Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

T r ư a v ắ n g

Bùi Thanh Tuấn

.

Hôm nay cao nguyên lạnh

Trưa không thấy mặt người

Những nhánh cây khổ hạnh

Buồn gì, sao hổ ngươi?

.

Ngỡ như ngày sắp tối

Lũ chim không kịp về

Như đời ta hấp hối

Vẫn chưa hết si mê

.

Ngỡ như tình chớm nở

Mọc trên tháng năm dài

Ngã ba đường hiu quạnh

Biết còn ai, còn ai…?

.

Trưa nay cao nguyên lạnh

Nhớ bước chân thềm nhà

Đã lâu rồi im vắng

Trên tháng ngày đã qua…

.

Trưa nay và sau nữa

Sẽ còn ai nhớ mình

Hát lên đi, hạnh phúc

Cho một lần tái sinh!

.

Ngày sẽ trôi vào tối

Tình xưa không trở về

Dẫu ngàn lần hấp hối

Cũng có hết hoang mê(?)

.

Trưa nay phố núi khóc

Mặt bệt những sợi buồn

Làm sao dỗ dành được

Nỗi buồn lẫn vào sương…

.

B’Lao ngày… tháng… năm…

Có thể là tác phẩm nghệ thuật về hoa

Read Full Post »

Ngồi nghe mùa trở lại

Mộc Miên

.

Ngồi nghe mùa trở lại

Bấc đậu trên tóc người

Phố se lòng phố nọ

Buồn đi chơi đâu rồi

.

Lòng không quên không nhớ

Thánh giá bên lề đường

Bụi bám đầy tượng Chúa

Lời nguyện cầu vô phương

.

Ngồi nghe mùa trở lại

Mươi năm còn ngón không

Cà phê thơm khói thuốc

Bàn bên dài ghế không

.

Ngồi không quên không nhớ

Buồn vui bay phương nào

Có lần ta với phố

Ngồi nghe đời nao nao

.

Lòng hiu hiu chỉ vậy

Thánh giá treo góc đời

Trong mắt người sám hối

Qua chưa lần chia phôi

Read Full Post »

Và trong muôn nẻo

.Nguyễn Thị Phụng

.

Thể như gió thở trên đồng bãi

Chỉ cội mai già vẫn điềm nhiên

Chờ nắng ấm lên xuân lại đến

Rắc vàng lối cũ… những thân quen

.

Và trong muôn nẻo dường như đã

Rong ruổi trời mây đến tận cùng

Bao cuộc tương phùng đâu dễ có

Hề trăm năm ấy biết còn không

.

Bên cội mai già vừa hé nụ

Nghe trong gió thở ngút ngàn đông

Bãi bờ sông nước còn thao thức

Muôn nẻo đường xuân phải ướm lòng…

Read Full Post »

Chùm lục bát đêm

Võ Miên Trường

.

1- ĐÊM KHÔNG.

Bao nhiêu khắc đủ tròn đêm

Bao nhiêu thương nhớ ủ mềm nỗi không

Hình như mùa vẫn chưa đông

Trăng còn say khướt rằm thong thả về…

2- ĐÊM ĐAU.

Về treo nỗi nhớ lên cao

Giấu khao khát mộng đêm cào cấu đau

Bàn tay níu phía không nhau

Cơn mê hoang đã thấm nhàu môi ngoan…

3- VẾT ĐÊM.

Vết đêm trong ngực đàn bà

Vẽ loang lổ

những xót xa cuống cuồng

Dám mơ không? sợ khôn lường

Chưa dừng

đâu phía cuối đường – mốt mai…

4- ĐÊM HUYỀN VI.

Cạn nhau say đã say chưa?

Đêm huyền vi

lắm xếp vừa vặn nhau

Cạn rằm trăng khuất thực đau

Em – bình nguyên

phủ nhiệm mầu vào xanh…

5- ĐÊM ƠI.

Mai về trang trải ít nhiều

Góp

thêm phần lãi chắt chiu đủ rằm

Đêm ơi nhẹ tính phần trăm

Cho tôi đáo hạn về

chăm chút mình…

Read Full Post »

Năm mới – tình yêu tôi

Từ Hoài Tấn

.

Khi thức dậy vào ban mai

Trong ánh sáng đầu tiên của ngày qua cửa sổ

Chợt nghe năm mới tới

Cảm giác khác lạ sự khởi đầu của một cuộc sống cũ

“queo thì sẽ thẳng ra, trũng thì sẽ đầy, cũ nát thì sẽ mới, ít sẽ được thêm” [3, tr. 196] Lão Tử Đạo Đức Kinh

Năm tàn rồi năm mới

Sự vật trên thế gian này theo dòng vận động ấy

.

Nhưng năm mới vừa tới

Một điều gì đã thay đổi

Bởi tình yêu

Và nàng

Không theo dòng chuyển động

Tình yêu nàng vẫn là sự tuyệt diệu ở đỉnh cao của cuộc sống

Và là cái đẹp bất diệt

.

Năm mới

Gởi mối tình ngọt ngào này

Cùng với đất trời mênh mang

Cùng với những ban mai thức dậy

Ngày luôn mới với nàng – tình yêu tôi

Read Full Post »

Nguyễn Một

Tạ lỗi cùng hiền thê

.

Làm sao cho em về thăm ngoại!

Ước mơ của em nghe đơn giản quá chừng

Anh dừng bước sau nữa đời phiêu dạt

Quê ngoại em anh chưa đến một lần

Có những buổi trưa hè rộn rã tiếng ve

Em bâng quơ dõi mắt buồn ra ngõ

Anh biết em nhớ về quê ngoại

Dừa Bồng Sơn mỗi ngày một lớn

Ngoại già thêm tóc bạc lưng còng

Em sinh ra giữa rừng dừa quê ngoại

Chiếc aó sơ sinh mẹ giữ mãi tận bây giờ

Ruộng đồng khô bến bờ hiu quạnh

Bom đạn vô tình tàn phá quê hương

Trên giường sanh mẹ không ngủ được.

Lo sợ em thức giấc nửa chừng

Ngoại ôm em âu yếm dỗ dành

Cả đoạn đời xưa buồn hiu quạnh

Chợt hiện về buốt lạnh hồn anh

Suốt chiều dài của cuộc chiến tr.a.n.h qua bao mùa lúa trổ

Đàn chim nhỏ tránh đông đã bao lần về tổ

Vài tấm tranh hư sơ sài che tạm

Ngoại không đành dứt ruột xa quê

Rồi cuộc chiến đi qua

Vết thương ở lại

Trái gió trở trời ngoại chẳng dám thở than

Để các con bình thản vào đời

Tuổi bảy mươi!

Gần đất xa trời ngoại vẫn nhớ cháu xa

Em khôn lớn và yêu anh rất thật

Đám cưới nghèo

Không có nỗi chiếc xe hoa

Gần một ngàn cây số đâu phải là ngắn ngủi

Mấy trái dừa khô vài lít nếp đầu mùa

Ngoại gồng gánh mừng em thành gia thất

Anh đâu thể dửng dưng trước tấm chân tình mộc mạc

Giữa cuộc đời đen bạc đổi thay

Nhưng anh chẳng biết làm sao hơn

Chìu ý em dù chỉ một lần

Khi cuộc đời còn lận đận áo cơm

Tiền đâu mua vé

Để mỗi trưa hè em hát ru con

Ầu ơ ví dầu

Lời ru âm điệu nát nhàu

Như muôn giọt lệ thấm vào lòng nhau

“Chiều chiều ra đứng ngõ sau

Nhìn về quê ngoại ruột đau chín chiều”

Read Full Post »

Tháng Chạp

Vũ Hồng ( Bến Tre )

.

Tháng Chạp sương buông chiều xóm nhỏ

Ven đồng hiu hắt tím hoa mua

Tháng Chạp sương mù giăng lối ngõ

Nhà người đâu vắng, vắng người xưa

.

Tìm ai chân mây, buồn đôi mắt

Tìm ai bên sông, sầu tóc mai

Tôi về đứng hót trong mùa gặt

Hôn chùm rạ khô trên đôi tay

.

Một ngày người đi lời không nói

Cây sầu đâu ngân tiếng gió dài

Em sẽ đưa con về quê nội

Quê nội con em? – Tôi nào hay

.

Chẳng lẽ trút buồn ngày tháng Chạp

Tôi van tôi xin lỗi thời gian

Chẳng lẽ trút sầu ngày không gặp

Tôi đưa tôi đi suốt đoạn đường.

V.H

Read Full Post »

Cái xó tình yêu

Đào Hiếu.

*

Không là tổ chim, không là máng cỏ

Anh với em ngủ trong một cái xó

Như hang thỏ rừng

Như cái bọng cây

Mùa Đông sắp về, trời thấp đầy mây

.

Chúng ta nghèo như loài thú hoang dã

Những cọng rơm khô và những chiếc lá

Gia tài đơn sơ: những hạt dẻ tròn

Những quả dâu rừng đỏ như môi hôn

.

Cái xó tình yêu ở giữa thinh không

Chỉ có rừng biết, đời không ai biết

Cái xó rong rêu âm thầm cách biệt

Mà ta nhớ nhung như một Thiên Đường

.

Cái xó ấy hồn nhiên như cỏ lá

Tuy hoang sơ mà lộng lẫy cung đình

Dẫu đi kiếm cùng trời cuối ngả

Chẳng tìm đâu ra cái xó xinh xinh

.

Cái xó tình yêu nằm ngoài thời gian

Nên nhật nguyệt tìm hoài không thấy

Anh đem cỏ, xanh non và lộng lẫy

Trải cho em nằm ngủ giữa hoa vàng.

.

Anh, thiền sư ngồi ngắm nghía dung nhan

Trong mê muội, chợt thấy mình là Phật

Không kinh kệ nên vỗ tay mà hát

Khúc đồng dao như đứa trẻ lên mười

.

Em nằm mơ, thấy hoa mọc trên trời

Anh thì thấy hoa nằm dưới đất

Trong ngưng đọng thời gian ngây ngất

Anh quên anh và quên cả đất trời

.

Chỉ còn em trong cái xó tuyệt vời

Phút im lặng, hóa thân thành đá

Anh với em và bạt ngàn cây lá

Cùng thiên thu đọng lại giữa Vô Cùng

Read Full Post »

Hồn thơ

Lệ Thu

.

Đừng hỏi tuổi

Ta không có tuổi

Ta là dòng sông tâm tưởng bốn mùa

Ta là ngọn gió mát lành có khi là cơn bão

Ta là sa mạc cỗi cằn từng phụ bạc cơn mưa!

Đừng hỏi tình yêu

Ta không biết đếm

Yêu đến tận cùng con sóng vỗ mùa không

Có ánh trăng vàng ôm ấp cả mùa đông

Có ngọn tháp cô đơn nơi cuối làng một đời không biết khóc

Đừng hỏi niềm đau

Ta là giọt sương muốn cánh đồng kia hạnh phúc

Ta cũng lại là tia nắng tự mình thiêu đốt giấc mơ xưa

Ta đến ta đi bất chợt mơ hồ

Lấp lánh yêu thương, dại khờ, minh triết…

Cùng những ngôi sao trên bầu trời và những bông hoa dịu dàng tinh khiết

Ta ẩn nấp giữa ngôn từ

Và hiển hiện ở muôn nơi

Thấp thoáng đôi khi thân phận một con người.

Read Full Post »

Mộc Miên

.

Thức dậy đi nào, Mộc Miên ơi

Gỗ đã ngủ say mấy kiếp rồi

Ta về thắp nến bừng đêm dậy

Nguyệt thực mắt người sao chưa nguôi

.

Thức dậy đi nào, Mộc Miên ơi

Lòng em hoang dã đã lâu rồi

Ta nghe tiếng thét sâu rừng rậm

Em tìm chi lạc cả kiếp người

.

Bóng dáng trà mi trôi đi đâu

Hồn em xơ xác những thương sầu

Ta nghe như biển chờ sông vậy

Những bão giông đời đang gọi nhau

Ta thấy lòng em như mộ không

Trống hết tháng năm những mặn nồng

Đêm trầm tư khóc từng bia cũ

Mấy dấu tình đau đang quấn nhau

.

Ta ngửa lòng đây cho em xem

Những dấu tơ vương rất dịu hiền

Chân thực trong dòng da máu huyết

Chảy đến kiệt cùng để nhớ em

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »