Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Ba, 2012

 

 

TRẦN MINH NGUYÊT

Tete de Femme của danh họa Pablo Picasso (1881 - 1973)

Hắn là bạn thân của tôi từ thuở tóc còn để chởm đến bây giờ – Hắn có một cái tên rất ấn tượng: “ Trần Đại Hà”. Do vậy mà lũ bạn của Hắn và tôi hay gọi Hắn bằng cái tên trìu mến là “ thằng cầu Nại Hà” hay là người – giữ – cầu – Nại – Hà. Là bạn rất thân của Hắn, đôi khi thấy lũ bạn đùa giỡn quá trớn, tôi cũng cảm thấy tội nghiệp – xót xa, trong khi đó Hắn lúc nào cũng cười tỉnh bơ xem như không có việc gì xảy ra cả! Và, đôi khi, tôi còn có cảm giác Hắn lại tỏ ra thích cái tên đó nữa chứ. Nhiều lần bực mình – tôi gắt :

–         Bộ cậu đông cứng lại rồi à? Sao cậu không phản ứng gì hết vậy? Đùa giỡn gì mà quái ác quá?

Hắn cười hiền:

–         Lỗi đâu phải ở họ, tại ba, mẹ mình đặt tên vậy mà. Với lại họ gọi đùa vậy chứ có ác ý gì đâu ?

Hắn còn nói thêm:

–         Như thế này mà cậu thấy buồn rồi sao? Ở xóm này ai cũng yêu quý mình, nhưng họ luôn dặn mình là không được đến nhà họ vào ngày mồng một, ngày rằm; có người còn cẩn thận hơn cấm cửa mình vào buổi sáng nữa kìa, họ sợ mình mang điều không may đến cho họ. Ban đầu mình buồn lắm, nhưng lâu dần mình quen rồi…

Tôi không biết nói gì để an ủi Hắn trước một sự thật quá đau lòng và quá quắt như thế – đành yên lặng lãng sang chuyện khác.

Người ta thường nói: “Không ai thương mình bằng chính mình thương mình”. Vậy mà Hắn nhiều lần bảo với tôi : “ Mình ghét cái bản mặt của mình nhất, ghét kinh khủng, ghét thâm căn cú đế, ghét cái tính chẳng giống ai của mình!”. Lần đầu nghe vậy, tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn Hắn, nhưng lâu dần tôi cũng quen dần với những câu chuyện mà Hắn bảo là “chằng giống ai” của mình, quen đến nỗi chúng ngự trị trong đầu óc của tôi, và lúc nào buồn tôi dùng chúng để tự an ủi cho mình. Mặc dù đã quen nhưng cứ nghĩ lại và nhớ đến điệu bộ của Hắn là tôi không sao khỏi phì ra cười.

Chuyện đầu tiên mà Hắn vẫn thường ca cẩm đó là chuyện hắn sinh ra trong một cái lều rách nát, không gọi là nhà được, túp lều ấy lại tọa lạc ở một bãi đất hoang bên bờ sông Đại Hà – tên của con sông cũng gần giống như Cầu Nại Hà trên con đường dẫn xuống cõi chết. Vậy mà không hiểu sao ba, mẹ Hắn lại chọn nơi này làm túp lều hạnh phúc cho họ và còn lấy luôn tên cây cầu đặt cho Hắn nữa chứ?. Ba, mẹ Hắn cùng cảnh mồ côi sớm, ông bà nội, ngoại của cả hai người cùng dắt dìu nhau, kẻ trước người sau – cùng nhau viễn du đến nơi vô định mà không hẹn ngày về. Lúc còn sống, họ là những trưởng lão cái Bang hàng bốn túi, nên khi họ ra đi, không có gì để lại cho hắn cả, chỉ có một mảnh dất cắm dùi, hắn cũng bán nốt để chữa trị cho mẹ lúc nằm viện. Cha, mẹ chết khi Hắn học hết lớp 11, vậy là năm 12 Hắn vừa mò cua, bắt ốc, vừa sống nhờ vào tình thương yêu đùm bọc của các cô chú trong họ và bà con xóm giềng. Được cái Hắn rất sáng dạ, học ít nhưng  vẫn học rất giỏi. Và cuối năm, Hắn đã thi đậu vào trường Đại học Bách Khoa Thành phố Hồ Chí Minh trước sự ngỡ ngàng của những người thân và hàng xóm. (Họ không ngờ thằng bé khù khờ, quần áo xốc xếch, quanh năm lấm lem bùn đất lại giỏi như vậy). Thế là bà con làng xóm lại có dịp nhắc lại giai thoại Hắn mặc áo mưa đi học vào mùa hè khi trời nắng như đổ lửa. Nhà  nghèo quá, Hắn luôn đến trường trong bộ đồ rách bươm, vá chằng, vá đụp và đủ màu sắc. Mẹ Hắn cứ nhặt được miếng vải nào lành lặn, bất kể màu gì – là để dành để chằm quần áo cho Hắn. Nhìn Hắn lúc đó giống như một con cá ngũ sắc vậy. Một người bà con xa đến thăm ba, mẹ  và cho Hắn một bộ đồ áo mưa bằng nhựa màu nâu. Vậy là chiều đó hắn mặc bộ đồ áo mưa đi học, khi cô giáo bắt cởi bộ áo mưa ra, Hắn thành ra trần như nhộng, còn chúng tôi thì được một trận cười nghiêng ngả.

Ngày Hắn nhập trường, bà con cô bác giúp cho hắn một ít tiền đủ cho Hắn mua vé xe và sống những ngày đầu tiên khi bước chân vào đại học. Hắn lại phải vừa lo học, vừa lo cơm, áo hàng ngày cho chính mình. Hắn làm gia sư, phụ việc ở quán ăn, bốc vác, cho đến việc thông cống, sửa hầm cầu, không chuyện gì mà hắn không làm. Vậy mà trong khi tôi học ở Trường tổng hợp phải tất bật, lo lắng với các kì thi đi, thi lại, còn Hắn học phần nào cũng qua một cách nhẹ nhàng, có lúc tôi không hiểu Hắn có phép màu gì nữa?

Năm năm đại học rồi cũng trôi qua, tôi và Hà cùng ra trường. Hắn không còn gì ở quê nữa, bàn thờ ba, mẹ ngày Hắn vào Đại học đã gởi họ vào ngôi chùa làng, để có người hương khói, chỗ túp lều rách nát ngày nào giờ chỉ là một bãi đất trống, lau sậy mọc um tùm. Vậy mà Hắn không ở lại thành phố, nơi phồn hoa có nhiều cơ hội cho Hắn xin được việc làm tốt, Hắn nhất quyết đòi về quê. Đêm cuối cùng ở thành phố, tôi hỏi Hắn:

–         Cậu quyết định về quê thật à?

–         Thật chứ sao không? Hắn quả quyết trả lời

Tôi nhìn lướt lên mặt hắn, một gương mặt chai sạm với đôi mắt trũng sâu vì những đêm mất ngủ, tôi thực sự thấy thương Hắn. Tôi không muốn phải xa Hắn nhưng tôi không muốn hắn phải khổ thêm nữa.

Tôi tiếp tục góp ý:

–         Cậu về quê làm gì? Rất khó xin việc. Hãy ở lại đây đi,  mình nghĩ với tài của cậu không mấy chốc sẽ làm giàu lên thôi.

Hắn mân mê li trà tên tay – cười buồn, đáp lời tôi:

–         Tôi cũng có lúc nghĩ như cậu vậy. Nhưng tôi không thể xa ba, mẹ tôi, không thể xa những người đã cưu mang tôi, và hơn nữa làng mình đã giữ của tôi biết bao kỉ niệm vui, buồn….

Tôi bật cười:

–         Cậu làm thơ à? Cậu lãng mạn và đa sầu đa cảm quá rồi! Còn hơn mấy ông nhà thơ nữa đó?.  Người chết, người sống gì cậu cũng nhớ hết vậy? Ai bảo cậu đi luôn đâu? Nếu thích cậu cũng có thể xin nghỉ phép về thăm quê mà?

–         Cậu đừng khuyên tôi nữa, tôi đã quyết định rồi, sẽ không đổi ý đâu. Hắn nhăn mặt đáp lời tôi.

Tôi bỗng dưng cảm thấy ghét cái tính ngang bướng của Hắn nên nói lẫy:

–         Tùy cậu thôi! Cậu muốn làm sao thì làm, mình không dám can thiệp vào đời riêng của cậu nữa.

Hắn biết tôi giận, vội ôm lấy vai tôi – hạ giọng, năn nỉ:

–         Trước kia mình không có gì hết, là một thằng bé mồ côi mà vẫn sống được, giờ mình đã là ông kỉ sư rồi, làm sao chết đói mà cậu lo?

Dù có bằng tốt nghiệp loại Khá trong tay, nhưng thân cô thế cô Hắn không xin được việc làm vừa ý. Người ta vẫn thường nói đi nói lại đến nhão nhẹt câu “ Quý trọng nhân tài, ưu tiên hiền tài” . nhưng Hắn vác đơn đi đến đâu, cũng khó chui qua “ cánh cửa hẹp”. Cuối cùng, cũng xin được làm một chân quản lý máy điện của công ty may mặc ở huyện. Còn tôi một thằng kiến thức chỉ lõm bõm, lơ mơ thôi nhưng tương lai thì rộng mở. Ba, mẹ tôi nhờ sự quen biết của mình đã xin cho tôi vào dạy ở trường cao đẳng gần nhà.

