì họ đang cần mà không có hay chưa có đủ. (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Chín 17, 2013| 9 Comments »
Nguyễn Thái Dương
1.
Con thạch sùng khi ấy chưa biết buồn
Cứ dán chặt đời mình vào chiếc trần định mệnh (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Hai 12, 2013| 3 Comments »
Nguyễn Thái Dương
Anh chỉ là người đàn ông có những hồi lãng mạn
Một chiều cuối năm bước vào khu vườn
Toan hái một bông hoa
Kịp giật mình:
Hoa còn đang nụ
. (more…)
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Bảy 12, 2012| 35 Comments »
NGUYỄN THÁI DƯƠNG
1.
Giấc mơ kia, anh biết, rồi cũng khuyết
Anh hành hương trên bờ bãi mắt mình (more…)
Posted in Thơ ca, tagged ngậm ngùi, Nguyễn Thái Dương, phúc âm, Tình yêu on Tháng Tư 23, 2012| 23 Comments »
Nguyễn Thái Dương
1.
Con thạch sùng khi ấy chưa biết buồn
Cứ dán chặt đời mình vào chiếc trần định mệnh (more…)
Posted in Nghiên cứu và phê bình văn học, Thơ ca, Văn xuôi, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Ba 17, 2012| 33 Comments »
NGUYỄN THÁI DƯƠNG
Tập thơ mỏng mảnh này ông viết khi Kiwi sắp đầy năm và Bòn Bon chờ… tượng hình. Hồi nhỏ, ông đã từng được nghe thơ từ mẹ của mình. Đó là những câu hát mà bà cố đã ru ông khi ông còn lờ lững trong nôi. Hồi ấy, mẹ của ông đã không cần đợi ông biết nghe rồi mới đọc thơ. Hơn ai hết, mọi người mẹ trên đời đều hiểu con mình cần gì ngay từ thuở nó còn ngọ nguậy trong lòng. Nhờ những bà mẹ đáng yêu như vậy, thi ca đã sớm có những người thưởng ngoạn bé bỏng nhất. Đáng yêu biết bao, mẹ của Kiwi và Bòn Bon cũng ở trong số những bà mẹ ấy. Chính những lần được nghe mẹ Kiwi và Bòn Bon… ví dầu rồi nhìn hai chị em khép mắt lăn vào những câu hát ru đầy cảm xúc kia, ông mới hiểu thêm rằng mọi đứa trẻ trên địa cầu này đều có năng khiếu cảm thụ thi ca…
Posted in Thơ ca, tagged Bướm đêm, kỷ niệm, Nguyễn Thái Dương, sang ngang, Trăm năm on Tháng Mười Một 6, 2011| 44 Comments »
Nuốt im lặng để giãi bày
Nén trăm năm tủi để giây phút mừng
o
Quê rằng xa, quán chẳng gần
Ghềnh che thác phủ, lòng ngân ngấn nhìn
o
Ao xóm dưới, giếng làng trên
Nhớ nhau, mặt nước bồng bềnh chao nghiêng
o
Mình đang xuôi dọc con thuyền
Sao đò người ấy trùng triềng sang ngang?
o
Gửi trôi vào lắng cũng đành
Gói hư vào thực để dành mai đây…
o
Mong tròn tháng, đợi tròn ngày
Không bằng mơ cạn một giây bất ngờ
o
Mai này mai một ngày xưa
Tiễn đưa nhau để chờ đưa tiễn mình
o
Miễu am mơ hóa miếu đền
Tường cao cổng kín nhớ phên giậu làng
o
Người chẳng nói, kẻ chẳng rằng
Lầm lì, lũ kỷ niệm giăng tơ lòng
o
Không còn có, không còn không
Khi ngơ ngác nhớ lúc thông minh buồn
o
Trời vô cảm, đất vô hồn
Cõi trần khả ố, cõi không khả ngờ
o
Kiếp nào quay tới… kiếp xưa?
Chiếc kim giây cứ… ầu ơ ví dầu!
o
Tình không thẳm, nghĩa không sâu:
Lòng không trước, dạ không sau đấy mà!
o
Ta vừa khách thể lòng ta
Lại vừa gia chủ hồn ma chưa lìa
o
Sớm ngồi mắt ngóng vào khuya
Đêm nằm hồn ngó vào bia mộ ngày
o
Vần đơn bạc, nhịp đơn sai
Câu thơ đơn chiếc thở dài tiếng kêu
o
Đò còn nợ bến chuyến neo
Ta còn ơn một đêm yêu chưa đền
o
Máu xưa chảy, ruột xưa mềm
Trời kia, cao, có nối liền đất kia?
o
Sông còn một nỗi nhiêu khê:
Xuôi ra biển? Hoặc ngược về nguồn xưa?
o
Bướm đêm ví thử khù khờ
Hương quỳnh ví thử… lẳng lơ gọi mời
o
Trăm năm bao cuộc, mặc người
Mình lưu ban suốt một đời trong nhau
o
Xanh trời quên thuở vực sâu
Nghìn trùng mới nhớ thời xao xác gần…
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Mười 20, 2011| 26 Comments »
Nguyễn Thái Dương
Ba đã dặn lòng mình
Rằng phút hân hoan ấy
Cái phút giây con đi về nhà khác
Nơi không ba, không má, không em mình
Không được buồn, không được nhớ, không nên…
Không thì không, lòng không sao không được!
Chỗ con ngủ, giờ, em con đến thức
Nó hôn vào hơi gối của chị Hai
Má ngồi kia, hạt lệ má lăn dài
Theo tấm ảnh con đang cười trên vách
Cả nhà mình một niềm buồn lặng phắc
Cứ như hồn đang ở tận nhà kia
Rượu vu quy ba ngồi rót đầm đìa
Môi chưa nhắp mà lòng ba đã cạn
Đêm đầu tiên xa con, ba bầu bạn
Với bóng mình để thầm nguyện đến khuya
Rằng những người dưng trong ngôi nhà chưa từng thân thuộc kia
Đối với con, sẽ ruột rà yêu dấu
Bởi con sống suốt tuổi thơ hồn hậu
Thì theo chồng, con hạnh phúc – cố nhiên!
Khuya thì khuya mà đêm hãy còn đêm
Ai cũng thức, cách gì ba chợp mắt
Nhà đã khác, may lòng con không khác:
Điện thoại reo, cả nhà cuống lên… giành!
Posted in Thơ ca, tagged Nguyễn Thái Dương on Tháng Tám 18, 2011| 11 Comments »
Nguyễn Thái Dương

Mười năm trời hít thở với thi ca
Chưa viết nổi cho cha dòng lục bát
Dù biết vậy nhưng cách gì khác được
Câu thơ con đuối sức đến dường nào!
.
Con ở thị thành, còn cha ở non cao
Nỗi ray rứt se vào đôi mắt ngó
Đưa tay với trên thượng tầng cư xá
Một chòm mây bạc trắng cuối trời xa
Ơi chòm mây trong điển cố thi ca
Người xưa đứng chỉ tay vào thương nhớ:
Đấy là nơi cha ta đang ở
Còn bây giờ, con ngước mặt nhìn thôi!
.
Đôi mắt con bất lực mất rồi
Đưa hai tiếng cha ơi vào lục bát
Ôi hai tiếng kêu lên thì dễ thật
Mà viết ra, cứ ngượng nghịu thế nào
.
Con ở thị thành, còn cha ở non cao
Kẻ cầm bút; người cầm cày, cầm cuốc
Cha thì tự hào nhà có phúc
Mà sao con xấu hổ quá cha ơi!
.
Nâng chén cơm lên, đã thấy bóng cha rồi
Cái hình bóng bên nương còm cõi ấy
Mười năm trời, ngòi bút con run rẩy
Viết về cha, là bị gãy giữa chừng
.
Cứ mỗi chiều, nhìn mây trắng bâng khuâng
Đưa tay với, chẳng cách gì với nổi
Cha là bầu trời thơ; thơ con là hạt bụi
Con lẫn vào cha từ bé đến muôn đời…
1984