.Trang xunauvn.org vừa nhận được một số bài thơ của tác giả Xuân Đạo do chị Lene Huynh ở Đan Mạch gửi đến. Xuân Đạo là tên chung của đôi vợ chồng trí thức xa quê, sống đơn độc ở nước ngoài sau năm 1975 . Trước nay họ không hề làm thơ. Những dòng này chỉ được viết sau khi người vợ , một nữ giáo sư trường Trưng Vương Sài Gòn qua đời chỉ sau hai tháng lâm trọng bệnh
Ngẫm nghĩ đôi khi thơ ra đời chính những lúc lòng ta khổ đau nhất

Xuân Đạo
.1
Còn đâu tiếng hát bến xuân
Biển xanh mặn đắng mộ phần trời cao
Điêu tàn quạnh quẽ xanh xao
Lệ nguồn tuôn chảy dội vào trong tim
Không gian chợt bỗng lặng im
Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em
Đêm nay sẽ vẫn là đêm
Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa
Em ơi em ơi em ơi
.2
Không có em như nhà không nóc vách
Ôm gối chăn lạnh buốt rợn óc tim
Những cơn bão mùa đông rùng rục thổi
Để mùa Xuân chết lịm phải không em
Nhưng em ơi tình Xuân ta vẫn sống
Bụi thời gian dù có muốn phôi pha
Màu kỷ niệm ẩn an trong ký ức
Nụ hôn đầu chất ngất hương Xuân hoa
Em ơi em ơi
.
.3
Không gian chợt bỗng lăng im
Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em
Đêm nay sẽ vẫn là đêm
Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa
.4
.Anh vẫn biết tình Xuân vẫn sống mãi
Đường trần gian riêng một mình anh thôi
Bóng hình em chỉ còn trong tâm tưởng
Tuy thật gần mà cũng rất xa xôi
Hai chúng ta tuy hai là một
Giờ còn một riêng rất đơn côi
Một chung nay đã đi rồi
Đêm ôm gối chiếc mộng môi em cười