Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

DS TRƯƠNG TẤT THỌ

Yêu nhau đã mệt, cưới nhau còn mệt hơn. Các công đoạn của một lễ cưới bao gồm : đưa thiệp mời – thường muốn long trọng, cô dâu chú rể phải tận tay mang thiệp đến qúi khách, họ hàng – Rồi thuê xe hoa, may hoặc mướn phụ tùng lễ phục, đặt tiệc vui qui, rước dâu, tiệc tân hôn. Trường hợp ở gần nhau còn đỡ, rủi nàng ở xứ “Nẫu”, chàng là trai Sài thành, nhìn lại quãng đường “anh đưa nàng về dinh” là đã thấy rét tận tâm can. Vì thế vấn đề sức khỏe cần được đặt ra nếu không muốn bị đau đột xuất trong những ngày này.

STRESS TỪ VẤN ĐỀ  ĐẦU TIÊN : TIỀN ĐÂU CƯỚI ?

Một trong những âu lo đầu tiên của những người yêu nhau mà cuộc sống đạm bạc, đó là lấy tiền đâu để cưới trong thời bão giá này. Chính vì ý nghĩ “đời chỉ một lần”, nên cần phải làm đám cưới thật “hoành tráng” nghĩa là tốn tiền nhiều sẽ dễ đưa con người lâm vào tình trạng suy nhược cơ thể do stress vì lo nghĩ, căng thẳng thần kinh. Thường mệt mỏi diễn ra khoảng từ sáng đến 10 giờ hay từ trưa đến 5 giờ chiều. Những cơn mệt mỏi này trùng hợp với những thay đổi nhịp sinh học của cơ thể cùng với thời tiết thiên nhiên như vào cuối mùa đông, đầu mùa xuân,  hoặc khi đi du lịch.

Bạn có thể dùng :

Thuốc : Kẽm, nickel, cobalt. Việc kết hợp các vi lượng tố kẽm-nickel-cobalt cùng với vitamin B1-B2-B6, vitamin C, magnesium cùng với châm cứu các huyệt đạo mỗi tuần hai lần để tái lập lại sự quân bình.sẽ giúp cơ thể vượt qua cơn mệt mỏi, stress trong ngày.

Biện pháp giải stress : lựa cơm gắp mắm, làm đám cưới cho lớn trên khả năng để vợ chồng kéo cày trả nợ sau cưới  thì cũng chẳng sướng ích gì. Cần có sự thuyết phục cho gia đình hai bên về một lễ cưới long trọng mà đơn giản phù hợp với kinh tế gia đình. Từ đó giảm bớt stress.

RƯỚC DÂU & SAY TÀU XE

Quê nàng ơ  Buôn mê thuột, chàng phải lên cao nguyên rước dâu. Quê chàng ở Cà mau, nàng phải về “đất mũi quê anh” làm lễ tân hôn rồi cả hai cùng về TP.HCM làm đám cưới với bạn bè. Đoàn xe lăn bánh về nhà trai, chỉ sau đoạn đường vài mươi cây số thì than ôi, mặt nàng đã xanh mét, mồ hôi rịn trên trán, nét hoa xinh xắn nhường chỗ cho lời thì thào “ bao…ny lông”.

Bạn có thể dùng :

Thuốc : thường là nhóm Dimenhydrinat, Drammamin uống 1 viên 50mg nửa giờ trước khi khởi hành, 4 giờ sau có thể uống lại nếu cần.

Biện pháp giảm nôn : nhìn cảnh vật trước mắt, không nên nhìn hai bên dễ chóng mặt. Nên mở cửa thông gió, tránh khói thuốc lá, thở chậm và sâu.

TIỆC VU QUI, TIỆC TÂN HÔN, VÀ…ÔNG TÀO THÁO.

Thường dễ có mối quan hệ mật thiết giữa bệnh do “ông Tào Tháo đuổi” với tiệc cưới dành cho cô dâu, chú rể. Lý do: hai nhân vật chính phải chịu một chế độ ăn uống cực kỳ bất thường, đôi khi đêm khuya thức dậy, đoi bụng phải ăn cơm, thức ăn nguội hoặc đậy không kỷ làm nhiễm trùng đường ruột gây đau bụng, tiêu chảy.

Bạn có thể dùng :

Thuốc trị no hơi sình bụng : các thuốc trợ tiêu hóa chứa các enzym tiêu hóa protid, lipid, glucid kết hợp với siméthicone hút hơi ở ruột ( Gaszym, Pepfiz, Néopeptine …)

Thuốc giảm cơn đau bụng : No-Spa, Spasfon, Buscopan…

Thuốc cầm tiêu chảy : Imodium, Diarsed lần đầu 2 viên, mỗi lần tiêu chảy uống thêm 1 viên. Nếu tiêu chảy nhiều thì nên uống bù nước bằng Oresol, 1 gói pha trong một lít nước sôi để nguội

Sát trùng đường ruột : Entercine, Ercéfuryl…ngày 3 lần mỗi lần 1 viên.

Có thể uống kèm với nhóm vi khuẩn hữu ích cho đường ruột như Antibio, Bioflor, Ultra levure…

CÁI ĐÊM HÔM ẤY ĐÊM GÌ : CÓ CẦN THUỐC KHÔNG ?

Nhiều khi đêm đầu tiên lại là đêm tân lang và tân giai nhân ngủ vùi vì quá mệt. Vì thế nếu có trục trặc trong những ngày đầu tiên thì chàng rể cũng khoan vội nghĩ đến…Viagra vì yếu tố tâm lý đóng một vai trò quan trọng trong đời sống lứa đôi, nhất là cái thuở ban đầu. Nhiều chàng rể quá lo xa, sợ mình…yếu. Xin chớ vội lo vì lo cũng là một yếu tố tâm lý làm cho yếu…thật, và cũng không nên tin lời bè bạn mua thuốc cường dương uống thử, lợi đâu không thấy đôi khi bị hại. Những thuốc gọi là“chồng uống vợ khen hay” xin hãy để cho các nhà chuyên môn chỉ định khi thật sự cần thiết.

Phong tục đám cưới Việt Nam nhiêu khê, mệt đến nỗi có người cưới xong sợ quá không còn dám…cưới nữa. Vì thế xin chúc tân lang và tân giai nhân họ nhà “Nẫu” khỏe để mà yêu nhau.

DS TTT

Read Full Post »

LÒNG YÊU SỐNG

 

PHẠM XUÂN NGUYÊN

 

 

Sinh thời, nhà thơ Hoàng Trung Thông khi đang còn là Viện trưởng Viện Văn học, nhân một lần trò chuyện văn chương chữ nghĩa ông bảo tôi là ông không thích cái tên dịch một truyện ngắn của nhà văn Mỹ Jack London là “Tình yêu cuộc sống” (Love of Life). Nhà thơ bảo nên thay chữ “tình yêu” bằng chữ “lòng yêu”. Ông nói chữ “tình yêu” trong tiếng Việt như đã đặc dụng cho đôi lứa nam nữ, còn chữ “lòng yêu” là dùng cho mọi đối tượng. Dịch cái tên truyện của Jack London thành “Lòng yêu cuộc sống” đúng và hay hơn. Tự nhiên tôi nhớ câu chuyện này khi ngồi gõ phím bàn tính viết đôi lời mở đầu cho cuốn tiểu thuyết đầu tay của tác giả Trương Văn Dân mang tên Bàn tay nhỏ dưới mưa. Nội dung cuốn truyện là kể về tình yêu của một người con gái tên Gấm. Gấm đã trải qua hai cuộc hôn nhân không tìm thấy hạnh phúc. Trong lúc đau khổ và tuyệt vọng nhất Gấm đã gặp được người đàn ông của đời mình, người đã mang lại cho Gấm không chỉ một tình cảm lứa đôi (tuy không làm vợ chồng) trọn vẹn, đằm thắm, mà còn cả một cuộc sống làm người đầy đủ, phong phú. Có lẽ vì số phận nhân vật như thế, nội dung truyện như thế, nên tự nhiên mà đọc xong xui tôi nhớ đến cách dùng chữ của nhà thơ Hoàng Trung Thông. Và tôi nghĩ cuốn tiểu thuyết của Trương Văn Dân là một khúc ca trầm về lòng yêu sống. Không chỉ yêu tình yêu mà còn yêu sự sống, một sự sống đang có nguy cơ bị hủy diệt bởi chính con người. Tình yêu của Gấm và người đàn ông lý tưởng của cô được tác giả đặt vào trong một môi trường xã hội và tự nhiên đang bị con người vấy bẩn, làm ô nhiễm, tàn phá, hủy hoại. Khác với những khung cảnh lãng mạn nên thơ của tình yêu truyền thống. Phần này của truyện lồng ghép một cách trực tiếp, trực diện, có thể chưa phải đã tự nhiên, khéo léo về nghệ thuật, nhưng thông điệp tác giả muốn truyền đi thì đã rõ. Nó giúp tác giả nói lên lòng yêu sống toát ra từ tình yêu của Gấm.

Tôi gọi Bàn tay nhỏ dưới mưa là khúc ca trầm vì tác giả dùng hình thức kể chuyện ở ngôi thứ nhất thông qua cuốn nhật ký của Gấm ghi chép về cuộc đời mình. Những ghi chép này làm thành phần đầu cuốn truyện. Chúng được nhân vật người đàn ông của cuộc đời cô tìm thấy và công bố khi cô không còn hiện hữu về thể xác trên cõi đời. Và đó là phần sau cuốn truyện. Trong những ghi chép của mình, Gấm soi chiếu toàn bộ cuộc đời cô dưới ánh sáng  của cuộc tình cuối cùng. Chủ yếu ở đây là chiêm nghiêm tâm trạng. Những sự kiện, tình tiết được kể lại hay nhắc đến chỉ để khơi gợi nỗi yêu và nỗi đau của Gấm, cho cô những trường hợp để trăn trở nghĩ suy về cuộc đời, tình yêu, và lòng người. Nhân vật người đàn ông nhà báo đã cứu vớt cuộc đời cô, đã yêu cô làm cô hồi sinh và hạnh phúc, được Gấm ngợi ca như một con người toàn bích, lý tưởng. Nhưng lắng sâu vẫn là nỗi buồn lo, phấp phỏng cho sự mong manh của kiếp người, của cái đẹp, cái thiện trong đời. Tác giả dùng lời cho Gấm nhiều những câu dài miên man cảm xúc, nhiều những nhịp điệu thăng trầm tâm trạng. Đồng vọng tương cảm với những ghi chép của Gấm là những cảm nhận, suy tư của người đàn ông nhà báo khi đọc chúng. Người đọc tiểu thuyết vì thế được dòng tình cảm của hai nhân vật cuốn đi mê mải buồn. Dừng ngắt ở chỗ nào cũng là chưa đủ. Mà bắt đầu từ ở chỗ nào cũng vẫn kịp. Có thể đấy là một dụng công viết của tác giả, phải chăng. Câu truyện trong tiểu thuyết có thể là một phần đời đã sống của tác giả, cũng có thể chỉ là hư cấu, điều này tùy thuộc cảm nhận của mỗi người đọc sách. Nhưng khát vọng sống, khát vọng yêu cho con người hạnh phúc giản dị thường ngày, vượt qua và vượt lên những oan trái, khổ đau, cả những bất trắc rình rập từ những hiểm họa thiên tai và nhân tai, đó là điều tác giả tìm mọi cách trình bày và truyền tải đến người đọc qua nhiều lớp ngôn từ được huy động và sử dụng. Cảm tưởng như tác giả muốn rung lắc độc giả lay động theo từng con chữ anh viết để chia sẻ cùng anh những điều tin lo.

Trương Văn Dân nhiều năm sống xa xứ, làm một ngành nghề không dính tới văn chương. Nhưng anh cầm bút trước hết để được sống cho mình, sống với mình, từ những hồi ức kỷ niệm về quê hương, người thân, mà đã là người Việt nặng tâm tình thì dù ở đâu đi đâu làm gì cũng đều canh cánh bên lòng và vấn vương trong hồn. Lòng yêu sống ở anh thấm vào trong câu chữ mộc mạc, chân tình, ngay ở tác phẩm đầu tiên – tập truyện ngắn Hành trang ngày trở lại. Viết tiểu thuyết với Trương Văn Dân còn hơn một sự thử bút ở thể loại dài, đó là sự trang trải, giãi bày một tình yêu, một lòng yêu, của mình cho mình, và cho người. Đọc Bàn tay nhỏ dưới mưa, tôi không để mình bận tâm lắm về kỹ thuật viết, tôi để lòng mình cho rung động theo lòng tác giả và nhân vật, và tôi thương cô Gấm như tác giả thương.

Có một lòng thương người như thế mới có một lòng thương đời đến thế. Và khi đã chạm vào chữ thương thì “người đọc người thương nhau” (Chế Lan Viên). Cuốn tiểu thuyết này vì vậy là một bàn tay vẫy trong mưa với ai cho ai từng có/gặp một người như Gấm. Đấy là sự sẻ chia của/với tác giả.

 

Phạm Xuân Nguyên

( Nhà phê bình văn học)

Hà Nội 29.8.2011

 

Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa”

     Trương Văn Dân

 

Công ty văn hoá Phương Nam & Nhà xuất bản Hội nhà Văn

Phát hành toàn quốc theo hệ thống  PhuongNam Book

 

Trích đoạn 1

 

 

Tóm tắc : Sau hai cuộc hôn nhân đổ vỡ  và những lần tự tử bất thành,  sau bao vật vã, trong một đêm mưa em đã tìm lại được nửa kia của mình. Cái nửa mà Thượng đế, nhằm trừng phạt về tội tham lam và độc ác, đã chia mỗi con người thành hai mảnh, buộc họ phải bôn ba khắp quả địa cầu để tìm lại nửa kia thì mới có được  bình an. Kể từ ấy, tự mấy nghìn năm nay, con người đã vất vả, lao đao. Không mấy ai trên cõi đời may mắn tìm thấy nửa phần thất lạc của mình. Phần lớn chỉ làm những ghép nhặt không ăn khớp. Để thay vì khoả lấp nỗi cô đơn, trống trải lại nhân lớn thêm lên. Để thay vì sống chung hạnh phúc, họ chỉ gây cho nhau nhiều điều bất hạnh. Để thay vì vui hưởng bình an, họ chỉ nhấn chìm nhau vào cơn bão lửa, hận thù. Còn em… Em đã  gặp được anh, như tìm thấy nửa mảnh khít khao của mình. Anh ơi, em yêu anh lắm. Gặp anh, em như đã có đầy đủ những gì em khao khát, có thể nói còn hơn cả khao khát.

và sau mấy tháng quen  nhau và hút nhau,  người đàn ông của nàng phải đi công tác  ở nước ngoài.

Đây là khoảng thời gian Gấm đang đợi chờ ngày tái ngộ…

 

“….Anh về  sớm hơn ba ngày mà không báo trước.  Lúc anh gọi từ sân bay Tân Sơn Nhất tôi cứ tưởng cuộc gọi từ nước ngoài. “Em thu xếp  và đến với anh đi. Đến ngay nhé! Căn nhà  ở ngoại ô, qua cầu  Bình Triệu, nằm bên dòng sông đó!”

Tôi kêu lên mừng rỡ. Thu xếp vội vàng công việc, tôi phóng như bay đến với anh. Chưa kịp chống xe, anh đã bế lấy tôi  làm chiếc xe máy ngã lăn kềnh trước ngõ. Bước vào nhà, hấp tấp. “Anh mong em quá. Đêm nay ở lại với anh đi!”. Tôi run lên vì cảm động. “Còn bé gái. Em không thể ở qua đêm”. Nói thế nhưng tôi đã thu xếp và ở lại nhà anh ba ngày, hai đêm. Suốt thời gian “trăng mật” cả hai không hề bước ra khỏi nhà, và tôi, tôi chỉ  quanh quẩn bên anh như con mèo ngoan ngoãn, lúc nào cũng cuộn tròn trong lòng anh. Để được vuốt ve. Vỗ về. Che chở.

Khi anh đặt nhẹ tôi trên giường  thì tôi vội ôm chầm lấy anh. Kéo xuống, cả hai lăn xả vào nhau, quấn quít, những giọt mồ hôi rịn ra từ trán anh  như hoà với nước mắt của tôi đang tuôn trào vì hạnh phúc. Môi anh mơn man trên khuôn mặt tôi đầm đìa nước mắt. Tôi hớp lấy từng giọt, từng giọt, tham lam nuốt chửng như sợ phí phạm những giọt tình yêu  đang chảy trên má mình. Anh ơi mùi vị này thật ngọt ngào sau bao ngày khát khao, chờ đợi. Cảm xúc  của tôi tăng dần khi toàn thân cảm nhận những nụ hôn cháy bỏng từ đôi môi thèm muốn của anh.  Có lúc anh vít lấy đầu tôi, rót vào tai một âm điệu du dương ngọt ngào :” Hãy buông thả đi em.” “Dạ, dạ … anh làm gì em cũng chịu hết! “. Hơi thở đứt quãng làm tiếng tôi như khàn đục. Tôi cuống quít như bị hớp mất hồn. Nhắm mắt, tôi nghe máu nóng chảy rần rần trong cơ thể. “Anh ơi, em chết mất”. Anh quàng lấy thân người tôi đang run rẩy ” Em hãy bay đi!” rồi siết mạnh và tình tứ nhìn tôi. Cái nhìn vuốt ve, đắm đuối, cái nhìn như cơn bão xoáy, cuốn hút rồi lốc tôi rơi vào giữa đại dương êm ái. Tôi miên man ngụp lặn. Bờ môi tôi cuống quít áp lên cổ rồi trườn xuống lồng ngực đầy nam tính của anh đang phập phồng. Tôi hôn anh nhẹ nhàng. “Anh ơi, em si mê anh…lúc nào em cũng khao khát thèm muốn anh” “…Anh ơi ôm chặt em đi, mau đi anh…”. Rồi…Những tiếng rên rỉ  làm không gian rung lên. Đất trời vần vũ, chuyển mình trong lôi cuốn huyền hoặc của tình yêu. Ngọn lửa đam mê trong lòng như đốt tôi  thành hơi nước, thăng hoa trong tiếng rên rỉ và giãy đạp của cảm xúc…Tôi không còn biết gì, toàn thân ngây dại, chỉ nghe tiếng trái tim mình đập liên hồi, theo cái nhịp gấp gáp của anh đang bóp thắt trong tôi.

Trong khoảnh khắc, mọi phù phiếm của đời sống đều bị chìm đi, mất hút, cái còn  lại là cảm giác đê  mê của sự hiến dâng, cho và nhận, vút bay lên chín tầng trời.

Chúng tôi nằm ôm nhau trên giường mà tưởng như có một vầng mây gấm đang nhấc lên cao, triệt tiêu mọi hấp lực của trọng trường, từ từ tách khỏi mặt đất, trôi trong thinh không tịch mịch, lững lờ trong hư vô bát ngát… rồi cả hai đều chìm trong trạng thái xuất thần, nửa mê, nửa tỉnh. Chúng tôi bám chặt vào nhau nhưng cố gắng không cử động hay nói một tiếng nào để không phải phá tan cái phút giây thiêng liêng ngạt ngào hương vị đó.

Khi thấy mắt anh lim dim, không muốn anh  đứng lên làm mất giấc ngủ đang ùa đến, tôi vội đi pha nước ấm, cẩn thận thêm một chút tinh dầu để lau người cho anh. Phơi  trước mặt tôi là một thân hình  đàn ông khoẻ mạnh, trần truồng. Đó là tấm thân đã gắn với tôi bằng một quan hệ sâu xa còn hơn máu huyết. Tôi biết đó là thân hình đẹp nhất mà tôi có thể nhìn thấy trên đời. Bởi nó là sức mạnh trừu tượng của tình yêu được hiển thị thành xương thịt.”

……

 

 

Tác giả mong đón nhận những góp ý và nhận xét phê bình của bạn đọc:

btnduoimua@yahoo.com

 

Read Full Post »

Khoảng trời bình yên

Truyện Ngắn

TRẦN MINH NGUYỆT

 

Có những chuyện không thể nhưng thành ra có thể, có những chuyện khó tin nhất lại trở thành sự thật hiển nhiên hiện hữu như mặt trăng ngày rằm tròn đầy và sáng vằng vặc giữa trời không gợn chút mây vậy. Câu chuyện của tôi sắp kể ra đây bắt đầu vào một ngày hè trời chuyển mưa giông cách đây ba năm ….

Mưa giông ngày hè vốn rất đỏng đảnh, đang nắng gắt bỗng dưng trời sầm lại và đổ mưa xối xả, mưa đột ngột và chấm dứt cũng rất đột ngột. Những hành khách đang lưu thông trên đường thường là tấp vào hai bên tìm chỗ trú mưa dưới mái hiên hay vĩa hè của một ai đó nếu không muốn mình bị ướt nhẹp. Hôm đó tôi đi thư viện về với nhiều sách báo mượn đem vế nhà để đọc trong những thời gian nhàn rỗi, vì vậy tôi vội vã tránh mưa dưới mái hiên của một ngôi nhà bên đường, để khỏi ướt mấy quyển sách đang bỏ nằm trống trải trong giỏ xe. Người thanh niên nhanh chân vào trú mưa trước tôi cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi cảm thấy rất khó chịu. Tôi lén nhìn lại anh ta – anh hơi thấp, nhỏ và nét mặt không điển trai một chút nào. Nước da  ngăm ngăm đen, gương mặt khắc khổ, mái tóc bù xù và ướt nhẹp vì nước mưa. Nói thật là tôi không có chút thiện cảm nào với người cùng trú mưa ấy, mà còn cảm thấy khó chịu vì sự hiện diện của anh ta lúc nầy. Tôi nép mình vào sát tường, và chăm chú nhìn lại những cuốn sách mà cả buổi chiều tôi vất vả lắm mới moi tìm ra để mượn được. Ba quyển Tam Quốc, và cuối cùng là Việt Nam sử lược của Trần Trọng Kim. Tôi đang mê mải xem chương “ Nước Việt Nam  thời Thượng cổ đại” thì người thanh niên đang đứng bên cạnh tôi nói bâng quơ bắt chuyện. Tôi hơi khó chịu, nhưng cũng thờ ơ – ngập ngừng trả lời…

–         Mưa mùa hè như thế này đáng lẽ mau dứt lắm chứ, sao lại dai dẳng, lai rai hoài, đúng là chán thật!

–         Mưa vì mấy đám đám mây đen kia thôi mà, một lát nữa sẽ hết thôi.

–         Mà cô là nhà sử học à? Sao mượn toàn là sách lịch sử thế?

–         Tôi không học sử, nhưng tôi thích đọc sách về lịch sử thôi.

Dường như biết tôi hơi bực mình vì câu hỏi của mình, nên yên lặng – một lúc, anh ta giả lả: “ Cô có tin không? Tôi cũng rất mê đọc lịch sử đó. Mà nói chung tôi thích đọc sách, loại sách nào cũng thích đọc hết. Việt Nam sử kí tôi đã đọc hai lần rồi, còn Tam Quốc không biết tôi đã đọc bao nhiêu lần nữa…”. Tôi nhìn anh ta thoáng chút nghi ngờ nhưng cũng ngập ngừng đáp lời: “ Tôi cũng xem rồi, nhưng vẫn muốn xem lại. Trong Tam Quốc, anh thích nhất là nhân vật nào? ”. Như bắt đúng sở thích, vẻ mặt của anh ta rạng rỡ hẳn lên, anh hào hứng : “ Ở trong Tam Quốc nhân vật nào cũng đặc biệt cả, mỗi người mỗi tính cách rất hay. Khổng Minh thì thông minh tài trí, Quan công thì hào hiệp, trợng nghĩa, vũ dũng kiêu hùng. Tào Tháo đa nghi, quyết đoán. Mỗi vị tướng chúng ta có thể học được từ họ một đức tính tốt đó cô à …”. Người thanh niên xa lạ kia và tôi trở nên gần gũi hơn từ mấy ông vua quan thời Tam quốc xa lơ xa lắc ấy. Câu chuyện giữa chúng tôi về các nhân vật Tam Quốc cứ kéo dài ra, tưởng như không bao giờ dứt:

–         Cô còn nhớ trận Khổng Minh gảy đàn đuổi Tư Mã Ý không?

–         Nhớ chứ sao không? – Tôi mơ màng nhớ lại, chưa kịp nói – thì anh đã nhiệt tình kể: “ Tư Mã Ý kéo 15 vạn quân đến Tây Thành. Các tướng nghe tin đều khiếp vía. Vì lúc này bên cạnh Khổng Minh chỉ có 2500 quân già yếu và Quan văn mà thôi, đánh cũng chết mà chạy thì chắc chắn sẽ bị bắt. Vậy mà ông ta đủ bình tĩnh truyền cho các tướng rằng nội bao nhiêu tinh kì phải ngả cả xuống. quân sĩ đâu cứ giữ đấy, không được nhốn nháo. Bốn cửa thành cứ việc mở toang.
Tư Mã Ý tiến quân đến thành, thấy Khổng Minh ngồi gảy đàn, miệng cười tươi như hoa, tả có một đồng tử cầm bảo kiếm hữu có một đồng tử cầm phất trần đứng hầu hai bên           .
Ý xem xong lấy làm nghi lắm, liền rút binh về…”

Anh thoáng nhìn lên mặt tôi bằng đôi mắt biết nói :

–         Đúng là tài thật phải không cô? Đánh trận không những dựa vào quân đông thế mạnh mà còn dựa vào kế sách của người làm tướng cầm binh. Phải nói là Khổng Minh trên thông thiên văn, dười tường dịa lý, trận bát quái biến đổi khôn lường của ông bao lần bắt được tướng của Tư Mã Ý.

–         Tôi cũng nghĩ như anh vậy! Tôi mỉm cười – anh đang làm nghề gì mà có thời gian để mê đọc sách dữ vậy?

–         Tôi cũng như cô thôi – anh lại nhìn thật chậm lên mặt tôi – làm một nghề mà chẳng liên quan một chút nào đến sách vở cả.

Anh còn nói nhiều chuyện nữa –  nói về Lạn Tương Như dâng ngọc, tình bằng hữu Bá Nha – Tử Kì, Phụ chính Lý Thường Kiệt, và Trần Hưng Đạo ba lần kháng chiến chống quân Nguyên Mông… Tôi lắng nghe. thỉnh thoảng chỉ chen vào một vài câu đồng cảm. Trời đã ngừng mưa từ lúc nào rồi mà hai chúng tôi vẫn còn mãi mê nói chuyện như thể là bạn thân lâu ngày mới gặp lại.

Ông bà chủ nhà về đến, chúng tôi giật mình – nhìn ra ngoài trời và cùng cười bẽn lẽn. Vậy là ai đi đường nấy, vội vàng. Tôi không biết anh là ai, ở đâu, tên là gì nữa, nhưng với tôi đó là một khoảnh khắc tuyệt vời như tình cờ bắt gặp một bông hoa dại xinh xắn bên đường.

Mọi gặp gỡ của con người trên đời có lẽ là bởi do nhân duyên nhiệm mầu sắp đặt ? Tôi chỉ biết sau những phút giây tuyệt vời đó một tuần khi tình cờ nghe chương trình quà tặng âm nhạc trên sóng FM có một lời đề nghị tặng nhạc nực cười như sau: “ Tôi tên là Khoa! Tôi muốn gởi tặng một cô gái trú mưa cùng tôi dưới mái hiên ngày nào bài hát: “ Giòng máu Lạc Hồng”. Với lời nhắn là trong cuộc sống hi vọng chúng ta có cơ hội gặp lại nhau”. Tôi nghe bài hát mà thấy lòng bâng khuâng một cảm giác khó tả thành lời.

Gặp gỡ giữa tôi và anh giống như chuyện liêu trai vậy, cứ mỗi lúc rảnh rổi là tôi ghé lên nơi mà chúng tôi cùng trú mưa hôm nào xem anh có quay lại tìm tôi không? Nhưng không một lần nào tôi gặp lại anh nữa cả. Anh đã như chiếc lá giữa dòng, hòa mình vào biển người mênh mông, biết đâu mà tìm? Cánh chim đã vời bay xa…

Lúc trong tôi dường như niềm hi vọng đã lụi tắt thì lại gặp anh – cũng với một tình huống thật bất ngờ. Hôm đó đường kẹt xe, đông nghẹt người, vì đoạn đường phía trước đang thi công. Trong dòng người bị nghẽn lại – tôi thấy anh. Anh đang mặc một bộ đồ màu xám, đội mũ nhựa trắng, đang điều khiển chiếc xe lu cán phẳng mặt đường. Tôi muốn gọi to, muốn vẫy tay gọi anh nhưng không hiểu sao tôi không dám làm điều đó, đành cứ ngồi trên xe mà nhìn anh. Trong khi dòng người, dòng xe cứ vẫn chen chúc nhích dần về phía trước để mau thoát khỏi tình trạng khó chịu này thì tôi đứng khựng lại. Và dường như có một mãnh lực giao cảm siêu hình nào – trong một giây ánh mắt anh bắt gặp ánh mắt nhìn theo của tôi. Anh mỉm cười đưa tay vẫy và gọi to : “ Cô gì ơi? Đợi tôi một lúc, tôi có nhiều chuyện muốn nói với cô …”. Dòng người qua lại nhìn tôi lạ lẫm, ngạc nhiên. Anh quay sang người bên cạnh nói nhỏ gì đó, chiếc xe lu dừng lại, anh nhảy xuống tiến dần lại phía tôi. Vậy là lần thứ hai anh và tôi gặp nhau ở một quán nước bên đường. Anh và tôi cùng nhìn nhau cười. Sau vài câu xã giao thông thường, cuộc trò chuyện giữa chúng tôi trở nên vui vẻ và thân tình hơn rất nhiều. Anh và tôi chuyển cách xưng hô từ lúc nào không biết.

–         Anh đúng là vô tâm thật, lúc đó nói chuyện với em lâu vậy, mà không biết em tên gì, nhà ở đâu? Sau đó anh muốn tìm gặp em nhưng biết đâu mà tìm đây?

–         Em cũng có hơn gì anh đâu? Nhất là sau khi em nghe bài hát anh tặng em trên kênh FM, em mới biết anh tên Khoa, em cũng có ý tìm anh để cảm ơn. Nhưng biết đâu mà tìm…

–         Anh là Trần Ngọc Khoa! Tài xế lái xe lu, anh quê ở Đà Nẵng nhưng vì công việc nên luôn rày đây mai đó em à. Em giờ có thể “ kê khai lí lịch “ của em một chút cho anh biết được không?

–         Em là Huỳnh Ngọc Bảo Trang, là kế toán của công ty gỗ An Lợi.

–         Tên em đẹp quá. Cô kế toán viên xinh đẹp hàng ngày tiếp xúc với những con số, sao mà có sở thích giống anh đến vậy chứ?

–         Sở thích gì hả anh?

–         Là cả hai chúng ta đều thích xem sách cũ, tuồng xưa, và đọc những thứ ít ai đọc thời nay. Chỉ có những ai “ hâm” như anh em mình mới làm chuyện đó thôi em à…

Cả hai anh, em cùng cười rạng rỡ.

Sau đó tôi và Khoa có dịp gặp nhau nhiều hơn. Với tôi Khoa là một kho tàng kiến thức bí ẩn mà tôi không thể nào khám phá hết được. Anh điềm tĩnh và chín chắn, tôi có cảm giác anh lái xe lu lâu năm nên có tính cách đằm đằm như vậy. Đặc biệt anh rất mực quan tâm đến tôi. Bên anh, tôi cảm thấy mình được che chở, được vỗ về, và trái tim tôi trỗi dậy vũ điệu thiên thần khao khát yêu thương. Khoa cũng đáp lại tình tôi nồng ấm, như cơn gió mát dịu buổi sáng đầu xuân trong lành quyến rũ.

Chuyện tình của hai chúng tôi gần như đến hồi nở hoa, kết trái – thì xảy ra một chuyện – cũng thật bất ngờ ( chữ “ ngờ “ không ai hiểu nổi ?), khiến nó tan vỡ như những bóng bóng mưa lạnh lẽo âm thầm ngày nào…

Một hôm lúc tôi đang làm việc ở phòng kế toán, một cô gái khá xinh, ăn mặc model đến tìm tôi, và mời tôi ra quán cà phê bên cạnh công ty. Cô ấy không vòng vo mà nói thẳng với tôi rằng : “ Anh Khoa mà cô đang theo đuổi là chồng sắp cưới của tôi, chúng tôi đã in xong thiệp cưới rồi. Còn chỉ nửa tháng nữa là lễ cưới tiến hành. Tôi xin cô hãy tha cho anh ấy!”.  Nghe xong, tôi không thể tin vào tai mình nữa.  Như có một cái gì đang lảo đảo, quay cuồng trong đầu tôi. Tôi cảm thấy hụt hẩng, choáng váng. Đầu óc lơ lửng, trống rỗng. Tôi cũng muốn nói một lời gì đó để phân trần nhưng cuối cùng chỉ là sự im lặng đáp lại. Giọng cô gái vẫn trầm trầm như rót từng lời bên tai: “ Cô không tin sao? Đây là thiệp cưới, sẵn tôi gặp cô ở đây, xin mời cô đến dự tiệc luôn  cho vui vậy? ”. Tôi cầm tấm thiệp cưới đầy mầu sắc có tên anh và tên của cô ta trên tay, vụt dứng dậy. Không một lời từ biệt – tôi đi như chạy ra khỏi quán. Hôm đó cũng vào một ngày trời mưa, tôi băng qua đường dưới cơn mưa lớn – nước mắt của tôi hòa lẫn với nước mưa đẫm ướt khuôn mặt. Không ai có thể biết là nước mắt tôi hay mưa đã làm cho khuôn mặt trở nên lạnh léo, tái xanh đến vậy. Tôi chợt cảm thấy mình như một con ngốc, con thiêu thân – đã lao theo một cuộc tình mà không dành cho mình, không có sự sống của ngày mai – dù rất ngắn ngủi!

Tôi đã trốn Khoa – tôi không muốn gặp lại anh, con người đã đem tình yêu của tôi ra làm trò đùa từ nhiều tháng qua mà tôi không hề hay biết! Tôi đổi số điện thoại và hàng ngày nhờ đứa em họ làm cùng công ty chở tôi đi. Nó đóng vai người yêu của tôi, vì chỉ làm vậy tôi mới thấy đỡ xấu hổ, đỡ tủi khi chạm mặt anh. Hôm nào cũng vậy, Khoa thường ghé chờ tôi trước cổng công ty, ngày nắng cũng như ngày mưa. Anh chỉ đứng đó và nhìn tôi đang bá vào vai thằng em họ chuyện trò đi khuất rồi mới về. Tôi thấy cứ như vậy, rồi đến một ngày nào đó tôi sẽ xiêu lòng và phạm tội cùng anh mất. Tôi quyết định xin nghỉ việc ở công ty để đi học Thạc Sĩ kinh tế. Thế là tôi vào Sài Gòn và bặt tin nhau từ đó.

Tôi lấy bằng Thạc sĩ kinh tế xong, nhiều công việc lương cao phù hợp với tôi, nhưng tôi không muốn ở lại thành phố ồn ào, náo nhiệt này một chút nào – bởi dường như nỗi buồn đau không thể thích nghi với cành náo nhiệt? Tôi lại khăn gói về quê nhà xin việc. Tôi nhanh chóng xin được việc làm ở công ty du lịch Viễn Đông. Tôi hi vọng cuộc sống của tôi sẽ trôi qua. Mọi nỗi phiền muộn sẽ lắng dịu – êm đềm; vậy mà sáng nay bỗng dưng tôi lại nhận được tin nhắn của Khoa:  Anh bảo anh sẽ chờ tôi ở quán cà phê Vô Thường lúc 5h30 ( vì anh thừa biết công ty của tôi nghỉ việc lúc 5h). nếu tôi không đến, anh sẽ ngồi ở đó đợi suốt đêm.

Trời đang chuyển mùa vào đông. Mới 5 giờ thôi mà không còn thấy mặt trời, tối sầm lại, cộng với mưa rả rich ảm đạm suốt ngày, những ai trên đường đều vội vã về nhà để tìm chút hơi ấm của gia đình. Tôi cũng muốn làm như họ nhưng cứ nghĩ rủi đâu Khoa chờ mình cả đêm thì thật là tội cho anh ấy quá. Tôi băn khoăn : mà anh ta gặp tôi vì việc gì nữa chứ, chắc là anh ta đã có gia đình và có những đứa con xinh xắn rồi cũng nên? Tôi quyết dịnh : Thôi thì cũng gặp lại Khoa một lần, xem anh ta nói gì, với lại không đến được với nhau, thì cũng xem như là bạn bè – không có gì phải lo ? Bạn bè gặp nhau uống ly cà phê có gì quá đáng đâu?. Tôi tự trấn an mình, và lái xe chạy về hướng quán Vô Thường mà đã có đôi lần tôi đã ngồi cùng Khoa suốt buổi sáng chủ nhật…

Quán vắng khách. Khoa ngồi co ro trong một chòi nhỏ tách biệt với mấy gian nhà sàn gỗ của quán. Tôi cảm thấy hơi khó chịu vì thường những chòi nhỏ tách biệt này chỉ dành riêng cho những cặp tình nhân mà thôi. Còn tôi với Khoa giờ chỉ là những người bạn mà thôi. Ngồi ở đó không khéo ai thấy rồi hiểu lầm thì phiền phức. Tôi nghĩ vậy nên đưa tay chào Khoa và chọn một bàn  trên căn nhà sàn ở giữa quán. Khoa đi lại bàn tôi – mỉm cười  : “ Em vẫn cố chấp như ngày nào? Anh đi tìm em mãi đến nay mới tìm được ! Em trốn anh đến khi nào vậy? May mà thằng em họ của em xót thương anh đã nói cho anh biết là lí do tại sao em rời bỏ anh ”. Tôi không nghe anh giải thích mà hỏi : “ Anh với cô ấy sống hạnh phúc chứ? ”. Anh cười – thoáng nhìn tôi: “ Em nói đúng một nửa thôi? Chỉ có cô ấy hạnh phúc thôi, còn anh hôm nay mới tìm thấy em thì làm sao mà hạnh phúc được đây? ”. Tôi mím chặt môi: “ Anh đùa dai quá rồi đó, tôi không thích vậy đâu? Tôi không ngốc như xưa nữa…”. Khoa cười buồn – giọng khẻ khàng: “ Hung dữ quá cô bé, nghe anh giải thích với chứ, lúc trước cũng vì em không cho anh cơ hội nào để giải thích mà chúng ta đã lạc mất nhau, Trong khi em nghĩ anh vẫn sống vui vẻ, em có biết anh buồn lắm không?  Anh không biết vì sao em lại phản bội anh? Sau đó em đi học thạc sĩ, anh lại nghĩ vì em chê anh nghèo, và không có tương lai nên anh đành phải rời xa em để em tiếp tục đi trên con đường mà em đã chọn.”. Tôi tròn mắt ngạc nhiên – nghĩ thầm: “ Sao anh lại nghĩ oan quá nhiều về tôi như vậy chứ? Tôi có nghĩ vậy đâu? Anh lừa dối tôi mà !”. Anh nhìn tôi với đôi mắt khẩn khoản – dường như muốn nói tôi hãy nghe hết những gì mà anh muốn nói, đừng ngắt lời anh. Anh vẫn miên man : “ Mãi gần đây trước khi cô ấy đi lấy chồng mới nói với anh những chuyện cô ấy đã làm với em. Cô ấy là bạn anh, cô ấy rất thích anh, nhưng giữa bọn anh chỉ là tình bạn bè mà thôi.  Cô ấy tự làm thiệp cưới giả em à. Nhưng anh nghĩ đó không phải là lỗi của cô ta, mà là lỗi của em, Em đã không tin anh, tin vào tình yêu của anh dành cho em. Nếu đã yêu nhau thì phải tin tưởng vào nhau chứ, sao chỉ vì một tấm thiệp cưới ngụy tạo mà em vội rời xa anh vậy? ”.  Nghe anh nói mà lòng tôi nhói đau – đúng là lỗi của tôi, mà tôi lại giận, hờn oán trách anh bao năm qua. Tôi không biết nói gì, chỉ biết cúi đầu mà khóc. Khoa đến bên tôi, lấy khăn trong túi ra lau dòng nước mắt và ghé vào tai tôi thì thầm : “ Chúng mình đừng bao giờ để lạc mất nhau nữa em nhé ?. Anh sẽ không để em phải khóc lần nào nữa…”.

Ngoài trời vẫn mưa to, vẫn gió giật – gió mùa đông bắc thổi về rét buốt – nhưng tôi chợt cảm thấy trong sâu thẳm của lòng mình một nỗi ấm áp kỳ diệu, lạ thường đang bừng lên một khung trời bình yên vẫy gọi…

Read Full Post »

TTCT – Khách du lịch đến thăm mộ Hàn Mặc Tử (Quy Nhơn, Bình Định) những ngày này đã bất ngờ trước một phụ nữ nước ngoài miệt mài khắc thơ Hàn Mặc Tử bằng bút lửa (*).

 

 
Bà Ginette Lâm với bút lửa bên mộ Hàn Mặc Tử – Ảnh: Trường Đăng

Người phụ nữ ấy gốc Pháp, tên Ginette Lâm. Đã 74 tuổi nhưng bà còn nhanh nhẹn, hoạt bát. Thấy khách bước vào, bà hỏi bằng tiếng Việt lơ lớ: “Xin chào! Bạn cần viết câu gì?”. Đôi mắt vẫn trẻ trung tinh anh, bà thân thiện, cởi mở trò chuyện với mọi người.

Duyên

Chồng bà người Việt, quê ở Trà Vinh. Ông sang Anh học nghề in ấn, bà sang Anh làm nghề giữ trẻ. Bà yêu ông vì ông rất tốt bụng, lịch sự và khéo léo trong đối xử. Hai dòng máu Pháp – Việt hòa quyện, họ có năm người con.

“Người Việt ai cũng thế. Hơi nhút nhát nhưng hòa nhã, thân thiện. Tôi đến Việt Nam nhiều và đã ba lần ăn tết ở TP.HCM” – bà trải lòng. Trước kia làm việc tại một trung tâm văn hóa – xã hội ở Pháp, bà đi nhiều, đọc nhiều, thích trải nghiệm và tìm hiểu văn hóa các nước. Bà chia sẻ: “Nước bạn rất đẹp, có chiều sâu văn hóa dễ làm say mê người khác”.

Cách đây hơn một năm, trong chuyến du lịch đến mộ Hàn Mặc Tử, thăm Bãi Trứng, nghe những câu chuyện về các danh nhân, danh lam ở đây bà rất cảm phục. Rồi bà phát hiện ngay bên ngôi mộ thi sĩ họ Hàn có một người ngồi vẽ thư pháp bằng bút lửa. Đó là Trương Vũ Kha (nghệ danh Dzũ Kha, theo cách gọi của người địa phương). Yêu thơ Hàn Mặc Tử, nghệ sĩ thư họa này đã dựng lều vẽ tranh, họa thơ, viết thư pháp bằng bút lửa 30 năm nay bên mộ Hàn Mặc Tử. Bà quyết định ở lại xin học nghề. Vốn đã học viết thư pháp trên giấy ở TP.HCM từ bốn năm trước, nên lần gặp Dzũ Kha, bà xem như cái duyên lớn với đất Quy Nhơn. Bà ở lại học bút lửa, học thêm tiếng Việt.

Nghệ sĩ Dzũ Kha giới thiệu ngắn gọn: “Đây là học trò lớn tuổi nhất nhưng có niềm đam mê và miệt mài kỳ lạ. Điều đáng khâm phục là nghị lực, sự năng động, cởi mở và độ sâu tâm hồn của bà”.

Bà thích nghe nhạc Trịnh, đàn tranh, dân ca và những bài hòa tấu nhạc dân tộc Việt… “Viết thư pháp phải tập trung cao độ, suy ngẫm mà không vướng bận gì khác nên nghe những dòng nhạc này giúp tập trung hơn” – bà tâm sự. Thỉnh thoảng bà cao hứng hát “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng…”.

“Để gió cuốn đi”

Đến thăm nhà, bà vui vẻ tiếp đón như một người bạn đồng niên. Trong căn nhà nhỏ nhắn thuê gần mộ Hàn Mặc Tử là một không gian của hồn Việt. Trên tường bà treo những bức thư pháp mình vẽ bằng bút lửa. Bức thư pháp lớn nhất – chữ “Tâm” kèm dòng chữ “Cuộc đời sẽ rất đẹp nếu chúng ta biết sống bằng một trái tim yêu thương và độ lượng” – bà treo giữa nhà, bên cạnh là những câu thơ Hàn Mặc Tử và ca từ trong nhạc Trịnh…

Lật tập thơ Trăng Hàn của Hàn Mặc Tử để ngay ngắn trên bàn, bà dừng lại đọc Đây thôn Vĩ Dạ, bài thơ bà tâm đắc. Tôi hơi ngỡ ngàng khi thấy một bức tranh minh họa câu thơ Thuyền ai đậu bến sông trăng đó/Có chở trăng về kịp tối nay do chính bà vẽ. Chỉ vào nét mờ ảo hư hư thật thật như vào cõi mộng, bà nói đùa: “Ghềnh Ráng cũng đẹp, lãng mạn như bến sông trăng. Tôi đến với Hàn Mặc Tử là một cái duyên nhưng Ở đây sương khói mờ nhân ảnh/Ai biết tình ai có đậm đà. Thơ Hàn Mặc Tử rất lãng mạn và gần gũi với thiên nhiên”. Bà nói chuyện, lẫy cả thơ Hàn Mặc Tử như một người bản địa. Lưu loát, tinh tế.

Trên kệ sách là tập nhạc Trịnh viết bằng song ngữ Pháp – Việt. “Nhạc Trịnh thấm đẫm tình người, giai điệu miên man vào suy ngẫm tĩnh lặng. Tôi thích nhạc Trịnh còn vì tinh thần phản chiến, nhất là bài Đại bác ru đêm gợi điều gì đó khủng khiếp và sự chán ghét chiến tranh”.

Tôi hát cho bà nghe, bà cũng nhẩm theo Hàng vạn tấn bom dội về thành phố/người phu quét đường dừng chổi đứng nghe”, nét mặt lúc say sưa, bà gõ nhịp. Giọng hát chưa tròn, tôi ngỏ ý sẽ chỉ bà hát một số bài nhạc Trịnh, đôi mắt bà long lanh sáng lên: “Lúc trước ở Pháp chúng tôi có nghe giảng về nhạc Trịnh nhưng ít người hát được. Nhất định tôi sẽ tập hát nhiều nhạc Trịnh để về Pháp hát cho bạn bè nghe”.

Mỗi ngày bà cố hoàn thành một bức thư pháp qua bút lửa. Bà tâm sự: “Mỗi lần cầm bút đầu óc trống rỗng như đang thiền định, gội rửa tất cả phiền muộn, hòa suy tư trong nét bút”.

Chiều nào bà cũng ra biển, đọc một bài thơ Hàn Mặc Tử rồi đi bộ dọc Ghềnh Ráng. “Đứng trên đồi Thi Nhân nhìn ra xa, gió biển Quy Nhơn cuốn mình vào một cảm giác rất lạ – người phụ nữ đã bước qua tuổi thất thập cổ lai hy tâm sự – Tôi học bút lửa không phải vì nhu cầu việc làm mà chỉ… để gió cuốn đi”. Còn nghệ sĩ Dzũ Kha thán phục: “Làm việc với bà tôi cứ nghĩ đó là một thanh niên trai tráng. Không có biểu hiện tuổi già, phân biệt quốc gia hay văn hóa trong con người này. Tôi xem bà như một người bạn để cùng thổi lửa vào thư pháp sưởi ấm thơ Hàn”.

VŨ NGỌC

__________

(*) Nghệ thuật bút lửa là cách viết bằng bút có ngòi là dây lò xo xoắn, được làm nóng bằng điện (5 ampe) để làm cháy gỗ. Khi viết, ngòi chạm vào gỗ phát ra lửa, bốc khói. Bút lửa thường viết trên gỗ thông, gỗ mít mềm dễ cháy theo ý muốn, riêng nghệ sĩ Dzũ Kha đạt đến trình độ viết bút lửa trên giấy thường.

Read Full Post »

Người gieo hạt – Bài 27

Nguyễn Thanh Hiện

Franz Kline

có nỗi khát khao nào cháy bỏng trong anh

hơn nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi

hôm nay có chuyến tàu nào rời thành phố

buổi trưa

tiếng còi hối gọi làm hanh thêm

cơn nắng đầu mùa

ai sắp lên đường vậy em?

có nỗi khát khao nào cháy bỏng trong anh

hơn nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi

tháng sáu nghe chi tiếng còi tàu hối gọi

trí nhớ anh cứ thấp thoáng một ngày 

 

giá làm được con tàu

anh sẽ đưa em về nỗi khát khao ngày em là em

như anh mong đợi. 

 

Read Full Post »

Mắt Người Tây Sơn

Trần Dzạ Lữ

 

                                                                             Gửi một người

                           Có đôi mắt Tây Sơn buồn vời vợi

                                Ám theo anh suốt dọc đường đời

                                Để đến đêm lại ngóng về con-mắt-biết-nói

                                Ngủ sao yên mùa nhớ em ơi?

                                 Con dã tràng xe mãi niềm vui

                                 Gửi cho biển, tặng em lời tình tự

                                 Gió Tây Sơn ôm chằm quá khứ

                                 Giục anh về Thị Nại chơi vơi…

                                 Qua Ghềnh Ráng , biết em đã đi rồi

                                  Anh đứng lại nghe lòng rưng rức

                                  Đồi Mộng cầm đêm nay sương thức

                                  Giữa vuông trời nhàn nhạt trăng vơi!

                                  Quy Nhơn ơi! Thương quá một người

                                   Mắt Tây Sơn giấu sầu thị tứ

                                   Chiều không em, xoay vòng cuộc lữ

                                   Nắng phai xưa,nhạc Trịnh mưa hoài…

                                    Mắt của em là con- mắt-biết-cười

                                    Khiến anh chết giữa nhu mì thiếu nữ

                                    Có bão giông,cũng quay về cát cứ

                                    Nơi miền yêu đằm thắm lâu rồi.

Read Full Post »

Các quan chức ngành tư pháp người Thụy Điển đang chuẩn bị bán đấu giá các bức tranh được cho là do chính tay trùm phát xít Adolf Hitler vẽ.

 

Theo hãng tin Pravda (Nga), tiền thu được từ buổi đấu giá các bức tranh này sẽ được dùng để trang trải cho các khoản nợ của gia đình địa phương. Tên tuổi của “chủ nợ” này không được tiết lộ. Trong trường hợp chứng thực các bức tranh này do chính tay Hitler vẽ, họ có thể thu về 15.000 USD cho mỗi bức.

Trong khi đó, cộng đồng Do Thái tại thủ đô Stockholm đã bày tỏ sự phẫn nộ liên quan tới buổi đấu giá. “Thật là không hợp lý chút nào khi có ai đó có thể kiếm được tiền từ việc bán các vật phẩm như vậy” – David Lazar, người phát ngôn của cộng đồng này, lên tiếng.

Các quan chức cho rằng họ có thể không đặt vấn đề đạo đức trong việc cân nhắc giải quyết các tranh cãi liên quan tới các khoản nợ lớn.

Khi còn sống, Hitler đã không được Viện Hàn lâm nghệ thuật Vienna chấp thuận. Khi còn trẻ, trùm phát xít này từng kiếm tiền bằng cách vẽ tranh quảng cáo và bưu thiếp.

Hồi tháng Tư năm nay, 13 bức tranh vẽ tay khác của Hitler đã được bán đấu giá tại Anh. Những người bán đấu giá thu về trên 95.000 Bảng Anh. Theo trang Zeenews, bức tranh đắt tiền nhất được bán với giá 10.000 Bảng là một bức tự họa của Hitler.

Phong cách vẽ tranh của Hitler khá đa dạng, nhưng chủ yếu là với sơn dầu và màu nước nên rất khó để kiểm chứng tính xác thực về tác giả.

Sự trong sáng và bình yên trong các bức tranh của Hitler khiến cho người ta không thể hình dung ra tác giả lại là người gây nên cuộc chiến tranh Thế giới thứ 2 thảm khốc.

Ai cũng chỉ có thể tự hỏi là tại sao một người phải chịu trách nhiệm cho cái chết của hàng triệu người lại có thể vẽ nên những bức tranh phong cảnh thanh nhã, màu sắc rực rỡ và những nhà thờ đẹp đến vậy.

Một số bức tranh khác của Hitler

Đức mẹ Mary và người con trai thần thánh Jesus Christ

   

Read Full Post »

Vợ chồng Mèo…

Trần Thanh Thiện

Meo… eo…èo eo…Tôi lên lan can lầu một và cất tiếng gọi con mèo cưng về. Từ rất xa,  tôi nghe tiếng nó đáp lại ngay và theo tiếng meo dồn dập càng lúc càng gần, tôi biết nó đang phóng như bay, lên xuống qua nhiều mái nhà và chẳng mấy chốc nó đã uốn éo đến bên tôi, cọ cọ cái đầu xinh đẹp và thân hình óng mượt lên chân tôi. Vậy là cu cậu đang rong chơi chứ không đang theo “mèo gái”rồi.

Sau thủ tục chào đón, nó nằm lăn ra thềm gạch, trở bên này, trở bên kia để tận hưởng cảm giác ấm áp quen thuộc, rồi nó nằm yên sưởi nắng, mắt lơ đảng nhìn những con thằn lằn trắng nhởn đang thơ thẩn kiếm ăn trên tường. Vô phúc con nào bám không chắc rơi xuống là mèo ta nhảy phóc tới đớp ngay trước khi con mồi tiếp đất.

Nó được con trai tôi lượm về khi đang nằm thoi thóp bên bờ rào, chỉ chừng vài ba ngày tuổi  và sắp chết đói. Vậy mà chỉ 3 ngày sau, nó đã vươn vai đứng dậy đi lẩm chẩm trong nhà và sau đó nó lớn nhanh như thổi. Đó là một chú mèo đực. Càng lớn nó càng “đẹp trai”và oai vệ. Với thân hình dài, to, cao và cái đuôi dài nghểu nghện rất đẹp; với cái đầu bự, đôi mắt to như có lữa, cái miệng nghiêm nghị và bộ ria mép rất bảnh; với dáng đi và bô lông vằn vện  đen pha vàng và trắng xám như cọp, nó làm con chó Tô cao to hiền lành của tôi tự động “xuống hạng” ngay từ đầu không cần “thử lữa”.

Tôi chưa thấy con mèo nào sạch sẽ như nó. Ăn xong nó liếm chung quanh miệng thật lâu, rồi liếm sạch 2 bàn chân trước thật kỹ. Rảnh rỗi nó thường ngồi sưởi nắng, vừa làm vệ sinh thân thể. Nó dùng lưỡi liếm toàn thân. Chỗ nào xa quá lưỡi “vói” không tới thì nó liếm ướt 2 bàn chân trước rồi lau khắp thân mình. Bởi vậy bộ lông tam thể của nó bao giờ cũng óng mượt và thơm tho

Vậy mà nó lại không có được một cái tên riêng! Thật là một sự đảng trí tai hại và bất công. Ngay từ ngày đầu nó mới về nhà, mỗi lần kêu nó tôi lại kêu meo…èo… eo. Nó đã quá quen với tên gọi đó mất rồi. Thật chẳng khác gì kêu cả họ hàng nhà mèo của nó.

Khi nó bắt đầu trưởng thành, sợ nó rủ rê hết lũ mèo trong xóm tới quần nát mái nhà, tôi nghe lời xúi dại lấy dây thun cột 2 tinh hoàn nó lại để “nó teo và tự rụng” (?) Nó ra vào gầm gừ rên rỉ mấy ngày làm con trai tôi phát giác “âm mưu đen tối” của mẹ:

-Mẹ đừng làm vậy tội nghiệp nó mẹ ơi! Để cho nó lấy vợ đẻ con nữa chứ!

và nó tự tiện tháo dây thun ra. Được giải thoát, mèo ta mừng rở phóng như bay đi tìm “bạn”.

Chắc chắn tôi là “người”bạn thân nhất của nó. Rảnh rỗi tôi thường ra salon ngồi. Không đợi tôi gọi, nó đã nhảy phóc lên ngồi chễm chệ trên đùi tôi, khoan khoái gù nhè nhẹ. Đây có vẻ là vị trí nó khoái nhất, vì hể con Tô mon men đến gần là nó vội nhe nanh múa vuốt đuổi đi. Tôi có can thiệp thì Tô tội nghiệp mới được ngồi yên bên chân tôi. Đôi lúc Tô cũng nổi khùng muốn tát cho nó mấy cái nhưng vừa giơ chân lên thì nó đã nhanh tay tát dứ mấy cái làm Tô co vòi vì bàn chân Tô đâu có vuốt nhọn hoắc như nó.

Là mèo nên đương nhiên nó phải cào. Bởi vậy lớp simili bọc nệm salon bị rạch nham nhở. Có bữa tôi bực mình bấm hết mấy vuốt của nó. Tội nghiệp! Sáng hôm sau nó về nhà với thương tích đầy mình, máu me đầy mặt. Tôi quên bén rằng vuốt là vũ khí chiến đấu của nó. Có lẽ đây là lần đầu tiên nó bị thảm bại như vậy.

Đêm nó thường lang thang đi đâu khuya lắt khuya lơ mới rón rén về, rồi rất nhẹ nhàng không một tiếng động, nhảy phóc lên đầu giường, nằm cuộn mình giữa đầu giường và đầu tôi, ngủ ngon lành không kêu một tiếng. Sáng sớm tôi thức dậy đã nghe nó rục rịch trên đầu nằm. Khi nghe tôi “good morning, meo…eo…”Nó mới meo một tiếng rõ to rồi nhảy xuống giường vươn vai uốn éo đi ra khỏi phòng.

Mèo cưng của tôi chắc thuộc giống mèo “ưu việt” nên thịt cá, ngay cả mỡ để trên bàn nó cũng không bao giờ để mắt đến. Nó chỉ xơi những gì để trong dĩa nó mà thôi. Nhưng khẩu phần ăn phải đàng hoàng đấy nhé! Không cao lương mỹ vị gì, nhưng không được tệ lắm. Bữa nọ sau khi cả nhà ăn cơm xong, bỗng nghe nó vừa đi tìm tôi vừa la ỏm tỏi, giọng giận dữ và rất cấp bách, con Tô lẽo đẽo sau đuôi. Đứng trước mặt tôi nó ngoác miệng meo meo một cách giận dữ. Tôi biết là có kiện cáo gì đây .

-Lành ơi cho mèo chó ăn chưa?

-Dạ cá còn ít con sợ chiều nhà ăn không đủ nên trộn xương thôi nên tụi nó chê không ăn.

Trộn cá vô xong hai con đứng ăn êm ru!

Thế nhưng khi thức ăn ngon, nó vừa ăn vừa khen “ngon ngon”.Thật ra có thể đó chỉ là âm thanh gây ra do nó đưa thức ăn quá nhiều và quá nhanh vào mồm mà thôi. Nhưng tôi vẫn thường châm chọc nó như thế.

Ngán nhất là mùa động dục của họ nhà mèo. Chúng rượt nhau rần rần trên mái nhà, con nào cũng vừa chạy vừa đánh vừa la với đủ cung bậc âm thanh hổn loạn làm náo động không gian đêm yên tĩnh : gầm gào, rú rít, dọa nạt, con nào dính đòn đau thì la thất thanh. Có cả tiếng rên xa dần, đau đớn và giận dữ của những con bại trận cúp đuôi chạy. Hậu quả tức thì của những trận thư hùng nảy lữa giành giựt người đẹp đó thường là những vết thương trên thân thể các cậu mèo sáng hôm sau còn rướm máu. Mèo cưng của tôi tuy thuộc loại “có đẳng cấp”cũng không tránh khỏi những lần dính đòn đau, nằm bẹp cả ngày. Và hậu quả lâu dài là …những cái bầu.

Một hôm tôi nghe tiếng nó kêu hơi lạ. Tôi nhìn lại thì thấy có con mèo mướp nhỏ nhắn đi sau nó. Nó ngước nhìn tôi và meo meo rồi nhìn lui con mèo kia. Tôi thích thú kêu to:

-Anh ơi mau tới coi con mèo đem vợ nó về ra mắt mình nè!

Khi chồng tôi tới nó cũng đang kêu nho nhỏ, vợ nó đứng sau đuôi. Lát sau hai đứa cùng lững thững đi ra, mèo chồng đi trước mèo vợ theo sau. Thật là vui và bất ngờ. Trông chúng rõ là đẹp đôi. Nhìn đôi vợ chồng mèo đi khuất dần sau cánh cửa, chồng tôi đùa:

_Bà lo chuẩn bị sẵn sàng để nuôi cháu đấy nhé!

2/5/2011

Read Full Post »

Công dân tượng trưng thứ 7 tỷ của thế giới đã chào đời tại Philippines đêm ngày 30/10. Chắc chắn ra đời sau em sẽ có liên tiếp các bé khác, bởi vì dân số trên hành tinh này đang tăng với tốc độ chưa từng thấy.

 

Một em bé sơ sinh.

Một số chuyên gia tin rằng, tốc độ tăng trưởng này có thể là một triển vọng khá sợ. Bởi vì gấp đôi số người giờ đây đang chia sẻ các nguồn lực hữu hạn của thế giới so với hồi những năm 1960. Và số người trên hành tinh này đã tăng thêm 1 tỷ người kể từ năm 1999.

Quỹ Dân số Liên Hợp Quốc ước tính, dân số thế giới sẽ lên tới hơn 9 tỷ người vào năm 2050.

Vậy con số đó có ý nghĩa như thế nào đối với tương lai của hàng nghìn đứa trẻ được sinh ra ngày nay? Chúng ta có thể đối phó với toàn cảnh như thế nào? Và thế giới có thể bị tác động ra sao?

Lý do

Mãi thế kỷ 19, thế giới mới đạt một tỷ người đầu tiên và gần một 100 năm sau đạt 2 tỷ người. Một tỷ người nữa chào đời chỉ trong vòng chưa đầy 50 năm. Và dân số thế giới tăng thêm bốn tỷ người trong vòng 60 năm qua.

Nhà nghiên cứu sinh vật học Steve Jones cho rằng, khả năng sản xuất nông nghiệp đảm bảo lương thực cho chính chúng ta đã khiến cho dân số thế giới tăng nhanh đến như vậy.

Có đủ chỗ?

Các chuyên gia tại Hội Địa lý Quốc gia Mỹ chỉ ra rằng, 7 tỷ người có thể dồn đủ vào thành phố Los Angeles rộng gần 500 dặm vuông (1,290.6km2) – nếu chúng ta đứng sát vào nhau. Nhưng thật may, chúng ta có 57,5 triệu dặm vuông của trái đất này để tản ra khắp nơi sinh sống.

Nghiên cứu cho thấy, khi dân số phát triển thì tốc độ đô thị hóa cũng tăng. Năm 1950, có khoảng 730 triệu người là cư dân thành thị. Con số này vào năm 2009 là 3,5 tỷ và đến năm 2050 có vẻ như sẽ là 6,3 tỷ.

Chúng ta ở đâu?

Hầu hết dân số thế giới tập trung ở châu Á, lục địa có hơn 4 tỷ cư dân.

Chỉ riêng Trung Quốc đã có khoảng 1,3 tỷ người còn Ấn Độ có 1,2 tỷ người. Tính chung, hai nước đã chiếm hơn 1/3 dân số thế giới. Tuy nhiên, châu Á không tăng trưởng nhanh bằng châu Phi, nơi dân số 1 tỷ người đang tăng ở mức 2,3%.

Châu Âu có xấp xỉ 800 triệu dân. Con số này ở Mỹ Latin là 600 triệu, ở khu vực Caribbe, Bắc Phi là 500 triệu và ở châu Đại Dương là 35 triệu.

Phần lớn dân số thế giới tập trung tại châu Á.

Chúng ta là ai?

Tỷ lệ nam và nữ trên thế giới gần như bằng nhau. Tuy nhiên, khi y tế được cải thiện, đặc biệt ở các quốc gia phát triển, dân số ngày càng già đi.

Theo thống kê về dân số thế giới của Cục Điều tra Dân số Mỹ, có khoảng 390.000 người ở tuổi 100 hoặc cao hơn, gần 13 triệu người trên 90 tuổi và 1,5 tỷ người trên 50 tuổi.

Ước tính vào năm 2030, hơn 1/3 số dân ở một số nước sẽ quá tuổi 65, gây sức ép nặng nề lên hệ thống chăm sóc sức khỏe và các dịch vụ hưu trí.

Chúng ta có đủ thức ăn và nước uống?

Theo các chuyên gia nghiên cứu của Liên Hợp Quốc, sản xuất lương thực cần phải tăng tới 70% mới nuôi đủ 9 tỷ người dự kiến vào năm 2050.

Đầu tư vào nông nghiệp không theo kịp với tăng trưởng dân số và một tỷ người đang phải chịu đựng cảnh thiếu đói.

Việc sử dụng nước cũng tăng gấp 2 lần tỷ lệ dân số trong thế kỷ qua và sẽ tăng lên 50% vào năm 2025 ở các nước đang phát triển. Tuy nhiên, ngày nay, có hơn 1 tỷ người vẫn chưa được tiếp cận với nước sạch.

Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon đánh giá chúng ta đang sống trong một “thế giới trái ngược”.

“Lương thực thừa mứa, nhưng vẫn có một tỷ người phải đi ngủ với cái bụng đói mỗi đêm. Nhiều người hưởng thụ lối sống xa hoa nhưng không ít người vẫn đang nghèo khổ”.

Dân số cứ thế tăng?

Có thể không. Có nhiều dự đoán khác nhau nhưng đa số cho rằng dân số thế giới sẽ chạm đỉnh 9-10 tỷ vào khoảng năm 2070 và sau đó giảm xuống.

Năm 2001, nhà nghiên cứu Wolfgang Lutz người Áo cho rằng, tỷ lệ sinh con giảm sẽ làm chậm tăng trưởng dân số.

“Có một sự nhất trí cao giữa các nhà khoa học dân số rằng mức sinh ở các nước đang phát triển sẽ giảm xuống bằng với ở các nước công nghiệp hiện nay”.

Hiện tại ở châu Âu, chúng ta có ít trẻ con hơn so với 50 năm trước.

Thanh Hảo (Theo Mirror)

Read Full Post »

Bùi Đăng Khoa

Tôi sợ nhất là viết thư, mà đã viết rồi thì không bao giờ đọc trở lại cả. Ý tưởng vừa viết ra đó, chỉ vài phút sau, thấy sao mà “ngố” quá đổi. Nếu “sơn sửa” lại, đọc cho xuôi tai thì cả tuần sau, thư vẫn chưa chịu xuất gia đến thùng thư. Bởi vậy, nên thư vừa viết xong, vội vàng dán lại, gửi đi ngay. Tú tài I học ban B, tú tài hai ban A. Sau “hai Tú” lại “phải” theo học khoa học kỹ thuật. Văn không có, chương lại quên, chữ nghĩa lỏng bỏng…Tôi phục lăn mấy ông cầm bút, chuyện có it, lại xít cho nhiều. Tài thật! Ngồi chưa nóng đít, tôi phải đứng dậy đi cái đã. Từ nhỏ, tôi thích nói chuyện hơn viết. Tháng nào cũng bị phê trong học bạ: “Hay nói chuyện trong lớp”. Đâu phải chỉ chấp nhận lời phê là yên thân đâu, bị ngồi viết phạt dài dài từ 200 đến 300 lần câu: “Tôi không được nói chuyện trong lớp”, sau lúc tan trường hay cà ngày thứ Bảy, Chủ Nhật, trong lúc ngoài kia trời xanh, mây trắng, tiếng chim non chím chíp đợi chờ hay rạp Tân châu đang chiếu phim mới,mà mình phải ngồi đây chịu trận. “Em tập làm văn” bắt đầu từ lớp Ba, lớp Nhì. Nhập đề, thân bài, kết luận. Tả thú vật thì nhập đề rằng: Nhà em có nuôi một con mèo, lông nó vàng…Tả trâu, tả chó, thì cứ theo đó mà..nhập. Đến lúc tả người, vẫn áp dụng cái câu cố hữu đó, ai ngờ lại bị ăn hột vịt lộn (00/20). “Nhà em có nuôi một ông nội, râu ông dài…” Kể chuyện, thì chỉ có năm, bảy người nghe, viết thì có nhiều người cùng nghe, (đọc), vậy thì phải viết, nghĩ sao viết vậy, viết bằng con tim, viết bằng cảm nhận của tấm lòng. Tất cả chuyện cổ tích đều bắt đầu bằng chữ Ngày xưa… Câu chuyện tôi viết đây cũng xưa, viết để tặng những người xưa, để cùng tôi về  lại Quinhơn trong tâm tưởng.

(more…)

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »