Nam Hoài (Nguyễn Hoài Nam)
.
Lâu rồi, nên quên cả. Chẳng phải không nhớ, nhưng vì mỗi lần nhớ là một lần thêm buồn, lại thôi không dám. Từng thề không dưới một lần, là sẽ chẳng thơ nữa đâu. Đành quay mặt đi, nhưng vì vẫn còn mắc nợ, nên phải trả. Thì, cứ còn nợ, nhưng xin chưa trả đủ, để kiếp sau còn gặp lại. Để được yêu như thế nữa, thêm một lần yêu – thơ.
Thơ là kẻ giấu mặt, chẳng rõ hình, nhưng cứ bám theo làm khổ người mãi. Nó làm khó ta cả trong giấc ngủ, trừ ra những khi được mơ về một cõi khác, nơi ấy chẳng có thơ.
Thơ không xuống dòng được, lại cũng có cái hay. Nửa tin nửa ngờ, hay đây là dòng thơ mới. Chẳng cần căn lề, chẳng buồn chấm phẩy, cứ dài mãi như mưa lụt giữa mùa. Mưa thấm vào ta đến lặng người đi, vì mùa thu nào mà chẳng lạnh.
mùa thu
bậc thang
chẳng lạnh
hỡi Mai-a (copxki)
khó xuống dòng quá.
… Những đoạn đường đi qua, thử dừng lại mà ngẫm, đều chứa trong đó cái chất, đủ để bật lên vần. Chỉ vì ta chưa kịp nhìn ra nó, trước khi nhận thấy phải làm cái gì để có tiền vào ngày mai. Để sống và để … thơ.
Thơ mang giùm nỗi nhớ, vì chẳng thể cho ta có lại những ngày đầu, nên ta chỉ có cái quyền được nhớ thế thôi. Buồn vui có đủ, chỉ yêu nhau bằng lời. Chán chưa.
Có những lúc phải buồn nhiều, thì kệ blog. Bỏ mặc nó đấy mấy ngày chẳng thăm. Nó bị giận lây, và may mà blog chưa biết nhắc ta phải mặc áo ấm, hay đừng thức khuya nhiều nữa mà bệnh ra.
Mưa, sẽ đứng giữa trời mà khóc, vì trang viết chẳng đủ chỗ cho ta. Em hay là anh, sẽ chẳng nghe được lời gọi nhau, vì nói to thì người nhà sẽ nghe thấy, và sẽ hỏi ngay mình vừa gọi ai.
Coi chừng ổng biết.
Thế, biết phải khổ vậy thì cũng bỏ sớm đi rồi, cho xong.
Mấy đứa em nó vào blog trước mình, chúng bảo: anh lại sắp khổ rồi. Thì được khổ ngay. Một ngày ngủ thiếu đi mất vài giờ, và ăn cơm thì dùng muỗng tay trái, để tay còn lại bận xuống dòng, enter. Mắt thì lúc nào cũng vừa nhìn gần vừa nhìn xa, vì cái bọn fonts khó bảo quá.
Anh. Em. Vậy là ta cứ ngơ ngác như ngày nào ấy, để nhìn nhau như trẻ con.
Đời là bao nhiêu cái gạch đầu dòng, cho những việc chưa làm được. Giờ già rồi, chỉ còn lại một, nhưng cái gạch này lại là cái gạch để bắt đầu. Và ta lại khổ lắm, biết không. Gạch dưới và đổi màu cái dòng này thế nào nhỉ, chẳng biết phải hỏi ai.
Thơ tôi ngày ấy và bây giờ khác lắm. Nó đã thoát ra khỏi báo tường, nhưng vì thơ muộn nên giật cục. Bạn sẽ hiểu mà bỏ qua cho cái còn non của tôi. Ít ra, tôi đã tập biết nói chuyện được với mình, rằng tôi vẫn có ích đấy. Vì thơ không có tuổi, nên trên trang đầu admin., tôi thuộc lớp thơ trẻ lâu.
…Tôi đánh dấu khối cho những dòng vừa viết, làm chữ nghiêng đi cho có vẻ thơ. Và exit. Thôi sắp sáng rồi, chỉ viết vậy, còn để dành lại cho ngày sau. Thơ mà vội thì chỉ là thơ dễ đọc.
Thì vừa lúc nhận ra vợ tôi đang đứng sau lưng mình, từ lúc nào. Em đã thấy hết cả rồi. Tôi chưa làm gì sai, nhưng giật mình, vội tắt ngay cái màn hình. Chỉ là bản năng tự vệ.
… Không, dù mắt đỏ hoe, vợ tôi chưa khóc, chỉ là chưa tỉnh ngủ thôi, em nói:
– Anh làm gì mà phải dậy vào khuya như thế. Có gì thì cứ nói với em. Em chịu đựng được.
Tôi hiểu vợ tôi. Chẳng phải mình em đâu, tụi mình cùng chịu đựng nhau cả chục năm rồi. Tôi biết em đã phải khổ nhiều vì tôi, và sẽ còn khổ hơn, nếu …
-Lớn rồi có gì thì nói, sao lại phải thư từ.
Trời ơi, đã trốn vào nơi này, tưởng đã yên được mà chẳng xong. Xin bị bám ngoài đời thôi, đừng theo tôi vào tới tận đây.
Nhưng mà, em mới chỉ đọc cái mở đầu và cái gần kết. Phải coi cái khúc giữa mới hiểu anh:
Đừng bỏ đi em
Cái khúc giữa
Tội anh…
Em đã đi rồi hở em
Và anh vẫn là kẻ muộn màng
Viết không sợ người ngoài đọc, nhưng người nhà mà đọc thì nguy. Tôi dài dòng nói cho vợ hiểu, nhưng em chẳng chịu tin, mắt đã thấy có ngấn nước:
-Em chẳng việc gì phải khóc, có đứa nào nó mang được anh đi, thì anh đi, chả muộn. Mà em tức lắm, nhà nó ở quận nào?.
Vợ tôi không làm ồn lên, em biết có làm to chuyện cũng chẳng ích gì. Thơ cũng có cái độ chai của nó, đôi khi được gọi là niềm tin. Thơ không bắt ta phải thử một lần nói thật, vì ta có dối bao giờ, ta chỉ nói quanh là chưa yêu, hay yêu rồi nhưng sẽ không thế mãi. Vì yêu mà nói dối thì chưa phải tội. Tôi biết ngoài thơ, tôi cũng còn biết thương ai. Khi vào blog, thơ là tất cả, nhưng rời nó ra, thì tôi biết ai ở chỗ đó rồi.
Đấy là do em đã đọc được câu: mấy ngày rồi không ghé nhà, nên em hỏi nữa:
-Anh tới nhà nó nhiều lần rồi. Nó có nhà, thì cần gì phải đi đâu, có gì mà phải hẹn. À, hẹn nhau một tuần mấy lần đây mà.
Im lặng. Biết sao được.
-Em biết em già rồi, thịt nhão ra rồi.Vợ tôi bỗng đổi giọng nỉ non:
-Ngày trước anh cũng đã từng yêu tôi. Còn làm thơ tặng nữa mà, còn giữ cả đây.
Im lặng. Còn thế nào được nữa.
-Tôi làm anh chán từ lâu rồi mà. Chắc con này nó phải trẻ, phải mặn hơn tôi. Anh bóc tem nó, anh chết. Rồi có con với nó, tôi còn sống làm sao nữa đây, hả giời.
-Thôi thôi mình ơi, đừng, đừng, anh xin. Anh vào nhà, nó là cái nhà. Rõ khổ, tôi vốn dốt máy móc, nên chả biết giải ra sao nữa. Hỡi IT, người còn lờ mờ hơn cả thơ nữa. Thiệt thòi như thế, với nhà thơ tôi là cái thiệt tới hai lần. Thì chắc chuyến này phải thôi thật.
Thơ còn thêm nước mắt của vợ mình, thì thơ làm gì. Chưa đủ khổ hay sao.
Đôi khi, thơ, em ác lắm, bắt ta phải đợi một đời, gặp nhau một lần, để rồi cách xa. Lúc ta tìm em hoài mà không thấy, là lúc em chẳng thể được viết ra.
Thôi chẳng phải chờ ai cho khổ thân, vì đời chỉ có một.…
Tôi chỉ viết lại đây những gì còn nhớ được, vì ngày hôm sau tôi nhắn hết với các bạn: Mình đóng cửa nhà mình rồi, cám ơn tất cả.
Viết vui và dí dõm lắm
câu này nghe quen nè anh Nam – Qua nhà em đọc bài mới – là cái nhà trên net mà “chị nhà” tưởng là “nhà nàng” – em biết rùi nhá. Cứ bảo bận mà hóa ra hý hoáy viết truyện, Ừ mà đang đọc lắm chứ. lâu lâu làm cú hích… huỵch toẹt ra những cái ấm ức, thế mà hay. yêu mưa, yêu nắng, yêu thu rồi lại thân mưa ướt, nắng gắt, thu lạnh… hờn dỗi chán lại vỗ mình “bằng lòng với hòan cảnh” – đúng là chỉ có Namkts57 – nam-kĩ-thuat-so năm cộng bảy bằng 12 (2012).
Hồi đó em đọc Mưa. giờ em đọc “THƠ BLOG” chả khác nhau mấy qua cái ngôn ngữ riêng của “nam ky thuat so” – đáng đọc lắm chứ. Hôm nào mở “nhà” báo em vào đọc tiếp nha.
Bài viết dí dỏm ,dzui & hay lắm NHN ui! làm thơ khổ quá ha…bị nàng dzợ theo dõi kỹ quá…nhưng chị rất thích câu nói của em : khi vào blog ” thơ là tất cả,nhưng rời nó ra,thì tôi biết ai ở chỗ đó rồi ” như thế quá tốt rồi !! chúc em vui nhé!
Chẳng lẽ đóng cửa nhà thật sao blogger NHN ?
Bài viết của Nam Hoài đã nói lên được ba điều hay, theo Rong:
Tôi yêu thơ chứ không phải yêu em.. đâu!
Tôi yêu vợ chứ không phải yêu thơ.. đâu!
Và tôi yêu em chứ không phải yêu thơ & ‘nhà mình..’ đâu!
Hihih… Bài viết hay, vui dí dỏm lắm anh Nam. Thank you! Chúc anh vui khỏe.
Nỗi lòng của em trai đó hí? Tội thơ và người!
“Đấy là do em đã đọc được câu: mấy ngày rồi không ghé nhà, nên em hỏi nữa:
-Anh tới nhà nó nhiều lần rồi. Nó có nhà, thì cần gì phải đi đâu, có gì mà phải hẹn. À, hẹn nhau một tuần mấy lần đây mà.
Im lặng. Biết sao được.
-Em biết em già rồi, thịt nhão ra rồi.”
Tội Nguyễn Hoài Nam ghê, tội….. chưa xử?
Đóng cửa nhà lại mà mở cái cửa khác thì có khi “tội” lớn hơn nữa đó, Hoài Nam nghĩ sao?
Bài viết khá vui, đậm chất Hoài Nam. Mến.
Tậu anh Nguyễn Hoài Nam ghơ!
Thơ ơi là….thơ !
Làm thơ như NHN sao mà khổ dzữ trời! Nhưng bài viết dzui lắm!
Tội nghiệp Nguyễn Hoài Nam quá – Nàng thơ và nàng dzợ hai nàng hai bên
Làm thơ cũng khổ thật, bị nàng thơ hành còn bị nàng vợ nghi ngờ .
Bị hai cái hành, nửa này êm ái nửa kia ngậm ngùi, bác H-Cùlao ui. Nhưng mà, biết là khổ…sao vẫn mong được khổ!
“Trời ơi, đã trốn vào nơi này, tưởng đã yên được mà chẳng xong. Xin bị bám ngoài đời thôi, đừng theo tôi vào tới tận đây.” Nghe thảm quá mà lại có…. lý! Tôi có thằng bạn ( chắc là cố ý !) dốt vi tính! Làm thơ xong đọc cho vợ gõ, anh em cười hắn… “sợ vợ”, hắn không cải lại, giờ mới biết hắn khôn, cứ như vậy mà chắc, ít ra thì hắn cũng tránh được cái cảnh : “Thơ còn thêm nước mắt của vợ mình, thì thơ làm gì. Chưa đủ khổ hay sao.” Công khai rồi đó nhé, hết chuyện: “ Viết không sợ người ngoài đọc, nhưng người nhà mà đọc thì nguy.”…Khổ nỗi, hắn là thợ…thơ rồi mới được như vậy! hay là NHN ơi! bữa nào đi gặp quynh V.C Huê Kỳ bái sư, học cách làm vài bài thơ… “nịnh vợ” cho nó yên thân, cũng khỏi phải: “Mình đóng cửa nhà mình rồi, cám ơn tất cả.” có phải hơn không? kakakaka….Chúc vui và đừng đóng cửa nhà nhe!
Có thể có hai dòng thơ anh Hải ui, một để “nịnh” cho yên, một để cho mình… sướng. Chuyện nhà ổn rồi thì mình lo chuyện … người. Đóng cửa cho bả biết, cổng sau nhà khác mà ra được thơ thì cũng … lẻn mà vô, he he. Chúc anh Hải luôn vui khỏe ạ.
Có thể có hai dòng thơ anh Hải ui, một để “nịnh” cho yên, một để cho mình… sướng. Chuyện nhà ổn rồi thì mình lo chuyện … người. Đóng cửa cho bả biết, cổng sau nhà khác mà ra được thơ thì cũng … lẻn mà vô,…”
“““““““““““““““`
@ Câu trả lời này khó hỉu nè :
+/ “…..một để “nịnh” cho yên, một để cho mình… sướng….”
_ Cái nào “yên”? Cái nào “sướng”?Khi cả 2 đìu… “nịnh”?
+/ “…..Chuyện nhà ổn rồi thì mình lo chuyện … người. Đóng cửa cho bả biết, cổng sau nhà khác mà ra được thơ thì cũng … lẻn mà vô…”
_ “Cổng sau nhà khác” nào “ra được thơ” cho mình lẻn vô? Cho mình lẻn theo với,được không?(hay “bật mí” cũng đặng?)
@VR
Dễ ẹt, có gì mà khó hỉu ?
+ Cả hai đìu nịnh thì => cả…ba đìu sướng !
+ Đi…rình đi coi có ai mở hé hé thì lẻn dzào. Cái này phải “hồn ai nấy giữ, xác ai nấy lo” , cho ông theo có mà…lộ hàng à ?
@ Tú Gàn
Rảnh ghơ há! Nhè ông Dzua Rình mà chỉ đi…rình!!! kakaka
Đúng nghờ của chàng chớ sao nữa !!! kekeke…
Rảnh ghơ há! Nhè ông Dzua Rình mà chỉ đi…rình!!! kakaka
“““““““““““““““““““““`
Rình… “cổng sau nhà khác” đặng mình… “hương khói” (ý của Nam 57kts) í mà?
Tự sự nghe đầy nỗi niềm, uẩn khúc…mà có thật không đó, kiến trúc sư ?
Hay chỉ là “một thoáng mây bay” thôi ?
Anh Tú Gàn ui, nhiều cái “một thoáng” mới bật ra được cái gì đó… giống như là thơ. Còn cái uẩn khúc của ai cũng chỉ là cái cớ để trách hờn – trách người đã dìm tắt niềm … thơ trong ta. Chúc anh luôn vui ạ.
@ Nguyễn Hoài Nam có nhiều thứ quá: nào Thơ, nào Dzợ, nào Nhà(blog). VR tui chỉ có “mỗi mụ dzợ” thôi mà…cũng đến khổ! Tui chỉ có mỗi “dzô chợ” xunau để “tám” dzí bạn bè gần xa, cũng đủ…mệt dzí “bả” chứ đửng nói chi(?)…
Kết lựn: Chính là “Nhà tôi” đã làm mất đi….sự hưng phấn khi dzô.. “Nhà xunau”(!) [cũng gần dzúng “đoạn đối thoại” giữa NHN và “dzợ” đó chứ?]
Cảm ơn anh VinhRùa. Anh em mình có hoàn cảnh thiệt, chỉ vô chợ để “tám” còn chưa được yên ổn, nói chi vô cái ” đền ” Thơ mà… hương khói. Nhưng “Nhà tôi” cũng có thể gợi hứng cho những gì … còn dang dở, chưa xong.., he he, nói nhỏ không bả nghe anh hỉ.
“….Nhưng “Nhà tôi” cũng có thể gợi hứng cho những gì … còn dang dở, chưa xong.., he he, nói nhỏ không bả nghe anh hỉ.”
“““““““““““““““““““““““““““
@ Bởi dzẫy_ “Nhà tôi” còn chửa xong, nói chi đến… “hương khói”?(nói nghe bắt…thèm!)
Thơ là nơi …trút nỗi lòng , hạnh phúc và khổ đau …thật cũng có ma ảo cũng có luôn…
Hihi …Nếu anh Nam bị bà xã theo dõi thì anh Nam cứ mời bà xã vào ” nhà ” các nàng thơ blog là bà xã hết giận liền à . Ai biểu hông giải thích rõ chi cho khổ hè !
Vì phải làm thơ … lén cho nàng “khác”, nên chẳng có đường nào mà tỏ bày cho nàng ở nhà hiểu cả. Nàng “kia” lại vốn không có thật, nên độ nguy hiểm thành ra gấp đôi. Vậy nên nỗi khổ cứ theo đòi nhà … thơ hoài, Yến Du à. Cảm ơn Yến Du thiệt nhiều.