Thuận Nghĩa.
Bạn cũ của tôi ngoài 60, định cư ở Canada mấy chục năm. Sau khi vợ qua đời, các con trưởng thành, anh quay về Việt Nam sống vì một lẽ giản đơn: ngán mùa Đông băng giá xứ người. Tôi tin anh nói thật vì Canada rất lạnh, người già rỗi việc suốt ngày ngồi bên lò sưởi, dễ bị trầm cảm. Nhưng theo tôi đoán anh còn có những lý do khác hơn vì một người có bằng cao học Hán-Nôm của ĐH Văn Khoa Sài Gòn ắt tâm hồn có cả kho suy nghĩ, tình cảm, sở nguyện, ước mơ…
Tôi đoán trúng ngay chóc. Không gặp nhau một thời gian dài, bỗng một hôm anh mời tôi uống cà-phê để giới thiệu “bạn gái” của anh. Tôi nghĩ bụng rằng cha già nầy sinh tật, với cái “mác” Việt kiều, hẳn đã vớ một em chân dài. Tôi thật sự ngạc nhiên “bạn gái” của anh còn khá trẻ – chắc bằng nửa tuổi anh – bồng theo một bé gái còn đỏ hỏn. Anh cười tươi bảo: “ …con gái tao đấy”. Tôi nhìn người phụ nữ thăm dò và cô ấy dường như thấy cái dấu hỏi to tướng trong mắt tôi, nên cũng cười tươi, xác nhận: “ cháu được tám tháng…”. Anh tỏ ý nhờ tôi “tư vấn” để mua một căn nhà nhỏ làm tổ ấm…
Khi đứa bé khóc, “vợ” anh – theo thuyết chính danh khi bạn gái có con với anh thì phải gọi là vợ mới trúng – bồng đứa bé đi lòng vòng trong vườn để dỗ cháu, tôi bảo: “ mầy đã có năm đứa con rồi, sao còn “dính” thêm chi vậy?”.
Anh tỉnh queo kể: “ Bà nầy là em gái bạn tao ở Canada. Lúc đầu tao với bã thỏa thuận hai điểm. Thứ nhứt, không để có con. Thứ hai, không đòi xuất cảnh. Bã OK vì bã cũng có một đứa con với đời chồng trước và có mấy anh chị em ở nước ngoài nên bã biết ở bển chẳng phải là thiên đường. Tao với bã dắt nhau đi chơi khắp nước. Cả đời lo học rồi lo kiếm tiền, đâu có thời gian đi chơi với vợ, nay được tiếu ngạo giang hồ, vui hết biết. Tao cao hứng làm cả trăm bài thơ cả tiếng Việt và tiếng Hoa, hầu hết là thơ tình. In rồi, hôm nào gửi mấy xem chơi. Mầy biết đấy, tao làm thơ từ hồi trung học. Thế mà qua bển, tao tịt luôn…”
Anh nhấp ngụm cà phê sữa rồi tiếp: “ Bỗng một hôm bã báo tin sét đánh: “em cấn thai rồi “, hỏi tao nên để hay phá. Tao chết lặng, cố lắm mới không kết tội bã vi phạm hợp đồng. Tao suy nghĩ hai ngày mới đi đến quyết định giữ cái thai…”.
Anh giải thích: “ Đã có năm đứa con thì thêm đứa nữa cũng được. Dầu sao cũng là giọt máu của mình, bỏ nó mang tội. Hơn nữa, tao với bã đâu phải cặp với nhau qua đường. Bã tội lắm. Có bã tao thấy cuộc sống có ý nghĩa. Tao không biết đó có phải tình yêu hay không. Mầy biết đấy, người lớn tuổi như bọn mình thì vợ con, xã hội không cần mình nữa. Chẳng lẽ sống chờ chết…Bã còn trẻ, tao có chết trước thì bã nuôi con. Tiền dưỡng già của tao đủ để mẹ con bã sống…Tao nói điều nầy chắc mầy ngạc nhiên: tao thương con bé nầy nhiều hơn các anh chị nó, có lẽ vì suốt ngày tao bồng bế nó, còn mấy đứa kia tao đâu có thời giờ gần gũi, chăm nom…À, khi biết tao có đứa bé nầy, mấy anh chị nó bên Canada đều chúc mừng và mong sớm có dịp gặp em và…dì. Chúng nó còn gửi lời cảm ơn dì đã săn sóc tao thay chúng nó”.
