nguyễn đăng trình
hơn bốn mươi xuân chưa về tết tuy hòa!
dẫu không ít lần ngang qua miền kỷ niệm
[hồi 60 bỏ quảng vào tạm cư]
chẳng phải không còn người thân quen nào
chẳng phải sợ những tia nhìn phụ rẫy…
giả dụ bạn bè dồi dạt hết
tôi cũng vẫn còn nguyên núi nhạn sông đà
còn con đường trần hưng đạo
từ công viên diên hồng dài ra tới biển
và dăm bảy nụ tình hôi sữa
những năm đầu mùa trung học
không dễ nguôi quên…
trên những chuyến xe khuya
ngược xuôi qua phố tháp đang giêng
nghe mùa xuân rưng rưng từng ngấn nhớ
tôi muốn tan tôi xuống phố tuy hòa
hôn lên từng vuông ký ức
lặng thầm xanh màu đôi lứa xưa xa
những ấn – nga – liễu – tùng… hàng xóm
những vân – loan – đào – đồng – oanh – hảo… chung trường
những ngọc – mai – đường… [chị] hơn vài ba lớp
giờ biển rừng… tươi héo… về đâu?!…
hoặc sẽ hoặc không gặp lại các em
bằng cách nào trái tim cũng run lên thăn thắt
nỗi đau của loài chim phiêu trú
cuối mùa thiên di mất dấu cánh rừng về…
phân vân… phân vân và phân vân
gần nửa đời mười phương rong rảo
tôi vẫn là tôi trăm phần trăm lỗi với tuy hòa
chỉ vì quá đỗi yêu thương
chỉ vì rất mực nâng niu
mà đâm ra sợ mất
miền thiên đường rất thật
dưới vòm trời trăng mật bốn mùa thơ…

Bài thơ của nđt thật sự làm mình xúc động, nhớ đến Bài Hát ” Anh Còn Nợ Em ” do Anh Bằng phổ nhạc từ bài thơ của một nhà thơ trẻ quê Phú Yên ( mình không biết tên ). Nhờ DJ xunau cho bà con nghe bài hát này đi! Hihihihi! Cám ơn nhiều!
Anh còn nợ em
Công viên ghế đá
Công viên ghế đá
Lá đổ chiều êm
Anh còn nợ em
Dòng xưa bến cũ
Dòng xưa bến cũ
Con sông êm đềm
Anh còn nợ em
Chim về núi nhạn
Trời mờ mưa đêm
Trời mờ mưa đêm
Anh còn nợ em
nụ hôn vội vàng
nụ hôn vội vàng
Nắng chói qua rèm
Anh còn nợ em
Con tim bối rối
Con tim bối rối
Anh còn nợ em
Và còn nợ em
Cuộc tình đã lỡ
Cuộc tình đã lỡ
Anh còn nợ em
Ông Trình đang “Đăng Trình” ở đâu mà không về “rì còm” cho anh em vậy ta? Đầu năm mà uống “nước đường” hai câu này ngọt thiệt:
miền thiên đường rất thật
dưới vòm trời trăng mật bốn mùa thơ…
( đừng để phải thêm tạ lỗi với…Sài Gòn nha!)
Không thể về thăm Tuy Hòa, nhưng trong tim nhà thơ luôn có hình ảnh của Tuy Hòa. Một cách tạ lỗi thật là…thơ.
Bài thơ viết về Tuy Hòa hay quá
Biết “có lẫu” mà hổng mua dzé dzìa ”tạ tậu”… gấp gấp !Bộ sợ Phú Yên xuân níu … khó dzìa , còn ngần ngại sao Anh ?
Tuy còn những chỗ cần bàn về qui tắc viết hoa,nhưng đây vẫn là một bài thơ nhiều ý hay
“nỗi đau của loài chim phiêu trú
cuối mùa thiên di mất dấu cánh rừng về…”
Rùng mình khi đọc hai câu thơ này!
Chào anh NĐT xuân mới!Tuy Hòa trong thơ anh ăm ắp những kỷ niệm dễ thương ,dzẫy mà hổng dzìa -tạ lỗi chỉ bài này chưa đủ đâu nha anh!(Cho PLH gửi lời thăm chị Cổ Tích mí nghen!)
thôi cũng được, người ăn năn tạ lỗi
tuy hòa em tha thứ nguyendangtrinh !
lần sau đi qua nhớ ghé nha mình
em sẽ đợi và luôn luôn em vẫn đợi… (hehehe)
TuyHoa qua tho anh NDT dep va lang man qua
Chào anh Nguyễn Đăng Trình, chúc vui khỏe.
“….ngược xuôi qua phố tháp đang giêng
nghe mùa xuân rưng rưng từng ngấn nhớ
tôi muốn tan tôi xuống phố tuy hòa
hôn lên từng vuông ký ức…”
Thời gian thì đi qua nhưng kỷ niệm thì bao giờ cũng ở lại với mình . Dường như những cảm xúc không bao giờ chết đi khi kỷ niệm ùa về .
Chúc anh Nguyendangtrinh còn nguyên mùa Xuân để tiếp tục làm thơ tạ lỗi với Tuy Hoà .
Tho hay
Tôi mới đọc thơ Cao Quảng Văn posted sáng nay. “Nhà thơ, anh đứng ở đâu?”, nhiều người đã từng đặt câu hỏi đó, tuy vậy nó vẫn mang tính thời sự, bây giờ và cả mai sau.
Tôi đang đọc nguyễn đăng trình sao lại nhắc Cao Quảng Văn? Bởi tôi tìm thấy câu trả lời từ bài thơ của nđt cho câu hỏi của Cao hiền hữu.
Chỗ đứng của nhà thơ không ở đâu khác mà ngay TRONG TRÁI TIM MÌNH, trái tim đau đời thương người, trái tim đau đáu cho một vùng đất cụ thể như Tuy Hòa, cho những con người cụ thể như những bạn học năm xưa.
Trên hết và tột cùng; Một trái tim yêu thương và chân thật.
Thơ gì mà không viết hoa ?
Có lẽ nhà thơ đang thử nghiệm một trật tự chính tả mới sao ?
Chào anh ”Nguyễn Đăng Trình!”..Bài thơ thấm đẫm sự buồn tiếc!!![Nuối tiếc hồn còn tiếc nuối!Lòng…thời gian vẫn cứ tới… tới lui…/Cuộc đời…cuộn xoáy …nổi trôi../Hồn đau muốn níu vòm trời thơ trăng!!!/Mất còn…còn mất….mơ màng…/Thiên đàng hai nẻo trần gian..cõi trời!..]Thơ buốn quá!