|
Ngô Quang Dũng
Phải chi lúc ấy em ừ
Bây chừ anh khỏi ngồi thừ nghĩ suy
| Ba mươi năm rồi, nhưng thỉnh thoảng hình bóng cô ấy vẫn xuất hiện lại trong tôi. Giá như ngày ấy tôi biết chờ, biết đợi …. thì có lẽ vợ tôi bây giờ sẽ là cô ấy rồi.Thời gian trôi qua nhanh quá. |
Nhớ ngày ấy, cậu tôi về quê thấy tôi buồn vì công việc bế tắc nên rủ tôi ra Huế chơi cho vui, ừ đi thì đi. Đi cho biết mưa Huế và nếm cái lạnh buốt xương. Mưa dai dẳng, tầm tã, đầm đìa, và thâm trầm như gái Huế. Chị T.ở Sịa về thấy tôi buồn nên rủ tôi đi chơi. Hai chị em cùng tuổi, sở thích hơi giống nhau nên cũng rất thân.Chị đi dạy ở Sịa cách Huế khoảng 30km, tuần nào chị cũng về. Chị rất thích hát nhưng hát dở, tôi thì hát nghe cũng được, chính vì vậy có một sự thỏa thuận ngầm đã đặt ra. Mỗi lần chị T về là tôi ôm đống đồ đã mặc cả tuần ra cho chị giặt còn tôi thì ôm đàn ngồi hát. Khi còn ở Qui nhơn tôi vẫn hay hát nhạc Phạm Duy nhưng khi ra Huế tôi lại hay hát nhạc Trịnh công Sơn vì mấychị họ của tôi đều thích nhạc Trịnh, và hình như mấycô gái Huế đều có chung sở thích đó thì phải.
V.dạy trường sát vách nhà cậu tôi, hiền và dễ thương. Lý do tôi quen V. cũng thật ngộ. Lúc đó, thời buổi bao cấp cuộc sống đầy rẫy những khó khăn mà nhất là giáo viên, nhiều khi hai ba năm mới mua được một chiếc lốp hay chiếc ruột xe đạp, nên chiếc ruột phải vá đi vá lại nhiều lần đến nổi không còn chỗ để vá nữa. Nhà cậu tôi sát trường lại có chiếc bơm tốt thành thử lúc tan trường chiếc bơm bị trưng dụng nhiều nhất, trưa nào cô ấy cũng ghé qua để bơm xe. Tôi lại hay hát nghêu ngao, mấy bà chị họ theo trêu, thằng ni chắc mê cô mô rồi nên hát càng ngày càng mùi, trường bên mấy cô giáo chưa chồng nhiều lắm, thích đứa mô tau làm mối cho, tau thích ăn đầu heo thôi ! |
|
|
V. không đẹp nhưng rất hiền, mỗi lần gặp cô rất dè dặt trong giao tiếp nên tôi cũng không có dịp để nói chuyện nhiều. Những đêm không ngủ được vì lạnh tôi thường nghĩ tới cô ấy, thấy bâng khuâng trong lòng lắm. Giỗ mệ ngoại tôi về mấy ngày, gặp lại bà con dưới quê rất vui nhưng sao trong lòng vẫn thấy nôn nao, cồn cào một nỗi nhớ. Ngay hôm sau tôi lên lại Huế nhưng trúng ngày chủ nhật nên vẫn không gặp được V. Hôm sau nữa, khi tan trường cô ấy lại sang nhờ ống bơm, nhìn tôi khẽ nói:
– Răng mấy bữa ni đi mô mà không nghe hát?
– Hát dở òm mà nghe làm chi !
– Anh hát hay mà, V.thích nghe anh hát lắm.
– Thiệt không?
– Thiệt mà.
Chỉ là những mẩu đối thoại ngắn ngũi mà cả đêm đó tôi không sao ngủ được, lẽ nào tôi đã yêu? Yêu dễ thế sao? Tôi không biết, vì tôi chưa bao giờ có cảm giác này, ngày nào mà không gặp được cô ấy lòng tôi lại ray rứt xốn xang.
Huế đã vào mùa đông, những cơn mưa kéo dài từ ngày này sang ngày khác kèm theo cái giá buốt. Lần đầu tiên tôi biết thế nào là mùa đông của Huế mặc dù tôi sinh ra ở Huế, và cũng là lần đầu tiên tôi biết thế nào là nhớ nhung đến một người con gái. |
|
Nhiều lần tôi muốn nói cho V. biết cái cảm giác của tôi nhưng vẫn không làm sao mở miệng ra được, nghĩ hoài vẫn chẳng biết bắt đầu thế nào. Chị tôi mỗi tuần lại về, vẫn là điệp khúc hát hay giặt đồ, bực quá tôi nói:
– Giặt đồ !
– Răng, thằng ni bữa ni làm răng? Mưa mà cũng ấm đầu.
– Kệ, tui điên cũng được.Chị T. không nói gì cười cười vào nhà ôm đồ tôi ra giặt. Tối đến thấy tôi ôm đàn ngồi hát, chị không nói chỉ lặng lẽ ngồi kế bên nghe. Sáng hôm sau hai chị em đội mưa đi ăn bún bò bà Rớt dưới chân cầu Bạch Hổ, ăn xong hai chị em đạp xe lang thang dọc bờ sông Hương. Thật tình cờ tôi lại gặp cô ấy cũng đạp xe lang thang một mình, chị tôi thấy và gọi, V.mi đi mô rứa ? V. quay lại nói chuyện với chị, tôi im lặng. Chị T. nói luôn:
– Gặp người quen mà không nói chuyện, răng mi bất lịch sự rứa ?
– Ai quen!
– Rứa bữa trước đứa mô cầm tay hắn?Câu nói đó làm tôi và V. đỏ cả mặt.Tuần trước lúc đi sinh hoạt Đội về cô ấy ghé nhà bơm xe, bơm bị hỏng và tôi ra giúp. Tình cờ tay tôi chạm vào tay V, thế là tôi làm liều cầm luôn, cô ấy không nói gì chỉ cúi đầu. Thoáng thấy chị T. đi vào V. vội gỡ tay tôi ra, nhưng tôi vẫn giữ chặt, V. nói:
– Có người tề.
Tưởng V. nói giỡn để buông tay ra nên tôi càng nắm chặt hơn và nói:
– Ai mô?
– Dị quá!
V. giựt mạnh tay ra và dắt xe đi thẳng, tôi cũng không ngờ chị T. trông thấy, giờ lại lôi ra trêu.
Thấy hai đứa không nhìn mà cũng không nói gì nhau, chịT. bật cười, chị càng cười hai đứa càng dị. V.quay lưng dắt xe đi và nói, em về. Tôi không hiểu câu nói đó nói với tôi hay với chị T. nhưng dù sao hai chữ “em về ” vẫn cho lòng tôi ấm lại, mặc dù trời mùa đông rét lạnh. Hai chị em tiếp tục lang thang ngoài phố. Chị T. buột miệng, coi bộ hai đứa bây mê nhau rồi phải không, chị nói rất to mà sao lúc ấy tôi như không nghe gì cả. |
|
|
|
|
|
|
Sáng hôm sau trở về Sịa dạy học, vừa dắt xe ra cổng bỗng chị quay đầu lại, ngoắc tay gọi tôi ra và nói nhỏ:
– Răng mi không tán hắn, coi bộ hắn cũng chịu mi rồi đó.
– Tán răng ?
– Răng mi ngốc rứa, răng không làm theo bài hát Ngàyxưa Hoàng Thị? Ráng lì lì một chút là xong, tán gái Huế phải lì.
– Ừ, lì thì lì.V.dạy bổ túc văn hóa mỗi tuần ba đêm, tối hôm sau tôi quyết định bám theo, ăn tối xong vừa dắt xe ra cổng thì gặp cậu tôi, cậu hỏi :
– Đi mô? Vừa mưa vừa lạnh đi mô ra đường, lạnh chết.
– Dạ, con đi uốngcà phê.
– Thôi ở nhà đi con trời lạnh quá đi đau chết, cà phê mai uống cũng được.
– Dạ.Tôi không dám cãi, dắt xe vào nhà miệng lẩm bẩm xui xẻo.
|
|
Hôm sau chị T. về nghe tôi nói chị cười:
– Răng mi dốt rứa, cậu khó mi tìm cách khác, giả bộ qua nhà dì chơi, đón em, đưa em về xong qua nhà dì ngủ mai về có trời mà biết.
– Hay! Chị chưa có một mối tình vắt vai mà cũng đa mưu túc kế ghê.Chị cười không nói gì.Tối hôm đó tôi dắt xe đi, cậu chỉ nhắc tôi cẩn thận. Tôi ngồi nơi bệ đá lớn dưới chân cầu chờ cô ấy. Chỉ khoảng 1 tiếng nữa là gặp nhưng tôi thấy thời gian sao mà dài quá, đúng là đợi chờ. Cuối cùng V. cũng xuất hiện, chờ cô ấy qua tôi mới đạp xe theo. V.vẫn không biết có người theo sau. Cầu Bạch Hổ về đêm thật vắng vẻ nhưng có lẽ quá quen thuộc nên cô ấy rất tự tin, đến khi tôi vượt qua thì cô ấy mới nhìn thấy và buột miệng hỏi:
– Đi mô?
Tôi chỉ cười không đáp lại, thấy tôi làm thinh V. hỏi tiếp:
– Lạnh ri không ở nhà ra ngoài đường chi cho khổ.
Tôi chỉ cười khì và khe khẽ hát:
– “Thương ai về xóm vắng đêm nay thiếu ánh trăng, đôi vai gầy ướt mềm người lạnh lắm hay không …”
Hát một câu xong tôi im lặng, thấy tôi không nói gì, cô ấy khe khẽ :
– Anh hát cho vui.
– Ừ,bài chi?
– Bài chi cũng được, “Ướt mi” đi.
Vừa đạp xe vừa hát chẳng mấy chốc đã về tới Kim Long, đi một khoảng nữa cô ấy dừng xe lại và nói:
– Gần tới nhà rồi anh về đi.
– Về tới ngõ luôn.
– Không dị chết.
– Ừ, thôi anh về.
Tự nhiên tôi buộc miệng xưng anh, đó là lần đầu tiên tôi xưng anh với một người con gái.
|
|
V. rất thích nghe hát nhưng hát có hay không thì tôi không biết, vì chưa bao giờ cô ấy hát cho tôi nghe dù nhiều lần tôi yêu cầu. Mỗi tuần 3 đêm tôi đưa V. về, mỗi lần như thế tôi hát khoảng 3 hoặc 4 bài đúng như lời yêu cầu của cô, vì thế lúc rảnh tôi lấy những tập nhạc 1001 bài ca hay để tập hát nên riết rồi biết rất nhiều bài hát đủ các thể loại. Tôi quen được V. hơn 3 tháng nhưng chưa bao giờ chạm vào cô ấy ngoại trừ lần nắm tay đó. V.là người kín đáo cho nên không ai biết được chuyện hai đứa ngoài chị T. Nhiều lần tôi rất muốn ôm V. nhưng khi bắt gặp ánh mắt trong trẻo của cô ấy tôi lại không dám mặc dù tôi rất liều lĩnh. Có lần tôi đã đánh mất cơ hội mà cho tới bây giờ nghĩ lại vẫn còn tiếc. Lần đó khi đưa V. về tới nơi tôi với cô ấy vẫn thường chia tay, tôi đứng lại nhìn và bỗng nhiên V. nhắm mắt lại, giá mà lúc đó tôi hôn liều…Một lần suốt ba bốn hôm vẫn không thấy V. đi dạy, chẳng biết chuyện gì xảy ra nên tôi vừa bồn chồn vừa lo lắng, cũng may chị T. về và thông báo cô ấy bị đau. Ngày hôm sau tôi ra chợ mua ít trái cây và ghé nhà thăm V. Thấy tôi, V. vừa sững sờ vừa bối rối.
– Răng mà liều rứa?
– Liều chi mà liều.
– Coi chừng mạ biết răng.
– Răng mà biết, phụ huynh tới thăm cô giáo đau thì có răng mô.V. bỗng bật cười, lần đâu tiên tôi thấy cô cười tươi như vậy, nụ cười ấy đã theo tôi vào giấc mơ cho tới bây giờ. |
Tôi quen V. rất lâu mà chưa bao giờ rủ đi chơi được, ngoại trừ những lần đưa cô ấy về. Tôi với V. có nhiều điểm tương đồng với nhau, sở thích giống nhau, nhưng cái giống nhau vui nhất là cô ấy có sáu người em và tôi cũng vậy. Cho nên V. ít khi rảnh, là chị cả ngoài lúc dạy V. phải phụ mẹ chăm sóc đàn em nhỏ và lo lắng cho cha bị bịnh. Cả một thời gian dài quen nhau chưa bao giờ cô ấy nhận một món quà của tôi dù đó là ngày sinh nhật của mình. V. thường nói, món quà em thích nhất ở anh là được nghe anh hát, chỉ nghe anh hát tự nhiên em ấm cả lòng.Chị T.về thấy tôi vui thì chị cũng rất vui, chị nói:
– Thằng khỉ mi tỏ tình vối hắn chưa ?
– Chưa, nói răng chừ
– Ngốc, rứa mà cũng đòi yêu
– Nói răng ?
– Thì nói mi mê hắn.
Thực ra tôi rất muốn nói với V. những điều ấp ủ trong lòng nhưng sao không nói ra được, thôi thì cũng liều vậy. Chiều chủ nhật khi thấy tôi xuất hiện trong nhà, V. rất bối rối, đôi mắt lộ vẻ van xin và can ngăn…Nhìn đôi mắt ấy tôi bỗng mất hết tự tin, nhưng dù sao tôi cũng phải nói với cô ấy điều tôi muốn nói. Ngồi đối diện tôi nhưng V. chẳng nói gì, mặc dù trong khoảng thời gian dài quen biết nhau bao giờ cô ấy cũng là người chủ động hơn tôi. Sau khi lấy hết can đảm tôi nói:
– Về với anh em nhé.
– Về mô?
– Qui Nhơn.
V. cúi đầu không nói gì cả. Một lúc sau tôi đứng dậy ra về, V. vẫn ngồi yên không nói gì chỉ ngước mắt nhìn theo. Đêm đó tôi không về nhà, đi lang thang ngoài phố cho đến khi không còn một bóng người. Tối hôm sau tôi lại đến nhưng không gặp được V. Tôi vẫn chờ em nơi tôi vẫn chờ nhưng sao bóng dáng V. không xuất hiện, sau này tôi mới biết vì tránh tôi nên V. phải đi đường khác dù con đường ấy xa gấp đôi con đường quen thuộc này.
Chị T. về thấy tôi buồn chị cũng chẳng dám hỏi gì vì biết nếu hỏi thì tôi cũng không nói. Hôm sau chị gặp V., hai người nói gì đó mà tôi không biết và chị cũng chẳng kể lại với tôi. Buồn và giận tôi quyết định về lại nơi tôi đang sống, về với gia đình. Tôi cảm thấy nhớ nhà da diết và không muốn xa cách nữa.
Tôi ra ga chỉ có một mình chị đưa,l úc sắp lên tàu bỗng nhiên chị nói:
– Mi đừng giận hắn, hắn mê mi lắm, hắn sợ gặp mi thì hắn sẽ theo mi mất, nên hắn phải dằn lòng để tránh mặt mi, hắn phải phụ mạ để nuôi bầy em nhỏ dại còn phải đi học. Mi phải thông cảm cho hắn, hắn thương mi lắm đó. Mấy ngày nay hắn khóc sưng cả mắt tau hỏi chi hắn cũng không nói mà chỉ khóc, tội hắn ghê mà răng mi không chờ hắn.
– Chờ đến khi nào ?
– Ừ thì chờ hắn nhẹ gánh gia đình.
Tàu chuyển bánh, tôi ngoái mặt lại cố nhìn, hy vọng rằng ở một nơi nào đó vẫn có ánh mắt V. nhìn theo. Tám năm sau được tin V. lấy chồng, chắc có lẽ đứa em nhỏ xíu của cô ấy ngày nào đã lớn. Cầu trời cho cô ấy được hạnh phúc dù muộn màng….
Viết bởi Tú Tàng.
|
|
|
“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy/Ngàn năm hồ dễ có ai quên” phải không Quang Dũng? Nhẹ nhàng nhưng tình tứ lắm.
Chúc vui, khỏe.
Gìa rồi chỉ còn tứ,không còn tình Đào ơi .
Người nẫu mà viết rặt chất Huế
Nẫu lai bạn ơi
Nị cũng Nẫu lai mà Nị có viết được như ri đâu hè !!!!
Ngộ ái Nị..hay Nị ái Ngộ
Nị hổng dám ái Ngộ dzì Ngộ mang bảng SOS ! Kakaka
Hic hic…
Một chuyện tình nhẹ nhàng trong sáng của thời tuổi trẻ thật dễ thương & lãng mạn, hay lắm anh Ngô Quang Dũng.
Chúc anh một mùa Xuân mới sức khỏe – an vui và hạnh phúc anh Dũng nhé.
Chúc chị năm mói sức khỏe.
Đọc tự dưng nhớ mưa Huế quá đỗi !
Trời ơi sao có người lại nhớ mưa Huế. Còn tui sợ đến bây giờ!
Tóc mai sợi vắn sợi dài / Lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm… Một chuyện tình thật dễ thương, nên còn mãi đến tận bây giờ… Rõ ràng là hai người có DUYÊN mà không có NỢ? Chứ, nếu như ngày ấy em ừ, thì làm chi có chuyện… bây chừ mới kể ra, có phải không? Bởi: Lấy nhau rồi là… hết chuyện ( như chuyện tình cô gái Chùa Hương của Nguyễn Nhược Pháp – Ngày Xưa). !. Văn Ngô Quang Dũng nhẹ nhàng và giàu chất… Huế, nhất là trong các đối thoại. Về cái thuở ban đầu lưu luyến ấy?
Chỉ mới nắm tay …mới nhớ đến bây giờ anh Quảng Văn ơi !
– Mi đừng giận hắn, hắn mê mi lắm, hắn sợ gặp mi thì hắn sẽ theo mi mất, nên hắn phải dằn lòng để tránh mặt mi, hắn phải phụ mạ để nuôi bầy em nhỏ dại còn phải đi học. Mi phải thông cảm cho hắn, hắn thương mi lắm đó. Mấy ngày nay hắn khóc sưng cả mắt tau hỏi chi hắn cũng không nói mà chỉ khóc, tội hắn ghê mà răng mi không chờ hắn.
—————–
Đọc một hơi hết câu chuyện …. thấy ngậm ngùi, thương thay cho những mảnh đời chịu đựng của những con người vì gia đình, đạo đức và gia giáo đã hy sinh hạnh phúc của mình …
năm mới xí chúc anh Tú Tàng sức khỏe dồi dào nhen.
Cảm ơn lời chúc muộn nghen. Nhưng có còn hơn không ! Chúc lại gấp mười lần nghen Xí
Phải chi lúc ấy em ừ
Tôi về giã biệt tương tư thuở nào
Bây giờ mở hết chiêm bao
Mộng trong tôi vẫn nôn nao đợi người….
ĂnTết chi mà kỹ rứa hè anh Quang Dũng ui ui …….
trong cô đơn mộng tơi bời
hò ơi câu hát bến đời mông mông
“trong cô đơn mộng tơi bời
hò ơi câu hát bến đời mông mông”
Nửa vầng trăng cũng tang bồng
Từ em bước vội qua sông vẫy chào
Sóng xô trăng vỡ lao xao
Cứa vào tim biết là bao vết buồn….
trăng về ngự nơi đầu truông
sóng xa có vỗ đoạn trường cố nhân?
đi lầng khâng;bước lầng khâng
về viễn ngạn cũng một lần bước đi
đồ dõm thiệt là dõm,sao bây giờ mới tái xuất ?
“trăng về ngự nơi đầu truông
sóng xa có vỗ đoạn trường cố nhân?
đi lầng khâng;bước lầng khâng
về viễn ngạn cũng một lần bước đi ”
Thôi đành nói tiếng chia ly
Trái tim rồi sẽ nhu mì ngủ ngoan
Mặc triền đê cỏ úa vàng
Dòng sông lơ đãng trôi ngang cuộc đời
Bến bờ đứng đó gọi mời
Mà thuyền tình đã xa khơi mất rồi …
Bắn xuyên táo
@ Nị
Thuyền tình thủng đáy lâu rồi
trái tim chết đuối nổi trôi phương nào
@ đồ dỏm
ngước nhìn đầu núi trăng treo
phận qua già íu (làm) sao trèo núi cao
@ Tú Tàng
mối tình xưa chửa kịp trao
vẫn tươi roi rói làm sao bây giờ
@Xóm Chùa :
Thuyền tình chìm nghỉm mắt …ai
Bàn tay bồng ẳm dỗ hoài trái tim
Dường như nhịp đập muốn tìm
Chút hơi người đã im lìm ngủ quên….
