Trần Ngọc Trác
Sông xưa giờ đã nên hồ,
Người thơ xưa đã thành mồ thời gian.
Chưa qua được nửa tuần nhang,
Dường như có tiếng thở than trong lòng?
“Quanh năm buôn bán mon sông,
Nuôi năm con với một chồng”…dở dang.
Lệ đau rỏ xuống hai hàng,
Dường như có nỗi hàm oan trong lời?
Câu thơ trăm mối tơ trời,
Cứa vào tâm khảm phận người chưa thôi.
Nghe từng con chữ rơi rơi,
Từng con chữ quấn quanh đời người thơ.
Người đi khuất nẻo xa mờ,
Hỏi rằng tiếng ếch bây giờ còn không?
Vị Xuyên, Thành Nam

Tho Tu Xuong chua chat ma sau cay, tho Tran Ngoc Trac cung
chua chat khong kem
Chào người Đà Lạt
Chào Huyền Thư
chào Đà Lạt
Chúc Vui, mỗi ngày là một ngày vui!
Tôi mừng ông Tú Xương chết sớm, năm 1907. Ông mà còn sống sau đó 70 năm, ông sẽ bị ra Tòa vì bài thơ Sông Lấp:
Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!
Tội của ông Tú Xương 70 năm sau ngày ông mất là chê bai chủ trương Kinh Tế Mới. Khu Kinh Tế mới mà buồn hiu thì làm sao sống được?
May thay có thơ Tố Hữu khỏa lấp:
Có gì đẹp trên đời hơn thế
Người yêu người sống để yêu nhau!
Chúng ta nên sống lạc quan, không nên nhắc đến ông Tú Xương mới là phải đạo. Ông Tú Xương là mầm mống của một xã hội bậy bạ, lấy tiếng chửi thề làm chủ chốt: (Đù mẹ đù cha cái giát giường, đêm nằm chỉ thấy những đau xương, mai ông mua nứa đi mấn lại, đù mẹ đù cha cái giát giường!). Nhưng thủy tổ của tiếng Đan Mạch mà người Nam Bộ hay xài lại là ông Cao Bá Quát (Ba hồi trống giục đù cha kiếp, một nhát gươm đưa…)
TV Lệ
Trần Vấn Lệ bình.. loạn thơ độc lắm
Sông xưa giờ đã nên hồ,
Người thơ xưa đã thành mồ thời gian.
__
Một trăm năm đã trôi qua nhưng tôi vẫn tin những vần thơ đau đời của ông vẫn còn sống mãi
“Sông kia rày đã nên đồng,
Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai.
Đêm nghe tiếng ếch bên tai,
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò.
Việc đời nghĩ đến mà lo,
Giàu sang có phận, đói no có trời.
Ai ơi chơi kẻo già đời!”
(Trần Tế Xương)
““““““““““““““““““““““““““`
Sông xưa giờ đã nên hồ,
Người thơ xưa đã thành mồ thời gian.
…………………………………..
@ Vinh Rùa tui rất quí trọng “các vị” đã còn tưởng tiếc “sư tổ” của VR.Nhưng sao chẳng thấy có ai ngợi ca “Bà Tú”, hè?
@ Thuận Nghĩa : VR lược trích từ Wikipedia(Trần Tế Xương) nè :
…… “Với Tú Xương, còn là hiện tượng hiếm trong lịch sử tác gia Việt Nam: Tú Xương Có “môn Phái”, “môn đệ”. Tên của ông là Trần Tế Xương. Có lúc đổi thành Trần Cao Xương. Nhưng đây là chữ xương với nghĩa “thịnh vượng” (còn có nghĩa là đẹp, thẳng). Sách xưa có chữ “Đức giả xương” (người có đức, thịnh vậy). Không phải là xương theo nghĩa xương thịt. Nhưng người đời sau, mấy vị chuyên làm thơ trào phúng đã cố tình đùa nghịch và “xuyên tạc”, gắn cho cái nghĩa xương thịt, để rồi tự nguyện suy tôn Tú Xương (thịt) lên bậc tổ sư, còn mình là môn đệ. Và như thế là lịch sử văn học Việt Nam ở thế kỷ 20 bỗng nhiên có một “môn phái” gồm Tú Xương, rồi Tú Mỡ, Tú Sụn, Cử Nạc và thêm “chi phái”: Tú Poanh, Đồ Phồn cũng là dòng tú, cử, đồ với nhau cả. Vinh dự thay cho vị tổ sư Tú Xương !”…..
_ Thuận Nghĩa có muốn “bái tổ” không? VR đã… “bái” từ…phia!
Nhường cho anh Tú Gàn làm đệ tử ông Tú XXXXX. Mình khoái ông Vua R hơn.
Vua R “đệ tử” Tú Xương,
Mà sao Thuận Nghĩa lại… “thương” Vua R?
Thôi thì Thuận Nghĩa+Vua R,
“Cao lâu”, “thổ đĩ”…chúng mình … : chơi luôn!
Cao lâu thì ok…Món kia…thua! Tậu
Cao lâu thì ok…Món kia…thua! Tậu
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
@ Thua? là thua làm sao? Nghe đây :
“Chí làm trai,dặm nghìn da ngựa”(*)
“Thổ đĩ chơi lường”(+), tựa…Tú Xương!
Một mai dẫu có… “lên đường”, (tiu!)
Cũng không hối tiếc : “thiên đường trần gian” (nhà thổ)!
(*) Chinh phụ ngâm ; (+) Trần tế Xương
@ Hết “thua” chưa, anh chai? Nào…!!!
Ở Sài Gòn có một con đường mang tên Tú Xương từ trước 1975 đến nay. Mấy chục năm, mỗi khi đi qua con đường nầy, tôi thường có hai suy nghĩ “dớ dẩn”:
– Nhà thơ nghèo kiết xác ốm tong teo như bộ xương nên mang tên Tú Xương– đối lại người cùng thời mang tên Tú Mỡ:” Vị Xuyên có bác Tú Xương….cao lâu thường ăn quịt, thổ đĩ lại chơi lường”. Ấy vậy mà con đường mang tên thi sỹ nghèo lại là một trong những con đường sang trọng nhất thành phố, toàn villa, tường cao, vườn rộng. Không biết những ông nhà giàu ở đó có bao giờ “biết ơn” anh thi sỹ nghèo ấy không? Người đã có sáng kiến lấy tên TX để đặt cho con đường ấy rõ có đầu óc trào phúng như …TX.
– Sau 1975 nhiều con đường ở SG được/bị đổi tên, riêng TX “vũ như cẩn”. Thi sỹ vạn tuế. Chính vì vậy, có nhiều người VN muốn làm thi sỹ (!).
Người đi khuất nẻo xa mờ,
Hỏi rằng tiếng ếch bây giờ còn không?
——–
RỐT CUỘC CÕI NHÂN GIAN NGẬM NGÙI QUÁ PHẢI KHÔNG ANH TRÁC ?