Hắn làm việc vất vả chứ không nhàn hạ gì. Tổ điện của Hắn có bốn người, ba người trên Hắn học Trung cấp Điện, Hắn có bằng cấp cao nhất Kỉ sư Điện, vậy mà trong phòng, Hắn chỉ là một người để sai vặt, phải làm đủ mọi việc từ sửa điện, bắt ống nước, đến việc giữ các hóa đơn chi phiếu. Hắn về quê ở tạm nhà tôi, bốn tháng sau khi có việc, nhận được những đồng tiền lương ít ỏi. Hắn thưa với ba, mẹ tôi cho hắn ra dựng nhà ở riêng trên bãi đất hoang um tùm lau sậy mà trước kia là nhà của Hắn. Và sau đó không bao lâu, một ngôi nhà bằng tre được dựng lên giống như ngôi nhà nhỏ trong rừng của Bảy chú lùn vậy. Đúng là Hắn lập dị, làm những chuyện không đâu vào đâu cả, vậy mà không hiểu sao, cha, mẹ tôi cứ đem Hắn ra làm gương cho tôi và mấy đứa em của tôi học theo mới chết chứ.

Hắn lại ghét hắn về cái khoản cưới vợ. Đầu tiên,  Hắn yêu một cô gái làm kế toán ở cùng công ty, nhưng khi biết Hắn mồ côi, và ở trong một ngôi nhà tranh vách đất gần bờ sông, ba mẹ của cô gái kia cấm cửa không cho con mình qua lại với Hắn nữa. Mà cũng không cần cha, mẹ ngăn cản, cô gái kia không muốn có một người chồng nghèo hèn như vậy làm chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời có quá nhiều ước mơ cao vời của mình. Chỉ hai tháng sau khi chia tay với Hắn, cô ta lên xe hoa với một anh chàng hào hoa, nghe đâu làm việc ở cảng. Hắn cũng đẹp trai, gương mặt khôi ngô – nên rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng cứ quen Hắn một thời gian là họ bỏ hắn để đi lấy chồng khác. Nghe thấy vậy – tôi hay đùa Hắn:

–         Cậu chắc tích được nhiều phúc lắm? Cô nào ế ẩm, không có ai, chỉ cần quen cậu một thời gian là có chồng liền.

Hắn cười buồn:

– Cái số mình nó vậy mà! Nhưng mình nghĩ đó không phải là tình yêu đâu? Rồi mình sẽ tìm được một người vợ đúng nghĩa của chữ yêu cho cậu xem.

Và rồi người vợ đúng nghĩa, cái tình yêu đúng nghĩa của Hắn, cũng xuất hiện. “Hễ có mong chờ và hy vọng – là sẽ có kết quả thôi” – Hắn đã tâm sự vậy khi báo tin vui với tôi. Vợ Hắn – một cô gái nghèo, mẹ mất sớm ở với cha và mẹ kế. Học hết lớp 12, không có điều kiện học tiếp nên nghỉ học xin vào công ty may. Cô có duyên – xinh xắn, nên chỉ một thời gian ngắn cô cũng tìm cho mình được một anh chàng hào hoa, giàu có. Những tưởng mình có thể đổi đời nên cô quá tin vào lời dụ ngọt kia, rồi đã đánh mất đời con gái. Khi giọt máu đã tượng hình trong bụng, thì người tình hào hoa phong nhã giàu có kia  cũng quay lưng để mặc cô trong nỗi sợ hãi khốn cùng. Bầy tình xưa nay vẫn vậy – nhưng sao có lắm kẻ còn mờ mịt để lại sập vào đó nhỉ? Thì ra, cảnh sang giàu, tiền bạc – luôn làm lu mờ tâm trí, và là hấp lực mãnh liệt cho tất cả mọi người sao?

Cô muốn tìm đến cái chết để chấm dứt mọi chuyện thì gặp Hắn. Hắn không những cứu cô khỏi chết mà còn cùng cô về nhà chịu lỗi với ba, mẹ cô. Thế là một đám cưới chóng vánh xảy ra, không hân hoan, không mong đợi.     Tôi lại một lần nữa làm kì đà cản mũi:

–         Cậu bị làm sao vậy? Cậu cứu cô ấy là được rồi, sao lại nhận đứa con là con của cậu chứ?

Hắn lại giở trò biện minh cho mình:

–         Cô ấy hoàn cảnh cũng tội lắm. Với lại đứa trẻ có tội gì đâu chứ? Đành rằng nó không phải là con mình, nhưng cậu nghĩ mà xem mọi người xin trẻ mồ côi về nuôi làm con thì sao?

Tôi cự lại:

–         Đó là những người giàu có mà không có con, còn cậu còn trẻ, vả lại cậu có thể có những đứa con do chính mình đẻ ra mà.

–         Tôi yêu cô ấy cậu à – Hắn thì thào, rồi cậu sẽ thấy vợ tôi tuyệt vời như thế nào – Hắn ra vẻ hài hước

Tôi một lần nữa lại ôm đầu kêu lên: “Cậu đúng là ngớ ngẩn, không giống ai”.

Không ai nghi ngờ gì về bé Mai – con đầu lòng của vợ chồng Hắn cả, vì ai cũng nghĩ nó là con Hắn, chỉ có tôi là biết rõ sự thật mà thôi. Sau bé Mai, vợ Hắn sinh thêm cho Hắn hai thằng con trai bụ bẩm, mà Hắn đặt tên là Hải, Sơn. Hắn tự hào khoe với tôi nhà Hắn có đủ núi, biển. sông, nước – vì vợ hắn tên Thủy. Vợ Hắn khéo tay, chịu khó, chìu chồng, yêu con hết mực. Hắn ngập tràn trong hạnh phúc. Rồi thì hai vợ chồng Hắn cũng xây dựng được một ngôi nhà ngói khang trang, và trong nhà  sắm đầy đủ các tiện nghi, có của ăn của để. Cuộc sống như vậy đã là mơ ước của biết bao người.   Nhưng rồi một hôm hắn lại tìm tới tôi với một vẻ mặt thiễu não:

–         Tôi có một chuyện thật khó xử, tôi không biết phải giải quyết làm sao? Cậu giúp tôi với?

–         Tôi quan trọng vậy sao? Mà là chuyện gì? Tôi cố đùa cho Hắn bớt căng thẳng

–         Ba ruột con Mai tìm gặp tôi, xin nhận lại con?

Hắn còn muốn nói thêm điều gì – nhưng tôi đã ngắt lời, phản đối:

–         Không được! Mai là con của cậu và Thủy, cậu nhất định không được đồng ý đâu đó. thằng Sở Khanh đó không có tư cách nhận lại con. Nó có bằng chứng lý lẽ nào đâu?

–         Ban đầu tôi cũng giận lắm, cũng muốn cho hắn một nắm đấm vào ngay giữa cái bản mặt điểu cán khinh khỉnh của nó – nhưng nhìn nó tiều tụy quá, tôi có cảm giác nó đang đau nặng, sắp chết cậu à?

–         Mặc xác hắn, Tôi bực tức hét lớn.

Hắn vẫn nhỏ nhẹ, kiểu mưa dầm thấm lâu:

–         Ông ấy sắp chết, phải để Mai nhìn mặt ba nó chứ, nếu không thì không còn kịp cậu à?

–         Vậy cậu muốn làm gì thì làm đi, hỏi tôi làm gì? Tôi trừng mắt nhìn Hắn.

Hắn thấy tôi giận không dám nói gì thêm, lẳng lặng đi về. Tôi không hiểu Hắn thuyết phục Thủy như thế nào mà sau đó hai vợ chồng Hắn dẫn bé Mai đi thăm người đàn ông kia, và để bé Mai ở lại bên ông ta những ngày cuối đời.

       Dự án qui hoạch dất đai, một con đường mới sẽ được mở ngang qua nhà Hắn, và bỗng dưng những lô đất trước kia rẻ như bèo, Hắn mua chỉ để trồng thêm rau, cải ra chợ bán, kiếm thêm thu nhập, bây giờ lại trở nên có giá trị ngàn vàng. Vậy là vợ chồng Hắn tự dưng trở nên giàu có. Rồi dự án đình lại, khu đất lại trở nên hoang vắng như xưa, những người mua đất của Hắn cất nhà mặt mày trở nên ủ rủ, buồn hiu. Hắn lại sang bàn với tôi:

–         Tôi và vợ tôi bàn với nhau lấy lại đất, trả lại tiền cho họ cậu à?

Tôi tròn mắt ngạc nhiên, nhưng tôi biết Hắn nói thật:

–         Tại sao cậu lại làm như vậy? Thuận mua, vừa bán chứ cậu có ép họ đâu chứ?

–         Tôi cũng biết như vậy, nhưng cứ nhìn thấy khuôn mặt buồn như đưa đám và nghe tiếng thở dài của họ là lòng tôi lại xốn xang không chịu nổi – Hắn phân bua

Tôi cố ngăn Hắn lại:

–         Nếu cậu thấy khó chịu thì sẳn có tiền cậu lên huyện mua một ngôi nhà khác để ở, nơi đồng hoang, cỏ cháy này cậu luyến tiếc làm gì?

Tôi đã nói đến vậy rồi mà Hắn vẫn gàn, bướng:

–         Họ làm cả đời mới có một ít tiền những tưởng mua được một nơi lí tưởng để làm nhà, vậy mà…. Tôi có cảm giác như đang đi lừa họ vậy?

Sáng hôm sau vợ chồng Hắn trả tiền lại cho những người mua nhà, và lấy lại đất. Hắn đã “khùng” rồi, không ngờ Thủy – vợ hắn, cũng “ ngớ ngẩn” theo. Cuối cùng Hắn cũng bán được đất của mình cho những người nghèo khổ, cơ nhỡ với giá rẻ mạt mà còn cho họ trả góp nữa.

Và lần này – không phải riêng tôi mà cả xóm đều có chung một nhận xét : “ Vợ chồng hắn không giống ai, lập dị nên luôn làm những chuyện không đâu vào đâu cả”. Nói vậy thôi, chứ mọi người trong cái xóm ai cũng yêu thương gia đình của Hắn. Họ xem Hắn như người thân của họ vậy. Hắn không trở nên giàu có như Hắn đã nói với tôi ngày nào, mặc dù Hắn có nhiều cơ hội. nhưng tất cả – ai ai cũng nghĩ và thấy rõ được rằng cuộc sống của gia đình Hắn đang thật Hạnh Phúc và tuyệt vời…

Read Full Post »

Xin Em Đừng Hẹn

Nguyễn Tấn Lực

Em hẹn anh mùa xuân gặp gỡ
Mà bên anh chỉ có mùa thu
Nắng hanh vàng hàng cây trụi lá
Sương trắng giăng như cõi sa mù

.
Em hẹn gặp anh mùa nước lớn
Mà nơi anh chỉ có nước ròng
Sông nhớ cạn nguồn khô thôi chảy
Chắc anh về ở cạnh nhà em ?

.
Em hẹn yêu khi em… dài tóc
Mà tóc em sao chẳng chịu dài
Anh ngóng đợi muốn mòn con mắt
Tóc ngắn yêu thì có sao đâu ?
.
Em hẹn yêu anh, khi… đã lớn
Mà bên anh, em bé con hoài
Cứ nũng nịu đòi anh bánh kẹo
Hôn một lần, em lớn cho coi !
.
Em hẹn cưới khi mùa xuân đến
Mà thời gian sao chậm như rùa
Anh muốn mình mau thành chồng vợ
Nên mùa nào cũng được em ơi !

Read Full Post »

Bú Dạo

Nam  Thi

 

                   * Để biết ơn những người mẹ nhân ngày Quốc Tế Phụ Nữ 8-3

Ngày đầy tháng của cháu ngoại. Mới bốn giờ sáng bà Tâm đã thức dậy nấu nước pha trà, cà-phê chờ con rể đi đón chồng ở ga Hòa Hưng. Ông đi trên chuyến tàu tốc hành từ ga Diêu Trì. Hôm nghe tin con gái chuyển bụng bà cũng vội vội vàng vàng đáp cùng chuyến tàu đêm ấy tốc hành từ Hà Nội xuôi Nam.

Mẹ con Tuyết ngủ trong phòng. Đêm qua cháu bé ngủ say không quấy mẹ và bà ngoại. Trong khi chờ chồng, bà chuẩn bị sẵn thau tắm, tã lót, khăn bông,… để làm vệ sinh cho cháu mỗi sáng. Bà phải làm quen với những đồ dùng cho trẻ sơ sinh mà thời bà sinh con không có, chẳng hạn dụng cụ thanh trùng dùng cho bình sữa, ấm điện – bà gọi “ấm” vì loại thiết bị nầy chưa có tên Việt – dùng để hâm nóng sữa ướp lạnh đến 37 độ, nhiệt độ vốn có của sữa mẹ, thì tự động ngắt điện. Cách cho con bú sữa mẹ bây giờ cũng khác, vừa cho con bú trực tiếp vú mẹ vừa nặn sữa ra bình đem để tủ lạnh để mỗi khi cháu bé đói thì kịp đem hâm cho bú. Lần đầu thấy con nặn sữa ra bình, bà tò mò hỏi con, Tuyết giải thích rằng trẻ bú vú mẹ khó kiểm soát lượng sữa cần bú, nếu mẹ thiếu sữa thì có thể bù thêm bằng sữa bột để đảm bảo bé bú đủ và khi mẹ trở lại làm việc sau bốn tháng nghỉ hộ sản thì có thể vắt sữa cho vào tủ lạnh ở chỗ làm cuối buổi mang về. Cháu bé sẽ quen lần bú bình để khi xa mẹ thì vẫn bú no bằng bình. Còn nhiều thứ quy trình nuôi trẻ khác phải tuân thủ như đi khám định kỳ để tiêm chủng, cân thể trọng, đo chiều dài cơ thể, vân vân và vân vân tuy thời trước cũng có nhưng sơ sài hơn thậm chí thô thiển như bỏ trẻ vô giỏ để cân bằng cái cân hàng thịt.

Con rể bà vốn là kỹ sư tin học đã dựng một trang webblog riêng cho cháu bé rồi chụp hình, quay video từ khi mới lọt lòng mẹ ở bịnh viện, rồi cập nhật hàng tuần …để cháu không chỉ bắt đầu hiện diện trên đời thật mà còn xuất hiện cả trên không gian ảo. Nhau thai của cháu được gửi vào “ngân hàng” để giữ lại tế bào gốc đề phòng có khi dùng đến. Sau nầy, khái niệm về “nơi chôn nhau cắt rốn” chắc vĩnh viễn thuộc về quá khứ xa xôi. Chi mấy chục triệu cho một lần sinh, thế cũng đáng đồng tiến bát gạo. Chỉ tiếc sự chăm lo cho thế hệ sau như thế biết bao giờ mới phổ cập. Sự khác biệt giữa bà mụ vườn thời của bà, bệnh viện Từ Dũ thời các con bà với bệnh viện phụ sản “dịch vụ” và quốc tế ở Sài Gòn …thật khó tin nhưng đó là sự thật.

Giá  thời bà nuôi con mọn mà có những kỹ thuật và phương tiện như bây giờ thì đỡ vất vả cho cả mẹ lẫn con. Đầu năm 1983 khi sinh Tuyết bà phải dùng lại mấy cái tã lót bằng vải thô cứng như mo cau của Mai, chị của Tuyết, thêm mấy cái khác cắt ra từ áo cũ của bà và của chồng. Mỗi tháng được phiếu mua hai lon sữa đặc “Ông Tho”. Sau tháng thứ tư, nếu mẹ mất sữa có giấy chứng nhận của bệnh viện thì mới được tiếp tục mua hai lon sữa đặc. Bà vốn không thiếu sữa, may nhờ chị em trong cơ quan mách “mánh” làm cho mất sữa tạm thời khi đi khám. Nói là “mánh” nhưng thật ra chỉ lấy mủ lá vú sữa bôi vào núm vú mẹ thì nặn mấy sữa cũng không chảy ra. Cảm ơn trời đất đã sinh ra loài cây ấy, trái thì như vú căn đầy sữa ngọt nhưng mủ thì ngăn dòng sữa để người mẹ “mất sữa” một cách kỳ diệu như trò ảo thuật. Nhưng cũng phải cảm ơn cô y tá rất nhiều vì cô chỉ cần liếc qua chiếu lệ hai bầu sữa căng cứng của bà, rồi ghi xác nhận “mất sữa”. Có lẽ, cô biết quá rõ các mánh giả mất sữa nhưng cũng là một người mẹ cô dễ dàng “thông cảm”, và biết đâu bản thân cô cũng từng mánh tương tự. Với hai lon sữa mua ở cửa hàng bách hóa quốc doanh hay hợp tác xã tiêu thụ Phường đem bán ra chợ trời có thể mua được mấy lạng thịt bò nấu xúp cho trẻ ăn dặm.

Trong khi bà đang miên man với những hồi ức về ba thập kỷ trước thì con rể rước chồng bà về tới. Tuyết nghe tiếng cha, bồng con trai ra chào ông ngoại. Đứa bé vẫn say ngủ. Ông muốn bồng cháu nhưng sợ đánh thức nó nên hối con gái đưa cháu vào phòng để khỏi lỡ giấc nó. Sau khi giao cho chồng canh con, Tuyết bắt đầu vắt sữa với những dụng cụ đã được mẹ nàng chuẩn bị sẵn.

 

Hai vợ chồng già xa nhau gần cả tháng. Họ chia với nhau phin và-phê nóng như lúc còn ở ngoài quê.

– Bà coi bộ hơi ốm…, ông khẽ bảo.

– Tôi vẫn thấy bình thường mà…Nói thế nhưng bà biết mình gầy đi vì thiếu ngủ, bận bịu chăm sóc cháu bé, thay con nấu nướng, giặt giũ và mọi việc linh tinh khác trong nhà.

– Con Tuyết có đủ sữa không? Ông hỏi.

– Đủ. Bây giờ thiếu sữa mẹ thì có sữa bột đủ loại theo lứa tuổi, chỉ sợ thiếu tiền để mua…Đâu có như thời của mình … Bà bảo chồng.

Có lẽ, cũng như bà sữa là mối lo hàng đầu đã ăn sâu vào tiềm thức của ông. Không chỉ việc “chạy sữa” cho con nhọc nhằn khi họ làm cha mẹ mà còn là nỗi ám ảnh từ thuở họ còn ấu thơ hơn nửa thế kỷ trước. Thuở ấy, ở vùng kháng chiến tuyệt không có sữa bò…

Mẹ bà mất sữa khi sinh bà, nhưng may mắn người chị dâu cả cũng sinh con nên bà có thể bú ké với cháu. Còn mẹ ông cũng mất sữa ngay những tuần đầu và ông phải đi bú dạo khắp xóm. Những bà mẹ quê tốt bụng trên đường ra ruộng hoặc ở lối xóm khi nghe ông đói sữa khóc thét họ ghé nhà cho ông bú nhờ. Riêng thím Bốn Toại mất con khi đứa bé chỉ vài tháng tuổi thường xuyên cho ông bú. Có lẽ nhờ vậy thím bớt bị căng sữa và nguôi ngoai nỗi nhớ con.

Ông sống và lớn được nhờ bú dạo. Thế nhưng, trong đời điều ân hận nhất của ông là chưa một lần thăm nom thím Bốn. Khi ông biết nghĩ đến điều ơn nghĩa cũ thì thím đã qua đời âm thầm ở chốn quê mà ông đã rời xa.*

Nam Thi

04-3-2012

 

Read Full Post »

Gần 10 g xe mới đến Quy Nhơn ,trên xe Hùng PT đã hí hoáy mở laptop làm thơ bấm nút:

Long rong ta cũng đã đến rồi,
Say ta say, mà tỉnh ta cũng tỉnh,
Say ta say nỗi nhớ cũ,
Tỉnh cho ta còn nhớ con đuờng xưa,
Bên kia… là nhà ta,
Bên này… ta còn lại,
Ngồi im ta lật lại trang đời,
Bao lâu ta đi,
Bao lâu ta lại về?
Ta nhớ ai?
Và ai còn nhớ ta?

Vũ Lê Đức bồi hồi trãi lòng trên mạng ,xin trích đôi dòng tâm trạng của một người xa quê nhưng vẫn đau đáu tình quê như anh

Qui nhơn đây rồi …
Thật cảm động khi trong năm anh em thì có người đã xa Qui nhơn trên 40 năm ,ngưòi trên 30 năm…xe còn trên dốc Ghềnh ráng đã thốt lên những cảm kích …thơ mộng,hoành tráng ,đẹp…
Người đầu tiên anh em gặp là Lê đình Khải bên quán bún bò chả cá (lạ thật, xưa nay chỉ nghe bún bò giò heo chứ có nghe bún bò chả cá bao giờ ;có lẻ phải tìm hiểu về món đặc sản này ) ,sau vài ly bia,anh em tạm chia tay để tìm chổ ngủ và lên trang Xứ Nẫu

Còn Xóm Chùa thì đã căng biểu ngữ sớm từ dốc đèo Gềnh Ráng:

WELCOME HOME
Xóm Chùa mở rộng cổng chùa
Đón mấy đúa con lang thang, hoang đàng chi địa
Tung cánh chim
Tìm về tổ ấm !!!!!!!!!!!!!

Văn Công Mỹ vội khuyến cáo trên website xunau.org:

Lưu ý mấy huynh:đặt chân lên đất Nẫu quần áo bảnh bao nghen;không đóng mặt khờ (vì xỉn)nghen;không nghía ngang nghía dọc nghen;không “sát sinh” nghen! Zooooot.

Nhưng may quá ,sáng hôm sau vừa bảnh mắt sau mấy chầu túy lúy càn khôn,các nữ thi sĩ xứ Nẫu đã đón tiếp bằng chầu bánh xèo vỏ chắm mắm nêm,bún cá và bánh bèo nhân đậu phộng tại cafe Gia Nguyễn. Ngon hết biết

Người ngồi chính giữa bận áo màu xanh chuối non là nhà thơ Lâm Cẩm Ái,kế bên là QuốcTuyên,Phàn Lê Huê, Diệp Kim Chi và nguyễn Thị Tiết .Ngồi đối diện là Huỳnh NgọcTín về từ Trung Á,Hùng PT và Lê Đình Khải. ..Huỳnh NgọcTín là giám đốc công ty sản xuất thép ở Udobekistan cũng là còm sĩ và thi sĩ nhiệt tình của xứ Nẫu

.Buổi trưa một bửa ăn rặt Bình Định với mắm ruột cà pháo,mắm cua chua,canh rau tập tàng được bạn bè Quy Nhơn chiêu đãi năm kỵ sĩ hành miền Trung   Lưu Đình Trọng và Cao Hữu Hùng gần 40 năm mới quay lại xứ Nẫu nên cứ đờ ra vì …cảm động

Phong vị quê hương thật đậm đà

.

.Và ấm tình bằng hữu

Các bạn có thấy các nhà  thơ xứ Nẫu rất xinh không? Sáu hay khen thật tình nên thường xuyên bị ăn đạn. Tiếc là hữu danh vô thực !!!

.Ngày hôm sau,đoàn về đất kinh kỳ An Nhơn. Đất Vua vẫn còn những chuyến xe thổ mộ dạo thong thả trên đường.

An Nhơn bây giờ đã là thị xã

.Cổ kính ,hiện đại. Nếu để ý thì thấy bà con đi xe ngựa ra chợ mua bán,nhưng buổi trưa khi trở về thổ mộ lại thồ thêm mấy bình gas……he…he !

Anh Mang Viên Long ,già làng xứ Nẫu. Anh đã góp phần rất lớn cho sự phát triển của xunau.org trong thời gian vừa qua

.Anh ký tặng cuốn sách mới xuất bản còn thơm mùi mực mới

.Phạm Văn Phương,Nguyễn Như Tuấn từ Nhơn Khánh cũng đến tham gia gặp mặt

.

.

Nguyễn An Đình mới trãi qua cuộc phẩu thuật tim cũng lackiu cùng anh em xứ Nẫu tại nhà riêng

.

.Ngoài vườn nhà Nguyễn An Đình vẫn còn một cây cải vàng ,anh để dành từ tết đến giờ chờ bạn hiền đến thăm.

 

Sáu dạo chợ Bình Định thấy cá lồ ồ trụng hấp dẫn quá mua liền 5 con ,mang về nhờ nhà hàng hấp lại. Cá ồ trụng cuốn bánh tráng mì và rau muống nguyên cộng chấm mắm cái thì…hết ý

.Minh Nguyệt ưu tiên đượcmột dĩa đậu hủ hấp. Tội nghiệp

.Minh Nguyệt và Rêu

.Chia tay An Nhơn trong cái nắng xuân đang còn đương thì dìu dịu mơn mang

 Mời các bạn xem lại một vài hình ảnh của chuyến đi

 

Sáu Nẫu

Read Full Post »

Nắng tháng ba

Rêu.
tháng ba già chưa anh nhỉ?
mà sao con nắng thật vàng
em sợ tháng ba âm ỉ..
nắng hn, trời làm miên man..
 .
tháng ba sao mênh mông quá
lẻ loi con nắng đợi chờ
tháng ba dường nghe chật chội
để buồn bỏng rát ý thơ
 .
tháng ba em ra đầu ngõ
xôn xao hoa nắng trên tường
ngập ngừng sợ con nắng v
gọi gió đừng về ghé nương
 .
tháng ba con nắng thật hiền
dịu dàng xuân vẫn còn xanh
tháng ba trong em từ đó
có giọt nắng đọng trên cành.
.

Read Full Post »

Nhớ bạn

TRẦN DZẠ LỮ

Lâu nay có lắm người hỏi tôi: Sao không thấy làm thơ cho Vũ Hữu Định.-tác giả bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ được nhạc sĩ Phạm Du phổ thành ca khúc.Tôi chỉ mỉm cười mà không  trả lời.Mười sáu tháng giên này lại là  ngày giỗ của bạn.Bạn khôn thiệt, chết đúng ngày Nguyên Tiêu. Dù sao thì cũng viết một bài nữa để cảm ơn bạn , một tấm lòng đáng yêu lúc còn sống cũng như khi xa đời, đi về chốn vĩnh hằng.Vũ Hữu Định, thoát ra khỏi đoạn đời khó khăn ngày tháng ấy, bạn tôi đã được nhiều hơn là mất…Cái được trướctiên là bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ vẫn là bài thơ hay viết về Pleiku mà  đến bây giờ chưa có bài thơ nào vượt qua được.Bài thơ ấy trở nên bất tử khi Phạm Duy chắp thêm đôi cánh…Được, là bạn có một người vợ hiền, làm thân cò lặn lội bên bờ sông đời kiếm gạo nuôi 5 đứa con, chưa khi nào hở ra một lời than thở.  Chị Vân có thua chi bà Tú Xương ? Năm đứa con như 5 hạt ngọc ( lời tiên tri của bạ trong bài thơ kiểm điểm đời mình, viết trước lúc chết ) nay đã trưởng thành và công thành danh toại. Được, ngôi mộ bạn nằm một nơi thật thênh thang mây trời gió núiđược xây dựng bia bằng đá hoa cương. Được, bạn mất, bè bạn đã in cho bạn một tập  thật đẹp, đến chừ đã tuyệt bản. Được, bạn tôi sẽ mỉm cười nơi chín suối khi những  những đứa con thân yêu đã xây cho mẹ một căn nhà khang trang ở bên bờ biển Thanh Bình và là nơi thờ cúng nhà thơ.Một sự bù đắp thật xứng đáng sau nhiều năm chị Vân  bơi qua mọi dâu bể cuộc đời. Được,là bạn  không còn hiện diện trên cõi đời này nữa  nhưng bạn sống mãi trong lòng bè bạn, bốn phương. Ôi gã giang hồ rất đổi dễ thương.Giỏi uống rượu từ năm mười lăm tuổi và cũng chết vì uống rượu, chết vậy sướng không hở bạn tôi?

Khi viết những dòng này cho bạn, tôi đã gửi 10 hột vịtung về cúng bạn ( lúc sinh thời bạn ưa nhậu rượu với hột vịt ung )

Có thể nào quên được những năm tháng xưa, nơi căn nhà nhỏ ở chợ Cồn của của thập niên sáu mươi. Đó là nơi hội ngộ của những tay phiêu bồng trong văn nghệ  Là tôi, là Trần Quang Lộc, Đoàn Huy Giao, Hoàng Đặng, Trần Trung Sáng, Nguyễn Gia Hữu, Hồ Đắc Ngọc , Đynh Trầm Ca, Đông Trình, Trần Dình Quân,Luân Hoán…. Nơi căn nhà nhỏ ấy, đêm đêm tôi thường về ngủ lại với Định, hàn huyên đủ thứ trên đời,.nhất là về tình hình văn học nghệ thuật.Những tờ Bách Khoa, Văn, Văn Học,Vấn Đề, Khởi Hành…là những tờ tạp chí, báo ,chúng tôi đọc say sưa nhất.Tôi và Định cũng thường trao đổi cách dụng ngữ trong thơ sao cho hay và mới. Đến thập niên 70 thì tôi hành phương Nam.Thời gian này Vũ Hữu Định  vẫn ở Đà Nẵng nhưng cũng hay đi giang hồ.Khi thì về Đồng Tháp với Hạc Thành Hoa. Khi qua Cần Thơ với Minh Nguyễn, Bùi Đức Long,Trần Hoài Thư.Lúc bay lên Đà Lạt với Phạm Cao Hoàng.Lúc ở ẩn nơi rừng núi bạt ngàn Đại Ninh với  Nguyễn Đình Dzu.Giang hồ lâu nhất là ở Sài gòn với Tráng, A Khuê, Phạm Ngọc Cảnh Nam trong căn nhà trọ khu Vạn Hạnh.( đường Trương Minh Giảng cũ ) Mở mắt thấy  ở Gò Vấp với Võ Chân Cửu, chạng vạng lại đi với Nguyễn Lương Vỵ.Nghe đâu cũng uống rượu với Hồ Ngạc Ngữ…và rất nhiều người khác mà tôi không nhớ tên.

      Sau năm 1975, Vũ Hữu Định xếp cánh giang hồ về lại Đà Nẵng sinh sống và  làm  việc ở điện lực.Thời gian này, ngoài Đoàn Huy Giao là chỗ thân tình, Định còn quen biết và chơi với Thanh Thảo, Thái Bá Lợi, Trần Từ Duy, Trương Điện Thắng, Ý  Nhi…lúc này tôi cũng hết phiêu linh , lấy vợ rồi bù đầu theo cơm áo.

      Năm 1981, Lữ Thượng Thọ từ Đà Nẵng vào Sài Gòn tìm tôi báo Vũ Hữu Định đã qua đời.Trước lúc chết, bạn có làm 2 bài thơ thật cảm động đó là bài Bài Thơ Năm Bốn Mươi( như những lời tự kiểm đời mình) và bài Tết, Nhớ Thằng Bạn Xa Quê (để tặng Trần Dzạ Lữ). Tôi đọc mà lòng rưng rưng.thì ra, bạn trước sau như một: Vẫn là tri kỷ đầu tiên và cuối cùng. Sau tập thơ do bạn bè in ở VN, bên Mỹ ,Trần Hoài Thư đã tìm Vũ Hữu Định trong Thư viện Mỹ và một số bạn bè.và năm 2006.Thư Ấn quán của Trần hoài Thư đã in tập Thơ Vũ Hữu Định rất công phu .Tình anh em văn nghệ thật cảm động.

      Là nòi tình, nên Vũ Hữu Định-ngoài Cơm Nguội và 5 đứa con -bạn vẫn có những nàng thơ để mà viết.Trong số đó, có bài thơ bạn làm tặng Diệp Mậu có tựa đề Rừng Hương Mật là bài thơ tình rất đổi dễ thương.Năm kia DM phát hiện  vấn đế này nên mail cho tôi yêu cầu gửi cho nàng bài thơ ấy. Đọc lại, M xúc động đến chảy nước mắt-dù bây giờ cô Bắc Kỳ ấy ngoài năm mươi rồi.không còn thuở “ anh theo Ngọ về nữa”

       Chớp mắt mà đã 30 năm bạn về cõi thiên thu.Và gần năm mươi năm lăn lóc nơi chốn đoạn trường, tôi đau đáu nhớ bạn-dù ít khi nói ra.,bởi rất nhiều thị phi và cũng rất nhiều lầm tưởng của người đời, đôi khi không phải.

        Trước sau với tôi, vẫn là sự kinh phục chị Kim Vân, vợ nhà thơ Vũ Hữu Định và mừng vui cùng chị khi Trời lấy của chị cái này và cho chị cái khác.Phải chăng là Luật Bù Trừ?

        Và với bạn, Vũ Đữu Định, mình vẫn tin rằng ,bất chợt nghe giọng ai thánh thót:“ Em Pleiku má đỏ môi hồng.Ở đây  buổi chiều quanh năm mùa đông…” hay”Anh khách lạ đi lên đi xuống.May mà có em . Đời còn dễ thương…” .Bạn  đánh đét một cái sung sướng ,như khi xưa, mỗi lần bọn mình đọc được một bài thơ hay.

Read Full Post »

Nguyễn Thị Phụng

 

Biển với tôi tự bao giờ gần gũi và thân thương lắm, những chiều nồm nam lộng gió tha hồ ngụp lặn trong bể nước mênh mông mát mẻ vô cùng. Còn hôm nay buổi sáng cuối xuân, nắng ấm đang độ rây vàng, tôi bước lên tàu của bộ đội biên phòng ở bến cảng Quy Nhơn cứ dạt dào theo con sóng. Gần hai tiếng đồng hồ lênh đênh trên mặt biển cùng với anh em văn nghệ sĩ của tạp chí Văn nghệ Quân đội, Sông Hương, Binh đoàn 15,… trong chuyến đi thực tế ra đảo Nhơn Châu cách thành phố Quy Nhơn 18 hải lí* .
Biển trong mắt tôi đâu hề xa lạ.
Cái nắng gió cùng với sóng nước là sức hấp dẫn mạnh mẽ nhất bức tôi rời khỏi buồng máy kín đáo an toàn dần ra trước mũi con tàu, độ bập bênh nhịp nhàng theo hơi thở biển khơi khiến tôi phải dần từng bước ngồi trên thùng cao trước buồng máy để giữ lại độ thăng bằng khi nhịp tim rộn ràng, rồi nhớ trước đây ba ngày đo điện tim với kết quả nhịp xoang chậm chỉ có 50 lần/ phút, huyết áp xuống thấp 90- 60, cộng với đêm hôm thao thức cho ngày mai chuyến ra đảo, tôi uống liền ba tách trà nóng, hương trà thơm dìu dịu lan tỏa vào khí quản, tôi tựa lưng an toàn và thiêm thiếp còn bên tai bao nhiêu là câu chuyện rôm rả của các anh chị trong đoàn. Rồi tôi không thể nhắm im đôi mắt còn há miệng cười theo khi có ai đó phát hiện cánh chim hải âu bay ngang. Ba chị em chúng tôi cùng lúc nhìn vào mênh mông hỏi: chim đâu? Được thể các anh cười rộ hả hê như chưa lúc nào sung sướng bằng, thích thú bảo chỉ có một con chim mà các cô phấn khởi!…
Có lẽ hơn tiếng đồng hồ rồi chăng. Tôi chắp cánh bay theo đề tài chim hải âu trên biển khi con tàu đã xa bờ lắm. Hải âu là giống chim lớn, cánh dài và hẹp, mỏ quặm, chỉ sống ở biển, là bạn của người đi biển, màu áo xanh lính biên phòng càng thân thuộc gần gũi hơn. Lúc này chúng thèm nghe tiếng máy con tàu, tiếng nói cười của người, càng lúc chúng rủ rê nhau biểu diễn điệu múa nhịp nhàng đôi cánh lên xuống cho chúng tôi xem. Từng cặp ba, cặp đôi lần lượt vào tầm ngắm trong ống kính, tôi ấn nhanh nút chụp và chúng không thể lọt ra ngoài nữa rồi! Ơ kìa những con cá chuồn chẳng chịu nằm yên số phận, nghe tiếng máy chạy qua, ngước nhìn hải âu tung lượn giữa trời xanh, chuồn cũng phóng mình thi sức theo con tàu chừng hơn mười mét, thấy mình lạc loài không ai tiếp sức nữa, đành trở về với bạn bè của mình. Trên những cái phao trắng vuông vắn bồng bềnh con sóng còn là trạm dừng chân quen thuộc của hải âu, nơi chim trời và cá nước bên nhau suốt đời…
Nhơn Châu hiện ra sau gần một trăm phút trên mặt biển. Núi đảo sừng sững trước mặt, ngọn hải đăng hình khối tròn điềm tĩnh bên phải cao vút lên tầng mây, khoảng giữa phía dưới là nhà cửa san sát chen lẫn  những vòm cây xanh mướt vươn lên giữa trời xanh thẳm. Có phải vì thế  trước đây nhân dân ta thường gọi là cù lao xanh hay không! Màu xanh lá dừa hiền hòa chịu đựng in trên mặt đường bê tông che nắng người đi đường, màu xanh cây sứ (cây hoa đại) tỏa hương trộn lẫn mùi nồng mặn của biển chia đều cho người qua lại, màu xanh của những luống rau cải rổ lá to bằng bàn tay xòe ra tươi mát, màu xanh của rau răm thơm mà đôi mắt ai đã từng ví như lá răm kia,… trong khuôn viên một số nhà dân ở hai bên đường, và cuối cùng là màu xanh lá bàng tràn cả mặt đất từ ngoài cổng doanh trại bộ đội biên phòng vào tận trong cơ quan, nhà nghỉ, phòng ăn,…Bàng khiêm tốn nhường bóng xanh những luống rau cho các đơn vị đại đội… ngay ngắn thẳng hàng hai bên lối gần khu nhà bếp phía sau. Và nhất là màu áo xanh tươi trẻ chân tình cộng với nụ cười cởi mở của các chiến sĩ bộ đội biên phòng đang từng ngày giờ canh giữ biển đảo quê hương, đón tiếp và bố trí chỗ nghỉ ngơi, sinh hoạt cho anh em văn nghệ sĩ rất chu đáo.
Hai giờ chiều, một số chúng tôi ngồi dưới tán cây bàng với những vần lục bát cho nhau. Sau khi tôi đọc xong bài thơ “ Được mùa mua bán”, nhà văn Phùng Văn Khai lại bảo theo em thì chị Phụng chỉ cần sửa lại  từ “đã” là từ “ kia” trong câu bát: “Sầu riêng (đã) / kia chín thế nào cũng rơi ”… với một định từ được xác định thì hay hơn phụ từ chỉ thời gian!…
Sau một giờ đồng hồ, cái nắng bên ngoài cứ chực sẵn chờ người ra là lân la sờ sẫm quấn lấy ngay lên da thịt bất kể đàn ông, đàn bà, trẻ em, người già,… cho đã thèm cơn khao khát. Tôi và Hà My không thể chịu nổi cảm giác của tự nhiên ưu ái dành cho mình. Mắt kính, khẩu trang kín mặt, kín tay và kín luôn cả đôi bàn chân dù cho mồ hôi tha hồ tuôn chảy. Bởi luôn thực hiện phương châm nhất dáng nhì da. Đã là phụ nữ mà không xếp vào khung nào thì chỉ lo “ ê sắc” thôi. Chứ chưa nghĩ sợ ung thư da!…  Cuộc sống trên đảo với hơn 480 hộ dân và có khoảng hơn ngàn người, hầu hết là nghề đi biển. Trường học khang trang kiên cố nhất, dành cho tuổi thơ đến học tập và sinh hoạt ca hát vui chơi. Những con đường bê tông không rộng lắm chỉ đủ cho người đi bộ và một vài chiếc xe đạp, xe máy chạy qua lại. Một quán cà phê nằm sâu trong khuôn vườn nho nhỏ dành cho những phút tâm tình sẻ chia sau những ngày ra khơi lộng gió. Một gian lều chợ rộng nằm cạnh bãi biển đón cá, tôm,… từ những thuyền thúng đưa vào bờ. Một số chị em ngồi quanh nhau bắt chuyện thăm hỏi những buồn vui cuộc sống mà bụng dạ luôn hướng ngoài khơi xa của chồng mong được con tàu đầy ắp cá tôm. Từng nhóm học sinh tan trường tung tăng trở về nhà khoe điểm mười còn nóng hổi trên trang vở. Và từng nhóm vui đùa trong biển nước gần bờ mát mẻ khỏe khoắn hơn. Nhưng tất cả đều tâm niệm kính cẩn gởi vào vị thành hoàng xã đảo Nhơn Châu cầu mưa thuận gió hòa cho cuộc sống mãi bình yên theo năm tháng.


Đêm giao lưu không chỉ có thơ lục bát với một Tình xa của Hà My: “ Tì tì một cốc phôi pha/ Hờ hờ say khóc tình ta cõi người”. Còn Du An ở Điện Biên lần đầu đến biển sáng tác ngay trên con tàu: “ Biển khơi sóng lợp mái nhà/ Vừa bay nón trắng chắc là hải âu? Đường đi của những con tàu/ Bao nhiêu đàn cá ngẩng đầu trông theo” ( 28.4.2011). Còn tôi giật mình khi MC nhà văn Phùng Văn Khai bất ngờ giới thiệu chị Phụng sẽ đọc mười bài lục bát! Trời đất ơi, tôi cố gắng lắm mới được hai bài tám câu thì trong bụng không còn chút thơ nào nữa…bởi quên đậy nắp nó bò hết trơn. Anh Thai Sắc ở tận Đồng Tháp với chất giọng Quảng Bình đã thành công với bài hát “ Thuyền và biển” giữa lúc này sao nặng nghĩa nặng tình lắng sâu nỗi nhớ người yêu đến thiệt nhiều như vậy! Ngọc Tuyết yêu đời sảng khoái: “Cười cho sóng sánh tháng ngày/ Cười cho tình đến đủ đầy nhớ mong/ Cười cho đời bớt gai chông/ Cười cho xuân lạc vào trong tiếng cười”. Bên cạnh là đơn ca nữ của Binh đoàn 15, Đại đội Đ30, của Đoàn thanh niên xã đảo Nhơn Châu, nhưng khoái nhĩ nhất vẫn là chất giọng đặc trưng tự biên tự diễn bài chòi Bình Định của Trần Dự là hấp dẫn hơn,… Kết thúc đêm giao lưu là tặng nhau những tập thơ văn ấm áp thân tình. Còn Ninh Đức Hậu ở Ninh Bình đã không quên lưu giữ những tấm hình kỉ niệm khá ngộ nghĩnh, độc đáo. Sau đó, chúng tôi còn được thưởng thức món cháo cá thu lúc chín giờ đêm thơm ngọt mặn mà vừa miệng từ bàn tay khéo léo của các anh nuôi trong đơn vị ở đây. Tất cả đều thực hiện tác phong quân sự để còn ngày mai leo núi sờ lên ngọn hải đăng trước khi mặt trời mọc…
…Chia tay cầu cảng Nhơn Châu, con tàu lướt nhẹ trên sóng, bọt nước hình cánh  quạt xòe ra xếp lại vỡ tan hai bên mạn tàu. Mặt biển sớm mai bình yên, độ chênh lệch tâm trạng và cảm xúc của tôi có một cái gì đó chưa thật sự ngang bằng. Suốt cả đêm nơi đảo Nhơn Châu thao thức với màu nước xanh mát lắm từ lúc chiều thả mình trong biển mặn, cát ven bờ hạt to trắng lắm cứ níu chân du khách đến lúc không nhìn thấy bóng người nhưng không phải là cát mịn như biển Quy Nhơn. Cả quần thể núi đảo nơi đây đẹp tựa như vòm ngực căng đầy của một cô gái đương xuân. Tiếp giáp cầu cảng hai bên là tàu thuyền đánh cá tấp nập về đỗ bến bình yên, nhà cửa ngư dân san sát khi tối lửa tắt đèn có nhau, tiếng nói cười giòn tan đọng lại hòa với tiếng sóng yêu thương muôn đời làm nên bức tranh lung linh giữa biển. Nhưng còn đằng sau bờ cát trong cái eo biển nhỏ nằm phía sau của Nhơn Châu, một chiếc dép đứt quai, một miếng xốp lót đồ điện tử, những bì nhựa rách,…lặng lẽ trăn trở dưới nắng mưa rồi chốc chốc phất phơ theo con gió trên mặt triền dốc cố mình cuốn đi nhưng chẳng biết về đâu!… Xin hãy giữ Nhơn Châu một màu xanh yêu thương tươi đẹp.
Biển trong mắt tôi đâu hề xa lạ. Tôi muốn hỏi thật biển có bị dị ứng vết dầu loang trên một diện tích nhỏ và những bì nhựa còn nhãn hiệu nằm trơ ra trên con sóng gần đảo Nhơn Châu không?!…
Biển yêu ngàn đời của tôi!

___________
*Hải lí: đơn vị đo độ dài trên mặt biển bằng 1,852 kilomet

Read Full Post »

Phố

Lương Viết Khiêm

tranh Bùi Xuân Phái

Lang thang phố sáng phố chiều

Phố đêm đường vắng liêu xiêu một mình

Phố đông người,phố buồn tênh.

Phố lao xao bóng phố hình hài xa

Phố gạch ngói,phố không nhà

Phố bình minh ,phố nhạt nhòa hoàng hôn

Phố tĩnh vật ,phố vô hồn

Ta đi giữa phố ngậm buồn thiên thu

Read Full Post »

Lê Hoài Lương


1.

Tôi tỉnh rượu quãng hai giờ sáng và như mọi khi, nghiêng người sang ôm Ngọc. Tôi sống rất lệ thuộc vào thói quen, bình thường thiếu hơi vợ là giấc ngủ dễ mộng mị. Lơ mơ ngạc nhiên khi bàn tay chạm vào vồng ngực đầy, người nàng xao động. Thì ra nàng chưa ngủ. Tôi hôn vào cổ nàng, đúng hơn là hít mạnh mùi nàng như lời xin lỗi. Cũng là một động thái quen thuộc, với tôi, mùi thịt da nàng vô cùng thân thiết.

Khuôn ngực đầy phập phồng và mùi hương lạ. Tôi tỉnh hẳn…

Miên và Ngọc gọi tôi là “bôn”. Cái tuổi thanh niên hăm hở sau ngày giải phóng của tôi được định hướng ngay từ cuốn sách “Thép đã tôi thế đấy”. Mấy tài vặt đàn hát, thi phú khiến tôi nổi trội trong công tác đoàn mà Ngọc là bí thư. Sôi nổi hoạt bát lại là con gia đình liệt sĩ. Ngọc làm cán bộ lớp, cán bộ đoàn từ thời phổ thông. Miên điềm đạm, sâu lắng. Ngọc tóc ngắn trẻ trung tinh nghịch. Miên tóc dài suông đến rối lòng. Hai người tìm thấy sự bổ sung cần thiết và thân nhau từ đầu cấp 3.

Cái hăm hở, hiếu thắng của tôi làm Miên ốm. “Thằng Luận vậy mà chơi với nó cũng hay” – Ngọc rủ. Sau này khi thân nhau tôi thường đứng về phía nàng công kích Ngọc. Giận. Rồi lại làm lành. Tôi ở ký túc xá, đêm đêm thả bộ ra nhà hai người. Chúng tôi từng thức suốt đêm xem quỳnh nở hoặc bàn về những cuốn sách, những bộ phim, bài hát… Quan hệ thân thiết của ba chúng tôi khiến bạn bè và thầy cô rất ngạc nhiên. Mọi người chờ đợi mối quan hệ ấy sẽ bị phá vỡ, một ngày nào đó.

Ông ngoại Miên là ông giáo từ thời Pháp, bà ngoại con dòng địa chủ. Các cậu và cha nàng là sĩ quan, quan chức chế độ Sài Gòn. Sau ngày giải phóng, nhờ vài học trò tập kết và bảo lãnh cho thầy cũ nên gia đình nàng cũng tạm yên. Cha và các cậu đi trại cải tạo. Đêm đêm quanh vườn có người rình nghe thử trong nhà có bàn bạc oán thán gì không?
Nàng chẳng một lời về thế sự. Thời phổ thông đã đành, giờ sắp làm cô giáo, tôi và Ngọc nhiều lần bảo Miên viết đơn xin vào đoàn, nàng chỉ nhẹ lắc đầu. Gặng thì bảo tự thấy chưa xứng đáng. Đây là điều duy nhất ở nàng khiến tôi phiền lòng. Chúng tôi được giáo dục rằng tình yêu phải bao hàm cả lý tưởng. Nhưng tôi và Miên có nhiều ý hợp tâm đầu hơn Ngọc, về các lãnh vực khác. Như mọi chàng trai, tôi yêu. Cả Miên và Ngọc, một nửa, mỗi người. Và đã không có sự phá vỡ nào xảy ra khi chúng tôi tạm biệt thầy cô, tạm biệt ngôi trường mẹ, vào đời.

Số phận đã định sẵn: tôi với Ngọc được phân dạy cùng trường. Hai năm sau, chúng tôi làm đám cưới. Miên đến trước một ngày. Nàng tham mưu cho tôi cái áo mặc, giúp Ngọc bổ sung những vật dụng cần thiết cho đời sống gia đình, chuẩn bị tiệc trà… nàng tìm cách khỏa lấp sự áy náy của tôi với Ngọc bằng niềm vui lộ rõ trên vẻ mặt “chúc mừng hạnh phúc hai người”.

Rồi chúng tôi có 2 cậu bé kháu khỉnh. Những lần đầu ấp tay gối, thỉnh thoảng vợ chồng tôi nhắc tới Miên, một chút xót xa, có lỗi vì nàng vẫn một mình. Vừa dạy tôi vừa viết báo để kiếm thêm tiền. Bài được in thường xuyên. Một lần họp cộng tác viên, tổng biên tập đề nghị tôi về hẳn báo. Mọi thủ tục chuyển, các anh lo chu toàn. Nhờ quan hệ rộng, năm sau tôi xin Ngọc về dạy ở thành phố. Ngọc về cùng thông tin Miên có quan hệ với một giáo viên đã có vợ. Cuộc tình đầy tai tiếng và nàng xin chuyển về quê. Ông bà ngoại đã qua đời. Sau khi cải tạo, các cậu vào miền Nam lập nghiệp, cha mẹ về tiếp quản ngôi nhà lá mái và khu vườn rợp mát bóng cây. Lâu lâu nàng vào thăm ngôi nhà nhỏ rộn rã tiếng cười. Ba chúng tôi lại có những đêm không ngủ như thời đi học. Tiễn nàng, cảm giác có lỗi lại trĩu nặng trong tôi và Ngọc. Năm tháng cứ trôi qua…

2.

“Chồng là một khái niệm mơ hồ, chỉ có con cái và ngôi nhà là cần thiết”. Tuyết, cô bạn thời phổ thông, có chồng là giám đốc một doanh nghiệp lớn, mệt mỏi phán. Trong mắt Miên, Ngọc, cô bạn người Bắc này thời ấy như bà chị cả về chuyện nam nữ, yêu đương. Tuyết đẹp, tự tin, khôn ngoan… Cô thành đạt so với bạn bè.

Thảo làm ở bệnh viện mới có bầu 5 tháng. Sau khi đổ vỡ một cuộc tình, cô gần như vô cảm đến giờ và quyết định vào Sài Gòn “cấy” con.

Lý mới thành hôn với người đàn ông năm tám tuổi, giàu có. Góa vợ hơn 10 năm, con cái đã lớn, ông mua một ngôi nhà nhỏ ở thị trấn sống với cô.

Những người bạn cuối cùng đã có nơi chốn và sắp làm mẹ. Đành rằng mỗi người có cuộc sống riêng nhưng sự yên bề của bạn khiến cái phao bấu víu tuổi bốn mươi độc thân không còn nữa. Sự hụt hẫng và các quan niệm của bạn bè về gia đình khiến Miên choáng váng. Nàng biết đằng sau câu nói có vẻ bụi bặm kia, Tuyết đã không còn là người đàn bà tự tin nữa. Đứa con, người đàn ông… Người đàn ông nào cho nàng? Thà như Thảo. Một cô giáo vùng quê lâu nay được học trò, phụ huynh trọng vọng, giờ bỗng dưng ễnh bụng – mới nghĩ thôi nàng đã muốn chết đi cho rảnh chuyện!

Người nông thôn giàu tình cảm nhưng cũng vô tâm thành ác khẩu: “Ủa, cô giáo cũng chưa có chồng na!” hoặc “Cô kén quá khéo rồi khó đường sinh nở!”. Không chồng sống ở thế gian chẳng dễ. Nhưng chồng chứ có phải mớ rau, túm cá ngoài chợ?

Người đàn ông của mình là ai? Nhiều lần câu hỏi này trở đi trở lại trong Miên. Luận ư? Miên giận dữ gạt phăng người bạn trai này ra khỏi tâm trí với lý do rất cụ thể: Ngọc. Tuy nhiên, Luận, tận sâu thẳm trong hồn, nàng biết rằng vĩnh viễn có chỗ “người bạn trai” thân quý này. Ngay cả khi nàng đã có Sang…

Nhà tập thể giáo viên thời ấy tranh tre vách đất, ban đêm leo lét mấy ánh đèn hột vịt. Bao chuyện ma rùng rợn ở mảnh đất chiến tranh khốc liệt. Một số thanh niên xấu địa phương lượn lờ. Những cô giáo trẻ. Những bộ quần áo sạch sẽ thời khốn khó. Bóng người qua cửa sổ, tiếng chân ai lạo xạo qua giấc ngủ chập chờn. Nội trú đôi phen òa vỡ tiếng kêu lạc giọng vì sợ của các cô giáo. Mấy thầy giáo trẻ chiều đến là đạp xe tới nhà học trò… “Bọn đàn ông mặc váy!”- nàng khinh miệt.

Chính những ngày tháng căng thẳng này, Sang được điều về trường. Lúc đầu Miên cũng không để ý lắm đến người đàn ông to khỏe có ánh nhìn rừng rực sinh lực và nụ cười quyến rũ sau hàng ria. Những chị nữ khác cứ xầm xì về nhân vật mới đầy ấn tượng, xấu nhiều hơn tốt. Sự bàng quan của Miên khiến nàng rơi vào vòng ngắm của người đàn ông ly thân vợ đã quan hệ với nhiều cô gái khác. Sự già dặn này giúp Sang lập tức hiểu nàng cần gì. Anh trụ lại khu tập thể và nỗi kinh hoàng đêm đêm không còn nữa! Một người đàn ông tháo vát, mạnh mẽ và tự tin, cả với những thói hư tật xấu của mình. Và đam mê chinh phục!

Miên ngả vào tay anh nhanh đến mức chưa kịp hiểu, chưa kịp suy xét. Nàng đã lao vào lưới tình bằng niềm kiêu hãnh rực cháy, liều lĩnh và đắm say…

Không phải những rắc rối khi người vợ chính thức của anh làm rầm trời. Không phải những họp hành kiểm điểm của cơ quan. Không phải bao điều dị nghị, đàm tiếu của đồng nghiệp, học sinh. Đòn đánh gục nàng chính từ anh: Sang không phải người đàn ông mạnh mẽ như nàng tưởng. Anh ta đã nhanh chóng buông xuôi. Rất nhiều năm sau này Miên cũng không tài nào cho phép mình tin rằng, thực chất những sợi hào quang là do chính nàng dệt nên, và điều này có lúc đã làm anh ngạc nhiên bối rối như chính anh là người bị chinh phục. Lòng tự trọng bị tổn thương, nàng tìm mọi cách bào chữa cho anh mà không biết rằng đang bào chữa cho chính mình. Tim nàng không rỉ máu, không hóa đá. Nó uể oải và lười nhác đập. Đến mười mấy năm….

3.

Phải, không cần ánh sáng ngọn đèn ngủ, tôi đã kịp nhớ tất cả, vội rụt tay lại lúng túng nói lời xin lỗi. Nàng nhích người ra rồi nghiêng qua nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh nhìn vừa rụt rè vừa táo tợn khiêu khích, buông thõng.

– Không có đứa con nào trong bụng Miên cả!

Tôi ngồi bật dậy theo phản xạ tự nhiên.

Chỉ có tiếng tích tắc đều đều của chiếc đồng hồ bàn. Đã hơn 4 giờ sáng.

– Ngọc có biết chuyện này không? Tôi cố hỏi bằng giọng nhẹ nhõm, tâm sự.

– Không.

Thật lạ là tôi có bất ngờ nhưng chẳng ngạc nhiên về tình huống hiện tại. Cách đây 10 ngày, nàng ào đến với chúng tôi cầu cứu, rằng nàng đã theo cách Thảo đặt vào người một bào thai, nhờ tôi làm chú rể giả để danh chính ngôn thuận trong mắt đồng nghiệp, gia đình, học sinh. Cưới xong tôi cứ đi đi về về đến khi nàng sinh con ổn định, có thể giải thích với mọi người không hợp tính rồi chia tay. Biết Miên không đùa, Ngọc vui mừng ủng hộ kế hoạch của bạn và động viên tôi. Tôi còn nói gì được nữa, kể ra, không có chúng tôi thì Miên biết bấu víu vào ai? Ngoài trách nhiệm với người bạn thân ít may mắn trong đời, chúng tôi đã nhiều lần nghĩ về sự có lỗi của mình, đây là dịp để bù sớt cho nàng những “thua thiệt”. Kế hoạch rất đơn giản: tôi nhờ anh trưởng phòng đại diện cơ quan, một người đại diện gia đình, thêm ít bạn bè. Nàng báo cáo nhà trường, mời hội đồng giáo viên, đại diện địa phương. Đăng ký kết hôn thực hiện ở phía nhà nam… Ngọc không dự đám cưới đề phòng một số bạn cũ biết chuyện. Cô hồn nhiên lo mọi thứ giúp bạn.

Đêm cuối cùng chuẩn bị sáng mai tôi làm chú rể cô bỗng hỏi:

– Này, trông bộ hí hửng của anh có vẻ anh muốn làm chồng thật.

– Ờ, thế càng tốt! Tôi đùa. Và biết không phải lúc vì Ngọc không cười, không nói gì thêm. Mắt cô như có đám mây nhẹ thoáng qua. Tôi làm lành bằng cách âu yếm, vuốt ve, Ngọc không phản đối nhưng chẳng hưởng ứng như mọi khi khiến tôi không dám đi xa hơn. Cô trở dậy ghi chép gì đó. Tôi mỉm cười chìm vào giấc ngủ thanh thản đến khi chính cô gọi dậy chuẩn bị cho kịp giờ. Hình như cô đã thức suốt đêm, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn vui vẻ như mọi khi…

Nàng trườn người dậy vào thành giường thở sâu cố nén xúc động, vồng ngực phập phồng sau tấm áo ngủ. Bây giờ giọng nàng mới run run:

– Miên thấy… cứ gờn gợn làm sao ấy, một đứa con… từ bên ngoài đưa vào. Cảm giác máu thịt sẽ không thật. Ngập ngừng rồi nàng nói tiếp – Với lại… nếu Miên có bề gì, đứa bé biết nương tựa vào ai?

Tôi lặng ngắm nàng, sửng sốt nhận ra nàng đẹp và quyến rũ một cách kỳ lạ. Nàng là con thú cùng đường run rẩy giơ nanh nhe vuốt. Nàng mỏng mảnh yếu đuối và mạnh mẽ, điên rồ xiết bao! Tôi đã tìm thấy nàng, thân quý mà xa lạ. Khoảnh khắc bừng sáng trong tâm thức khiến tôi cứ ngớ người, còn nàng, như người đã xong phần việc của mình, nhẹ nhõm bước qua cơn mộng du:

– Luận ngủ thêm đi. Miên chuẩn bị bữa sáng.

Đây là ngôi nhà nhỏ của riêng nàng, phía trước có con đường chính đến chợ, ủy ban xã, trường học. Ban mai qua ngõ hồn hậu những thanh âm. Tôi vùng dậy ra sau giúp nàng như thời đi học. Hai đứa tránh nhìn vào mắt nhau.

Tôi tranh thủ tắm lúc nàng bày biện mọi thứ. Tôi có làm được cái điều cần làm không? Cũng như bao đàn ông khác, tôi có thể ngủ với đàn bà. Nghề phóng viên đi đây đi đó, chuyện qua đường cũng từng, còn Miên, dẫu một lần tả tơi hồn xác, nàng vẫn thiêng liêng, cao khiết trong tôi. Nàng cần tôi, phải chăng chỉ thuần túy một người đàn ông?

Bữa ăn sáng kéo dài. Trò chuyện giúp chúng tôi bình thường rất nhanh. Bất cứ chuyện gì, tôi và nàng đều hào hứng tìm thấy tiếng nói chung…

Lúc nằm chung giường nghỉ trưa tôi dạn dĩ chạm môi vào vùng tóc nàng cẩu thả xõa trên gối. Nàng thoáng mỉm cười ngồi dậy vén về một phía và dòng suối tóc chảy giữa chúng tôi. Hơi thở nàng thật gần. Trống ngực đổ hồi, tôi hụt hơi, run rẩy nắm tay nàng. Tôi nghe cái xao động khẽ khàng của triệu hạt mầm bừng thức. Tôi hôn nàng, nụ hôn của trăm năm công chúa ngủ trong rừng. Tôi nâng niu và điên dại hôn khắp người nàng, này mắt, này môi, này bàn tay, ngón chân… Tôi rúc đầu vào ngực nàng, vào giữa hai đùi nàng như đứa trẻ. Nàng rên lên khe khẽ, cuồng nhiệt đón nhận và dâng tặng.

4.

Nhìn mặt chồng, Ngọc biết linh cảm của mình đã thành sự thật. Cảm giác trống rỗng, rã rời ập đến. Cô hiểu Luận. Nếu không phải là Miên mà bất kỳ người phụ nữ nào khác, cô chẳng lo sợ nhiều. Trước khi cưới nhau hai người có giao kèo ngày nào không còn yêu thương nữa thì nhẹ nhàng chia tay. Luận là người chồng, người cha tốt – cô không nghi ngờ gì. Từ trong vùng nhập nhòa xa tít của ý thức cô biết anh là của Miên, thuộc về Miên. Anh đã không biết điều đó và cô hạnh phúc khi sống với anh. Trớ trêu là cảm nhận này chỉ thực rõ ràng sau mấy năm chung sống. Nếu sớm nhận ra từ cái thời rạo rực say mê chắc cô rồi cũng quyết đến với anh. Cô yêu anh và nghĩ mình hợp với anh hơn. Luận cũng nhiều lần nói là anh hạnh phúc, anh hài lòng về cuộc sống hiện tại. Không phải anh không sâu sắc hay cạn nghĩ, cô biết, đã từ lâu anh kiên quyết quẳng cái chìa khóa vĩnh viễn nhốt kín cái bóng lởn vởn khác trong tim. Cái bóng ấy bây giờ đàng hoàng bước ra từ chính tay cô mở cửa? Không, cô chưa điên. Trong khi anh hồn nhiên sống, cái bóng ấy cứ ám ảnh cô khôn nguôi và lần này cô nghĩ sẽ được giải thoát. Đúng là giải thoát nhưng theo một nghĩa khác….

Mọi thứ cứ như là trong mơ. Mình giờ đã có chồng trong mắt mọi người. Rồi sẽ sinh con. Luận và mình đã rất khó khăn khi vượt qua vách ngăn vô hình – gần 20 năm quan hệ bạn bè bị phá vỡ trong một tình huống lạ lùng. Trong thăm thẳm vùng tối của bầu trời còn một góc nhỏ của hồn mình những đêm không ngủ. Mình đã chờ đợi điều này suốt thời gian ấy, trong vô thức. Có lẽ Luận cũng thế. Đã bảo Luận cố giữ đừng để Ngọc biết, nó chẳng chịu nổi đâu. Không biết rồi sẽ ra sao?

Cô không hỏi và Luận cũng chẳng kể gì thêm ngoài đôi nét về đám cưới. Những ngày tháng sau đó khi đến với Miên anh đều có nói cho cô biết. Anh chăm sóc cô nhiều hơn. Bao lần trước gương, cô sợ hãi ngắm mình. Mày đấy ư, Ngọc? Đâu rồi cô gái hồn nhiên hay nói hay cười? Đâu rồi vẻ rạng rỡ mãn nguyện của người đàn bà hạnh phúc?

Hôm trước về, Luận báo tin tháng sau Miên sinh. Hơn một năm rồi kể từ ngày cưới! Cô lặng lẽ chuẩn bị một số áo quần, tã lót. Và chờ cái ngày Luận nói điều cần nói.

Bao giờ thì Luận sẽ nói lời chia tay? Nàng biết với mình, điều hiển nhiên đó không dễ dàng gì. Hạnh phúc của nàng, lẽ sống của nàng dần hiện vật vã từ cơn nôn kéo dài, những động cựa mơ hồ, những cái đạp lệch cả thành bụng và cơn đau rờ rỡ phút hóa thân diệu kỳ làm mẹ. Nàng ngây ngất ngắm con bú và hiểu rằng hồn xác nàng đã tan ra thành sữa chảy vào đôi môi hoa – thằng chó con háu ăn! Nàng đã có tất cả. Chính thời điểm ý thức được những gì có trong tay, nàng biết nó không còn trọn vẹn nữa. Khi nhận quà Ngọc gởi, nàng thấu nỗi đau của bạn. Và người đàn ông của nàng, mỗi khi nghĩ đến cảnh anh và Ngọc yêu đương, không ít lần những giọt nước mắt cay đắng trào ra gối. Luận yêu nàng. Người con trai trong sáng và hiếu thắng thời trẻ đã đánh mất nàng, giờ tìm lại được nhau thì gương mặt của hạnh phúc là nỗi buồn người đàn ông lương thiện!

Thằng chó con của nàng đã tròn một tuổi. Luận vẫn đi đi về về. Cái hợp đồng miệng vẫn treo lơ lửng trong nàng như một sự giễu cợt. Nàng đau khổ hiểu rằng không thể bảo Luận đừng tới nữa.

5.

Hai người đàn bà đang chờ tôi. Cả hai đều hiểu tôi tường tận. Tôi cũng chờ đợi mình một lần vượt qua sự yếu đuối chính mình. Giá như là việc leo lên vách đá cheo leo hay chạy qua vùng lửa đỏ. Dũng cảm hay hèn nhát, giá như chỉ rạch ròi hai khái niệm đó. Nhưng không thể kéo dài mãi tình trạng lơ lửng này…

Tôi yêu Miên. Tôi đã từng hạnh phúc với Ngọc. Giờ thì nếu có sống hẳn với ai tôi cũng không thể tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Trong tâm hồn chúng tôi đã có những mảnh thủy tinh lóng lánh sắc cạnh. Khái niệm cao thượng chỉ là phiên bản ngụy trá của tình yêu. Chiếm giữ hay nhường nhau cũng đều làm thương tổn, tất cả thương tổn. Nhưng tôi phải nói lời chia tay. Chịu đựng sự mất mát quá sức này còn dễ hơn sự chờ đợi cái điều đáng sợ ấy xảy ra.

Ngay đêm chuẩn bị đám cưới Miên, Ngọc đã có linh cảm chẳng bình yên. Cuốn nhật ký viết chung thời mới ra trường của chúng tôi đã dừng lại từ đám cưới lần ấy, giờ cô viết tiếp. Hơn năm qua cô cứ đều đặn viết. Không còn những cảm nhận hồn nhiên tươi xanh, cô sắc sảo và tàn ác với chính mình. Ngọc ơi, giá như em cứ hồn nhiên, vô tâm một chút thì chuyện của ba chúng ta dễ dàng biết mấy!

Giá như, giá như… tôi mỉm cười chua chát, nếu thế thì nỗi đau đã không có màu sắc!

Read Full Post »

Vô ngần mẹ

             Nguyễn Khắc Tuấn

                                      Con về dọi lại mái hiên

                               Che đời mưa nắng che niềm âu lo.

                                      Thời gian gầy rộc thân cò

                               Tuổi chiều bóng mẹ xo ro một mình.

 

                                       Gió xao, rào duối lịm thinh

                               Ngày vui rưng giọt mưa tình loáng sân.

                                        Đưa tay Mẹ chạm vô ngần

                               Nhớ con, đời vạc bâng khuâng đợi chờ.

                                       

                                        Nửa đời oằn gánh con thơ

                               Gánh qua bể khổ, thả bờ tương lai.

                                        Đời con bóng nhỏ dặm dài

                                Chải bươn đất lạ, vọng hoài cố hương.


Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »