Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Đặng Thị Thanh Hương’

Đặng Thị Thanh Hương

.

Tôi về ngày ấy đã xa

thời gian tàn khốc xóa nhòa yêu thương

chỉ còn nước chảy, mưa buông

những ngôi nhà mới, những đường dọc ngang

tôi tìm bóng mẹ đầu làng

ngoài sân xào xạc nắng mang mẹ về !

.

Men theo tiếng quét chổi tre

chập chờn bóng mẹ trước hè gọi tên

cuộc đời trăm ngả đường quên

trong tim vẫn trắng một miền lau xa…

.

Mẹ giờ ở giữa bao la

lời ru, tiếng chổi sân nhà còn đâu

trời mưa trắng lạnh mái đầu

vành khăn tang gói nỗi đau tận cùng

Năm trôi, tháng cũ, ngày dưng

tôi rồi cũng sẽ về cùng gió mây

đi tìm mẹ dưới hàng cây

lần theo tiếng chổi lá bay mỗi mùa !

.

Đời người như giấc ngủ trưa…

Read Full Post »

Những mùa qua!

.Đặng Thị Thanh Hương

.

Ta vẫn đi trên con đường phiêu bạt

Những mùa xuân lặng lẽ qua đời

Mùa trở gió mỗi đông về khô khát

Xác lá vàng từng chiếc tác tan rơi

.

Ôm một cô đơn, giấu một ngậm ngùi

Đêm lăn lóc dỗ dành giấc ngủ

Chiếu chăn để lâu ngày không phơi nữa

Kỉ niệm xanh rêu ẩm mốc hơi tàn

.

Trong góc bàn phủ bụi thời gian

Son phấn bỏ quên, xiêm y lỗi mốt

Đến giấc mơ còn trở nên khó nhọc

Thì nói chi ân ái với hẹn thề

.

Bãi bể hoá nương dâu suốt lối tình si

Còn lại câu thơ chỉ riêng ta nhớ

Thời gian ngắn lại từng hơi thở

Chẳng còn nhiều để mà mộng mơ

Xuân đã đi theo cơn nắng bơ phờ…

Read Full Post »

Về nhà!

Đặng Thị Thanh Hương

.

Tờ lịch cuối cùng rơi xuống

Một năm qua…

Thẻ trúc úa vàng, nét chữ mờ phai

Dĩ vãng phủ bụi trên bước chân lạc đường !

Ngọn nến đỏ cô đơn dưới hoàng hôn

Xứ người rất lạnh!

Hồng Trần cuồn cuộn

Hưng vong một triều đại cũ

Sóng biển mang đi những mảnh tàu vỡ

Khắc thành vết sẹo nông sâu !!!

Yêu hận nhạt theo mái tóc bạc màu

Chén rượu cạn, cố hương buông trong câu vọng cổ

Thêm một tờ lịch rơi , là một năm đã cũ

Những kẻ lang thang rồì sẽ về nhà

là mây, là mưa, là biển, là hoa

Quê hương mịt mù nỗi nhớ!

Read Full Post »

Đặng Thị Thanh Hương

Tranh Bùi Xuân Phái

Nhiều năm qua con chỉ ngắm hoa đào

Mỗi mùa xuân nhà cha nở đỏ

Từ ngày cha đi hoa không rộ nữa

Xuân buồn trắng lạnh vườn hoang

Thế mà thời gian đổ mỗi xuân sang

Bóng núi vời xa-hình hài vô ảnh

Con bước theo mây hồn như gió lạnh

Năm nay Tết chẳng có nhà

Lần đầu tiên con thấy cả rừng hoa

Mai vàng nở, nắng vàng loang lối nhỏ

Ở nơi đây hình như không chỉ gió

Có cả niềm tin yêu trong rực sắc mai vàng

Bao năm rồi cứ nhìn màu vàng

                                 là chạnh nghĩ thu sang

Cứ thấy nắng quái chiều hôm ngỡ đời

                                                      là ly biệt

Nhưng mùa xuân nơi đây không như con

                                                      từng biết!

Màu hoa vàng-hy vọng mỗi mùa xuân!

Read Full Post »