Có ăn tết mô mà nói ăn tết kỹ Nị ơi !
Nếu ừ thì đâu có chuyện để kể
chào ”Mùa Thu Vàng!”[..Có đấy Mùa Thu!/Ừ!Có đủ thứ!/Bốn mùa hoa nở…/Thu hát lời ru../Chuyển khúc kể Thu../Ừ!Ứlá thu../Rừng thu mãi nhớ…/”Mùa Thu Vàng…lá!!!
Lâu ơi là lâu bữa ni mí đọc được chuyện của TT đó nha!Dễ thương ghê!
Chúc anh năm mới vui khỏe và viết nhiều …để PLH… đọc nhen!hì..hì..
Posted by 113.165.213.97 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Hôm qua coi tivi thấy Phalehue đang nhảy múa trên chương trình hát bậu !
Hồi nớ em hông ừ
Bây chừ em muốn gật
Anh mà còn thương thật
Ta xáp lại nhen anh
Chịu hôn…cưng!
Thảo Ly, ơi hỡi Thảo Ly
Trêu hoa ghẹo nguyệt mần chi dzẫy nàng
Một hàng tiền đạo giăng ngang
Nẫu thấy nẫu sợ đầu hàng hai tay
Xáp dzô? đứt bóng. Dại gì (hữ)
@Xóm Chùa :
Đầu năm mà ngắm Thảo Ly
Xóm Chùa dòm mãi : kiểu ni …phát thèm
Mắt mũi hổng phải kèm nhem
Mà trái tim đã …hom hem mất rùi !!!!!hehehe
Tậu !!!
Phải chi lúc ấy em ừ
Bây chừ anh khỏi ngồi thừ nghĩ suy
.
Thôi thì đi ngắm Thảo Ly
Khỏi phải ngồi thừ suy nghĩ em xưa(?)
(Hen, Ngô Quang Dũng?)
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Phải chi lúc ấy em ừ
Bây chừ anh khỏi ngồi thừ nghĩ suy
.
O mô? khôn lẽ Á.D?
Hoàn cảnh cũng giúng như ri, rứa hè?
?????????????????????????????
@ Vinh Rùa :
Hôm nay mùng 9 rùi nha
Sao hông nghe gọi NỊ ta …nhậu hè ?!
Bi giờ ngồi đó …canh me
Cô nàng Thy Lão đang …khoe …xuân thì …hì hì hì ..
Bi giờ ngồi đó …canh me
Cô nàng Thy Lão đang …khoe …xuân thì
.
Không đi nhậu được bởi vì,
Con mời cơm tối_Không đi?_ăn đòn!
Ngày mai thì lại phải còn,
Hú nhau: họp lớp_mồng mười tháng giêng!
“Họp” riết, chắc cũng sắp…điên,
Thảo Ly đến…miệng, cũng kiêng cho…an “tàn”(!)
hehehe…Chi mà bận bịu dữ anh ?
Thảo Ly ” bảnh ” dzậy mà đành …ngó lơ
Họp quài thân xác …bơ phờ
Thui thì …ráng chịu ….bạn nhậu …chờ đó nghen ! hehehe
( NỊ nói dùm mấy anh đó …)
@ Cô nàng Thy Lão đang …khoe …xuân thì.
Đã lão mà còn xuân thì sao Vua Rình ?
“rình” mà lên tới “vua” thì làm gì…ngô nghê tới mức đó,hả ông Tú?Chẳng qua “mèo NỊ” lái…dở nên mới buột miệng nói rằng tui…canh me cô nàng Thảo Ly ở hai câu :……………….
“Bi giờ ngồi đó …canh me
Cô nàng Thy Lão đang …khoe …xuân thì …hì hì hì ..”
[ chứ đúng ra_phải “sửa” câu cuối là : “Cô nàng Thảo Ly đang…khoe…núi đồi…có bồi hồi..?”_mới đúng,hen? Lái…dỏm mờ cũng bày đặt_Hen, Tán>Tù? ]
Xóm Chùa ơi dám xáp vô Thảo Ly không,tui làm mai cho !
Em bỏ dép chạy cho nhanh, anh Tú à.
Chạy tới em hả anh yêu xóm chùa ??
Đừng có mơ. Anh chạy dzô nhà thương chắc ăn hơn tới nhà…iu của TL.
chào”Thảo Ly!”..Lâu quá mới gặp lại bạn!..Vẫn xinh như ngày nào.!.Nghe anh”Xóm Chùa nói .[Dai gì hử!/Ơ chùa sao dám thử!?/Phạm trai giới coi như…”Qua rồi….Qua ơi Qua!/Mình hết biết muốn qua…/Bởi sợ làm sao sa../Trên cao ….o gặp ma!]cười …trêu..dùm bạn tui..
Lâu lắm nay mới được đọc bài của QD đó nhe! bài viết nhẹ nhảng ,dễ thương & hay lắm !Năm mới TKL chúc QD nhiều sức khỏe để trở lại với sân XN nhe !
Có làm thêm bài thơ tình nào nữa không bà chị ?
Chúc mừng năm mới Quang Dũng. Một truyện ngắn nhẹ nhàng với một kết thúc làm người đọc bâng khuâng! Có khi vậy mà hay, còn hơn:
Vậy là ngày đó em ừ
Anh về đong gạo từ từ đem sang
Bây giờ mọi chuyện rỏ ràng
Trách mình ngu quá hỏi nàng…làm chi! kakaka
Chuyện này phải kêu Ngô đình Hải làm sư phụ mới được !
Tình yêu thật lạ !Chỉ một cái “nắm tay” nhau mà hằn dấu ấn… tận tim ,sâu đến nẫu gần nửa thế kỷ dzẫn còn dzấu …
Truyện viết chân tình , đầy cảm xúc , rất hay !
Cảm ơn anh Ngô Quang Dũng , chúc phẻ nhìu cố ghé Huế…”nắm đại” tay nàng cho nhẹ lòng Anh nhé !
Nghe lời nguyen ngoc tho mình cố gắng về Huế nắm tay đại một cái nghen
Khi chúng ta đọc hồi ức về một mối tình
dưới nấm mồ thời gian tình yêu vẫn tươi roi rói
và xin đừng quên
hôm nay 17 tháng 2
ngày khởi đầu chiến tranh biên giới
xin đừng quên
vết đạn vẫn còn hằn trên vách núi.
xin đừng quên…
đừng quên
@ 40 năm sau….
Tôi phải trở lại Huế một lần trước khi quá muộn, dẫu biết rằng không còn được gặp V. Và tôi đã thực hiện chuyến đi xa cuối cùng trong đời mình. Vẫn cái giá buốt mùa đông, vẫn con đường tôi đã từng đưa V từ trường về nhà…
Khi ngồi trên chuyến tàu trở về Quy Nhơn, tôi bỗng nhớ bài cổ thi và lẩm nhẩm:
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
đào hoa y cựu tiếu đông phong.
V ơi….
Sao mà nhát vậy trời?
Mới hai mấy nên cũng nhác thật đó Mùa thu vàng ơi.
Chuyện ngày xưa gió cuốn lâng lâng !
Posted by 113.173.99.23 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chuyện ngày xưa gió cuốn lâng lâng.
Posted by 113.173.99.23 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chất Huế dễ thương
Huế thật đó dể thương chưa?
Hồi nớ rứa, chừ mới có chuyện để nhớ, để tiếc và để…viết.
Nè, bác Tú sao tụi mình giống nhau thế ( kể cả phần hư cấu, nếu có).
Chúc Tú Tàng năm mới an lành.
Nẫu Xóm Cũ mà kể thì biết bao giờ mới hết mấy cại dzụ yêu đương của Nẫu Xóm Cũ hè ?!kaka
Chả là chuyên gia phịa đó Nị.
Người ta nói : ” Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…” thiệt đúng, bởi em không ừ nên bây chừ anh mới tiếc, càng tiếc tình càng đẹp anh Dũng hỉ?
Cũng tiếc thật đó Thanh Hải ơi.
Anh mô cũng tiếc “đứt sợi tóc” Phải chi ngầy ấy em ừ! Anh cũng rứa Dũng ơi!
Anh cũng rứa răng?
Sao khong u dai cho roi
Chắc lúc đó mắc cở nên khó ừ thôi Cham8pa ơi.
Chào Táng Tù Năm Mới !
Đọc xong bài Truyện của lảo..hay lắm! Nô tui nghĩ như dzầy nè..
Phải chi năm ấy em ừ..
Giờ đôi ta đã có mừ mụn con
Giữ chi cái sắc cái son
Dzìa già kẻo kẹt héo hon một mình..! hic hic
( Leo lầu tốt chưa mà đăng đàn dzẫy ông wuại! lên xuống cẩn thận , đề phòng củi lửa nghen…)
Chào NOBITA.
Viet nhe nhang
Chat Hue trong truyen de thuong
chào anh ”ngô quang dũng!”truyện thật hay!kỷ niệm hoài thương!?[phải chi …lúc ấy em ừ!../thì anh đâu phải bây chừ..đợi em!?em ơi! ngày sáng… đêm đen!!!lòng anh…anh biết …nhớ em thế nào!?/]kỷ niệm bao giờ cũng đẹp \với người nhớ đến nó!?/
aitrinhngoctran cái tên sao quen quen !
Mình cũng thích chất Huế trong truyện, đằm thắm, kín đáo.
Cảm ơn LạcAn đã khen,coi chừng tui bể lỗ mũi !
Bộ chất nẫu không dễ thương sao ?
Huế mà pha thêm chất nẫu nữa thì dễ thương gấp trăm lần
Sinh ở Huế nhưng lớn lên ở Nẫu nhưngchất Huế vẫn còn trong người.
Chào anh”Quang Dũng!”[Sinh ở đâu o quan trọng!?/Uống nước ở đâu?!..mới phải lòng!?/Mới giống…..mới đổi giọng!?/Dần…..giống người mình thương!?…hòa tan……]Phải o anh?
Ơ hơ…chờ đến khi nàng nhẹ gánh thì nàng lấy chồng mất tiêu ! Anh Dũng dở òm , phải ghé vai mà chia gánh nặng mới mong có được nàng chớ ! Mất nàng là phải rồi …kaka
Chuyện tình cảm ngày đó trong sáng và dễ thương quá .
Hết Tết mà còn Xuân , em chúc anh mạnh khoẻ , hạnh phúc , phát tài …trong năm mới nghen .
Hết Tết mà còn Xuân hờ hờ vậy mới hay Yến Du ơi !
Phải chi năm ấy em về
Thì nay anh chẳng phải tê tái lòng
Chào Quang Dũng,
Đọc chuyện ngày xưa của ông tui cũng bâng khuâng lây nè, hic hic…
Chuyện nhẹ nhàng thương thương mà sao dư âm còn hoài vậy không biết nữa..
Happy new year to you.
Có khi nào Thiên Bồng tái tê như tui không ?
Bớ Quang Dũng,
Chuyện tái tê thì ai mà chẳng có nhưng mỗi người cảm nhận mỗi khác, riêng TB thì sau khi người ta ừ thì càng tê tái dữ hơn như Ngô Đình Hải đã nói, hic hic…
Thăm N Q Dũng! Chiều qua ở nhà Cậu về ( ngày đầu trong dịp Tết uống hết lon Heinicken)- đã vào thăm XN – nhưng chưa thấy ” Phải Chi Lúc Ấy..”. Sáng nay – thăm lại, đọc được 1 câu chuyện rất dễ thương, rất hồn nhiên – và cũng….có phần “giống tôi”! Xin đồng cảm với Tác giả chút nhé! Chúc Dũng mau bìnhf ohục & an vui – để cho …cô Mai Trâm … xuất hiện tâm tình cho vui nhé! Chúc Cậu & Gia đình Năm Mới An Lành & May Mắn! MVL
Ngày xưa anh cũng nhát như em vậy sao ?
Một truyện ngắn dễ thương và nhẹ nhàng
Chỉ sợ dễ ghét và nặng nề
Ngô Quang Dũng có bà con gì với Ngô Quang Hiển không ?
Thì tất cả cùng bọc trăm trứng mà ra Dinh Vu ơi !