Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Hồ Chí Bửu’

Tháng Giêng về Ba Tri

Hồ Chí Bửu

.

Nắng Ba Tri bay mùi muối mặn

Ta trở về Bảo Thạnh buồn hiu

Mười năm – hồ dễ mười năm chẳn

Phú Lễ – chừng như nhớ rất nhiều..

.

Tiệm Tôm – biển vẫn như ngày cũ

Gió về Tiên Thủy sóng xôn xao

Ai về Mỹ Chánh cho ta nhắn

Lữ khách dường như ngấn lệ trào

Phan Thanh Giản gởi thân Bảo Thạnh

Rượu độc ngày nào thành rượu tri ân

Danh tướng bây giờ nằm hiu quạnh

Lặng lẽ mà nghe nắng lịm dần..

.

Giồng Tre ôm ắp thân Đồ Chiểu

Một thuở vang trời Lục Vân Tiên

Gởi cho thiên hạ lời kinh diệu

Khí phách mà nghe rất đổi thiền

.

Trở về – là muốn lòng ấm lại

Thơm phức đâu rồi rượu Ấp Sanh

Đêm nay ta sẽ về Phú Ngãi

Thắp nén nhang thơm – Chiến Sĩ Hành…

hochibuu

Read Full Post »

Liên khúc xuân

Hồ Chí Bửu

Cứ đến mùa xuân là ta lên núi

Chẳng biết làm gì – chẳng có đợi ai ?

Cũng chẳng hẹn hò – cũng không cầu nguyện

Lên đỉnh sầu đời – nhìn mây trắng bay

.

Chắc tại ta là dân tứ xứ

Giũ bụi giang hồ trên núi cao

Trong tay ta không hề ấn soái

Chẳng phải Kinh Kha – chẳng chiến bào

.

Ta lận lưng bi đông rượu đế

Cóc ổi xoài trên núi đầy ra

Khi tới bến dựa lưng đá ngủ

Hào khí gì ? ta cất tiếng ca.

.

Ngọc Hà ơi…cha của nàng là vua còn ta là giặc..

vậy nàng hãy coi ta như con c..của cha ,,,nàng.(vọng cổ)

.

Ca hát giữa thinh không gió lộng

Chẳng ai nghe – ta sướng một mình

Ta đâu phải như phường nô bộc

Nâng bi người xin bã lợi vinh

.

Thị xã dưới kia trong tầm tay với

Đang có một người thương nhớ một người

Nếu thấy kiếp nầy không duyên không nợ

Thì xin xù luôn cái kiếp lai sinh

.

Mùa xuân lên núi nghe tiếng chuông phổ độ

Cốt để cho lòng vơi bớt nỗi sân si

Còn mê rượu mà làm sao giác ngộ

Xin lỗi ngài cho con uống vài ly

.

Phật hãy để cho con phân bua một chút

Phật cũng từng là một chúng sinh

Giờ thành Phật nên cõi lòng thoát tục

Mà con thì vốn mê gái bẫm sinh

.

Trời ạ, thương người đâu có tội

Ai thương ta là ta chẳng chối từ

Ta là tên lạc quyên cơ hội

Vay một ngàn trả lại ngàn tư !

.

Ta vẫn sống bằng bản năng hiện hữu

Đừng màu mè cỡi ngựa xem hoa

Đừng vỗ ngực xưng mình là trí thức

Nhưng vắng người thì dỡ giọng điêu ngoa

.

Thiếu gì lủ bảo mình là đạo đức

Làm những điều ném đá giấu tay

Lập bè nhóm kẻ tung người hứng

Ta độc hành – chơi cũng như ai.

Có mấy gã võ công cà chớn

Cũng thượng đài nhảy múa lung tung

Không lượng sức ham vui làm bậy

Biết vài chiêu cũng làm bộ anh hùng.

.

“ta đâu phải giận đời rồi trách móc

như những thằng hề chỉ biết múa may”(*)

Ta là thế – Điền Bá Quang cô độc

Vạn lý độc hành – chơi đến trắng tay

.

Mỗi mùa xuân – ta hiền thêm một chút

Buổi xế đời về cổ tự tu thân

Đã hỉ xả sao lòng còn dung tục

Bố thí – vèo – như một mớ phù vân…

hồchíbửu

(*) thơ Trường Anh.

Read Full Post »

Tự sự cuối năm

.Hồ Chí Bửu

.

Ta khẳng định mình hít thở bằng không khí

Nhưng người lại bảo rằng

Ta hít thở bằng thi ca

Phán quyết cuối cùng của quan tòa

Gọn ghẽ mà ngộ nghĩnh

.

Ta ảo thuật ngôn ngữ

Ta gạ gẫm đức tin

Ta dò dẫm những hành trình lạc lõng

Ta rong chơi trên ven biên cuộc đời

Hoang phí và ngạo nghễ

.

Người soi ta từng centimet

Người thổi còi khi ta chạy lạc làn đường

Người tự tin và hào phóng

Người là họa sĩ tài ba vẽ cho ta khung trời

thơ mộng và bất biến.

Với người

Ta chỉ là tên ngỗ nghịch mà hợm hĩnh

.

Ừ, thì ta

gã làm thơ với những bước chân khập khiễng

trên vòm trời thi ca

Vậy mà người xưng tụng tán dương

Ngỡ ngàng khi người khoát lên vai ta

chiếc áo choàng sặc sỡ

lẫm liệt đến sững sờ rồi cười khà khà

bảo rằng chuẩn không cần chỉnh.

Người khiến ta cưỡng bức ngôn ngữ

hiếp dâm văn chương và tưởng mình là vô địch.

Đẻ non những bài thơ nhão nhẹt

nông nỗi đến sững sờ luồn lỏi nài nỉ và vỏn vẹn

miễn cưỡng ra đời những quái thai.

.

Không biết tự lúc nào

Người thành chất ma túy mà ta xài vô tội vạ

Để rồi ngày nào đó cạn kiệt nguồn tài nguyên nầy

Sẽ đẩy ta đến bờ vực tử sinh

Cuối năm tự nhiên say..

hochibuu

Read Full Post »

Tiễn Em Về Trời Mưa..

Hồ Chí Bửu

biaTTHCB

Virus hcb..

.

Em bảo thơ ta là virus

độc vô cùng – nhiễm lan tới tim em (more…)

Read Full Post »

Đầu hàng

Hồ Chí Bửu

Tranh thiếu nữ của Nguyễn Trung

Tranh thiếu nữ của Nguyễn Trung

Em trung kỳ trọ trẹ hoài giọng nẫu

Mới quen nhau ta chịu khó lắng nghe

Lúc em giận nói nhanh như chim hót

Nghe kỷ rồi ta cũng phải im re..

. (more…)

Read Full Post »