Truyện Ngắn
Mang Viên Long
Nhà tôi ở cạnh một ngôi chùa có tên là Thiền Tôn. – chỉ ngăn cách bởi một hàng rào cây dúi được cắt tỉa rất đẹp. Mẹ tôi thường bảo: “Nhà ở gần chùa là một diễm phúc”. Tôi chưa hiểu và tưởng tượng ra cái “diễm phúc” ấy như thế nào, nhưng hằng ngày chị em tôi thường rủ nhau qua sân chùa dạo chơi, được nằm ngủ trên những ghế đá dưới tàng cây nhãn, cây mít mát rượi ; đôi khi lại được các cô chú chia cho vài trái chuối, vài cái bánh in – cảm thấy không có nơi nào hấp dẫn hơn nữa
.
Buổi sáng sớm, sau khi đặt hai tô cháo đậu xanh và hai cục đường vào mâm, đậy chiếc lồng bàn bằng mây cũ kỹ đã có đôi lỗ thủng ; mẹ tôi bương bã gánh đậu hủ lên chợ! Khu chợ quê của xã nằm khép nép trên một khoảng đất trống ; các sạp hàng, lều quán, đều lằm bằng tranh tre, trông thấp bé – nghèo nàn như những mảnh đời ở đây. Hôm nào bán hết sớm , mẹ tôi
quơ vội ít thức ăn, kịp về nấu cơm cho chúng tôi bữa trưa. Hôm nào ế, mẹ phải gánh đậu hủ đi rong sâu vào trong xóm, xế chiều mới về… Những hôm như vậy, tôi đều phải dặn em nằm ở ghế đá, chạy về thổi cơm. Chỉ ăn cơm với nước tương xin được ở chùa và dĩa cải luộc.
|
Sau bữa cơm chiều, tưới xong mấy vạt rau, luống cải, mẹ thường dắt chúng tôi qua chùa. Mẹ chỉ đưa hai chị em tôi vào chánh điện lạy Phật ba lạy, rồi thả cho chúng tôi đi chơi tùy ý. Mẹ ngồi lại trước pho tượng Phật Di Lặc thật lớn đặt ở giữa, lâm râm đọc kinh. Tôi không hiểu mẹ đọc những gì, nhưng nhìn dáng vẻ và nét mặt, tôi biết mẹ tôi vui và an tâm lắm. Mẹ ngồi bất động. Hai tay chắp giữa ngực. Tiếng đọc kinh vang lên đều đều, êm đềm, sâu lắng. Sau thời kinh, tôi không nhớ là bao lâu, nhưng thằng em năm tuổi của tôi đã bắt đầu kêu buồn ngủ – mẹ dẫn chúng tôi về… Vừa chui vào mùng, thằng em tôi đã gáy khò khò ngon lành. Nhìn nó ngủ ngon và sâu, tôi nghĩ, tuổi thơ thật vô tư và đẹp biết bao. Trong tâm hồn nó, trí óc nó, chưa hề dính một vết bụi ưu phiền nào. “Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người…”.- Tôi nghĩ vậy. Tôi nằm bên mẹ, lơ mơ ngủ, nghe tiếng mẹ thủ thỉ : “Con gắng trông em, đêm nào không sang chùa lễ Phật, đọc kinh – mẹ không ngủ yên giấc được!”. Tôi chập chờn chìm sâu vào giấc ngủ mà vẫn còn nghe tiếng mẹ tôi trăn trở, thở dài…. Sinh thằng Văn được chừng một năm, mảnh đạn trong lồng ngực cha tôi bắt đầu cựa quậy nhiều hơn. Mấy năm trước, thỉnh thoảng lúc trở trời, tiết giá lạnh, cha tôi mới bị đau nhức. Ông chỉ uống mấy loại thuốc rẻ tiền như Aspirin pH8, Stugeron, Prednisolone là cơn đau dịu dần. Dạo sau này, vừa đau nhức, vừa khó thở – lại kèm theo triệu chứng choáng váng, buồn nôn; bác sĩ ở bệnh viện đa khoa tỉnh bảo phải chuyển vào Sài Gòn để giải phẩu, điều trị. Đi khám bệnh về, cha tôi im lặng không nói gì. Mẹ tôi gạn hỏi mãi, ông mới nhìn sững lên đôi mắt bà, thở dài : “Muốn giải phẩu, điều trị, phải có ba chục triệu đồng – gia sản nhà ta làm sao có đủ?”. Mẹ tôi cũng phải im lặng. Một nỗi im lặng cay đắng. Mảnh đạn vô tình nào đã chui vào lồng ngực cha tôi, ghim mãi vào đó, suốt mấy mươi năm- để hôm nay đem lại nỗi đau thêm cho mẹ tôi? . Tôi lại có ao ước muốn được lấy những mảnh đạn ấy ra cho cha tôi đỡ đau đớn ; muốn được “nhìn tật mắt” chúng ra sao mà đã hành hạ cha tôi dữ như vậy?
Thế rồi sau một cơn khó thở và choáng kéo dài, cha tôi đã trút hơn thở cuối cùng. Dưới ánh đèn tròn vàng bệch, tôi thấy ông đưa tay lên như gọi tôi đến, rồi cánh tay buông xuống từ từ. Mẹ tôi không còn có thể giữ được sự im lặng lâu hơn nữa – bà òa lên khóc như một đứa trẻ ! Thế là những mảnh đạn quái ác kia, lại theo cha tôi xuống sâu trong lòng đất! Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ “nhìn rõ mặt”chúng, nhưng có một điều, tôi biết rõ– đó là những mảnh đạn độc ác!
Kể từ dạo ấy, chúng tôi thường xuyên sang chùa chơi, lúc mẹ quảy gánh đậu ra chợ. Một hôm, đang cùng Văn rượt đuổi theo mấy chú bướm, chị em tôi chạy tít ra vườn sau. Dưới hàng tre già lã ngọn che rợp một vùng, chú Vy đang ngồi chẻ tre.
Tôi ghé lại bên chú– thỏ thẻ :
-Chú đang làm gì vậy ?
-Chẻ tre, vót nang…
-Chẻ tre – vót nang để làm gì?
-Để làm lồng đèn…
-Làm lồng đèn để làm gì?
-Không biết để làm gì sao? –Chú dừng tay nhìn lướt lên mặt tôi, cười thân tình.
-Dạ, không! Tôi cười ngượng ngùng.
-Chú làm lồng đèn để treo trước chánh điện nhân Rằm tháng 8- Tết Trung Thu đó, biết không?
-Chú làm cho cháu một cái với…
-Được rồi! Chú cười cười có vẻ thích thú. Tôi quay lại cầm tay thằng Văn, chợt nhớ: “À, mà chú làm cho cháu hai cái…”.
-Sao cháu tham vậy? . Mới xin một cái, bây giờ đòi hai!- Chú vẫn nhìn hai chị em tôi với tia mắt trìu mến, đầy thương cảm.
Đêm Rằm tháng Tám năm ấy, cả xóm chỉ có hai chị em tôi là có lồng đèn cầm đi rung rinh đây đó . Buổi chiều, tôi và Văn cứ lẩn quẩn bên hai chiếc lồng đèn treo ở hiên nhà khách, không chịu về ăn cơm. Nghe tiếng mẹ tôi kêu vọng qua từ bờ rào, cô Hoàng phải cầm tay dắt chúng tôi ra cổng: “Hai cháu về ăn cơm đi, kẻo mẹ chờ. An xong, qua đây nhận lồng đèn…”.
Chú Tịnh đốt hai cây đèn sáp cắm vào hai chiếc lồng đèn, rồi giơ cao trước mặt chúng tôi – cười: “Cháu thích đèn ngôi sao hay đèn máy bay?” – “Em thích cái nào?” – Tôi hỏi Văn. Nó chỉ lên chiếc lồng đèn máy bay, vì trông lạ mắt, và đẹp hơn.
-Nhỏ mà cũng có con mắt tinh vi đó chứ – Cô Hoàng và cô Bé cùng kêu lên, cười dòn dã.
Chúng tôi cầm lồng đèn đi dần ra ngõ. Mặt trăng đã nhô cao. Tròn đầy. Tỏa ánh sáng trong vắt xuống cánh đồng, thôn xóm, lối đi… Tất cả đều chìm đắm trong một màu trăng mát dịu. Các cô chú đứng ở cổng nhìn theo chúng tôi với những tiếng cười…
Chúng tôi trở lại chùa và theo sau là một bầy bạn nhỏ. Chùa đã đông người đến lễ Phật. Thầy trụ trì đang đứng ở ngưỡng cửa chánh điện, trông thấy đoàn chúng tôi ồn ào chạy vào sân; thầy bước xuống thềm – đưa tay vẫy gọi chúng tôi lại gần.
-Sao, đi rước đèn có vui không? – Thầy ôn tồn hỏi.
-Dạ thưa vui – vui; chúng tôi đồng reo lên.
-Bây giờ có thích ăn kẹo không?
-Dạ, thích – thích …
Thầy quay lại gọi cô Hoàng. Chúng tôi được thầy tận tay phát cho một nắm kẹo Socolate. Đứa nào cũng mừng húm. Cười toe toét…
Đêm ấy chúng tôi ở lại chùa khuya hơn mọi ngày. Đèn cứ sáng. Trăng cứ trong. Các cô chú ngồi cả ở bậc hiên, vừa chuyện trò, vừa ăn kẹo, uống trà. Lần đầu tiên, tôi chợt cảm thấy cuộc sống các cô chú thảnh thơi, vui vẻ quá! Tôi thầm mong ước sẽ được như vậy – Vào đời làm gì. Như cha tôi. Như mẹ tôi. Cho khổ?
Sau cái Tết Trung Thu năm ấy, theo lời dặn của thầy trụ trì, các Tết Trung Thu tiếp theo mỗi cô chú phải làm ba chiếc lồng đèn, để phát cho mỗi chúng tôi vào chiều ngày 14. Chùa có cả thảy ba chú, hai cô – như vậy là 15 chiếc lồng đèn đủ cho bọn nhỏ xóm tôi làm thành một đám rước rùm beng khắp nẻo… Suốt mùa trăng tháng tám, trong giấc ngủ của tôi bao giờ cũng đầy ắp ánh trăng, lồng đèn mầu rực rỡ, và những viên kẹo thơm…
|
Tuổi thơ của chị em tôi rồi cũng lùi xa dần. Thời gian bay qua nhanh quá. Quảng đời của tuổi mơ mộng tuổi thơ tôi đang nhường chỗ dần cho những lo toan, ưu phiền cùng mẹ Tôi học hết cấp ba, thì Văn cũng vừa lên lớp 8. Có lẽ nhờ mẹ tôi sang chùa cầu nguyện hằng đêm, nhờ tôi biết mẹ cực khổ tận tụy hy sinh- nên miệt mài ngày đêm vùi đầu vào chuyện học tập- tôi đã đậu thứ nhì vào trường Đại học Y Dược, ngành Y ở Sài Gòn. Ngày tôi từ giã mẹ vàVăn để lên thị xã đón xe đi Sài Gòn, tôi có sang chào thầy trụ trì. Và ngỏ lời từ giã các cô chú trong chùa. Thầy xoa đầu tôi, nở nụ cười hoan hỷ : “Cháu vào trong ấy gắng học cho giỏi hơn nữa nhé ! Làm bác sĩ mà lơ mơ thì nặng tội lắm nghe không?”. Thầy quay vội vào phòng, trở ra với chiếc bì thư: “cháu cầm lấy mà chi phí lúc đi đường, Thầy mừng cháu đấy…”. Tôi cầm phong thư, mà lòng tràn đầy xúc cảm. Lần đầu tiên trong đời tôi cầm phong thư tiền của Thầy, mà rươm rướm nước mắt. Tôi biết được tiền bạc là khó kiếm, nhưng tình thương yêu nơi thầy, càng khó kiếm hơn. Tôi lắp bắp cám ơn thầy trong lúc nước mắt cứ tự nhiên tuôn chảy…
Chỉ vài tháng sau, tôi được mẹ báo tin là Văn đã sang sống hẳn bên chùa Thiền Tôn – Thầy lo cho việc ăn học. Có lẽ thầy muốn chia xẻ gánh nặng cho mẹ tôi? Có lần tôi đã nghe Thầy bảo – lo cho một mình tôi ăn học ở Sài Gòn còn chưa nổi, lấy đâu mẹ tôi lo cho Văn? Nghĩ đến tháng ngày Văn được sống bên người Thầy đạo hạnh, cạnh các cô chú hồn nhiên vui vẻ – tôi cũng cảm thấy yên tâm, xóa dần nỗi buồn tủi về một đứa em bất hạnh.
Như một sự sắp đăt nhiệm mầu, nhưng cũng vô cùng đau xót cho tôi– ngày tôi cầm lấy mảnh bằng bác sĩ y khoa chuẩn bị về quê thăm Thầy, thăm mẹ thì nhận được tin điện của Văn: “Mẹ đang hấp hối, chờ chị về!”.
Từ vài năm nay, mẹ tôi thường có những cơn đau râm rang, âm ỉ ở phần giữa bụng. Có lúc, chỉ đau thoáng qua. Có lúc cơn đau kéo dài suốt buổi. Tuy vậy, hễ ngồi dậy được, cơn đau tạm lắng yên, là mẹ lại quảy gánh đậu hủ lên chợ, hay bương bả ra đồng… Tôi luôn nuôi ý định sẽ đưa mẹ vào Sài Gòn để khám chữa trị. Ước mơ chưa thực hiện được, thì mẹ đã ra đi vì chứng bệnh nan y : “Ung thư tử cung”. Tôi đã buông bỏ tất cả để trở về, nhưng chỉ kịp nhìn mẹ thoi thóp, khô héo như một chiếc lá.
Tôi đã ở lại để cúng thất tuần mẹ – thật hy hữu thay, ngày ấy lại gần đến ngày Rằm tháng 8. Tết Trung Thu. Mặt trăng tuy chưa tròn đầy, nhưng vẫn rực rỡ, trong vắt như thuở nào. Trung Thu, hai tiếng ấy gợi lên trong tôi biết bao là kỷ niệm. Làng quê, ánh trăng, những chiếc lồng đèn, bánh kẹo, mẹ và ngôi chùa – tất cả đã mãi hằn in trong tâm khảm tôi, như những kỷ niệm thiêng liêng, hạnh phúc nhất của một đời người. Tôi như lơ lửng giữa ánh trăng thu bàng bạc.
Theo ý nguyện của Văn, Thầy trụ trì đã hỏi ý kiến của tôi về việc Văn xin xuất gia – sau đó sẽ thi vào trường Cao đẳng Phật học Lâm Đồng. Trước sân chùa, dưới tượng đài Đức Quán Thế Âm, trong ánh trăng Thu lạnh lẽo; chúng tôi đã thức suốt đêm, cùng những giọt nước mắt. Sau cùng, Văn nhắc lại lời mẹ: “Nếu con có duyên đi tu được, thì đó là phước lớn cho đời con, cho gia đình”.
-Nhưng em có lúc nào hỏi kỹ lại lòng mình chưa? – Tôi nhìn sững sờ lên khuôn mặt ươn ướt tràn đầy ánh trăng của Văn.
-Đã rất nhiều lần rồi , chị à! – Văn trả lời rắn rỏi- cuộc đời giả tạm này không có gì hấp dẫn em cả- Giọng văn đượm buồn.
Tôi không muốn thuyết phục em, hay tỏ ra ép buộc Văn phải vào Sài Gòn cùng tôi – bởi vì, chính tôi – trên những bước đường tha phương cầu thực ấy, cũng thật mờ mịt. Tôi chưa nhìn thấy rõ, rồi những bước chân duyên mệnh kia sẽ đưa tôi về đâu?
-Ngày kia – tức là đúng ngày Rằm, chị sẽ bạch cùng Thầy, làm lễ xuống tóc cho em. Tôi nghe rõ giọng nói của mình vang lên, như từ một cõi xa lạ nào vọng lại.
-Em xin cám ơn chị!
Chúng tôi ôm choàng lấy nhau – mặc cho những dòng nước mắt nồng ấm ràn rụa trên mặt…
Vầng trăng Thu vẫn vằng vặc sáng trên đầu hai chúng tôi

Truyện ngắn là một lát cắt của đời sống, với dung lượng ít ỏi của một câu truyện ngắn, nhà văn phải chọn được những chi tiết nổi bật để thể hiện điều mình muốn nói. ” Mẹ, ngôi chùa và mùa thu” của anh Mang Viên Long là một lát cắt như thế.
Đó là tình cảm về một gia đình với một người mẹ nghèo nhưng luôn hướng tâm mình và tâm những đưa con về cõi phật, có lẽ đối với bà đó là một nơi thanh tịnh và cực lạc..Đó là kí ức tuổi thơ hồn nhiên trong sáng với những đêm trung thu rước đèn dưới ánh trăng vằng vặc của ngày rằm …Đó là tấm lòng nhân ái của những con người sống nơi cửa phật và phải chăng điều ấy chính là căn nguyên khiến câu bé Văn có một quyết định lớn nhất đời mình: xuất gia theo phật?
Nhưng ấn tượng nhất vẫn là nhan đề của truyện: ” Mẹ.ngôi chùa và mùa thu”, lâu nay người ta vẫn thường hay nhắc đến ý nghĩa nhan đề, bởi qua nhan đề ý tưởng câu chuyện ít nhiều được thể hiện. “Mẹ, ngôi chùa và mùa thu ” không một chút hoa mỹ, không hề dụng công nhưng vẫn in đậm ấn tượng trong lòng người đọc.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến trung thu, đọc truyện ngắn của anh cả Viên Long nhớ nhiều tuổi thơ ngày xưa của mình, thương nhiều cho tuổi thơ hôm nay, và cũng nghĩ nhiều về điều câu bé Văn nói với chị: ” Cuộc đời giả tạm này không có gì hấp dẫn em cả…”.
Cái nghèo đã cướp đi một người cha , một người mẹ của hai chị em Văn . Một đêm trung thu tràn ngập niềm vui , rộn rã tiếng cười tuổi thơ và hạnh phúc của người trao tặng. Anh Mang Viên Long viết câu chuyện hay và cảm động quá! Cám ơn anh , chúc anh luôn vui khỏe.
Trung thu năm nay anh Mang Viên Long có dẫn ai đi rước đèn không ?
Những kỷ niệm tuổi thơ thật xúc động. Cảm ơn truyện ngắn dễ thương của anh
Chào già làng An Nhơn!
Ăn theo thóc, đọc theo mùa!…hê hê (chế) sắp đến Trăng Thu mà anh cho đọc bài truyện này thật hay, thật cảm động, rất hợp mùa, sang Đông anh cho đọc tiếp bài ” Cha, Nhà Thờ và mùa Thu nhé !
Chúc ông anh luôn khỏe để sáng tác và lackiu đều đều nhen.
Ý lộn ” Cha Nhà Thờ và mùa Đông”.
Chào Bùi Hoài Vân! Nhờ “lóc nước yến loại 1” mà tôi đã khỏe – để viết cho Cậu đọc đấy! Cám ơn sự đồng cảm của Cậu! Hãy cứ “vui chơi” khi …còn có thể nhé! Chúc BHV…thơ bay cao hơn nhân mùa trăng tròn!
Thăm Như Tuấn! Đã “tỉnh” chưa mà đọc truyện ngon vậy? Cám ơn Cậu nhé! Hẹn sẽ có dịp cafe cuối tuần! Chúc nhà thơ & anh em NK …lai rai vui vẻ!
Chào Lương Viết Khiêm! Cám ơn Kh đã dọc & chia sẻ chân tình! Chúc Trung Thu vui vẻ nhé!
Càm ơn Anh Mang v Long , Anh làm tui nhớ lại thời còn nhỏ
quá, hồi đó tự tui làm lồng đèn cho tui và mấy đứa em trong
nhà, lồng đèn ngôi sao..bánh ú…
Sau 75 tôi vào sống ở miền tây, hình như không thấy ai
làm lồng đèn, nhưng hồi đó mình không để ý ..
Có thể, lúc đó con người còn nhiều chuyện để lo chăng…
Bây giờ, đất nước có khá hơn, hy vọng rằng nét đẹp nầy
Sẽ được nhân lên…
Nhưng theo tôi, mình nên tự làm lấy cho con cháu..rồi chỉ
Cho chúng tự làm chứ đừng nên mua ở tiệm…
Qua đó chúng sẽ có nhiều kỷ niệm hơn!
Cũng như bây giờ, cứ độ Xuân về, tôi hay điện thoại về
Chúc Tết ..và luôn hỏi:
– Tết nầy có gói bánh chưng , bánh tét gì không?
– Gói chi cho mệt Anh ơi..cứ ra siêu thị mua là tiện nhất…
Tôi chỉ lặng lẽ buồn một mình ..sau cú phone, tội quá!
Tội cho con nít bây giờ quá…còn đâu niềm vui khi mẹ
và cả nhà ngồi gói bánh, chờ đợi khi nấu, mùi thơm của
Bánh vừa vớt ra…
Chúc Anh vui!
Nhân ngày Trung Thu được đọc truyện của anh Mang Viên Long quá hay.
Anh viết truyện ngắn rất chắc tay..Truyện rất cảm dộng,đầy lòng nhân ái
Chúc anh luôn vui khỏe
Chào anh Mang Viên Long !
Trung thu đến gần kề,được đọc truyện “Mẹ, ngôi chùa và mùa thu” thật cảm động. Chính nhờ Đạo hạnh đã giải tỏa nỗi đau của con người trên cõi ta bà này. Càng đọc càng thấy thấm thía quá. Ở bến bờ của tuổi bảy mươi ,văn già dặn và đầy nhân văn trong mỗi câu chuyện. Tuyệt vời quá nhà văn ơi !
Đọc truyện ngắn “Mẹ, ngôi chùa và mùa thu” của anh Long, BHV thấy thích và cảm động quá!. Với cách viết bình dị, nhẹ nhàng và đầy nghệ thuật, anh đã làm toát lên tình cảm sâu sắc đầy yêu thương của ngôi chùa, của mẹ đến tâm hồn trẻ thơ. Chính vì vậy mà khi lớn lên các em mãi ghi đậm tình cảm ấy vào lòng. Qủa là một câu chuyện đầy nhân bản ! Chúc anh dồi dào sức khỏe,đầy niềm vui để tiếp tục con đường văn nghiệp mà anh luôn yêu thích !
Cám ơn Đức Sơn đã ghé thăm & đọc & chia sẻ! Chúc Đức Sơn & gia đình vui vẻ nhân Trung Thu đến nhé!
Trung thu, được đọc một câu chuyện viết nhẹ nhàng và nhân hậu
Chào BNgoc! Anh Cám ơn Em & Chúc Em vui vẻ!
Thăm Nguyễn Ngọc Thơ! Cám ơn Thơ đã đọc khá kỹ & cảm nhận chân thành.
Cái vui duy nhất của người cầm bút là được đồng cảm & chia sẻ – Cậu à! Tôi chỉ muốn nhận được điều ấy! ( Ngoài ra – đâu có gì?)
À, tôi không nhận được mail của Cậu mà? Dù không khỏe – hằng ngày, tôi vẫn ưu tiên trả lời mail cho thân hữu!
Chúc Cậu & Gia dình Mùa Trăng Thu An Vui & HP nhé!