Cha già con muộn nhưng có vẻ tình không muộn. Tôi chưa kịp nói lời chúc mừng anh thì vợ anh bồng con trở lại để cho cháu bú. Tôi quan sát “bố già” lấy bình sữa từ trong xách của vợ, xích ghế lại gần cho con bú một cách điệu nghệ và thích thú. Nhiều người trong quán chăm chú nhìn, có lẽ đến lúc ấy họ mới nhận ra ông già đó là bố của đứa bé chứ không phải ông ngoại. Anh còn tỉnh bơ bảo con rõ lớn:” Bé ngoan BA thương…”.
Trước khi chia tay, anh bảo tôi: “ Bã mang bầu tới mười ba tháng…nên cháu phát triển rất tốt”. Thấy tôi trố mắt, hắn giải thích: “ Thật ra, khi báo tao có thai, bã chưa cấn thai. Bã thử tao đấy. Khi thấy tao chấp nhận có con bã mới yên tâm có thai. Phụ nữ giữ quyền quyết định yes hay no mà. Bã gài bẫy tao…”. Anh cười nhìn người vợ trẻ và chị cũng cười theo***
Một cái bẫy dịu dàng.
* Thuận Nghĩa
8-2012.

Câu chuyện hay từ cái nhan đề cho đến kiểu kết thúc. Đọc rồi cảm thấy lòng mình thật ấm áp, tin vào thế giới nầy vẫn đang tồn tại những điều tốt đẹp. Thế mới biết quê hương là chùm khế ngọt…ai đi đâu rồi cũng muốn quay về và gia đình mãi mãi sẽ là tổ ấm binh yên nhất cho mỗi con người chúng ta.
À quên nữa…cái hình minh họa cũng thật sinh động!
@ Chào Thanh Hải. Cảm ơn bạn thăm ” Cái bẫy…” va những lời bình hết sức dịu dàng. Cuộc đời dẫu sao vẫn đáng sống. Người tốt vẫn nhiều hơn kẻ xấu. Người bịnh nặng vẫn ít hơn người bình thường, hoặc bịnh chút chút.
Sáng nay 9 h00 có đến 333 Nguyễn Trọng Tuyển để dự ra mắt số báo đặc biệt chủ đề nhà văn Nguyễn Mộng Giác không anh TN ?
Chào anh buổi sáng- chúc anh khỏe để đi ăn nhiều đám giỗ !
Nay “lại” đi ăn giỗ! Sorry.
Nẫu Xóm Cũ ngủ mất tiu rầu !
Còm 110 nghen anh Thuận Nghĩa . Mai ngủ dậy nghiên kiu1 típ chiện cái bẫy nha .
TUTHUC đã giành 3 con số 1 ở dưới đó rùi NỊ . khoẻ chứ ? hôm qua gặp No trên ĐT .
NỊ có nghe kể rùi ! hu hu hu ..NI cám ơn anh TUTHUC , NỊ khoẻ nhưng NỊ …hãi quá ! hì hì
NXC ham ăn ham ngủ nhưng Nẫu Xóm Chùa trằn trọc suốt đêm không ngủ được…huhu
Coi xong, TT tui cũng muốn mình bị sập bẫy quá! Hehehe!!!
Chí lớn gặp nhau. Cố lên sẽ “được” sa bẫy.
Cố lên sẽ “được” sa bẫy.(Thuận Nghĩa)
————————————————————————————
TUTHUC cố lắm nhưng chưa được sa ” bẫy ” anh TN quơi ! ?
Tậu thiệt!
Sợi buồn con nhện giăng mau
Anh – con ruồi nhỏ – sa vào bẫy em
Biết đâu biển thẳm mà tìm
Biết đâu mắt biếc chết chìm cũng dzui
Non tiên TUTHUC xa rồi
Về nơi trần thế bùi ngùi lackiu.
Tiu !!!!!!!!!
Nghe êm tai thiệt :
Lackiu thường trực mỗi chiều
Nhưng khi Hội trưởng lăc kiu ( phải ) nhớ Chùa
Mong sao biển lặng được mùa
Cá tôm – ” sò mực “.. gửi Xóm Chùa ( dzùa ) hết trơn !
Tư tui chẳng tính thiệt hơn
Miễn sao ” khịa ” được,
chớ hờn – dỗi nhau … !
Trốn mau mau
Anh Tú Gàn mí lị anh NO đâu hông ra mà tụ họp lackiu dzí anh TUTHUC dzà anh Xóm Chùa nè !
NỊ đi khò đâyyyy…
Dễ…ghét gơ!!!
Sao gọi là cái bẫy được,nếu là bẫy thì cô gái trẻ là nạn nhân chứ ?
Ai cũng là nạn nhân đồng thời là kẻ chủ mưu. Tại anh tại ả cả thôi. Họ đều thích thế mà.