Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Trần Mai Hường’

Lời nguyện

Trần Mai Hường

Úp mặt vào mộ cha

Con lắng nghe hơi thở cha hòa lời thầm thì lá cỏ

Cỏ chở che cha

Con ôm cỏ khóc òa

.

Thẳm sâu mênh mông

Thơm ngát lời cha phủ trùm năm tháng cũ

Chất chứa thương yêu

.

Nẻo tha hương con ao ước những chiều

Được quỳ trên mộ cha thắp nén hương khấn nguyện

Cha kính yêu ơi…có thấu lời con gọi

Về với mẹ con con đi

dẫu chỉ một lần

.

Ơn nghĩa sinh thành không thể nào cân

Mà con chỉ có bấy nhiêu đây đền đáp

Từng giọt

Từng giọt nhớ thương se thắt

Từ tim con

nhói buốt

nhỏ thành thơ…

.

Giữa đồng làng

Chúng con và mẹ

bơ vơ…

TMH.

Read Full Post »

Thơ cho người mong gặp

Trần Mai Hường.

Có một ngày đá bỗng thấy nhớ nhung,nỗi nhớ vu vơ từ nơi nào xa lắm,mây như mướt hơn khoe trời ngọt nắng,ngọn gió mềm lay khẽ phím non tơ.

Ngỡ qua rồi những run rẩy xa xưa,thời phấn trắng bảng đen tươi nguyên màu áo, tình yêu ngàn đời vẫn trái tim mách bảo,thuở tinh khôi lại chập chững tìm về.

Em rưng rưng đón nhận đam mê, khẽ lùa tay chặn tim mình lỗi nhịp,có phải anh thực hư hư thực, giăng mắc này mặc định những đa đoan.

Đêm trống đêm em hờn giận thời gian mà thời gian thích đùa dai đến lạ,em như chấm buồm nhỏ nhoi giữa trùng trùng biển cả,nào biết dưới biếc xanh kia ẩn chứa những gì.

Chợt bàng hoàng khi khép nhẹ hàng mi,ẩn hiện bóng hình người em mong gặp, biết đâu… biết đâu… ở một nơi xa lắm, anh cũng như mình…lặng lẽ…biết đâu…

 

Read Full Post »

Em – nhành mai hóa thân

Trần Mai Hường

Biết đâu là lời thật
“Ngày thấy em – tim rơi”
Biết đâu là lời thật
Ngôn ngữ người rong chơi
Sóng lòng dâng gọi mời
Em nép vào hoang dại
Thương giọt sương mê mải
Ru mình trong nắng xanh
Em – nhành mai hóa thân
Chọn cô đơn tôi luyện
Anh – bình minh ẩn hiện
Phía chênh vênh mất còn
Chớp lóe cuối hoàng hôn
Chiêm bao về trú ngụ
Cách tân khờ dại cũ
Xoay mũi tên trái chiều
Trớ trêu ảo giác yêu
Biết đâu là tình thật?!

TMH.

Read Full Post »

Đa mang này tên anh

Trần Mai Hường


Thế là xa…

Gío lạc giọng hỏi những điều cắc cớ

Gío vô tâm thả muôn ngàn lát vỡ

Nỗi buồn dài như sông…

.

Có những lúc em không hiểu nổi mình
Không hiểu tại sao hôm nay đất trời bất thường đến vậy
Và hình như…
Hình như có gì trỗi dậy
Nảy xanh mầm tương tư…

.

Em đã đằm mình vào đám lục bình biếc tươi kia
Giấu run rẩy suốt một chiều nắng mỏng
Anh làm sông cuộn khát khao thành sóng
Vây bủa lục bình em

.

Có một bài thơ bất chợt ghé trong đêm
Đêm rộng lắm
Thơ mong manh quá đỗi…
Em xô lệch giữa điệp trùng dấu hỏi
Đa mang này tên anh.

Read Full Post »

Trần Mai Hường
Mẹ ơi con đã trở về đây
Nơi chôn nhau,nơi nửa đời con gắn bó
Nơi tuổi ấu thơ với trò chơi tay không tay có
Bụi duối gốc bàng con trốn giấc ngủ trưa

Con trở về từ nơi mưa nắng hai mùa
Hòn ngọc Viễn Đông – người ta hay gọi
Giữa quê hương con thấy mình có lỗi
Uống nước xứ người giọng khang khác người thân

Mỗi bước con đi mỗi bước thăng trầm
Lăn lộn quê người mưu sinh cơm áo
Đã vấp phải bao cuồng phong dông bão
Bao mặn muối cay gừng đắng chát nhục vinh

Hôm nay con về lại nhà mình
Đi buổi chợ quê mẹ đã tảo tần hôm sớm
Phiên chợ nghèo với quả cà mớ muống
Con lặng người nhớ mẹ đếm từng xu…

Đêm nay trên quê hương đầy ắp tiếng ru
Con thao thức trở trăn không ngủ
Những kỷ niệm cứ ngỡ rằng xưa cũ
Lại ào ạt chảy về tươi mới trong con

Vạt cỏ bờ đê lối nhỏ đường mòn
Lùi nửa kiếp trở lại thời bé dại
Trong tim con bóng mẹ hiền dầu dãi
Đọng mát nỗi niềm mỗi bước con xa.

Read Full Post »

Trần Mai Hường 

Có phải anh –
Rót từ ngày chưa xa
Bờ mi nào ẩn sóng
Chạm mắt ai chợt òa
.
Chưa bao giờ thú nhận
Với anh – chiều ấy – mưa
Em nói cười như thể…
Tình giấu sâu vẫn thừa
.
Chẳng bao giờ anh biết
Tương tư chớm xanh mầm
Lại vùi trong đất hẹp
Chôn tận vào trăm năm
.
Giá anh biết rằng đêm
Tự hong mình trốn nắng
Giá anh biết rằng em…
(Ước thần giao cách cảm)
.
Ngực rằm đang mùa chín
Em khuất một triền non
Có bài thơ lạc tứ (…)
Đắm vần chờ nguyệt lên.

Read Full Post »

Trần Mai Hường
Ngang trời rớt một tên anh
Nghe chênh chao những phong thanh
mơ hồ…
.
Nhớ nào chạm nhớ
vu vơ
Đốt miền chay tịnh
bằng mùa xanh non
.
Em riêng mang những khuyết tròn
Tìm trong ảo ảnh màu son mới vừa
.
Cuối chiều
nhặt giọt nắng thưa
Thương mình ngơ ngẩn
Đêm thừa
mình
đêm
.
Biển ơi – sóng khát giấc mềm
Ta ơi – buồn đã đẫm mèm mắt môi
.
Từ thơ trót dại chữ người
Khuyết tròn rơi
khuyết tròn rơi
khuyết tròn…

Read Full Post »

« Newer Posts