Chào anh MVL !
Em gởi Anh mấy mấy bức email rồi đó ! Mới đây (15/09) nữa cũng không thấy hồi âm… . Em gởi theo đ/c Anh cho: mangvienlong1944@gmail.com ,vậy có thay đổi gì ?
Nhắn qua phone em nhé !
Chào Trần Kim Loan! Cám ơn Em đa đọc & chia sẻ! Dạo nầy anh không được khỏe lắm! Em & gia đình vẫn mạnh giỏi & An Vui chứ! Chúc Em mùa Trăng Thu vui vẻ nhé!
Chào Lemongthang! Tôi cũng gởi đến Cậu & gia dình lời chúc An Vui & Hạnh phúc nhân dịp Trung Thư nhé!
Chào Yến Du! Em có cảm nhận “…Một cảm giác thanh thản trong tâm hồn như khi được bước chân vào chùa .” vậy – là vui rồi! Không hiểu sao – chính anh, mỗi lần đọc lại truyện, vẫn không cầm được nước mắt! ( đàn ông vậy là “yếu”quá rồi! ). Cám ơn em đọc đọc & gởi lời chúc nhân mùa Trăng Thu! Chúc em TT HP!
Thăm Tú Gàn! Chia sẻ của Cậu thật sâu sắc – làm tôi rất cảm kích! Niềm vui của người viết – là được chia sẻ & đồng cảm! Cậu đã cho tôi điều ấy! Cám ơn lời chúc lành của TG! Dạo sau nầy tôi không được khỏe! Nhưng không sao – vẫn gắng vui chơi cùng bà con anh em XN mà! Chúc Trung Thư vui vẻ nhé!
Chào huynh Mang Viên Long!
Một câu chuyện bình dị, nhẹ nhàng có hình ảnh, âm thanh, niềm vui của “tết Trung thu rước đèn đi chơi…” và cả những nỗi buồn chia ly, mất mát người thân; có những ngả rẽ cuộc đời không thể định trước của mỗi nhân vật … nhưng tựu trung lại đó cũng là một góc nhỏ của đời thực được phản ánh qua truyện ngắn này của anh – một cách chân thật, ngay trong cả những suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật.
Cái đọng lại trong người đọc như tôi là cái quan hệ thân thiện, bền vững, trân trọng cuộc sống giữa người & người với nhau luôn luôn có sự hiện diện của chữ “TÌNH” được thể hiện rõ hay đang lẩn khuất đâu đó chung quanh họ…Và chính điều đó làm tôi cảm nhận được sự thanh thản cần thiết khi đọc truyện ngắn này của anh.
Rất cảm ơn & kính chúc anh an lành, vui mạnh anh MVL nhé!
Một truyện ngắn khơi gợi những mùa Trung thu xa xôi trong ký ức , thể hiện tình người rất cảm động , chân thực .Một cảm giác thanh thản trong tâm hồn như khi được bước chân vào chùa .
Chúc anh MVL một Trung thu an vui .
Chào anh Mang Viên Long,
Chúc anh mùa trung thu an lành.
Sinh lão bệnh…Như vậy và là như vậy.
Trung Thu đọc chuyện của anh thật là hợp tình ,gợi nhớ bao kỷ niệm về tuổi thơ! hay quá anh à! dạo này anh vẫn khỏe chứ ,chừng nào vào SG mổ mắt ha anh! Chúc anh mùa Trung Thu an lành nhé!
Đọc truyện ngắn “Mẹ, ngôi chùa và mùa Thu” của anh MVL lại “RỚT” ngay trên XN đúng vào dịp rằm TT đang gõ cửa…Truyện làm cho người đọc dễ liên tưởng đến tuổi thơ đầy ký ức êm ả của đời mình bên gia đình ,với chiếc lồng đèn TT bằng giấy náo nức dạoxóm làng quê thuở xưa…
“Cái tình” trong truyện rất thực , rất gần giũ trong đời thường, như “lắng sâu” qua giọng văn bình dị , nhẹ nhàng , “ru êm”tựa tiếng chuông chùa đâu đó vẳng lại chút “bình yên , thanh thản”trong lòng dù đang vật lộn giữa đời sống gấp,đầy bon chen …
Dạo này Anh Cả có được khỏe hông, sao không trả lời email, em thấy cũng hơi lo…?Chúc Anh vui ,nhớ giữ gìn sức khỏe nhé !
Truyện cảm động quá. Chúc anh Mang Viên Long mùa trung thu an lành
Thăm anh Thuận Nghĩa ! Nghe anh kể chuyện riêng & tuổi thơ – mà cảm thấy thương cảm! Con Người sinh ra là đã nhận ngay cho mình cái định luật ” Sinh ” Lão…” – ai cũng biết vậy – nhưng có sự chia li nào là không đau buồn? Còn tuổi thơ anh – cũng gióng của tôi thôi! Y chang mà! Thôi ! hãy vui với con cháu là…hạnh phúc lắm rồi! Cám ơn anh đa dọc & chia sê! Chúc anh ngày mới an vui & Mùa Trăng HP!
Đọc truyện anh viết PLH nhớ MẸ vô cùng bởi ngày xưa Mẹ PLH cũng hay đi chùa Mỗi lần đi chùa bà hay dắt PLH theo lễ Phật…nhiều lần đến chùa làm công quả ,được tiếp cận cuộc sống an lạc thanh tịnh nơi thiền môn PLH thấy thanh thản vô cùng…nhiều lúc PLH ..muốn đi tu (P nói thiệt đó!) nhưng….chắc chưa có căn tu và chưa có duyên chốn thiền môn ..nên….không tròn ý nguyện của Mẹ! Văn trong câu chuyện của anh chắc hẳn sẽ làm Mẹ mỉm cười mãn nguyện nơi suối vàng ,anh hén! Chúc anh vui ,khỏe,an lành!
Posted by 113.165.214.215 via http://webwarper.net, created by AlgART: http://algart.net/
This is added while posting a message to avoid misusing the service
Chào ông anh,
Được đọc một truyện đầy nhân hậu vào một buổi sáng đẹp trời sau những ngày mưa tầm tã khiến lòng tôi chợt thấy bình yên.
Vừa qua có hai người cháu của tôi bị ung thư, một mới phẫu thuật phổi tuần trước hy vọng còn sống; đứa kia bị bác sỹ “chê” đang nằm nhà chờ đi Vườn Đào. Cả hai đều dưới 50. Tôi đùa với cháu:” Mày thật vô lễ. Con nít mà đòi lên đường trước tao…”. Nó bảo: ” Sorry, cậu…”.
Năm nay tôi cũng được người ta tặng bánh Trung Thu. Tự thấy mình “quá đát”, nên mang tặng lại đám cháu của bạn ở tận Bến Tre. Mà quả tình tôi không có duyên với Tết Trung Thu. Khi bọn trẻ ở quê tôi biết chơi lồng đèn thì tôi cũng đã “quá đát”. Thuở tôi còn bé, cơm độn củ mì lát, không có đèn, đến cái thùng quẹt cũng không có thì làm sao có lồng đèn, bánh ngọt. Nhưng về sau tôi biết làm đủ thứ lồng đền, nào trái ấu, nào ngôi sao, nào …ngay cả cái lon sữa bò cũng có thể phù phép thành cái lồng đèn con con cho mấy đứa cháu chơi. Một trong những đứa đó đang ung thư chờ chết…
Cô bác sỹ tân khoa trong truyện chưa kịp chữa bệnh cho mẹ thì mẹ đã qua đời, đứa em thí phát quy y. Mang tình thương cho mẹ trong tim cô ấy sẽ trở thành bác sỹ tốt chữa bệnh cho người. Còn đứa em sẽ giúp người giải thoát trong bể khổ cuộc đời.
Sống là hiến dâng đời mình cho mọi người. Cầu được như thế.
Đọc bài này mới nhớ trung thu đang về rồi.