Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Văn xuôi’ Category

Gần 10 g xe mới đến Quy Nhơn ,trên xe Hùng PT đã hí hoáy mở laptop làm thơ bấm nút:

Long rong ta cũng đã đến rồi,
Say ta say, mà tỉnh ta cũng tỉnh,
Say ta say nỗi nhớ cũ,
Tỉnh cho ta còn nhớ con đuờng xưa,
Bên kia… là nhà ta,
Bên này… ta còn lại,
Ngồi im ta lật lại trang đời,
Bao lâu ta đi,
Bao lâu ta lại về?
Ta nhớ ai?
Và ai còn nhớ ta?

Vũ Lê Đức bồi hồi trãi lòng trên mạng ,xin trích đôi dòng tâm trạng của một người xa quê nhưng vẫn đau đáu tình quê như anh

Qui nhơn đây rồi …
Thật cảm động khi trong năm anh em thì có người đã xa Qui nhơn trên 40 năm ,ngưòi trên 30 năm…xe còn trên dốc Ghềnh ráng đã thốt lên những cảm kích …thơ mộng,hoành tráng ,đẹp…
Người đầu tiên anh em gặp là Lê đình Khải bên quán bún bò chả cá (lạ thật, xưa nay chỉ nghe bún bò giò heo chứ có nghe bún bò chả cá bao giờ ;có lẻ phải tìm hiểu về món đặc sản này ) ,sau vài ly bia,anh em tạm chia tay để tìm chổ ngủ và lên trang Xứ Nẫu

Còn Xóm Chùa thì đã căng biểu ngữ sớm từ dốc đèo Gềnh Ráng:

WELCOME HOME
Xóm Chùa mở rộng cổng chùa
Đón mấy đúa con lang thang, hoang đàng chi địa
Tung cánh chim
Tìm về tổ ấm !!!!!!!!!!!!!

Văn Công Mỹ vội khuyến cáo trên website xunau.org:

Lưu ý mấy huynh:đặt chân lên đất Nẫu quần áo bảnh bao nghen;không đóng mặt khờ (vì xỉn)nghen;không nghía ngang nghía dọc nghen;không “sát sinh” nghen! Zooooot.

Nhưng may quá ,sáng hôm sau vừa bảnh mắt sau mấy chầu túy lúy càn khôn,các nữ thi sĩ xứ Nẫu đã đón tiếp bằng chầu bánh xèo vỏ chắm mắm nêm,bún cá và bánh bèo nhân đậu phộng tại cafe Gia Nguyễn. Ngon hết biết

Người ngồi chính giữa bận áo màu xanh chuối non là nhà thơ Lâm Cẩm Ái,kế bên là QuốcTuyên,Phàn Lê Huê, Diệp Kim Chi và nguyễn Thị Tiết .Ngồi đối diện là Huỳnh NgọcTín về từ Trung Á,Hùng PT và Lê Đình Khải. ..Huỳnh NgọcTín là giám đốc công ty sản xuất thép ở Udobekistan cũng là còm sĩ và thi sĩ nhiệt tình của xứ Nẫu

.Buổi trưa một bửa ăn rặt Bình Định với mắm ruột cà pháo,mắm cua chua,canh rau tập tàng được bạn bè Quy Nhơn chiêu đãi năm kỵ sĩ hành miền Trung   Lưu Đình Trọng và Cao Hữu Hùng gần 40 năm mới quay lại xứ Nẫu nên cứ đờ ra vì …cảm động

Phong vị quê hương thật đậm đà

.

.Và ấm tình bằng hữu

Các bạn có thấy các nhà  thơ xứ Nẫu rất xinh không? Sáu hay khen thật tình nên thường xuyên bị ăn đạn. Tiếc là hữu danh vô thực !!!

.Ngày hôm sau,đoàn về đất kinh kỳ An Nhơn. Đất Vua vẫn còn những chuyến xe thổ mộ dạo thong thả trên đường.

An Nhơn bây giờ đã là thị xã

.Cổ kính ,hiện đại. Nếu để ý thì thấy bà con đi xe ngựa ra chợ mua bán,nhưng buổi trưa khi trở về thổ mộ lại thồ thêm mấy bình gas……he…he !

Anh Mang Viên Long ,già làng xứ Nẫu. Anh đã góp phần rất lớn cho sự phát triển của xunau.org trong thời gian vừa qua

.Anh ký tặng cuốn sách mới xuất bản còn thơm mùi mực mới

.Phạm Văn Phương,Nguyễn Như Tuấn từ Nhơn Khánh cũng đến tham gia gặp mặt

.

.

Nguyễn An Đình mới trãi qua cuộc phẩu thuật tim cũng lackiu cùng anh em xứ Nẫu tại nhà riêng

.

.Ngoài vườn nhà Nguyễn An Đình vẫn còn một cây cải vàng ,anh để dành từ tết đến giờ chờ bạn hiền đến thăm.

 

Sáu dạo chợ Bình Định thấy cá lồ ồ trụng hấp dẫn quá mua liền 5 con ,mang về nhờ nhà hàng hấp lại. Cá ồ trụng cuốn bánh tráng mì và rau muống nguyên cộng chấm mắm cái thì…hết ý

.Minh Nguyệt ưu tiên đượcmột dĩa đậu hủ hấp. Tội nghiệp

.Minh Nguyệt và Rêu

.Chia tay An Nhơn trong cái nắng xuân đang còn đương thì dìu dịu mơn mang

 Mời các bạn xem lại một vài hình ảnh của chuyến đi

 

Sáu Nẫu

Read Full Post »

Nguyễn Thị Phụng

 

Biển với tôi tự bao giờ gần gũi và thân thương lắm, những chiều nồm nam lộng gió tha hồ ngụp lặn trong bể nước mênh mông mát mẻ vô cùng. Còn hôm nay buổi sáng cuối xuân, nắng ấm đang độ rây vàng, tôi bước lên tàu của bộ đội biên phòng ở bến cảng Quy Nhơn cứ dạt dào theo con sóng. Gần hai tiếng đồng hồ lênh đênh trên mặt biển cùng với anh em văn nghệ sĩ của tạp chí Văn nghệ Quân đội, Sông Hương, Binh đoàn 15,… trong chuyến đi thực tế ra đảo Nhơn Châu cách thành phố Quy Nhơn 18 hải lí* .
Biển trong mắt tôi đâu hề xa lạ.
Cái nắng gió cùng với sóng nước là sức hấp dẫn mạnh mẽ nhất bức tôi rời khỏi buồng máy kín đáo an toàn dần ra trước mũi con tàu, độ bập bênh nhịp nhàng theo hơi thở biển khơi khiến tôi phải dần từng bước ngồi trên thùng cao trước buồng máy để giữ lại độ thăng bằng khi nhịp tim rộn ràng, rồi nhớ trước đây ba ngày đo điện tim với kết quả nhịp xoang chậm chỉ có 50 lần/ phút, huyết áp xuống thấp 90- 60, cộng với đêm hôm thao thức cho ngày mai chuyến ra đảo, tôi uống liền ba tách trà nóng, hương trà thơm dìu dịu lan tỏa vào khí quản, tôi tựa lưng an toàn và thiêm thiếp còn bên tai bao nhiêu là câu chuyện rôm rả của các anh chị trong đoàn. Rồi tôi không thể nhắm im đôi mắt còn há miệng cười theo khi có ai đó phát hiện cánh chim hải âu bay ngang. Ba chị em chúng tôi cùng lúc nhìn vào mênh mông hỏi: chim đâu? Được thể các anh cười rộ hả hê như chưa lúc nào sung sướng bằng, thích thú bảo chỉ có một con chim mà các cô phấn khởi!…
Có lẽ hơn tiếng đồng hồ rồi chăng. Tôi chắp cánh bay theo đề tài chim hải âu trên biển khi con tàu đã xa bờ lắm. Hải âu là giống chim lớn, cánh dài và hẹp, mỏ quặm, chỉ sống ở biển, là bạn của người đi biển, màu áo xanh lính biên phòng càng thân thuộc gần gũi hơn. Lúc này chúng thèm nghe tiếng máy con tàu, tiếng nói cười của người, càng lúc chúng rủ rê nhau biểu diễn điệu múa nhịp nhàng đôi cánh lên xuống cho chúng tôi xem. Từng cặp ba, cặp đôi lần lượt vào tầm ngắm trong ống kính, tôi ấn nhanh nút chụp và chúng không thể lọt ra ngoài nữa rồi! Ơ kìa những con cá chuồn chẳng chịu nằm yên số phận, nghe tiếng máy chạy qua, ngước nhìn hải âu tung lượn giữa trời xanh, chuồn cũng phóng mình thi sức theo con tàu chừng hơn mười mét, thấy mình lạc loài không ai tiếp sức nữa, đành trở về với bạn bè của mình. Trên những cái phao trắng vuông vắn bồng bềnh con sóng còn là trạm dừng chân quen thuộc của hải âu, nơi chim trời và cá nước bên nhau suốt đời…
Nhơn Châu hiện ra sau gần một trăm phút trên mặt biển. Núi đảo sừng sững trước mặt, ngọn hải đăng hình khối tròn điềm tĩnh bên phải cao vút lên tầng mây, khoảng giữa phía dưới là nhà cửa san sát chen lẫn  những vòm cây xanh mướt vươn lên giữa trời xanh thẳm. Có phải vì thế  trước đây nhân dân ta thường gọi là cù lao xanh hay không! Màu xanh lá dừa hiền hòa chịu đựng in trên mặt đường bê tông che nắng người đi đường, màu xanh cây sứ (cây hoa đại) tỏa hương trộn lẫn mùi nồng mặn của biển chia đều cho người qua lại, màu xanh của những luống rau cải rổ lá to bằng bàn tay xòe ra tươi mát, màu xanh của rau răm thơm mà đôi mắt ai đã từng ví như lá răm kia,… trong khuôn viên một số nhà dân ở hai bên đường, và cuối cùng là màu xanh lá bàng tràn cả mặt đất từ ngoài cổng doanh trại bộ đội biên phòng vào tận trong cơ quan, nhà nghỉ, phòng ăn,…Bàng khiêm tốn nhường bóng xanh những luống rau cho các đơn vị đại đội… ngay ngắn thẳng hàng hai bên lối gần khu nhà bếp phía sau. Và nhất là màu áo xanh tươi trẻ chân tình cộng với nụ cười cởi mở của các chiến sĩ bộ đội biên phòng đang từng ngày giờ canh giữ biển đảo quê hương, đón tiếp và bố trí chỗ nghỉ ngơi, sinh hoạt cho anh em văn nghệ sĩ rất chu đáo.
Hai giờ chiều, một số chúng tôi ngồi dưới tán cây bàng với những vần lục bát cho nhau. Sau khi tôi đọc xong bài thơ “ Được mùa mua bán”, nhà văn Phùng Văn Khai lại bảo theo em thì chị Phụng chỉ cần sửa lại  từ “đã” là từ “ kia” trong câu bát: “Sầu riêng (đã) / kia chín thế nào cũng rơi ”… với một định từ được xác định thì hay hơn phụ từ chỉ thời gian!…
Sau một giờ đồng hồ, cái nắng bên ngoài cứ chực sẵn chờ người ra là lân la sờ sẫm quấn lấy ngay lên da thịt bất kể đàn ông, đàn bà, trẻ em, người già,… cho đã thèm cơn khao khát. Tôi và Hà My không thể chịu nổi cảm giác của tự nhiên ưu ái dành cho mình. Mắt kính, khẩu trang kín mặt, kín tay và kín luôn cả đôi bàn chân dù cho mồ hôi tha hồ tuôn chảy. Bởi luôn thực hiện phương châm nhất dáng nhì da. Đã là phụ nữ mà không xếp vào khung nào thì chỉ lo “ ê sắc” thôi. Chứ chưa nghĩ sợ ung thư da!…  Cuộc sống trên đảo với hơn 480 hộ dân và có khoảng hơn ngàn người, hầu hết là nghề đi biển. Trường học khang trang kiên cố nhất, dành cho tuổi thơ đến học tập và sinh hoạt ca hát vui chơi. Những con đường bê tông không rộng lắm chỉ đủ cho người đi bộ và một vài chiếc xe đạp, xe máy chạy qua lại. Một quán cà phê nằm sâu trong khuôn vườn nho nhỏ dành cho những phút tâm tình sẻ chia sau những ngày ra khơi lộng gió. Một gian lều chợ rộng nằm cạnh bãi biển đón cá, tôm,… từ những thuyền thúng đưa vào bờ. Một số chị em ngồi quanh nhau bắt chuyện thăm hỏi những buồn vui cuộc sống mà bụng dạ luôn hướng ngoài khơi xa của chồng mong được con tàu đầy ắp cá tôm. Từng nhóm học sinh tan trường tung tăng trở về nhà khoe điểm mười còn nóng hổi trên trang vở. Và từng nhóm vui đùa trong biển nước gần bờ mát mẻ khỏe khoắn hơn. Nhưng tất cả đều tâm niệm kính cẩn gởi vào vị thành hoàng xã đảo Nhơn Châu cầu mưa thuận gió hòa cho cuộc sống mãi bình yên theo năm tháng.


Đêm giao lưu không chỉ có thơ lục bát với một Tình xa của Hà My: “ Tì tì một cốc phôi pha/ Hờ hờ say khóc tình ta cõi người”. Còn Du An ở Điện Biên lần đầu đến biển sáng tác ngay trên con tàu: “ Biển khơi sóng lợp mái nhà/ Vừa bay nón trắng chắc là hải âu? Đường đi của những con tàu/ Bao nhiêu đàn cá ngẩng đầu trông theo” ( 28.4.2011). Còn tôi giật mình khi MC nhà văn Phùng Văn Khai bất ngờ giới thiệu chị Phụng sẽ đọc mười bài lục bát! Trời đất ơi, tôi cố gắng lắm mới được hai bài tám câu thì trong bụng không còn chút thơ nào nữa…bởi quên đậy nắp nó bò hết trơn. Anh Thai Sắc ở tận Đồng Tháp với chất giọng Quảng Bình đã thành công với bài hát “ Thuyền và biển” giữa lúc này sao nặng nghĩa nặng tình lắng sâu nỗi nhớ người yêu đến thiệt nhiều như vậy! Ngọc Tuyết yêu đời sảng khoái: “Cười cho sóng sánh tháng ngày/ Cười cho tình đến đủ đầy nhớ mong/ Cười cho đời bớt gai chông/ Cười cho xuân lạc vào trong tiếng cười”. Bên cạnh là đơn ca nữ của Binh đoàn 15, Đại đội Đ30, của Đoàn thanh niên xã đảo Nhơn Châu, nhưng khoái nhĩ nhất vẫn là chất giọng đặc trưng tự biên tự diễn bài chòi Bình Định của Trần Dự là hấp dẫn hơn,… Kết thúc đêm giao lưu là tặng nhau những tập thơ văn ấm áp thân tình. Còn Ninh Đức Hậu ở Ninh Bình đã không quên lưu giữ những tấm hình kỉ niệm khá ngộ nghĩnh, độc đáo. Sau đó, chúng tôi còn được thưởng thức món cháo cá thu lúc chín giờ đêm thơm ngọt mặn mà vừa miệng từ bàn tay khéo léo của các anh nuôi trong đơn vị ở đây. Tất cả đều thực hiện tác phong quân sự để còn ngày mai leo núi sờ lên ngọn hải đăng trước khi mặt trời mọc…
…Chia tay cầu cảng Nhơn Châu, con tàu lướt nhẹ trên sóng, bọt nước hình cánh  quạt xòe ra xếp lại vỡ tan hai bên mạn tàu. Mặt biển sớm mai bình yên, độ chênh lệch tâm trạng và cảm xúc của tôi có một cái gì đó chưa thật sự ngang bằng. Suốt cả đêm nơi đảo Nhơn Châu thao thức với màu nước xanh mát lắm từ lúc chiều thả mình trong biển mặn, cát ven bờ hạt to trắng lắm cứ níu chân du khách đến lúc không nhìn thấy bóng người nhưng không phải là cát mịn như biển Quy Nhơn. Cả quần thể núi đảo nơi đây đẹp tựa như vòm ngực căng đầy của một cô gái đương xuân. Tiếp giáp cầu cảng hai bên là tàu thuyền đánh cá tấp nập về đỗ bến bình yên, nhà cửa ngư dân san sát khi tối lửa tắt đèn có nhau, tiếng nói cười giòn tan đọng lại hòa với tiếng sóng yêu thương muôn đời làm nên bức tranh lung linh giữa biển. Nhưng còn đằng sau bờ cát trong cái eo biển nhỏ nằm phía sau của Nhơn Châu, một chiếc dép đứt quai, một miếng xốp lót đồ điện tử, những bì nhựa rách,…lặng lẽ trăn trở dưới nắng mưa rồi chốc chốc phất phơ theo con gió trên mặt triền dốc cố mình cuốn đi nhưng chẳng biết về đâu!… Xin hãy giữ Nhơn Châu một màu xanh yêu thương tươi đẹp.
Biển trong mắt tôi đâu hề xa lạ. Tôi muốn hỏi thật biển có bị dị ứng vết dầu loang trên một diện tích nhỏ và những bì nhựa còn nhãn hiệu nằm trơ ra trên con sóng gần đảo Nhơn Châu không?!…
Biển yêu ngàn đời của tôi!

___________
*Hải lí: đơn vị đo độ dài trên mặt biển bằng 1,852 kilomet

Read Full Post »

Lê Hoài Lương


1.

Tôi tỉnh rượu quãng hai giờ sáng và như mọi khi, nghiêng người sang ôm Ngọc. Tôi sống rất lệ thuộc vào thói quen, bình thường thiếu hơi vợ là giấc ngủ dễ mộng mị. Lơ mơ ngạc nhiên khi bàn tay chạm vào vồng ngực đầy, người nàng xao động. Thì ra nàng chưa ngủ. Tôi hôn vào cổ nàng, đúng hơn là hít mạnh mùi nàng như lời xin lỗi. Cũng là một động thái quen thuộc, với tôi, mùi thịt da nàng vô cùng thân thiết.

Khuôn ngực đầy phập phồng và mùi hương lạ. Tôi tỉnh hẳn…

Miên và Ngọc gọi tôi là “bôn”. Cái tuổi thanh niên hăm hở sau ngày giải phóng của tôi được định hướng ngay từ cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy”. Mấy tài vặt đàn hát, thi phú khiến tôi nổi trội trong công tác đoàn mà Ngọc là bí thư. Sôi nổi hoạt bát lại là con gia đình liệt sĩ. Ngọc làm cán bộ lớp, cán bộ đoàn từ thời phổ thông. Miên điềm đạm, sâu lắng. Ngọc tóc ngắn trẻ trung tinh nghịch. Miên tóc dài suông đến rối lòng. Hai người tìm thấy sự bổ sung cần thiết và thân nhau từ đầu cấp 3.

Cái hăm hở, hiếu thắng của tôi làm Miên ốm. “Thằng Luận vậy mà chơi với nó cũng hay” – Ngọc rủ. Sau này khi thân nhau tôi thường đứng về phía nàng công kích Ngọc. Giận. Rồi lại làm lành. Tôi ở ký túc xá, đêm đêm thả bộ ra nhà hai người. Chúng tôi từng thức suốt đêm xem quỳnh nở hoặc bàn về những cuốn sách, những bộ phim, bài hát… Quan hệ thân thiết của ba chúng tôi khiến bạn bè và thầy cô rất ngạc nhiên. Mọi người chờ đợi mối quan hệ ấy sẽ bị phá vỡ, một ngày nào đó.

Ông ngoại Miên là ông giáo từ thời Pháp, bà ngoại con dòng địa chủ. Các cậu và cha nàng là sĩ quan, quan chức chế độ Sài Gòn. Sau ngày giải phóng, nhờ vài học trò tập kết và bảo lãnh cho thầy cũ nên gia đình nàng cũng tạm yên. Cha và các cậu đi trại cải tạo. Đêm đêm quanh vườn có người rình nghe thử trong nhà có bàn bạc oán thán gì không?
Nàng chẳng một lời về thế sự. Thời phổ thông đã đành, giờ sắp làm cô giáo, tôi và Ngọc nhiều lần bảo Miên viết đơn xin vào đoàn, nàng chỉ nhẹ lắc đầu. Gặng thì bảo tự thấy chưa xứng đáng. Đây là điều duy nhất ở nàng khiến tôi phiền lòng. Chúng tôi được giáo dục rằng tình yêu phải bao hàm cả lý tưởng. Nhưng tôi và Miên có nhiều ý hợp tâm đầu hơn Ngọc, về các lãnh vực khác. Như mọi chàng trai, tôi yêu. Cả Miên và Ngọc, một nửa, mỗi người. Và đã không có sự phá vỡ nào xảy ra khi chúng tôi tạm biệt thầy cô, tạm biệt ngôi trường mẹ, vào đời.

Số phận đã định sẵn: tôi với Ngọc được phân dạy cùng trường. Hai năm sau, chúng tôi làm đám cưới. Miên đến trước một ngày. Nàng tham mưu cho tôi cái áo mặc, giúp Ngọc bổ sung những vật dụng cần thiết cho đời sống gia đình, chuẩn bị tiệc trà… nàng tìm cách khỏa lấp sự áy náy của tôi với Ngọc bằng niềm vui lộ rõ trên vẻ mặt “chúc mừng hạnh phúc hai người”.

Rồi chúng tôi có 2 cậu bé kháu khỉnh. Những lần đầu ấp tay gối, thỉnh thoảng vợ chồng tôi nhắc tới Miên, một chút xót xa, có lỗi vì nàng vẫn một mình. Vừa dạy tôi vừa viết báo để kiếm thêm tiền. Bài được in thường xuyên. Một lần họp cộng tác viên, tổng biên tập đề nghị tôi về hẳn báo. Mọi thủ tục chuyển, các anh lo chu toàn. Nhờ quan hệ rộng, năm sau tôi xin Ngọc về dạy ở thành phố. Ngọc về cùng thông tin Miên có quan hệ với một giáo viên đã có vợ. Cuộc tình đầy tai tiếng và nàng xin chuyển về quê. Ông bà ngoại đã qua đời. Sau khi cải tạo, các cậu vào miền Nam lập nghiệp, cha mẹ về tiếp quản ngôi nhà lá mái và khu vườn rợp mát bóng cây. Lâu lâu nàng vào thăm ngôi nhà nhỏ rộn rã tiếng cười. Ba chúng tôi lại có những đêm không ngủ như thời đi học. Tiễn nàng, cảm giác có lỗi lại trĩu nặng trong tôi và Ngọc. Năm tháng cứ trôi qua…

2.

“Chồng là một khái niệm mơ hồ, chỉ có con cái và ngôi nhà là cần thiết”. Tuyết, cô bạn thời phổ thông, có chồng là giám đốc một doanh nghiệp lớn, mệt mỏi phán. Trong mắt Miên, Ngọc, cô bạn người Bắc này thời ấy như bà chị cả về chuyện nam nữ, yêu đương. Tuyết đẹp, tự tin, khôn ngoan… Cô thành đạt so với bạn bè.

Thảo làm ở bệnh viện mới có bầu 5 tháng. Sau khi đổ vỡ một cuộc tình, cô gần như vô cảm đến giờ và quyết định vào Sài Gòn “cấy” con.

Lý mới thành hôn với người đàn ông năm tám tuổi, giàu có. Góa vợ hơn 10 năm, con cái đã lớn, ông mua một ngôi nhà nhỏ ở thị trấn sống với cô.

Những người bạn cuối cùng đã có nơi chốn và sắp làm mẹ. Đành rằng mỗi người có cuộc sống riêng nhưng sự yên bề của bạn khiến cái phao bấu víu tuổi bốn mươi độc thân không còn nữa. Sự hụt hẫng và các quan niệm của bạn bè về gia đình khiến Miên choáng váng. Nàng biết đằng sau câu nói có vẻ bụi bặm kia, Tuyết đã không còn là người đàn bà tự tin nữa. Đứa con, người đàn ông… Người đàn ông nào cho nàng? Thà như Thảo. Một cô giáo vùng quê lâu nay được học trò, phụ huynh trọng vọng, giờ bỗng dưng ễnh bụng – mới nghĩ thôi nàng đã muốn chết đi cho rảnh chuyện!

Người nông thôn giàu tình cảm nhưng cũng vô tâm thành ác khẩu: “Ủa, cô giáo cũng chưa có chồng na!” hoặc “Cô kén quá khéo rồi khó đường sinh nở!”. Không chồng sống ở thế gian chẳng dễ. Nhưng chồng chứ có phải mớ rau, túm cá ngoài chợ?

Người đàn ông của mình là ai? Nhiều lần câu hỏi này trở đi trở lại trong Miên. Luận ư? Miên giận dữ gạt phăng người bạn trai này ra khỏi tâm trí với lý do rất cụ thể: Ngọc. Tuy nhiên, Luận, tận sâu thẳm trong hồn, nàng biết rằng vĩnh viễn có chỗ “người bạn trai” thân quý này. Ngay cả khi nàng đã có Sang…

Nhà tập thể giáo viên thời ấy tranh tre vách đất, ban đêm leo lét mấy ánh đèn hột vịt. Bao chuyện ma rùng rợn ở mảnh đất chiến tranh khốc liệt. Một số thanh niên xấu địa phương lượn lờ. Những cô giáo trẻ. Những bộ quần áo sạch sẽ thời khốn khó. Bóng người qua cửa sổ, tiếng chân ai lạo xạo qua giấc ngủ chập chờn. Nội trú đôi phen òa vỡ tiếng kêu lạc giọng vì sợ của các cô giáo. Mấy thầy giáo trẻ chiều đến là đạp xe tới nhà học trò… “Bọn đàn ông mặc váy!”- nàng khinh miệt.

Chính những ngày tháng căng thẳng này, Sang được điều về trường. Lúc đầu Miên cũng không để ý lắm đến người đàn ông to khỏe có ánh nhìn rừng rực sinh lực và nụ cười quyến rũ sau hàng ria. Những chị nữ khác cứ xầm xì về nhân vật mới đầy ấn tượng, xấu nhiều hơn tốt. Sự bàng quan của Miên khiến nàng rơi vào vòng ngắm của người đàn ông ly thân vợ đã quan hệ với nhiều cô gái khác. Sự già dặn này giúp Sang lập tức hiểu nàng cần gì. Anh trụ lại khu tập thể và nỗi kinh hoàng đêm đêm không còn nữa! Một người đàn ông tháo vát, mạnh mẽ và tự tin, cả với những thói hư tật xấu của mình. Và đam mê chinh phục!

Miên ngả vào tay anh nhanh đến mức chưa kịp hiểu, chưa kịp suy xét. Nàng đã lao vào lưới tình bằng niềm kiêu hãnh rực cháy, liều lĩnh và đắm say…

Không phải những rắc rối khi người vợ chính thức của anh làm rầm trời. Không phải những họp hành kiểm điểm của cơ quan. Không phải bao điều dị nghị, đàm tiếu của đồng nghiệp, học sinh. Đòn đánh gục nàng chính từ anh: Sang không phải người đàn ông mạnh mẽ như nàng tưởng. Anh ta đã nhanh chóng buông xuôi. Rất nhiều năm sau này Miên cũng không tài nào cho phép mình tin rằng, thực chất những sợi hào quang là do chính nàng dệt nên, và điều này có lúc đã làm anh ngạc nhiên bối rối như chính anh là người bị chinh phục. Lòng tự trọng bị tổn thương, nàng tìm mọi cách bào chữa cho anh mà không biết rằng đang bào chữa cho chính mình. Tim nàng không rỉ máu, không hóa đá. Nó uể oải và lười nhác đập. Đến mười mấy năm….

3.

Phải, không cần ánh sáng ngọn đèn ngủ, tôi đã kịp nhớ tất cả, vội rụt tay lại lúng túng nói lời xin lỗi. Nàng nhích người ra rồi nghiêng qua nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh nhìn vừa rụt rè vừa táo tợn khiêu khích, buông thõng.

– Không có đứa con nào trong bụng Miên cả!

Tôi ngồi bật dậy theo phản xạ tự nhiên.

Chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ bàn. Đã hơn 4 giờ sáng.

– Ngọc có biết chuyện này không? Tôi cố hỏi bằng giọng nhẹ nhõm, tâm sự.

– Không.

Thật lạ là tôi có bất ngờ nhưng chẳng ngạc nhiên về tình huống hiện tại. Cách đây 10 ngày, nàng ào đến với chúng tôi cầu cứu, rằng nàng đã theo cách Thảo đặt vào người một bào thai, nhờ tôi làm chú rể giả để danh chính ngôn thuận trong mắt đồng nghiệp, gia đình, học sinh. Cưới xong tôi cứ đi đi về về đến khi nàng sinh con ổn định, có thể giải thích với mọi người không hợp tính rồi chia tay. Biết Miên không đùa, Ngọc vui mừng ủng hộ kế hoạch của bạn và động viên tôi. Tôi còn nói gì được nữa, kể ra, không có chúng tôi thì Miên biết bấu víu vào ai? Ngoài trách nhiệm với người bạn thân ít may mắn trong đời, chúng tôi đã nhiều lần nghĩ về sự có lỗi của mình, đây là dịp để bù sớt cho nàng những “thua thiệt”. Kế hoạch rất đơn giản: tôi nhờ anh trưởng phòng đại diện cơ quan, một người đại diện gia đình, thêm ít bạn bè. Nàng báo cáo nhà trường, mời hội đồng giáo viên, đại diện địa phương. Đăng ký kết hôn thực hiện ở phía nhà nam… Ngọc không dự đám cưới đề phòng một số bạn cũ biết chuyện. Cô hồn nhiên lo mọi thứ giúp bạn.

Đêm cuối cùng chuẩn bị sáng mai tôi làm chú rể cô bỗng hỏi:

– Này, trông bộ hí hửng của anh có vẻ anh muốn làm chồng thật.

– Ờ, thế càng tốt! Tôi đùa. Và biết không phải lúc vì Ngọc không cười, không nói gì thêm. Mắt cô như có đám mây nhẹ thoáng qua. Tôi làm lành bằng cách âu yếm, vuốt ve, Ngọc không phản đối nhưng chẳng hưởng ứng như mọi khi khiến tôi không dám đi xa hơn. Cô trở dậy ghi chép gì đó. Tôi mỉm cười chìm vào giấc ngủ thanh thản đến khi chính cô gọi dậy chuẩn bị cho kịp giờ. Hình như cô đã thức suốt đêm, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn vui vẻ như mọi khi…

Nàng trườn người dậy vào thành giường thở sâu cố nén xúc động, vồng ngực phập phồng sau tấm áo ngủ. Bây giờ giọng nàng mới run run:

– Miên thấy… cứ gờn gợn làm sao ấy, một đứa con… từ bên ngoài đưa vào. Cảm giác máu thịt sẽ không thật. Ngập ngừng rồi nàng nói tiếp – Với lại… nếu Miên có bề gì, đứa bé biết nương tựa vào ai?

Tôi lặng ngắm nàng, sửng sốt nhận ra nàng đẹp và quyến rũ một cách kỳ lạ. Nàng là con thú cùng đường run rẩy giơ nanh nhe vuốt. Nàng mỏng mảnh yếu đuối và mạnh mẽ, điên rồ xiết bao! Tôi đã tìm thấy nàng, thân quý mà xa lạ. Khoảnh khắc bừng sáng trong tâm thức khiến tôi cứ ngớ người, còn nàng, như người đã xong phần việc của mình, nhẹ nhõm bước qua cơn mộng du:

– Luận ngủ thêm đi. Miên chuẩn bị bữa sáng.

Đây là ngôi nhà nhỏ của riêng nàng, phía trước có con đường chính đến chợ, ủy ban xã, trường học. Ban mai qua ngõ hồn hậu những thanh âm. Tôi vùng dậy ra sau giúp nàng như thời đi học. Hai đứa tránh nhìn vào mắt nhau.

Tôi tranh thủ tắm lúc nàng bày biện mọi thứ. Tôi có làm được cái điều cần làm không? Cũng như bao đàn ông khác, tôi có thể ngủ với đàn bà. Nghề phóng viên đi đây đi đó, chuyện qua đường cũng từng, còn Miên, dẫu một lần tả tơi hồn xác, nàng vẫn thiêng liêng, cao khiết trong tôi. Nàng cần tôi, phải chăng chỉ thuần túy một người đàn ông?

Bữa ăn sáng kéo dài. Trò chuyện giúp chúng tôi bình thường rất nhanh. Bất cứ chuyện gì, tôi và nàng đều hào hứng tìm thấy tiếng nói chung…

Lúc nằm chung giường nghỉ trưa tôi dạn dĩ chạm môi vào vùng tóc nàng cẩu thả xõa trên gối. Nàng thoáng mỉm cười ngồi dậy vén về một phía và dòng suối tóc chảy giữa chúng tôi. Hơi thở nàng thật gần. Trống ngực đổ hồi, tôi hụt hơi, run rẩy nắm tay nàng. Tôi nghe cái xao động khẽ khàng của triệu hạt mầm bừng thức. Tôi hôn nàng, nụ hôn của trăm năm công chúa ngủ trong rừng. Tôi nâng niu và điên dại hôn khắp người nàng, này mắt, này môi, này bàn tay, ngón chân… Tôi rúc đầu vào ngực nàng, vào giữa hai đùi nàng như đứa trẻ. Nàng rên lên khe khẽ, cuồng nhiệt đón nhận và dâng tặng.

4.

Nhìn mặt chồng, Ngọc biết linh cảm của mình đã thành sự thật. Cảm giác trống rỗng, rã rời ập đến. Cô hiểu Luận. Nếu không phải là Miên mà bất kỳ người phụ nữ nào khác, cô chẳng lo sợ nhiều. Trước khi cưới nhau hai người có giao kèo ngày nào không còn yêu thương nữa thì nhẹ nhàng chia tay. Luận là người chồng, người cha tốt – cô không nghi ngờ gì. Từ trong vùng nhập nhòa xa tít của ý thức cô biết anh là của Miên, thuộc về Miên. Anh đã không biết điều đó và cô hạnh phúc khi sống với anh. Trớ trêu là cảm nhận này chỉ thực rõ ràng sau mấy năm chung sống. Nếu sớm nhận ra từ cái thời rạo rực say mê chắc cô rồi cũng quyết đến với anh. Cô yêu anh và nghĩ mình hợp với anh hơn. Luận cũng nhiều lần nói là anh hạnh phúc, anh hài lòng về cuộc sống hiện tại. Không phải anh không sâu sắc hay cạn nghĩ, cô biết, đã từ lâu anh kiên quyết quẳng cái chìa khóa vĩnh viễn nhốt kín cái bóng lởn vởn khác trong tim. Cái bóng ấy bây giờ đàng hoàng bước ra từ chính tay cô mở cửa? Không, cô chưa điên. Trong khi anh hồn nhiên sống, cái bóng ấy cứ ám ảnh cô khôn nguôi và lần này cô nghĩ sẽ được giải thoát. Đúng là giải thoát nhưng theo một nghĩa khác….

Mọi thứ cứ như là trong mơ. Mình giờ đã có chồng trong mắt mọi người. Rồi sẽ sinh con. Luận và mình đã rất khó khăn khi vượt qua vách ngăn vô hình – gần 20 năm quan hệ bạn bè bị phá vỡ trong một tình huống lạ lùng. Trong thăm thẳm vùng tối của bầu trời còn một góc nhỏ của hồn mình những đêm không ngủ. Mình đã chờ đợi điều này suốt thời gian ấy, trong vô thức. Có lẽ Luận cũng thế. Đã bảo Luận cố giữ đừng để Ngọc biết, nó chẳng chịu nổi đâu. Không biết rồi sẽ ra sao?

Cô không hỏi và Luận cũng chẳng kể gì thêm ngoài đôi nét về đám cưới. Những ngày tháng sau đó khi đến với Miên anh đều có nói cho cô biết. Anh chăm sóc cô nhiều hơn. Bao lần trước gương, cô sợ hãi ngắm mình. Mày đấy ư, Ngọc? Đâu rồi cô gái hồn nhiên hay nói hay cười? Đâu rồi vẻ rạng rỡ mãn nguyện của người đàn bà hạnh phúc?

Hôm trước về, Luận báo tin tháng sau Miên sinh. Hơn một năm rồi kể từ ngày cưới! Cô lặng lẽ chuẩn bị một số áo quần, tã lót. Và chờ cái ngày Luận nói điều cần nói.

Bao giờ thì Luận sẽ nói lời chia tay? Nàng biết với mình, điều hiển nhiên đó không dễ dàng gì. Hạnh phúc của nàng, lẽ sống của nàng dần hiện vật vã từ cơn nôn kéo dài, những động cựa mơ hồ, những cái đạp lệch cả thành bụng và cơn đau rờ rỡ phút hóa thân diệu kỳ làm mẹ. Nàng ngây ngất ngắm con bú và hiểu rằng hồn xác nàng đã tan ra thành sữa chảy vào đôi môi hoa – thằng chó con háu ăn! Nàng đã có tất cả. Chính thời điểm ý thức được những gì có trong tay, nàng biết nó không còn trọn vẹn nữa. Khi nhận quà Ngọc gởi, nàng thấu nỗi đau của bạn. Và người đàn ông của nàng, mỗi khi nghĩ đến cảnh anh và Ngọc yêu đương, không ít lần những giọt nước mắt cay đắng trào ra gối. Luận yêu nàng. Người con trai trong sáng và hiếu thắng thời trẻ đã đánh mất nàng, giờ tìm lại được nhau thì gương mặt của hạnh phúc là nỗi buồn người đàn ông lương thiện!

Thằng chó con của nàng đã tròn một tuổi. Luận vẫn đi đi về về. Cái hợp đồng miệng vẫn treo lơ lửng trong nàng như một sự giễu cợt. Nàng đau khổ hiểu rằng không thể bảo Luận đừng tới nữa.

5.

Hai người đàn bà đang chờ tôi. Cả hai đều hiểu tôi tường tận. Tôi cũng chờ đợi mình một lần vượt qua sự yếu đuối chính mình. Giá như là việc leo lên vách đá cheo leo hay chạy qua vùng lửa đỏ. Dũng cảm hay hèn nhát, giá như chỉ rạch ròi hai khái niệm đó. Nhưng không thể kéo dài mãi tình trạng lơ lửng này…

Tôi yêu Miên. Tôi đã từng hạnh phúc với Ngọc. Giờ thì nếu có sống hẳn với ai tôi cũng không thể tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Trong tâm hồn chúng tôi đã có những mảnh thủy tinh lóng lánh sắc cạnh. Khái niệm cao thượng chỉ là phiên bản ngụy trá của tình yêu. Chiếm giữ hay nhường nhau cũng đều làm thương tổn, tất cả thương tổn. Nhưng tôi phải nói lời chia tay. Chịu đựng sự mất mát quá sức này còn dễ hơn sự chờ đợi cái điều đáng sợ ấy xảy ra.

Ngay đêm chuẩn bị đám cưới Miên, Ngọc đã có linh cảm chẳng bình yên. Cuốn nhật ký viết chung thời mới ra trường của chúng tôi đã dừng lại từ đám cưới lần ấy, giờ cô viết tiếp. Hơn năm qua cô cứ đều đặn viết. Không còn những cảm nhận hồn nhiên tươi xanh, cô sắc sảo và tàn ác với chính mình. Ngọc ơi, giá như em cứ hồn nhiên, vô tâm một chút thì chuyện của ba chúng ta dễ dàng biết mấy!

Giá như, giá như… tôi mỉm cười chua chát, nếu thế thì nỗi đau đã không có màu sắc!

Read Full Post »

..Buổi trưa nắng , con đường du hành ven biển Nha Trang tuyệt đẹp. Có những cung đường hệt như tranh

.Bình yên và đơn côi

. Đi ngang khu du lịch hoang phế của đại gia Nguyễn Đức Chi dưới chân đèo Rù Rì ,chợt ngẩm nghĩ về những ánh chớp của phù vân  .Mới đại gia ngày nào….giờ…nhất nhật tại tù.

.

Thoáng chốc trong miên man dòng nghĩ suy vụn, đã qua đèo Cổ Mã .

Đoàn ghé thư giãn cafe cà pháo ở Đại Lãnh lấy sức chuẩn bị  vượt đèo Cả .Cả một rừng cờ chuối phất phơ đón đoàn. Qủa thật mình cũng không hiểu nổi ý nghĩa của những lá cờ dị hợm này

. Phú Yên đây rồi

.Đảo Hòn Nưa một địa danh khá nổi tiếng, ranh giới trên biển giữa hai tỉnh Phú và Khánh

.Núi Đá Bia  và những huyền thoại thực thực hư hư về Lê Thánh Tôn đề thơ

Cảng Vũng Rô.  May quá chiến tranh đã lùi xa!

.Cầu Đà Rằng vắt qua Sông Ba

.Buổi chiều bến cá Tuy Hòa khá nhộn nhịp

.Mấy người học trò cũ đã chờ sẵn bên mâm rượu tẩy trần… Nhưng ngồi xe máy lạnh làm gì có bụi ?

Người đang rót bia là anh Phạm Ngọc Phi Tổng biên tập báo Phú Yên .Kế bên, anh Lê Văn Học và anh Nguyễn Văn Ngôn hai hiệu trưởng của hai trường trung học ở Tuy Hòa cũng là hai còm sĩ của xunau.org

.Tuy Hòa đượcxem như thủ phủ của cá ngừ đại dương . Do đó, các món nhậu chủ lực vẫn là cá ngừ mù tạt, cá ngừ hấp và mắt cá ngừ tiềm…Gía một kí cá ngừ ở Tuy Hòa khoảng 250.000. Gia công chế biến chút xíu,xuất qua Nhật những 80 USD

.Nhưng đối với Sáu ,đặc sản  “ngon” nhất của Tuy Hòa vẫn là Trần Huiền Ân. Đến Tuy Hòa mà không nhắm rượu với THA thì đã mất đi 50% thú ăn chơi. Trần Huiền Ân bảo ” rất bất ngờ và hạnh phúc khi đón đoàn”. Anh cũng mong bà con xunau.org thông cảm vì dạo này sức khỏe yêu yếu…nên chậm trể trong recom. Năm nay anh vừa tròn….76

. Những người bạn ở Tuy Hòa thiết tha mời đoàn nghỉ lại Phú Yên một đêm . Nhưng …cuộc vui nào cũng phải tàn. Về nhà thôi.!

 Sáu Nẫu

Read Full Post »

Bến Đỗ

Cuối cùng Nguyên Hạ_Lê NguyễnPhạm Quang Hải  đã cùng chung bến đỗ… khi hai con tàu chung một sân ga. Xứ Nẫu xin giới thiệu tản văn Bến Đỗ và một vài hình ảnh buổi ra mắt bạn bè tại nhà hàng Sông Trăng vào ngày 18/2 vừa qua


Nguyên Hạ_Lê Nguyễn

 
Hình ảnh một chiếc thuyền nhỏ trên bến sông luôn khắc ghi trong tâm tưởng tôi một âm hưởng não nùng và bất tận…Có lẽ tính tôi hay “mít ướt” và nỗi buồn vương vấn trong tâm hồn bé dại ngay từ tuổi lên sáu lên năm….

Ngày đó….là những ngày dài bên căn nhà rộng của nhà ngoại, đứa bé lên năm một mình từng chiều ngồi trước mấy bậc tam cấp trước cổng nhà ngoại, ngóng chờ những chuyến xe buýt đỏ trễ tràng chạy từ hướng Quy nhơn về Bình Định…Những làn bụi mù xộc vào mắt môi đứa bé làm cay sè đôi con mắt ướt…

Những chuyến xe từng chiều đi qua trong ngóng chờ vô vọng, những ngóng trông rồi cũng xuôi dòng thời gian, quên lãng và theo năm tháng vỡ òa khi niềm vui chợt đến khi mỗi lần chuyến xe dừng đỗ.

Niềm vui và sự mong chờ được đáp đền khi hình bóng thân yêu tội nghiệp của người mẹ trở về bên những đứa con thân yêu với tay xách nách mang…những món ăn đã được làm sẵn, những quà bánh rẻ tiền chắt góp sau một tháng dài thắt lưng buột bụng…đem về cho những đứa con thơ niềm vui to lớn sau bao ngày ngóng đợi mỏi mòn…Đó là lý do đứa bé ngày xưa luôn nhắc nhớ về người mẹ mà không nhớ thương cha…

Người cha trong cuộc đời bé thơ của tôi chỉ là những lời kể lại qua miệng mẹ, một hình bóng xa mờ không cho một ngóng đợi, không cho một nhớ nhung từng ngày qua bao tháng năm…

Từng ngày qua hết từng ngày…tôi vẫn từng chiếu …rồi lại từng chiều dõi con mắt ướt về cánh đồng trước mặt, nói cho có vẻ to tát về cánh đồng trong tuổi thơ tôi, thực ra chỉ là mấy đám ruộng trước nhà ngoại mà đã đi sâu vào ký ức bé nhỏ của tuổi thơ tôi xa mờ mà luôn gợi nhớ trong tôi vào những lúc trà dư tửu hậu.

Cánh đồng, con sông và chiếc thuyền nhỏ trên bến sông xưa…luôn trở về trong tâm trí tôi suốt bao tháng năm chìm nổi trong cuộc đời khi mỗi lần nhớ về quê xưa, nhớ về những ngày bé dại, nhớ về thân phận đơn côi của một đứa bé được dưỡng nuôi trên cánh đồng cỏ mọc ,bên dòng sông cạn nước …cát bồi vào mùa nắng hạn.

Hình ảnh người lái đò với khuôn mặt không cười và tấm thân nắng cháy…âm thầm rồi lại âm thầm …gát mái chèo vào mùa nước cạn, thuyền úp trên  bến sông… thơ thẩn đợi nước lên.

Nỗi niềm của đứa bé ngồi bên mấy bậc tam cấp ngóng chờ hình bóng người mẹ thân yêu trở về nhà sau bao ngày dầu dãi …cùng với hình ảnh người chèo đò ngồi đợi cơn mưa tới cho mực nước sông dâng cao, cho chiếc thuyền con lại từng ngày đưa khách sang sông…đã in một vết hằn trong nỗi nhớ suốt cuộc đời tôi…

Những năm tháng …trong cuộc đời đã đi qua…cuộc sống trong tôi vẫn lặng thầm…không chờ không đợi…đến và đi như những con tàu rời sân ga vắng …không khắc khoải chờ, không mộng tưởng chuyện hợp tan…những mạnh mẽ mà cuộc đời đã bồi đắp cho chính tâm tôi như một sự bình thường trước trăm nghìn sự bình thường đã và từng xảy ra trong tôi qua bao dặm mờ …trải dài qua bao năm tháng…không buồn lâu, không khắc cốt ghi tâm với những bãi bôi dâu bể.

Và bây giờ …gần đi hết một kiếp đời dâu bể, những oan khiên oằn vai đã trút bỏ cho thế gian, những hơn thua trang trãi, giành giật với nhân gian., tất cả đều phủi tay, trả về quá khứ, không quen, không nhớ.

Tất cả chỉ là đàng sau lưng và trước mặt chỉ là hư vô…

Tôi chợt biết…
Anh chợt hay….
Chúng ta cần một người đồng hành khi chân chồn , gối mỏi
Tôi chợt nhận ra anh…
Anh chợt nhận ra tôi…
Chúng ta đã cùng chung bến đỗ… khi hai con tàu chung một sân ga.

Chúng ta cùng viết chung câu thơ:

BẾN ĐỖ

Bến cũ thuyền xưa cập bến bồi
Hoàng hôn tắt nắng gió ngàn khơi
Bến sông mòn mỏi -Trăng chờ Nguyệt
Mỏi chân khua_cỡi sóng cõi xa
Hai viên sỏi -biển đời sóng cả
Cuộc thăng trầm -khép lại đôi tay
Xoay vòng quả đất ta lại gặp
Chung bóng từ nay _chia tháng ngày.

Read Full Post »

.Rời Phan Rí Cửa khi mặt trời chưa quá con sào. Qua thị xã Liên Hương đã nhìn thấy những trụ phong điện sừng sửng trong cái nắng của vùng hoang mạc

.

Cam Ranh với những đồi cát chạy dài theo con đường du hành mới mở ven biển. Thảng hoặc những đìa nuôi tôm hiện ra làm cho quãng đường dài bớt trống vắng

.

.Nha Trang quả thật là thiên đường biển đảo

.Cả bọn tấp vào quán cafe Bốn Mùa,một địa danh du lịch khá nổi tiếng

.

Rồi quay về ăn trưa ở nhà anh Từ Sâm một cây bút nổi tiếng của Khánh Hòa

.

.

Đã qua tết khá lâu nhưng hương vị tết vẫn còn quanh mâm cổ dọn vội .Có dưa hành.củ kiệu ,giò thủ ,dưa món và cả bánh chưng xanh, .

.Lại một chầu chén chú chén anh,nhưng đành phải lên đường. Còn những 220km mới đến Quy Nhơn

Ngồi trên xe mở máy tính xách tay thấy những lời còm của bạn bè theo dõi chuyến đi chợt thấy ấm áp vô cùng. Xin trích một bài thơ mì ăn liền của Nị.

NỊ

5 ông đệ tử lưu linh
Đi đâu cũng nhậu linh đình dzui gơ !
Sáng chiều say xỉn lờ đờ
Mới vài ngày đã …cà ngơ …quên đường
5 ông nhìn thấy thiệt ….thương
ĐI qua một chặng là tường trình ngay
Bạn bè tình cảm tràn đầy
Nhậu mà chưa đủ ngất ngây ….chưa dzìa…….

Chúc 5 chàng Xứ Nẫu tiếp tục ….dzui dzui ….dzô …dzô ….

 

 

Bình loạn :Sáu Nẫu

Ảnh: Hạ Uyên

 

 

 

 

Read Full Post »

 Lan Hương

Tôi rất ghét tiếng cười hí hí như ngựa của hắn. Tiếng cười vừa đầy kiêu hãnh vừa không nghiêm túc khiến tên gã Thổ Phỉ đã được tôi xếp vào sổ bìa đen được gạch dưới cẩn thận cùng những lời chú thích đầy ác ý.

Tôi gặp hắn qua Vân, một người bạn rất thân. Hắn vui tính lại thích đọc những bài thơ tình rât hay nên chinh phục được rất nhiều người. Tôi và Vân yêu văn học nghệ thuật nên cũng không ngoại lệ. Nhưng rồi không lâu sau tôi cũng linh cảm được ánh mắt và những bài thơ nồng nàn kia được dành cho ai. Thương bạn và vốn không cảm tình với tiếng cười ngựa hí của hắn, và càng không ưa tính thích chinh phục của gã Thổ Phỉ nên tôi liền cảnh giác ngay người bạn gái của mình:

– Hắn là người hai mặt, đừng nên tin tưởng con người này.

Dường như biết được ý đồ của hai cô bé, lần đầu tiên tên Cô-dắc nghiêm sắc mặt nhìn tôi:

– Anh không làm gì sai cả. Anh chỉ làm những gì con tim mình sai khiến mà thôi.

Vậy đó, tình bạn của chúng tôi vẫn song hành cho đến một ngày khi tiễn Vân lên đường sang nước ngoài, cũng là lúc tôi nghe tin hắn tình nguyện vào quân ngũ. Đến tiễn hắn tôi thật sự bất ngờ trước hành động ngông cuồng này, vì anh đã quá tuổi nghĩa vụ quân sự, lại đang sở hữu một công việc “vàng” tại một cơ quan mà bất cứ ai cũng phải mơ ước.

Tôi bàng hoàng nhìn tên Cô-dắc:

– Anh bỏ tất cả thật sao? Sự nghiệp của anh đang rộng thênh thang …

Đáp lại ánh mắt tròn xoe của cô gái, tên Cô-dắc nheo nheo mắt đọc tặng tôi những vần thơ trước khi lên đường:

Chỉ cần ngón tay đưa lên môi – Ngàn năm nhan sắc ở em rồi – Ngàn năm  trời đất thành thơ nhạc – Cây cỏ chào nhau kể lứa đôi – Chỉ cần chiếc muỗng em trong ly – Là tim anh chết rất nhu mì – Là chàng thi sĩ bay đâu mất – Một chút tình anh lẻn trốn đi…

Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, một người bạn cũ báo tin hắn đã bị loại khỏi quân ngũ, tước quân tịch và bị đuổi về địa phương. Gặp lại nhau anh vẫn như thuở nào, vẫn vóc dáng cao ngạo, ngông nghênh , nhưng bụi đời hơn với mái tóc dài lãng tử. Vác ba lô trên vai anh tiếp tục nheo nheo mắt bỡn cợt ngắm tôi từ xa, không ngăn nổi sự giận dỗi, tôi “lên lớp” tên Cô-dắc ngay tức khắc:

– Anh lúc nào cũng vậy, thích quậy phá và đạp đổ mọi nguyên tắc, luật lệ. Nếu con người sống không theo quy tắc và kỷ luật, thì thế giới sẽ ra sao?

Ánh mắt hắn nhăn lại, nhưng rồi gã Thổ Phỉ cũng dịu dàng nói với cô thiếu nữ:

– Hãy là một cô bé đáng yêu như tuổi của em cho anh nhớ, một chút nào cho anh buốt tim hơn là trở thành một bà già 70 dạy dỗ đời anh. Hãy là một thiên thần chứ đừng trở thành Luxiphe em nhé.

Và hắn đọc:

Em xuất hiện như mặt trời- Xua đi những cơn u ám – Anh đang buồn thiu một hoàng hôn xám – Bỗng đổi màu thành xanh – Từ đó một ngày có ba buổi bình minh – Nắng buổi nào cũng thơm tho mùi mật – Từ đó không còn giới hạn của ngày và đêm – Em đã xoay chiều trái đất – Thì anh chính là một hành tinh buồn bã nhất – Lần đầu tiên biết giá trị nụ cười…

Vậy đó, những bài thơ dành cho ai đó ngày càng nhiều hơn nhưng vốn tính bướng bĩnh lại sẵn có ác cảm với “gã” vì người bạn gái, nên tôi chỉ đáp lại hắn từ xa bằng những nụ cười mỉm chi cùng với những ý tứ tế nhị mà chắc anh có thể hiểu.

Thời gian cứ êm đềm qua đi, cho đến một ngày bạn của hắn thông báo rằng anh vào bộ đội bất ngờ thì khi rời khỏi bộ đội cũng bất ngờ không kém. Cũng chỉ vì bản tính cương trực và sống vì đồng đội , mà anh dám tấn công viên chỉ huy để cứu những người bạn cùng đơn vị, thoát khỏi sự trù dập độc ác của vị sĩ quan cấp trên mình. Hậu quả của hành động liều lĩnh đó là anh bị biệt giam ba tháng ở quân lao, bị tước quân tịch, và may mắn còn được trở lại đời thường để trở thành một nhà thơ bất đắc chí, lang bạt làm thơ cho dân nghèo để chống bất công xã hội.

Một lần nữa gặp lại, tôi ngậm ngùi trước gã Thổ Phỉ ngày nào. Hành trang lên đường với anh giờ chỉ là chiếc ba lô cũ kỹ và chiếc áo đã sờn vai.

Vẫn với dáng đứng ngông nghênh, anh nheo nheo mắt nghịch ngợm “dạy đời” cô em gái:

– Anh chỉ làm những gì lương tâm cho phép. Đến bây giờ anh vẫn không hổ thẹn về những hành động đã qua.

“Gã” phấn khích đọc to:

…Trời sinh anh yêu em – Mà không sinh hộ khẩu – Con chim có chỗ đậu – Con chó có nơi nằm – Anh và em lưu vong – Như người không quốc tịch – Đất nước giàu diện tích – Cho châu chấu cào cào – Nỡ đâu nghèo lý lịch – Với những người yêu nhau

Nhìn anh xốc ba lô lên vai, đôi mắt buồn như nghiêng theo cuộc đời sóng gió in dấu trên gương mặt phong trần, tôi chợt rưng rưng nước mắt:

– Em thật có lỗi với anh.

Tôi chìa ra cuốn sổ bìa đen với cái tên có biệt danh gã Thổ Phỉ, cùng ba dấu gạch đỏ phía dưới nằm chễm chệ ngay trên trang đầu kèm theo những lời chú thích thiếu thiện cảm. Anh liếc qua, cười phá lên, và ghé sát vào tai tôi thì thầm:

– Anh yêu sự khờ dại của em !

Read Full Post »

 

Trần Huiền Ân

Xe đang bon bon trên đường nhựa nóng bỏng, lòng ta bỗng nhẹ xuống khi nhìn thấy từ xa những rặng dừa xanh. Dừa xanh dọc theo bờ biển xanh: Sông Cầu.

Người Pháp chọn Sông Cầu  làm tỉnh lị Phú Yên phải chăng cho hợp với kinh đô Huế? Phải chăng, coi việc đi cai trị Đông Dương là được đi an dưỡng, tắm biển, phơi nắng, thở hít không khí trong lành? Để tạo cho Sông Cầu một bề thế, trong phạm vi nhỏ hẹp này họ đã phóng nhiều con đường ngang dọc, trồng cây, trồng hoa. Sông Cầu có sông, nhưng sông nhỏ quá nên không được để ý đến. Người ta chỉ biết có biển với những bãi thấp, cát mịn. Sông Cầu cũng đáng gọi là một Beau Rivage nhưng cái tên ấy đã bị đàn anh Nha Trang giành mất. Công sứ Phú Yên A. Laborde viết trên tạp chí Đô thành hiếu cổ (BAVH số 4 quý 4/1929) lời vị tiền nhiêm của ông năm 1890: “Sông Cầu là một  trong những cảng đẹp nhất thế giới với sức chứa hàng trăm con tàu. Nó được coi như cảng chính của Trung Kỳ” và đưa ra nhận xét: “Có thể ông Công sứ này hơi cường điệu nhưng phải nhận thấy rằng vịnh lớn này với những đáy từ 5 đến 15m có thể trở thành một cảng an toàn và còn thuận tiện hơn cảng Qui Nhơn nơi mà lối vào ngày càng trở nên khó khăn. Chắc chắn là sau khi hoàn thành  những quốc lộ và đường địa phương đi lại thuận tiện thì Sông Cầu được ưa chuộng hơn Qui Nhơn vì nó thuận tiện hơn trong việc đi đến La Hai, và nhất là Củng Sơn, cánh cửa thông thương với Kon Tum và Đắc Lắc”.

Tỉnh, nơi các quan Nam triều làm việc đóng ở phía tây, trong thành, thâm nghiêm kín cổng cao tường. Bây giờ dinh Tuần vũ, dinh Án sát trơ trọi nền sân, một đoạn tường ngắn, hành cung còn lại mấy trụ biểu đắp hình rồng chầu. Tòa, nơi các quan “bảo hộ” Pháp làm việc ở phía đông với những kiến trúc mới hoàn toàn không để lại dấu vết. Lứa học  trò trường tỉnh hồi ấy, tuy mới lớp nhất đều lớn tuổi, lớn xác, vẫn giữ một chút ngơ ngác nhà quê, đi trên con đường râm mát ngơ ngác nhìn dinh ông Sứ, ông Phó sứ, hàng hoa rực đỏ mùa hè. Cũng từ chút nhà quê ấy, trong mắt họ, con gái Sông Cầu, người đẹp xứ dừa sao mà đoan trang đài các.

Dẫu sao, sau An Thổ và Vũng Lấm, Sông Cầu cũng có hơn 50 năm là tỉnh lị, từ đời Thành Thái đến tháng 8/1945. Cho nên khi nhường địa vị cho Tuy Hòa, Sông Cầu vẫn cố giữ vững tư thế của mình trong nét trang nghiêm đạo mạo. Một chút trầm tư trước biển dâu của một người từng trải. Không như Vũng Lấm, khi nhường địa vị cho Sông Cầu là nhường tất cả.

Bây giờ dáng xưa của Sông Cầu đã chôn vùi theo vàng son quá khứ, nhưng trong xu thế phát triển mới Sông Cầu đang hồi sinh. Nhiều công sở, nhiều nhà cửa được xây dựng, phố xá đông thêm, Sông Cầu thành chật chội hơn, bớt đi vẻ quý phái ngày nào. Bây giờ Sông Cầu không còn loại tương ngon của chùa Thiên Thai đã đi vào ca dao:

Rủ lên Đá Trắng ăn xoài

Muốn ăn tương ngọt Thiên Thai thiếu gì

 

Tuy vậy khi đến Sông Cầu ta vẫn được hưởng không khí mát lành, được nếm nhiều món đặc sản biển và những chiếc bánh “phu thê”  bằng bột múc  ngọt và giòn trong chiếc hộp vuông vức, nhỏ nhắn hai nắp úp lại, có người nghĩ là tượng trưng âm dương kết hợp.

Thật ra tìm trong phạm vi phố phường thì Sông Cầu chỉ có vài nét xinh xinh thôi. Cũng như đầm Ô Loan, cái đẹp của Sông Cầu là cái đẹp tổng thể. Tất cả một màu xanh. Trời xanh. Núi xanh. Biển xanh. Dừa xanh. Mùa hạ nắng xanh. Mùa đông mưa xanh. Cái đẹp ấy phải đứng ở tầm cao xa phóng mắt nhìn xuống. Qua khỏi đèo Gành Đỏ ta đã bắt đầu cảm nhận và tới đỉnh đèo Dốc Găng ta thấy hiện diện đầy đủ sự thanh thoát của Sông Cầu xưa và nay, cũ và mới…

Trần Huiền Ân

Read Full Post »

Tớ thích Tào Tháo

Tạp văn
Hiếu Tân

(Lảm nhảm của một nhà sử học…dỏm và say rượu) Đỗ Quyên *-Hiếu Tân dịch

Chú uống nhiều rồi đấy.

Mặc tao.

Ta khoái Tào Tháo. Tháo đa nghi, tàn ác, cái tàn ác được tăng bội theo mức tăng  quyền lực. Khi chỉ có một thanh gươm trong tay, Tháo ác trong một quy mô hẹp: (7hay8 +1) bảy-tám người nhà Lã Bá Xa cộng với bản thân ông lão. Đọc đến đấy ai chẳng thấy rợn người, lạnh gáy. Khi quyền uy trùm thiên hạ, Tháo (cho/ sai/ ra lệnh – vì lúc này không tự tay cầm gươm) chặt đầu nhiều dòng họ, giết một lúc hàng vạn người tay không tấc sắt (lưu ý, chữ người không quan trọng bằng chữ vạn– hắn giết những con số). Người đọc thản nhiên, ai xót thương những con số, vạn hay triệu? Tháo ác, chân thành và hồn nhiên trong cái ác của hắn, thà ta phụ người không để người phụ ta, và như vậy, hắn không đểu. Không như các bạo chúa cận hiện đại ác và đểu, chân thành và hồn nhiên trong cái đểu của mình. Cái đểu ở quy mô không vừa, giết vài vạn rồi, hồn hậu nâng ly nhận lời chúc tụng cứu nhân độ thế. Cứu tinh không giết ai, chúng mày giết nhau tao đứng tao xem, hảo[1]. Tháo có những nét rất người, (chữ gọi rằng ‘nhân bản’). nhưng hãy khoan, đểu cũng ‘người’ đấy chứ, sư tử hùm beo cho sói rắn độc …đâu có biết đểu là gì. Đó là đặc sản, là độc quyền của loài người[2], loài có trí khôn.

Thôi chú đừng uống nữa.

Mày không muốn nghe thì vào đi ngủ.

Ta khoái Tháo. Khi một mình một dao vào tận giường nằm đâm Đổng Trác, chàng là một trang hiệp sĩ, tuy hành động là khủng bố, nhưng lòng dạ trong sáng, động cơ cao đẹp, chí khí hào hùng. Ta khoái Tháo chính ở chỗ chàng muốn cướp ngôi nhà Hán, tẩy trừ cho thiên hạ một triều đại nhung nhúc những hoạn quan với vua hèn tôi bại. Chàng như con sói – vệ sinh viên của núi rừng. Tất nhiên động cơ là tham vọng cá nhân, nếu không tham vọng, cái này mới lạ à. Nhưng tham vọng mà không dấu giếm tham vọng là còn chưa biết đểu.

Ta vẫn bảo, trong Tam Quốc, người đáng mặt làm vua chỉ một mình Tào Tháo. Khổng Minh tài ba hơn, thông tuệ hơn, hiền minh hơn Tháo nhiều. Nhưng Khổng Minh đâu có muốn làm vua, Khổng Minh khác nào Khổng Tử, suốt đời chỉ muốn làm tôi, và đã làm một người tôi kiểu mẫu, hết phò Lưu Bị thì phò Lưu Thiện. Vì Khổng Minh biết được mệnh trời, và mệnh trời đã chỉ định Khổng Minh làm tôi. Thôi không nói nữa.

Tháo là vua sáng nghiệp. Nên nhớ Tào Phi lên làm vua vì có bố là Tào Tháo, còn Tào Tháo xuất thân từ hiếu liêm, hai bàn tay trắng (chỉ cầm dao) nhưng người tài trong thiên hạ đổ về theo Tháo. Ừ thì Tháo có làm vua không tao không nhớ lắm, nhưng Tháo đã kết thúc một triều đại và mở ra một triều đại mới. Sau này chết đi Tháo nhường ngôi cho Tần Thủy Hoàng.

Hà hà. Chú bảo chú không say…

Tao bảo tao không say hồi nào?

Chú nhớ sai cả lịch sử

Thế nãy giờ mầy tưởng tao luận đàm lịch sử hả? Tao biết cóc gì về lịch sử. Đây tao nói là nói về..

Gì hả chú?

Chân lý lịch sử.

Chú chứng minh cho con xem

Tau chứng minh cho mầy xem. Tào Tháo sinh ra là con thường dân. Viên ngoại. Thường thường bậc trung. Tần Thủy Hoàng mới đẻ ra là con vua rồi. Lớn lên, dĩ nhiên gã được nhường ngôi, gã nhất thống cả thiên hạ, gã thích/tưởng/muốn sống muôn năm, làm vua vạn thuở. Tất nhiên, khi chết gã cũng vẫn đang là vua, nhưng nếu trời chiều theo ý gã, thì gã phải làm vua đến ..thế kỷ hăm mốt. Về khoản tàn ác thì gã cũng có chút tiếng tăm, hoang dâm vô độ thì cũng chẳng kém ai, cũng lưu danh hậu thế. Người ta bảo cũng vì thế mà sinh ra Trần Thiệp Ngô Quảng, Lưu Bang, Hạng Vũ v.v..Cái này chưa lấy gì làm chắc. Nhưng khi chết gã vẫn đang làm vua. Ngay cả chuyện đó cũng không ngăn được người đời đái lên mộ gã.

Nhưng cháu có thấy ai đái đâu?

Tất nhiên trên thực tế thì có thể không. Nhưng người ta đái trong văn chương ấy chứ. Như thế còn kinh hơn, khai lừng đến cả ngàn năm.

Vậy chắc ông ấy phải nhường ngôi cho ai? Cao Tổ chăng? Hay là Thành Tổ?

Dốt! Gã nhường ngôi cho.. để xem nào..đúng rồi, Trụ Vương!

Trời! Chú đợi con một lát, chú làm đầu con rối bung lên rồi, chú làm lộn hết cả dòng thời gian.

Thời gian à? Chỉ thời gian đâu có làm nên lịch sử. Nhưng Trụ Vương này mới thật hậu sinh khả úy. Tào Tháo tàn ác một cách hồn nhiên, say rượu đâm chết người ta rồi tỉnh ra lại khóc hu hu. Tần Thủy Hoàng tàn ác một cách vô tư, để dấu chỗ chôn cái xác gã cho đời sau người ta khỏi đái vào, gã chôn sống cả vạn người xây mộ. Tất nhiên những hành động ấy đã được nhiều người xưng tụng. Còn Trụ vương thì giết người một cách đam mê, nâng giết người lên tầm nghệ thuật để thưởng thức: nhấm nháp lá gan của Tỷ Can hay ngửi mùi da thịt người cháy xèo xèo trên bào lạc khi ngồi ngự tửu cùng mỹ nhân.

Chính vì vậy mà Trụ diệt vong phải không chú?

Ai bảo mày thế?

Chú bảo sao cơ ạ

Tao bảo mày: Trụ Vương vẫn sống!

Hiếu Tân dịch 110809 (trong lúc say rượu)


[1] Cuộc tàn sát văn hóa quy mô nhất trong lịch sự loài người, (nhưng nếu dùng ngôn ngữ của lịch sử thì hai chữ ‘tàn sát’ phải đổi lại: ‘cách mạng’!)

[2]  Tuy nhiên, lịch sử tử thời đại đồ đá, đồ đồng, đồ sắt, đồ nhôm đến… đồ đểu, vẫn chưa được các nhà nghiên cứu quan tâm đúng mức. Tiếc thay!

Hiếu Tân

Read Full Post »

“Lắc Kiu” Xunau.

Thuận Nghĩa

 
Trong một lần gặp mặt của bà con xunau.org tại quán quen thuột 1B ở Phú Nhuận, cô MT, “người đẹp Bình Dương”, từ đầu bàn đối diện tiến lại bên tôi. Tay cầm ly bia lớn, miệng cười thách đố, hất hàm bảo tôi: ” Mời già làng lắc kiu…”. Tôi ngớ ra vì hai tiếng “lắc kiu” lần đầu trong đời được nghe, dầu không cần thông minh lắm tôi cũng biết cô em mời tôi “dô”. Dô thì dô. Tôi nâng ly cùng người đẹp nốc cạn “chăm phần chăm”. Tôi phải nín thở uống nhưng phải hai hơi mới cạn ly, trong khi cô em chỉ một hơi là dứt điểm trước tôi. Với nụ cười của người chiến thắng, cô em lắc ly bia. Những cục đá trong ly chạm vào thành ly kêu rổn rảng. Tôi “ngộ ra” hai tiếng lắc kiu, phải không còn chút bia nào trong ly thì mấy cục đá mới có thể chạm vào thành ly và va nhau rổn rảng. Tôi bắt chước lắc ly của tôi, tiếng kêu nhỏ xíu vì cục nước đá nhỏ xíu, nhìn kỹ viên đá trong ly của MT rất bự. Té ra, cô bé ăn gian, đá nhiều choán hết chỗ nên chỉ còn vài ngụm bia. Tôi cũng vui lòng vì học được hai tiếng “lắc kiu”.
Điều tôi ngạc nhiên là cô nàng nhặt đâu được hai từ “lắc kiu” đầy âm thanh, đầy hình tượng và mới mẻ đối với tôi. Từ hôm đó, tôi cho vào kho đồ cổ mấy từ cạn ly, “kan pay” (Nhật), prost (Đức), cheer (Mỹ),…và cả “chăm phần chăm” cũ mèm. Chỉ có “lắc kiu”, nghe âm hưởng tiếng Anh – lakiu forever. Cũng nên nói cho rõ với phe ta, MT không phải là dân nhậu mà là một nhà nghiên cứu xã hội học, thường trao đổi với tôi về tạp chí Bách Khoa xuất bản ở Sài Gòn trước đây. Có lẽ, sau nầy cô sẽ nghiên cứu đề tài “lắc kiu” không chừng, nói nghiêm túc là văn hóa lackiu.
Uống rượu là đề tài xưa nay rất phổ biến, không chỉ giới văn nghệ sỹ, thượng lưu trí thức mà giới dân giã như tôi lúc nào cũng có thể tán dóc về rượu, bia vì trong đời đã trải qua hằng trăm trận nhậu trên “bốn vùng chiến thuật”, từ núi rừng đến đồng bằng, từ nông thôn ra thành thị, từ trong nước ra tửu trường quốc tế. Thuở sinh viên uống xá xị pha đế Bình Đông – “ai đong nấy uống”. Thuở chiến tranh, bốn thằng đi mua rượu, bị phục kích chết hai thằng, hai thằng sống sót chạy về mà can rượu không đổ giọt nào. Tôi cũng có dịp dự lễ hội bia Đức Oktoberfest mấy lần nay vẫn còn giữ làm kỷ niệm mấy vại bia tổ chảng. Khoe mẻ một chút, xin bà con đừng quở khoác lác. Thật ra, tửu lượng của tôi vẫn bị liệt vào hạng “thằn lằn uống nước cúng”.
Về rượu bia, Việt Nam tuy có tiến bộ vượt bậc nhưng vẫn thuộc diện đang phát triển, so với Đức sản lượng chỉ bằng 1/6 và Đại Hàn:1/2. Sản lượng năm 2005: 1,53 tỷ lít, 2010: 3,5 tỷ lít – tăng 15%.
Chia đều đầu người 28 l/người/năm (2010) trong khi dân Đức: 156l/người/năm. Tính đến 2010, VN đầu tư 31.809 tỷ VND, trong đó hai tổng công ty bia Sài Gòn và Hà Nội chiếm 50%, phần còn lại chia đều cho cac thương hiệu bia trăm hoa đua nởi nhà nhà làm bia của các tỉnh. Người ta ước tính, dân ta xài 20 nghìn tỷ Đồng cho bia bọt mỗi năm. Hẳn “phe ta” cũng góp phần chút chút cho thuế tiêu thụ đặc biệt về rượu bia.
Thế nhưng, một thành tích không ai ngờ tới, dân Viêt nam nốc Heineken và Tiger đứng thứ ba châu Á sau Nhật và Trung Quốc, và triển vọng lên number 1 năm 2015. Theo các ông chủ nhà hàng, bia Heineken được khách hàng ưa dùng vì không nặng “đô”, hàng ngoại nhưng không quá đắc, uống “êm” và nhờ vậy dân nhậu có thể uống nhiều giúp cho nhà hàng “bán chạy”. Ok, happy and happy.
 Trởlại chuyện lắc kiu. Rượu luôn gắn mỹ nhân. Người Hoa gọi là “hoa tửu” – không phải rượu hoa như rượu nếp, rượu nho mà “hoa” ở đây là phụ nữ. Và người viết đã tập hợp được một số “tối tác” về bia+hoa, mời đọc cho vui:
TIGER = Tình Yêu Giết Em Rồi (tậu!)
SAN MIGUEL:  Sao Anh Nhớ Mà Ít Ghé Uống, Em Lo  ( xạo ghê)
CARLSBERG: Cho Anh Ráng Lấy Sức Bế Em Ra…Giếng ( khổ)
HEINEKEN:  Hôn Em Ít Nên Em Khèo Em Nhéo ( chít)
(đọc ngược:)   Nếu Em Khôn Em Nằm Im Em H…. ( ghê)
SAIGON       : Số Anh Yêu…Gái Ở Nhà         (tốt)
Các bạn có thể “tối tác” theo cách của bạn. Còn tôi, xin mần bốn câu tứ tuyệt như vầy
TIGER:  Tình Iu Gọi Em Rồi
               Rồi Em Gấp Iu Thôi
               Tình Í Gởi  Em Rốt (hết)
               Rồi Em Gắng Iu Tôi.
Mời Vinh Rùa, Thiên Bồng, Nobita và các “thợ thơ” khác “quạ” cho xôm tụ.

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »