Truyện Ngắn
MANG VIÊN LONG
Mẹ tôi mất sớm, hai chị em tôi sống với ba. Sau khi sinh đứa em trai tôi được ba tuổi thì mẹ tôi mất. Bà ra đi nhẹ nhàng và nhanh chóng đến nỗi ai đến thăm cũng sửng sốt. Chị em tôi ngạc nhiên đến bàng hoàng khi lay gọi mẹ đến chục lần, nhưng đôi mắt bà vẫn khép kín, im lìm như đang ngủ say. Đời người rồi ai ai cũng sẽ có giấc ngủ cuối cùng, ngàn năm vĩnh viễn như thế sao?
Ba tôi im lặng, lầm lũi, cẩn trọng lo chu toàn mọi việc để tiễn mẹ tôi, giọng lạnh lùng, buồn buồn : “Ba không ngờ mẹ con đã từ giã cha con mình sớm như thế!”.
Những tháng năm sau này, ba tôi đã dành nhiều thời gian gần gũi chị em tôi nhiều hơn – nhất là cu An. Muốn được vậy, ông phải thu xếp việc trồng hoa ngay từ sáng sớm lúc hai chị em tôi còn mơ ngủ. Khi thức dậy, bao giờ tôi cũng nhìn thấy gương mặt ba tươi cười, vén mùng, đùa cợt: “Con gái gì ngủ dậy trễ thế? Lại có tật ngủ nướng rồi? – Còn thằng kia, bắt chướt chị mày ngủ nướng thêm nữa à ? Chị em dậy ăn sáng, ba chở đến trường, trễ học rồi kìa…”.
Ba tôi có một chiếc xe gắn máy cũ kỹ – hiệu Gobel, làm thêm chiếc “rờ-moọc” để kéo theo phía sau. Hằng ngày ông chỉ chạy hai chuyến : buổi sáng chở bạn hàng lên thị trấn mua bán, buổi chiều chở về… Lúc mẹ tôi còn, thỉnh thoảng trong thôn có gia đình cần xe chở vật gì, ông đều sốt sắng nhận. Ông nói với tôi : “Con giúp mẹ trông em, ba chạy chuyến này kiếm thêm tiền cho mẹ con đi chợ…”. Từ ngày mẹ tôi mất, ông luôn từ chối các chuyến xe bất ngờ như vậy, để được gần chị em tôi. Lần đầu, khi nghe ba tôi khước từ chạy xe chở hàng cho khách, tôi ngạc nhiên hỏi : “Sao ba không nhận chạy thêm để kiếm tiền đi chợ?” – Ba tôi cười, giọng vui vẻ : “Bỏ mất dịp làm thêm kiếm tiền cũng tiếc, nhưng bỏ hai chị em con ở nhà một mình lại đáng tiếc hơn!”.
Ngày nào cũng thế, ba chở hai chị em tôi trên chiếc “rờ-moọc” hoen rỉ, cũ kỹ ấy đến trường. Tôi đã lên lớp Năm, còn em An thì vừa vào lớp Một. Hai chị em học cùng trường, nên ngoài việc học, tôi còn phải trông nom, hướng dẫn cho em. Cũng rất may, cu An thông minh, dạn dĩ, hoạt bát nên được cô giáo rất thương, còn đám bạn ngỗ nghịch không dám ăn hiếp ! Nghe tôi kể chuyện về em ở trường, lần nào ba tôi cũng nói : “Mẹ con phải sống chờ nó đến ba tuổi mới ra đi, còn Phật Trời thì trợ giúp cho nó được như vậy để đỡ buồn tủi!”.
Kỷ niệm của chị em tôi với ba mà tôi nhớ nhiều nhất có lẽ là những dịp vào ngày Tết Trung thu. Trước Trung thu gần một tuần, tôi trông thấy ba đã lo chẻ tre, vót nan, làm sẵn sườn hai chiếc lồng đèn : một chiếc kiểu ngôi sao, một chiếc hình trái ấu. Sau đó mấy ngày liền, hễ xong việc vườn tược, tưới hoa, cắt hoa giao cho bạn hàng là ba tôi cặm cụi cắt dán giấy màu… Mỗi ngày, ba đều thêm vào hai chiếc lồng đèn nhiều kiểu trang trí, nhiều chi tiết rất đẹp mắt.
Xế chiều ngày 14, ba chở chị em tôi – cũng trên chiếc “rờ-moọc” cũ kỹ ấy, về thăm bà ngoại. Như đã hẹn trước, chiều hôm ấy, chị em tôi được bà đãi cho một bữa ăn rất ngon, có cả chè xôi, trái cây rất hấp dẫn. Buổi tối, hai chị em tôi thắp sáng lồng đèn, hãnh diện theo bà lên chùa lễ Phật. Lũ trẻ trong xóm cũng kéo theo chị em tôi về chùa rất đông. Trăng trong, gió mát, cảnh vật trải dài trong mắt tôi một màu vàng êm đềm. Màu vàng êm đềm và tĩnh lặng ấy, sau này cứ ám ảnh, réo gọi tôi – kể cả trong những giấc mơ…
Chùa làng quê vào những ngày Rằm, nhất là rằm tháng Bảy và tháng Tám, mọi người lũ lượt về chùa rất đông. Chánh điện chật hẹp, nhiều người phải trải chiếu lễ lạy từ ngoài sân. Dưới ánh trăng thu trong sáng, êm ái, tĩnh lặng ấy ; mọi người thành kính đọc kinh, niệm Phật – làm cho chúng tôi không dám hó hé, mở to đôi mắt ngạc nhiên mà nhìn… Cảnh tượng an bình, hạnh phúc ấy của những mùa trăng thu đã khắc sâu vào tâm khảm tôi, theo tôi lớn lên từng năm tháng…
Chị em tôi ở lại chơi với bà ngoại đêm hôm ấy – bà cháu trải chiếu ngoài hiên trò chuyện đến khuya Càng về khuya, trăng càng sáng tỏ. Tôi cứ ngỡ là được chơi giữa ban ngày dịu nắng. Cu An thắp hết mấy cây đèn sáp mang theo, nằm nghe bà ngoại kể chuyện “Phạm Công Cúc Hoa” chưa đến hồi kết thúc đã ngủ say.
Khi tôi đã được lên cấp ba, vào dịp Trung thu, ba tôi không còn làm lồng đèn cho tôi nữa. Cu An nhìn thấy chỉ có sườn một chiếc lồng đèn ngôi sao treo ở góc hiên, nó hỏi: “Sao ba không làm lồng đèn cho chị My?”.
Ba cười :
-My lớn rồi, không cầm đèn đi dạo như trước được, ba sẽ có món quà khác !
-Quà gì vậy ba ? – Cu An tò mò.
-Bí mật. Rồi hai chị em con sẽ biết.
Tôi không dám hỏi ba, nhưng trong lòng thì hồi hộp lắm. Mấy ngày ghé mắt theo dõi, tôi chẳng hề thấy ba tôi làm gì cả, ngoài việc trang trí chiếc lồng đèn cho cu An. Có lẽ ba chỉ làm lúc tôi đi ngủ chẳng ?
Chiều 14 năm ấy, lúc chị em tôi đã lên ngồi yên trên chiếc “rờ-moọc” sau xe, ba tôi mang ra một chiếc hộp hình chữ nhật, dán kín, sáu mặt hộp đều có trang trí giấy màu rất đẹp. Ba dặn : “Đây là quà của My, má con vừa gửi đến, nhưng phải đợi đến nhà bà ngoại mới được mở hộp ra nhé !”. Tôi sung sướng đón chiếc hộp, nhìn ba với đôi mắt thầm biết ơn…
Khỏi phải nói, tôi và cả cu An đã nóng lòng mong được đến nhà bà ngoại sớm như thế nào. Nhưng chiếc xe Gobel ngày càng cũ, càng chạy chậm hơn. Cứ lắc lư xình xịch không biết gì đến nỗi mong chờ của chúng tôi! Chưa bao giờ tôi cảm thấy chiếc xe chạy chậm quá như thế. Cu An cũng có cùng tâm trạng náo nức như tôi, nó nói : “Chị My cho em coi quà của chị với nhé!”. Tôi gật đầu, cười sung sướng.
Việc gì đến sẽ phải đến, đã trông thấy rõ chiếc cổng vôi sơn vàng của nhà ngoại kia rồi. Chờ xe chạy qua ngõ, dừng lại, hai chị em tôi chạy ùa vào nhà bà, quên cả việc chào hỏi, cười vui với bà như các bận trước. Tôi ngồi bệt xuống thềm hiên, cẩn thận khui mở nắp hộp ra. Tôi lôi ra từng món một đặt ngay trên thềm: chiếc nơ kẹp tóc màu hồng, chiếc vòng giả ngọc màu xanh, cây bút máy hiệu Diamond, bốn bì bánh chocolate, một gọi kẹo…
Năm đầu tiên tôi phải xa gia đình để theo học Trường Đại học Y Dược- khoa Dược ở Sài Gòn ; Trung thu năm ấy ba tôi gửi cho tôi một phong thư lớn – trong ấy là một bài thơ , đề :”Tặng con gái thương yêu của ba”; viết trên khổ giấy lớn, được trang trí tỉ mỉ, công phu: “Quà Trung thu cho con”. Bài thơ thật chân tình, cảm động. Quà Trung thu cho tôi không là lồng đèn, bánh kẹo, mà ấy là trăng – một ánh trăng quê dịu hiền, một thứ “tình thắm thiết” – của trăng vàng và của cả quê hương !”.
Vừa tròn tuổi năm mươi nhưng ba tôi đã gầy yếu. Ông bị bệnh rối loạn trung khu tiền đình., và hởi valve tim. Vài năm sau này, ông thường xuyên bị choáng, buồn nôn và tức đau ở ngực trái – kéo dài khoảng năm mười phút. Người thân, bạn bè đến nhà thăm chơi, thường nhắc ông hãy “bước thêm bước nữa” để có người chăm sóc, đỡ đần công việc. Ông chỉ cười : “Đời người, đã lỡ bước một bước là đã khổ rồi. Sao lại bước thêm bước nữa làm gì trong cảnh khổ của mình ? Có lẽ cũng chỉ làm khổ thêm cho người khác mà thôi !”. Nghe lời tâm sự của ông, tôi cảm thấy lòng mình trào dâng niềm thương kính vô bờ. Tôi đã dần dần hiểu được ba đã dành tình thương yêu cho hai chị em tôi, mà phải chịu cô độc, vất vả. Ba tôi thường nói với bạn bè: “Cuộc đời tôi bây giờ chỉ còn lại hai đứa con…”.
Một buổi chiều cuối Xuân, sau khi đã chở đám bạn hàng từ thị trấn về, ông chạy xe vào ngõ, bỗng cảm thấy chuếch choáng. Đã quá quen với bệnh tình của mình, ông gắng gượng, lảo đảo bước vào nhà định tìm thuốc uống. Đến bậc hiên ông ngồi xuống, cơn buồn nôn kéo đến dữ dội. Kèm cơn đau thắt ngực – rất khó thở . Ông cố trấn tĩnh, chờ dịu cơn choáng và đau sẽ vào nhà lấy thuốc ; nhưng ông chợt ngã lăn trên thềm hiên, và sau đó không bao giờ bước vào nhà nữa…
Ba tôi đã chờ cho tôi vừa tốt nghiệp đại học, An cũng kịp thi đậu vào trường Đại học Sư phạm – mới giã từ chúng tôi. Giống như mẹ tôi khi xưa, đã chờ cho An được ba tuổi.
Mỗi mùa Thu đến, mỗi lần trăng thu tròn đầy vằng vặc ánh sáng, là mỗi lần chị em chúng tôi ngồi bên nhau mà khóc. Suốt 5 năm ở đại học, dường như tháng nào tôi cũng nhận được thư ba tôi hai lần. Tôi đã gom tất cả những lá thư ấy, bỏ vào ba chiếc hộp chứa quà trung thu thuở nào của ba – xem chúng như bảo vật, sẽ theo tôi trong suốt cuộc đời. Mấy bài thơ của ba tôi gửi cho, tôi cũng cẩn trọng lồng chúng vào khung kính, treo ngay góc bàn ngồi…
Một mùa Thu nữa lại đến. Trung thu gần kề. Tôi đã hẹn với An, đêm 14, hai chị em sẽ cùng nhau đi chùa lễ Phật – và nguyện cầu cho ba mẹ tôi luôn được an lành, trong sáng như ánh trăng thu…
MANG VIÊN LONG

Chào anh MVL,
Trung Thu ở đây có xe hoa, lớn mà nhỏ!
Trung Thu của anh không có xe hoa, nhỏ mà lớn!
Nên cứ 14, rằm tháng 8 lại muốn khóc!
Ơi Trung Thu thuở nào…!
Tối nay Quy Nhơn còn mưa không anh Long? Ngồi đọc truyện của anh mà cứ nhớ đến ngày xửa ngày xưa.
TỐI HÔM NAY QUY NHƠN MƯA TẦM TẢ,LẦN ĐẦU TIÊN TRUNG THU QUY NHƠN CHÌM TRONG MƯA
Ở TT BĐ cũng vậy – NXL ơi! Mấy Ông Lân đang nhảy múa vui vậy/ đành…chạy trốn hết trơn! Thật tội nghiêp cho Ông Lân & Tuổi Thơ nhr? Ông Trời …sao kỳ dzẫy? Nhưng không sao – Ban ngày chúng cũng được…nhận quà Trung Thu & vui chơi rồi! OK?
Lân chạy trốn mưa, còn Long, Quy, Phụng của xunau thế nào? Cóc thấy mưa là quá đã. Trung thu nầy là của Cóc, hahahh
Tối hôm qua anh Long có đi rước đèn không?
Chúc anh mùa trung thu yên bình
Lại một mùa trung thu nữa ! Càng lớn càng thấy nhớ những ngày trung thu thơ dại.
Còn nhớ thương là quý lắm rồi! Nhớ, để gắng cho thêm niềm vui cho Tuổi Thơ! Đôi lúc vì mãi lo chạy theo ” cái lớn ” trước mắt – chúng ta quên ” cái nhỏ ” như vậy – mà chính ” cái nhỏ ” ấy – không nhỏ chút nào với đời người! Cám ơn Em đã đọc & chia sẻ! Chúc TH ngày CN – Rằm TT vui vẻ!
Cháu bậy giờ mới có thời gian rảnh mà vào trang đọc truyện Quà Trung Thu của ba. Câu truyện thật cảm động, nó làm cháu nhớ lại thời nhỏ của mình. Lúc nhỏ nhà nghèo có tiền đâu mà mua lồng đèn, vậy là cứ mùa trung thu về ba cháu lại làm cho anh, em cháu mỗi người một cái lồng đèn, dù không đẹp nhưng mấy anh, em cháu rất thích. Cháu chơi với cái lồng đèn chỉ hơn một buổi thôi, sau đó cháu phá hư nó, nên đến đêm trung thu cháu không bao giờ có lồng đèn cả, mà chỉ nhìn theo những ánh nến của các trẻ em khác với sự ước muốn được cầm đèn đung đưa. Giờ cháu nghĩ lại thấy mình thật tức cười. Cháu chúc chú an lành, may mắn.
Sao Sư phụ không nói?!Đệ tử lột da tên LHX để làm cho Sư phụ cái khác mà chơi với chúng bạn!
Đệ tử ơi! Cả đời sư phụ chỉ yêu có mỗi Lệnh Hồ Đại Ca thôi mà. Nhưng Đại ca đã có Nhậm đại tiểu thư nên sư phụ mãi mãi là một Nghi lâm ở am Vô Sắc này mà thôi.
Vậy mới róc xương nó làm khung,lột da nó phất lồng đèn cho Sư phụ chơi cho bõ tức!
Nhưng mà Đệ tử có đánh lại Đại ca Lệnh hồ không vậy? Hay là đệ tử lên núi Hằng Sơn gặp nhiều sư tỷ, sư muội quên cả đường về đó?
Thăm Minh Nguyệt! Không sao! Cháu có nhớ ghé thăm XN & chịu hó đọc truyên QTTCB là chú vui rồi! Kỷ niệm dù gì – cũng đẹp mà! Tuổi thơ của Cháu cũng rất đáng thương! Nhớ, để sống tốt hơn. Đây cũng là ” một phần ” tâm sự của Chú – muốn chia sẻ cùng bạn bè cho vui! Chúc MN Mừa Trăng Thu …mê Ông Lân nhảy múa trước nhà nhé? Hà hà…
Người cha tốt quá và cũng thật đáng thương, thân bệnh hoạn lại phải lo cho 2 đứa con mồ côi mẹ, xưa nay hiếm.
TB nuôi con nhỏ và cũng nhiều người nhận xét TB là người dũng cảm, nhưng phê lắm nên cũng phải than: Nỗi khổ quá lớn này làm sao TB chịu được………………………một mình!
Một đỏan văn về tình cha khá hay. Chúc anh khỏe.
tui biết thế nào ông cũng ló lên mà!khà khà…
Chào Thiên Bồng! Xin chia sẻ cùng Cậu nhé? Mỗi người đều có một ” cảnh riêng ” vậy mà – tùy nhân duyên mà sống thôi! Nhiều lúc, tôi cũng…than ” Nỗi khổ quá lớn này làm sao TB chịu được………………………một mình! ” như Cậu vậy! Chúc TB mùa Trăng Thu an vui nhé? MVL
Có cần “hổ trợ” chi không Thiên Bồng ? “ngứa” chỗ nèo thì phải kiu to lên, ngừ ta mứ biết mà “gãi” cho đúng chỗ hữ ! Tú tui gốp ý dzẫy thâu ! Ông…”tự xử” là chính nhen . Bữa nào “kiếm chiện” gặp nhau làm dzài dze hè ???.Tui thấy “tình cha” của ông cũng có thể viết thành một câu chuyện đó !
Chúc cha con ông “phẻ” mạnh !
Quà trung thu của ba- nhẹ nhàng và xúc động!PLH chợt nhớ Mẹ,nhớ Ba muốn “hóc” rồi đây nè anh MVL ơi!
Ủa, chứ PLH cũng không còn cha & mẹ nữa sao? Có TĐS kịp về an ủi dịp TT này không? Thôi – đừng ” mít ướt ” nũa nhé? Hãy đến kéo TC đi tìm hộp bánh TT Kinh Đô đi! Chúc Em vui vẻ!
Xin tặng các anh chị toàn sân và anh Long
Chào Phương Mai! Em ” lấy ” PPS này ở đâu mà hay dzậy? Anh chiu thua rầu! Cám ơn món quà TT quý báu của en nha! Chúc An Lành!
Em cũng tặng ba anh Mang Viên Long TUTHUC và anh Mắm Ruột,những người anh không có tuổi thơ trọn vẹn
Chào Nguyễn thị Tường Vy! Cám ơn món quà đặc biệt của EM nhé? Trung Thu này anh dzui quá! Hà hà…Chúc TV luôn dzui nhé!
Chào Áo Tim! Quà Trung Thu của Em thật tuyệt! Thanks AT nha!
chào già làng!
chuyện buồn quá!
Chào Bá Nghĩa! Cuối tuần có lai rai không? Buồn – lai rai cho dzui đi nhé?
Anh Mang Viên Long viết ” Qùa Trung thu của ba” hay và cảm động quá, tình cảm người cha của My và cu AN sâu sắc tuyệt vời quá và rất quí hiếm , thật đáng trân trọng.
Cám ơn anh , chúc anh vui, khoẻ hạnh phúc trong mùa Trung Thu và mãi mãi về sau anh nhe.
Thăm Hoàng Kim Chi! Anh rất vui được ” nhận ” lời khen của Em! Cám ưn Em đã luôn luôn động viên & khích lệ anh nhé? Anh sẽ cố gắng – bởi, tất cả còn nhiều điều cần viết phía trước.Anh cũng ” chúc em vui, khoẻ hạnh phúc trong mùa Trung Thu và mãi mãi về sau em nhe.? ” . MVL
Hạnh phúc ngọt ngào và quí báu khi có người cha thật tuyệt vời để mãi mãi khắc ghi trong lòng con món ” Quà trung thu của ba ”
Chúc anh Mang Viên Long vui khỏe
Chào Lamcamai! Lời com của nhà thơ thật êm & hay! Cám ơn Em đã chia sẻ! Đó là niềm vui duy nhất, còn lại! Chúc Lamcamai mừa Trăng Thu an lành & vui vẻ nhé! MVL
Hay quá anh Long ơi. Lối hành văn đơn giản nhưng đầy cảm xúc.
Chào Tú Tàng! Cứ henjk mãi mà chưa có dịp xuống thăm. Trong tháng này – sẽ ghé ” cụng ly ” nha? ( nhớ rồi! ). Cám ơn Cậu đã dành thời gian dọc & chia sẻ! Chúc TT & MT mãi mãi HP !
Anh Long ơi, đọc chuyện của My và cu An, em lại thấy bóng dáng anh rất rõ. Ước gì những đứa con của anh nhận ra được những cơ cực, vất vả bao năm của ba nó bên chiếc bàn sửa chìa khóa để nuôi dạy, chăm sóc, yêu thương từng ngày với những đứa con bé bỏng của mình. Đó có lẽ cũng là món quà đẹp nhất của người cha , phải không anh? Mong anh sức khỏe!
Chào Duyên! Hôm nay là ngày giỗ của Chú YL – tôi có phone kêu P và NT, TVM! Trong bàn, có người ban cũ của cậu- Nhắc tới Cậu. Đi về – ngà ngà -mới ngã lưng một chút/ dậy – vào thăm XN…Cám ơn Cậu đã đọc & chia sẻ & chúc lành! Nhé?
Gởi anh Mang Viên Long :
Gần cả tuần nay_em chai_ít vào mạng!(vì phải đi “châm cứu”_cột sống).Nay, vào_đọc được truyện ngắn này(nhân mùa trung thu)_em chai thấy “người Cha” trong truyện của anh quá…tuyệt vời! Này nhé :
+/ “Thằng cu An” vừa vào Đại-học(18 tuổi) thì người Cha vừa mất(50 tuổi_mẹ An mất khi An được 3 tuổi).Vậy, người Cha đó đã “góa vợ” ở tuổi 35!
+/ Chỉ với một chiếc xe Gobel cũ kỹ, người Cha ấy đã nuôi hai con ăn học nên người. “Gà trống nuôi con” kiểu đó thật đáng khâm phục!!!
………
Em chai anh(và có lẽ_có nhiều người) không đủ can đảm để sống như “người Cha” trong truyện của anh đâu? Hiếm đó!(riêng em chai_chỉ thik làm “con cháu” của cụ Trần tế Xương thôi!)nên, trong các tác phẩm âm nhạc nói về “người Cha”, em chọn bài hát này để gửi tặng “hai đứa con” trong truyện của anh_và cho cả những người Cha trên cả tuyệt vời nữa_anh Long nhé?
Vinh Rùa ơi! Bớt ” triền miên ” đi một chút – cho cột sống nó…khỏe đã nhé? Vài suy nghĩ của ” em-chai ” dường như dều đúng hết! Đã như vậy! Đâu có gì ” tiệt dời” nhỉ? ( ấy là trách nhiệm mờ ? ). Cám ơn “” em-chai ” tặng bài hát hay! Chúc VR + … Mùa Trăng Thu…mút mừa lệ thỷ nhé?
Một người cha thật tuyệt vời !Truyện của anh Mang Viên Long bao giờ cũng nhẹ nhàng , thấm đẫm tình người ! Em chúc anh khỏe và vui thật nhiều !
Chào Yến Du! Cám ơn Em đã đồng cảm với trang viết của anh! Nhà thơ, có lẽ dễ ” đồng điệu ” hơn chăng? Chúc Em ngày cuối tuần dzui dzẻ nha?
Một truyện ngắn mang tính giáo dục,hay và cảm động.
Hình như dạo sau này, anh MVL thường viết những truyện ngắn hướng về những giá trị tinh thần và giáo dục tình cảm truyền thống.
Chào NGƯ ÔNG! Cám ơn nhận định của Bạn! Tôi vẫn có cái ” tạng ” vậy từ trước – nghĩ, viết- là phải ” có gì trong bụng ” để chia sẻ & dâng hiến & ước mong! Giá trị của văn học- theo tôi,- là tính nhân văn & giáo dục & hy vọng! Chúc NÔ ngày cuối tuần an vui!
Ngày xưa ba tôi hay làm đèn trung thu cho chúng tôi chơi,đủ loại đèn.Vậy mà ông đã mất gân 30 năm rồi
Nguyễn Văn Hinh ơi! Xin cbia buồn cùng Cậu. nha! Hãy đem niềm vui còn lại cho các con thôi.- đó là một cách ” báo hiếu ” người xưa vậy! Chúc an lành!.
Những kỷ niệm rất êm đềm phải không anh Long ?
Tường Vy! Đúng vậy em à! Êm đềm & buồn! Cuộc đời nhẹ nhàng như vậy mà! Chúc em vui! MVL
Câu chuyện hay quá ! nhẹ nhàng tình cảm rất sâu sắc! văn phong súc tích cứ tuôn ra một cách tự nhiên & rất logic nên người đọc rất thích thú & lôi cuốn…rất hay! Cám ơn anh đã cho đọc QUÀ TRUNG THU CỦA BA rất hay! chúc anh dzui & hạnh phúc tràn đầy!
Em KIM LOAN! Em ” khen ” làm anh cảm thấy…khó thở quá rồi! Cám ơn sự đồng cảm chân tình của em ( hình như em rất nhạy cảm với văn học ?). Đó là một Tâm Hồn đẹp, rất cần cho đời sống an vui! Chúc Em mãi như vậy!
Đọc truyện của anh mới hay trung thu đã về rồi.
Chào Đình Thâm! Sao Bạn…” vô tình ” dzậy nhỉ? Có lẽ bận bịu & buồn? Chúc TT an vui! MVL
Đọc Truyện ngắn ” Quà Trung thu của ba ” TUTHUC tôi cảm nhận được :
– Phong cách viết rất tự nhiên, nhẹ nhàng…Kết cấu khá Logic ( logic của sự sống và tâm lý con người..)
– Nếu hệ thống lại các chi tiết … trong truyện , ta thấy rõ chủ ý của truyện. Không nặng nói đến chất lượng món quà trung thu cho các con , từ lúc còn bé đến khi vào Đại học, ngon hay dở, đẹp hay chưa đẹp. mà xoáy sâu vào các chi tiết :
+ “Mẹ tôi mất sớm, hai chị em tôi sống với ba. Sau khi sinh đứa em trai tôi được ba tuổi thì mẹ tôi mất.”
+ ” Khi thức dậy, bao giờ tôi cũng nhìn thấy gương mặt ba tươi cười, vén mùng, đùa cợt: “Con gái gì ngủ dậy trễ thế? Lại có tật ngủ nướng rồi? – Còn thằng kia, bắt chướt chị mày ngủ nướng thêm nữa à ? Chị em dậy ăn sáng, ba chở đến trường, trễ học rồi kìa…”.”
+ ” Lúc mẹ tôi còn, ………..,> Ông nói với tôi : “Con giúp mẹ trông em, ba chạy chuyến này kiếm thêm tiền cho mẹ con đi chợ…” .”
+ ” Từ ngày mẹ tôi mất, ông luôn từ chối các chuyến xe bất ngờ như vậy, để được gần chị em tôi. Lần đầu……> , tôi ngạc nhiên hỏi : “Sao ba không nhận chạy thêm để kiếm tiền đi chợ?” – Ba tôi cười, giọng vui vẻ : “Bỏ mất dịp làm thêm kiếm tiền cũng tiếc, nhưng bỏ hai chị em con ở nhà một mình lại đáng tiếc hơn!”.’
+ ” Nghe tôi kể chuyện về em ở trường, lần nào ba tôi cũng nói : “Mẹ con phải sống chờ nó đến ba tuổi mới ra đi, còn Phật Trời thì trợ giúp cho nó được như vậy để đỡ buồn tủi!”.”
+ ” Kỷ niệm của chị em tôi với ba mà tôi nhớ nhiều nhất có lẽ là những dịp vào ngày Tết Trung thu….. Mỗi ngày, ba đều thêm vào hai chiếc lồng đèn nhiều kiểu trang trí, nhiều chi tiết rất đẹp mắt.” (Chi tiết nầy …” Tình cha” quá đẹp ).
+ ” Khi tôi đã được lên cấp ba, vào dịp Trung thu, ba tôi không còn làm lồng đèn cho tôi nữa……..> Ba dặn : “Đây là quà của My, má con vừa gửi đến, nhưng phải đợi đến nhà bà ngoại mới được mở hộp ra nhé !”. Tôi sung sướng đón chiếc hộp, nhìn ba với đôi mắt thầm biết ơn…”
+ ” Năm đầu tiên tôi phải xa gia đình để theo học Trường Đại học Y Dược- khoa Dược ở Sài Gòn ; Trung thu năm ấy ba tôi gửi cho tôi một phong thư lớn ………..>Quà Trung thu cho tôi không là lồng đèn, bánh kẹo, mà ấy là trăng – một ánh trăng quê dịu hiền, một thứ “tình thắm thiết” – của trăng vàng và của cả quê hương !”..”
+ ” Vừa tròn tuổi năm mươi nhưng ba tôi đã gầy yếu….> Ông chỉ cười : “Đời người, đã lỡ bước một bước là đã khổ rồi. Sao lại bước thêm bước nữa làm gì trong cảnh khổ của mình ? Có lẽ cũng chỉ làm khổ thêm cho người khác mà thôi !”……..> Ba tôi thường nói với bạn bè: “Cuộc đời tôi bây giờ chỉ còn lại hai đứa con…”. ..”
+ “Ba tôi đã chờ cho tôi vừa tốt nghiệp đại học, An cũng kịp thi đậu vào trường Đại học Sư phạm – mới giã từ chúng tôi. Giống như mẹ tôi khi xưa, đã chờ cho An được ba tuổi . ”
…………………………………………………………………………………………………….
+ Rồi TG kết truyện đầy Nhân tính và Đạo nghĩa :
” Một mùa Thu nữa lại đến. Trung thu gần kề. Tôi đã hẹn với An, đêm 14, hai chị em sẽ cùng nhau đi chùa lễ Phật – và nguyện cầu cho ba mẹ tôi luôn được an lành, trong sáng như ánh trăng thu…..”
@- Hay và ” đẹp ” lắm Anh MVL ơi !
Em đọc qua 2 lần, mạo muội hệ thống ..và cảm nhận theo ý chủ quan của mình, nếu chưa phải lẽ mong Anh đáp lại !
Chào Anh và các đọc giả Trang Xứ Nẫu !
Chào TUTHUC! Sáng nay – cuối tuần/ chắc chưa có ” hiệp ” nào nên Cậu dọc truyên kỹ vậy! Cám ơn Cậu đã đọc & chia sẻ những chi tiết thật thú vị! Với tôi – TT có nhiều kỷ niêm buồn & vui vậy! Tuổi thơ tôi dường như chẳng bao giờ có được một mùa Thu nào đáng nhớ ( vì tôi môi côi cả cha & mẹ ) – ngoài nố cô quạnh! Hãy gắng cho thêm niềm vui cho Trẻ Thơ! Chúc Cậu & Gia đình HP. MVL
Em mồ côi cha từ lúc 3 tuổi, lúc mẹ vừa tròn 33 ( 1955 ). Mẹ không ” đi thêm bước nữa”, ở vậy nuôi em thành người đến ngày hôm nay. Nên Em cũng đâu có được mùa Thu nào đáng nhớ lúc tuổi thơ đâu. Em là con một trong GĐ, Hiện hai mẹ con đang sống ở TT Ngô Mây, hai đứa con em đang ở TP HCM … Do đọc bài viêt của anh , cảm nhận.. và Em lại buồn buồn đây !
Chào Anh !
@ anh MVL& TUTHUC
Té ra chuyện “quà trung thu của ba” là hư cấu từ chuyện của thiên hạ, còn tác giả thì chưa biết quà trung thu là gì. Hay là chiều 14 anh ra mua lồng đèn tự tăng đi. Thế đấy: “Đau đời thương người” là cái tâm của nhà văn.
Mồ côi tội lắm ai ơi…Vậy tôi cũng có thể chia xẻ với hai anh bạn mồ côi – nếu “tỉ thí” với hai anh e rằng tôi thắng đậm ( 50 ngày + 5 tuổi), tôi chưa từng gọi người đàn ông nào đang sống bằng “cha/ba/bố/tía/bọ/… TUTHUC thì còn mẹ, nên tôi mong “được” thua anh MVL.
Mắm Ruột! Ba anh mất khi anh còn nằm trong bụng Mẹ! ( bà đang man g thai 6 tháng ). Nên anh cũng ” chưa từng gọi người đàn ông nào đang sống bằng “cha/ba/bố/tía/bọ/ ” – giống Em mà! Đó là nỗi bất hạnh lớn nhất đã dành sẵn cho đời anh khi chưa có mặt ở cõi này vậy! Cám ơn MR đã chia sẻ!…
TUTHUC ơi! Té ra – chúng ta đều vậy! Không sao – có vậy/ mới được vậy mà! Chúc vui vẻ!
Xin mở hàng nhé bà con.
Người ta vẫn nói: ” Mồ côi cha ăn cơm với cá. Mồ côi mẹ lót lá mà nằm”. Thế mà, nhân vật “tôi” trong truyện của già làng MVL lại may mắn có người cha tuyệt vời. Ngày nay, người ta nuôi dạy con thế nào nhỉ?
Văn viết dễ dàng, nhẹ nhàn như …phong cách và tính cách của tác giả. Sáng hôm nay thật êm đềm
Văn anh Mang Viên Long hay và lời còm mở hàng cũng dễ thương
Cám ơn Thúy Loan ” khen ” cả hai! Hà hà…Dzậy là vui cả..làng rùi ! TT vui nhé, TL!
..”Sáng hôm nay thật êm đềm.”
Anh … Ni Tham “cồm” nghe … du dương ghơ ta quơi (hũm phải Đơn dương!) , nghe dễ…shuông nũa ! (“Phái lém!” Nịnh đó ! Mất chi mô nà ?)
Chào Tú Gan! Cậu cũng…không hổ danh ” tú gàn ” rồi? Hà hà…Chúc TG một mùa Trưng Thu êm đềm! !
Chào Anh Nam Thi! Anh ghé ” thăm ” sớm – mà tôi còn bận chút việc phải hoàn tất trước 10 giờ – nên xin lỗi anh vậy! Hôm nay cũng là ngày giỗ thứ 13 của Nhà Thơ Yến Lan – gia đình có mời – chắc là tôi phải dến như mọi năm ( sau khi recom cho quý bạn XN ) Cám ơn Anh nhiều nhiều! Chúc Anh Chị & Gia đình An Vui ngày Rằm nhé? MVL