Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Uncategorized’ Category

Theo quan niệm phương Đông, chuyện xông đất, xuất hành đầu năm mới ảnh hưởng đến vận mệnh gia chủ cả năm. Vì vậy, lựa chọn người xông đất, hướng xuất hành đầu năm cũng là mong một năm may mắn.

Sáng mồng Một đầu năm hết sức quan trọng, người nào cũng giữ gìn từ lời ăn tiếng nói cho đến việc đi đứng, thăm hỏi lẫn nhau. Họ mong mỏi buổi sáng đầu năm có người ăn ở hiền lành, làm ăn phát đạt, tính tình vui vẻ… bước chân vào nhà trước nhất.

Đó là tục xông nhà, xông đất, có nơi gọi là đạp đất. Thời gian xông nhà tốt nhất vào buổi sáng mồng Một Tết. Người đi xông đất, ngoài những lời cầu chúc tốt đẹp dành cho gia chủ còn phải ăn mặc thật đẹp và mang theo một chút quà Tết.

Quà ở đây không nhất thiết là quý giá, nhiều hay ít, mà chỉ có tính cách tượng trưng và phụ thuộc vào mức độ quen biết gia chủ thân hay sơ. Nó có thể là một chai rượu Tết, một gói trà ngon, một chiếc bánh chưng hay một phong bánh ngọt.

Xông đất xong còn mừng tiền, chủ yếu là cho trẻ con gia chủ. Sau đó chủ nhà cũng hoan hỉ chúc tụng lại vị khách xông nhà và thết đãi một vài món ăn hay thức uống.

Chuyện ăn uống này cũng chỉ mang tính tượng trưng cho có lệ, như ăn vài miếng bánh, miếng mứt, uống một ly rượu hay chén trà. Nhà nào đã có người đến xông đất rồi thì việc tiếp khách trong ngày mồng một Tết không có ảnh hưởng gì đến gia chủ kể cả người tốt vía lẫn xấu vía.

Ngoài việc sửa soạn một mâm cúng giao thừa, trong tập quán của rất nhiều gia đình, người ta hay tìm người để xông đất. Những kiến thức mang tính tri thức được vận dụng để chọn thêm, đó là tuổi của tam hợp cục như: Dần – Ngọ – Tuất (Hỏa cục); Thân – Tý – Thìn (Thủy cục); Tỵ – Dậu – Sửu (Kim cục); Hợi – Mão – Mùi (Mộc cục) để chọn tuổi người đó vào năm mới.

Đó là tuổi của Sinh – Khắc – Chế – Hóa mà Sinh được chọn. Và, đó là tuổi mà mệnh của người đó cùng với năm mới là tương sinh theo lục thập hoa giáp.

Vậy năm Nhâm Thìn chọn tuổi nào xông đất?

Năm nay thuộc về hành Thủy lại có Thìn thổ của Thập nhị địa chi. Thân thuộc hành kim, lại cùng thuộc Thủy cục, ta có Thổ sinh Kim rồi. Lại chọn người tuổi Giáp Thân có mệnh thuộc hành Thủy, thế là người xông đất và năm mới cùng một hành (Người sinh năm 1944). Đây là tuổi hợp để xông đất.

Nhà nào đã có người đến xông đất rồi thì việc tiếp khách trong ngày mồng một Tết không có ảnh hưởng gì đến gia chủ kể cả người tốt vía lẫn xấu vía

Một tuổi nữa cũng tốt là tuổi giáp Tý vì Tý, Thìn đều cùng thuộc Thủy cục, Giáp Tý thuộc hành Kim vậy người có tuổi Giáp Tý (Kim) cùng năm mới (Thủy) cùng tương sinh với nhau.

Các tuổi hợp khác là Canh Thân, Mậu Thìn, Bính Tý cũng là những lựa chọn tốt. Điều tốt xấu luôn được chiêm nghiệm qua cả 1 năm sắp tới. Vậy ta chuẩn bị tốt và hài lòng về con người ta chọn thì bước vào năm mới đã có sẵn một niềm tin an lành.

Đầu năm qua đêm giao thừa đến ngày mùng 1 Tết, mọi người đều ra đường để hưởng cái xuân khí đầu năm, để gặp nhau chúc tụng những lời chân thành may mắn. Người xưa gọi là xuất hành đầu năm.

Xuất hành đầu năm để tìm tài thần, hỷ thần là những yếu tố tạo cho cuộc sống thêm tươi đep khi kinh doanh thu được tài lộc, niềm vui đến ngày ngày.

Ngày mùng Một năm nay là ngày Quý Mùi thì ta sẽ chọn hướng Nam và Đông Nam, tính từ nhà mình ra để đi. Đường làng lối xóm đã ấn định, phố xã, ngõ ngách cũng có sẵn khi xuất hành ta đi theo hướng như trên, nếu gần mà chưa được hướng thì thêm một đoạn nữa, miễn sao là nhập được đúng hướng trong lần xuất hành đầu tiên.

Giờ xuất hành :

Theo Xuất hành Bảo kinh của Trung Hoa, đầu năm gặp ngày Quý Mùi là ngày Hàn Tín dẫn quân lên điện, khuyên nên xuất hành giờ Mùi, giờ Ngọ sẽ gặp nhiều việc mừng vui. Theo Hiệp Kỷ biện phương thư thì các giờ Dần Mão và Tỵ là giờ Tốt cho việc xuất hành, Theo cách tính giờ Hoàng Đạo thì trong ngày vẫn còn giờ Thân tốt.

Tóm lại những giờ Tốt trong ngày có thể xuất hành :

Giờ Dần : 3 đến 5 giờ sáng. Giờ Mão : 5 đến 7 giờ sáng.

Giờ Tỵ : 9 đến 11 giờ sáng. Giờ Ngọ : 11 đến 1 giờ chiều.

Giờ Mùi : 1 đến 3 giờ chiều. Giờ Thân : 3 đến 5 giờ chiều.

Như vậy, suốt sáng cho tới chiều, ngày đầu năm xuất hành hái lộc chỉ nên tránh giờ Thìn là 7 đến 9 giờ sáng mà thôi.

Read Full Post »

Con ngựa già của cha tôi

Nam Thi


HỞI là tên con ngựa già của cha tôi. Đó là con ngựa duy nhất mà tôi đã cỡi trong đời. Tôi chỉ nhớ tên nó, ngoài ra không biết gì về hình dung, vóc dáng của nó. Nghe mọi người nói lại, nó là một con ngựa hồng vì có màu lông nâu đỏ. Có lẽ, trong ngôn ngữ Việt Nam hiện đại, cách gọi khác nhau dựa trên màu lông của ngựa, của mèo, của gà, của chó…ít người còn phân biệt được, chẳng hạn ngựa có lông trắng gọi là ngựa “kim”, có lông đen là ngựa “ô” và con Hởi nhà tôi là ngựa “hồng”.

Tôi không nhớ gì về con Hởi không phải do tôi vô tình hay vì trí nhớ kém. Tôi với nó từng chung sống dưới một mái nhà của cha tôi cách nay đã hơn nửa thế kỷ rồi còn gì. Vả lại, lúc Hởi rời bỏ gia đình tôi để đi xa, tôi mới khoảng hai tháng tuổi.

Tôi là con trai duy nhất trong gia đình nên đã tập tành lễ nghi cúng quải ông bà, cha mẹ từ lúc tôi còn học tiểu học. Khi mẹ tôi qua đời, tôi đã trở thành người chủ tế. Đó là một nhiệm vụ vừa thiêng liêng vừa khó khăn đối với một đứa trẻ lên mười. Theo lệ có từ khi mẹ tôi còn sống, ngày giỗ cha tôi bao giờ cũng có một mâm cơm đặt bên cạnh bàn thờ cha tôi để cúng chú Trị và con Hởi. Sau khi khấn lạy cha tôi, tôi sang thắp hương lạy cái bàn thờ phụ ấy, lâm râm khấn chú Trị và con Hởi “sống khôn thác thiêng…”.

Người và ngựa không thể nào xếp chung một mâm được nhưng biết làm sao được vì con Hởi và chú Trị là bạn chí cốt của ba tôi trong những năm cuối đời, cả hai cùng đi với nhau một chuyến cuối cùng và cùng chết một lần. Và chắc chắn ngoài gia đình tôi, không còn ai trên đời cúng giỗ họ. Con Hởi là giống ngựa không được ai cúng giỗ đã đành, còn chú Trị lại là một con người đáng được gọi là sống khôn thác thiêng. Đó là những suy xét, đánh giá của tôi về họ khi tôi đã trưởng thành. Lúc còn bé có lần tôi đã mang một nắm cỏ tươi và một chén cám đặt lên mâm để cúng con Hởi vì tôi cho rằng cơm, cá, thịt và rượu chỉ dành cho chú Trị. Bởi lúc ấy tôi còn giản đơn phân biệt giữa người và ngựa, sau này tôi mới nhận ra những đức tính chung của “họ” là sự trung thành và thương yêu mà cả hai đã dành cho nhau và cho cha tôi. Chính vì thế họ trở thành bình đẳng trong lòng tôi.

Sau gần chín năm bị thực dân Pháp đày đi Lao Bảo, ba tôi bị chỉ định cư trú ở quâ nhà vào giữa những năm ba mươi của thế kỷ trước – thời đó người ta gọi là “an trí”, có nghĩa là hạn chế đi lại, tiếp xúc, làm việc. Cha tôi không thể trở lại Sài Gòn để viết báo, đành phải xin ông nội tôi ít vốn liếng để vào tận Rộc Trịnh, một vùng núi sâu hiểm trở Bắc Tây Sơn, để khai thác dầu rái lấy từ cây họ dầu mọc tự nhiên thành rừng nguyên sinh. Thời đó dầu rái có nhiều công dụng: có thể dùng để trét thuyền nan và đốt đèn. Trong thời kháng chiến chống Pháp ở quê tôi tuyệt không có dầu lửa, còn dầu phụng không có để ăn thì lấy đâu ra để thắp đèn. Người ta lấy lá cọ cuốn dầu rái thành từng cây to bằng cổ tay người lớn, dài khoảng hai gang tay để đốt. Người ta quen gọi là “đèn chai” nhưng với kích thước đó thì gọi bằng đuốc cũng được. Bình thường, chỉ có nhà nghèo mới thắp loại đèn này vì nhà khá giả đã có đèn dầu lửa, dầu phụng. Cho nên, mới có câu tục ngữ mô tả thân phận kẻ cùng đinh làm thuê, ở đợ: “ ăn cơm nguội, ngủ nhà ngoài, thắp đèn chai, đánh cờ chó”.

Trong hoàn cảnh “anh hùng mạt vận” ấy, con Hởi và chú Trị đã cùng cha tôi trèo đèo lội suối, ngày đêm có nhau. Chú Trị là một nông dân Nghệ An cùng ở tù chung với cha tôi ở Lao Bảo. Chú không có gia đình vợ con, tứ cố vô thân, nên đã hẹn với cha tôi khi nào ra tù thì tìm vào Tây Sơn sống với gia đình tôi. Chú trẻ hơn cha tôi, lại là nông dân khỏe mạnh nên gánh vác mọi công việc nặng nhọc của gia đình tôi. Chú lại giỏi dạy ngựa nên đã huấn luyện con Hởi từ khi nó mới được mua về. Sau này, tôi nghe kể lại rằng Hởi có thể tự ra gò trước nhà ăn cỏ, khi nghe chú Trị hoặc cha tôi huýt sáo là nó tự về chuồng. Nhiều lần đi đường xa, cha tôi hay chú Trị ngủ quên trên mình ngựa do quá mỏi mệt, con Hởi vẫn đưa họ về tới nhà an toàn. Có thể người ta đã thêu dệt thêm cho ly kỳ nhưng chắc chắn Hởi là một con ngựa quý được chú Trị huấn luyện thuần thục.

Cách mạng Tháng Tám thành công, cha tôi và chú Trị thực sự được sổ lồng, bỏ hết công việc làm ăn để tham gia công tác ở địa phương. Sau khi ra tù cha tôi đã lập gia đình và đã có ba con gái, mãi đến năm 1947 mới “kiếm” được chút con trai “cầu tự” (là tôi). Với ông, mọi sự như thế là chu toàn: đất nước được độc lập, gia đình êm ấm. Cha tôi muốn gấy dựng cho chú Trị một mái ấm riêng, nhưng chú nhất quyết từ chối lấy bà cô họ của tôi do cha tôi mai mối vì chú không muốn “bận bịu thê nhi”.

Như mọi người đều biết, quân Pháp đã theo chân quân Anh-Ấn để chiếm lại Sài Gòn rồi lấn dần ra miền Trung và cao nguyên. Nhà tôi ở Tây Sơn cách Quy Nhơn hơn 40 km về hướng Tây, núi non hiểm trở, quốc lộ 19 là độc đạo đã bị đào đường, phá cầu nên quân Pháp không từ biển tiến lên được. Đôi lần bọn đóng đồn ở An Khê cố vượt đèo nống xuống đồng bằng nhưng đều bị chận đánh phải quay về. Vì vậy, suốt cuộc kháng chiến chống Pháp quê tôi luôn là vùng tự do. Chỉ có điều phiền phức là mỗi khi có tin quân Pháp hành quân lấn chiếm thì toàn dân phải bồng bế nhau tản cư sâu vào trong vùng núi Bắc sông Côn, thực hiện tiêu thổ, “vườn không nhà trống”.

Chính trong một lần tản cư đầu năm 1947, mẹ tôi mới sinh tôi, bà bế tôi ngồi trên ngựa do cha tôi dắt cùng với chú Trị gồng gánh lội bộ hơn 10 km từ xóm làng ở bờ sông Côn vào tạm trú ở lán trại khai thác dầu rái của cha tôi trong Rộc Trịnh. Đó là lần đầu tiên và duy nhất tôi được đi ngựa với mẹ tôi. Lúc đó tôi vừa đầy tháng.

Sau khi đến nơi, cha tôi cỡi con Hởi quay về nhà để lấy thêm đồ đạt và chở nước giếng cho vợ con uống vì nước suối rất độc. Khi cha tôi trên đường trở về trại thì trời đã tối lại mưa to. Bỗng có tiếng cọp gầm rất gần con đường mòn mà cha tôi đang đi, con Hởi giật mình tung vó, ném cha tôi giữa rừng. Cha tôi bị thương nặng. Con Hởi chạy một đoạn đường, rồi quay lại chỗ cha tôi ngã nhưng ông không còn đủ sức leo lên mình ngựa. Không biết do nó khôn ngoan hay do cha tôi ra lịnh, con Hởi bỏ cha tôi ở đó, phóng về trại để báo tin. Thấy ngựa về không có người, mọi người biết cha tôi đã gặp nạn giữa đường. Chú Trị vội nhảy lên ngựa đi tìm cha tôi. Ông được đưa về, được cấp cứu bằng xoa bóp thuốc võ gia truyền, uống mật gấu pha với sữa của mẹ tôi. Chỉ thế thôi vì trong hoàn cảnh ấy làm gì hơn được. Khi hồi cư về nhà ông đã hôn mê rồi qua đời mấy tuần sau.

Vài tháng sau, chú Trị xung phong đi bộ đội Việt Minh. Tôi nghe kể lại rằng mấy ngày trước khi lên đường, chú tìm cắt cỏ non, pha cám với nước mật mía cho con Hởi uống, đêm nào chú cũng mắc võng ngủ ở hiên chuồng ngựa. Đến lúc chú khăn gói ra đi, con Hởi đang ăn cỏ dưới bóng cây xoài, đã bứt dây chạy theo. Chú áp má vào đầu ngựa khóc ngon lành, bịn rịn không bứt ra đi được. Thấy người và ngựa quyến luyến nhau như thế, mẹ tôi nài nỉ chú đem con Hởi theo “cho có bạn” với chú và cũng có ích cho bộ đội.

Thế là con ngựa già của cha tôi cùng chú Trị ra chiến trường. Có lẽ, vong linh của cha tôi cũng đồng tình với quyết định của mẹ tôi không chỉ vì cống hiến cho kháng chiến mà còn vì chú và Hởi là đôi bạn không thể chia lìa. Vả lại, không có chú Trị còn ai chăm nom nó, nỡ nào bán nó đi.

Vào mùa Đông năm ấy, một anh bộ đội ghé qua nhà báo tin chú Trị đã hy sinh cùng với con Hởi trên chiến trường cao nguyên. Theo lời kể của anh bộ đội, trong một chuyến công tác gần đồn Tú Thủy (An Khê), chú Trị rơi vào ổ phục kích của quân Pháp, chú bị trúng đạn té từ lưng ngựa xuống con suối cạn nhưng bị thương không nặng. Lẽ ra chú có thể men theo con suối vào rừng rậm để thoát thân nhưng con Hởi không chịu bỏ chú, cứ quanh quẩn chỗ chú ẩn mình. Bọn Tây phát hiện con ngựa và tập trung hỏa lực vào nó. Chú Trị trúng thêm đạn và hy sinh bên cạnh xác con Hởi.

Không ai trách được Hởi vì dẫu sao nó cũng là một con ngựa. Vi chết cùng ngày nên nó được cúng giỗ chung với chú Trị nhưng anh bộ đội báo tin không cho biết đích xác ngày “họ” hy sinh nên đành lấy ngày húy kỵ  của cha tôi làm ngày giỗ của họ.  Có lẽ Hởi là con ngựa duy nhất mà tôi biết được cúng giỗ.

Read Full Post »

Thư mời

Read Full Post »

.

Hình như người xứ Nẫu,ai cũng thích ca hát ,làm thơ và múa võ. Những buổi hội hè vui nhộn như thế này không thể thiếu văn và nghệ. MC  Văn Công Mỹ và Vinh Rùa quá lúng túng vì có đến trên 50 tiết mục nghệ thuật hoàng tráng đăng ký chính thức. Biết chọn ai bỏ ai bây giờ?

Lê Đình Gíao hát rất hay bài hát Quy Nhơn đôi mắt người xưa của Vũ Thanh,một nhạc sĩ gốc việt hiện đang định cư ở Mỹ

.Vinh Rùa Lê Đức Vinh  trình làng bài hát Bạn Gìa anh vừa mới sáng tác dựa trên lời thơ của Nguyễn Quy. Ấn tượng ban đầu:nghe cũng được

Nam Thi rất xuất thần trong tiết mục hát bộ Đich Thanh ly thợn. Không có đào,Vinh Rùa đành vào vai Thoại Ba công chúa dâng rượu mời…chàng .Tiếc là thiếu người cầm chầu.

.

Ngọc Hằng làm thơ ,viết nhạc, vẽ tranh và cũng là ca sĩ chuyên nghiệp. Một số bài thơ của Hằng post lên xunau.org cũng thuộc loại kha khá trở lên

Xin nói thêm một chút ,tấm banner màu đỏ ấn tượng làm nền trên sân khấu là tác phẩm của họa sĩ Lê Sa Long . Anh cũng là cây cọ thân thiết của xunau.org

Khảo Mai và Văn Công Mỹ trong một bài hát về mùa xuân

.Những giây phút rất ấm tình người : Tạ Việt.Lưu Đình Trọng,Yến Du, Nam Thi,Phiêu Thạch Ba

.Tiến sĩ ngữ văn Elena,con dâu Tây Sơn …là một phụ nữ Bình Định “rặt”. Chị biết ăn tất cả các món ăn xứ nẫu,biết làm một số món ăn đặc sản địa phương,nói tiếng Việt như giớ. Nhưng cầm roi đi quyền thì theo như chị nói:’biết chút chút”

.

Các bạn có đoán ra dịch giả Quế Sơn là ai trong hình không?

.

Trong trang xunau.org có những còm sĩ bịt mặt chuyên còm những câu ngắn ngắn,vui vui vô thưởng vô phạt,nhưng khi hỏi ra thì toàn là dân có số má . Chẳng hạn như còm sĩ Thi Thu ( người đầu tiên bên trái ) là tiến sĩ trưởng khoa của một trường đại học.  Còm sĩ TVA tiến sĩ về môi trường. Chị Elena Truong tiến sĩ về văn học,còm sĩ kiêm thi sĩ tiến sĩ Nguyên Hùng, Huỳnh Ngọc Tín..  Còm sĩ  NVH  phó giám đốc sở… Và nhiều nhiều nhiều người khác nữa , họ đến xunau.org trong tâm thế  của những người yêu xứ Nẫu,bình đẳng và tự nhiên đến mức hồn nhiên.

Kế bên Thi Thu đố các bạn biết ai không ? Đó là các cây bút tài hoa  của trường Nữ trung học Quy Nhơn: Trần Thị Thanh,Trần Thị Lê , Trần Đông Oanh, Lưu Nguyễn .Những tác phẩm tiêu biểu của các  nữ lưu này sẽ lần lượt xuất hiện trên xunau.org trong thời gian sắp tới!

Nhiếp ảnh gia Thái Phiên,nghệ sĩ chụp ảnh nude số 1 hiện nay có nhã ý tặng cho thân hữu xunau.org 5 suất chụp ảnh nude miển phí ( thời giá hiện nay 1000 usd/suất ). Nhưng  hì …hì không có ai dám nhận.  Người ngồi bên cạnh anh là nhà thơ Cao Quãng Văn

.Kim Loan,Khảo Mai,Kim Chi và MC Vinh Rùa

.Một phút giải lao giữa  chầu rượu ..vang. Bà con tranh thủ ghi lại những khoảnh khắc thân ái bên nhau

.Ai cũng có nụ cười thật tươi và hồn nhiên

.Từ trái sang Lâm Bích Thủy,Tạ Việt, Yến Du,Kim Bồng,Phiêu Thạch Ba,Mai Thanh

.Tam ca Ba chàng ngư lâm pháo thủ: Nam Thi,Miên Đức Thắng, Lê Đức Vinh

.Kỹ sư hóa học kiêm nhà thơ Lê Mộng Thắng.  Anh là người chơi đàn tranh nổi tiếng ở Sài Gòn. Thơ viết về xứ Nẫu thì càng rất nẫu

.

Miên Đức Thắng cháy hết mình với những bài hát nồng nàn tình yêu quê hương . Khi phiêu lên anh hát và đệm piano cho mọi người cùng hát. Tiếng hát tiếng đàn của anh..hình như không có tuổi !

(Còn tiếp)

Bình loạn:   Sáu Nẫu

Hình ảnh:  kts Nguyễn Hoài Nam,Phạm Mai Khoa,Ngô Thành Hùng,Lưu Đình Trọng,Khảo Mai

Read Full Post »

Còn đúng nửa tháng nữa mới đến tết nhưng những bài hát , bài thơ về mùa xuân được vang lên rất sớm trong quần thể nhà hàng Sông Trăng làm cho mọi người có mặt cứ ngây ngất tưởng đã là tết.

Hình như dân xứ Nẫu có thói quen ăn tết sớm …có lẽ bắt chước hoàng thượng Quang Trung vui xuân trước những cả tháng để lấy sức hành quân ra Thăng Long thành.

7 giờ sáng trên mạng bà con đã í ới gọi nhau đi phó hội.7g30 sáng Hà Thúc Hùng từ Đà Lạt xuống ….ngồi đồng  và …chờ . 9g Sông Trăng đã đón vị khách đầu tiên- Mai Thanh.

10 g đã có gần chục quí nhân đến thật sớm mang theo tấm thịnh tình “giúp một tay làm việc nghĩa” cho xunau.org. Họa sĩ Lê Sa Long dù rất bận nhưng cũng đã chu tất tấm banner rực rỡ có dòng chữ Xuân gặp mặt

10g45 nhà thơ bác sĩ Đổ Hồng Ngọc người nỗi tiếng với tác phẩm Gío heo may đã về xuất hiện. Tất cả những người trong ban tổ chức xúc động muốn rơi nước mắt. Chị Ngọc ốm nặng nằm viện đã lâu. Sáu Nẫu cũng sơ ý quên không gọi điện thoại mời. Vậy mà anh vẫn đọc trên mạng sắp xếp đến chỉ uống vội ngụm trà nhạt rồi tất tả quay về. Cảm ơn nhà thơ Đổ Nghê, Đổ Hồng Ngọc,chân tình ấy xunau.org làm sao quên! Tiếc một điều ,những tấm hình chụp anh và gia đình xứ nẫu hàn huyên bên bờ sông Sài Gòn trong một buổi sáng xuân thật đẹp đã bị mất. Nhưng có hề gì đâu anh những ký ức đẹp sẽ lưu giữ rất lâu trong trí nhớ mọi người

11g45 buổi họp mặt xunau.org mới chính thức bắt đầu bằng màn nổ sâm banh rất cổ điển . Tiếng nổ của rượu (sâm banh xịn) rất giòn và tiếng cười hồn nhiên trong trẻo của gần 80 trung niên thi sĩ rất trẻ.

Hình như không còn khoảng cách tuổi tác, thân sơ , tất cả mọi người quyện vào nhau trong một mùa xuân Xứ Nẫu ,trong một không gian đậm đặt chất Nẫu

.

.

Sự xuất hiện của nhà thơ Phạm Thiên Thư mang đến cho buổi họp mặt xunau.org một không khí đặc biệt. Cũng phải thôi. Những bài thơ của anh kết hợp với dòng nhạc của  Phạm Duy đã để lại dấu ấn một thời trong lòng thế hệ sinh viên học sinh miền Nam trước những năm 1975…và cả đến bây giờ

Ngọc Hằng,Kim Bồng và Thu Thanh cùng tam ca bài hát Ngày Xưa Hoàng Thị. Ba giọng ca hình như đang nhớ lại cái thuở xuân xanh  ‘Em tan trường về đường mưa nho nhỏ…”

.Nhạc sĩ Miên Đức Thắng và nhà văn Nam Thi đang ôn lại những kỷ niệm một thời chưa xa. Mọi người cứ bảo..U 60 mà như vậy thì U5o như Sáu Nẫu cũng.. thua xa. Không sai!

Xin bật mí thêm Nam Thi giờ kiêm nhiệm chức họa sĩ,còn anh Miên Đức Thắng hiện là nhà điêu khắc trên gốm rất Pro

.Nhà văn Nhật Chiêu,người  nỗi tiếng về những công trình nghiên cứu về thơ Haiku nhưng cũng rất e lệ khi trình làng bà con xứ Nẫu

Nhà văn Trương Văn Dân việt kiều Ý, tác phảm Bàn tay nhỏ dưới mưa của anh,mới phát hành chưa đến một tháng nhưng đã lọt vào top Những cuốn sách bán chạy nhất trong năm. Đứng kế anh là kiến trúc sư,họa sĩ Nguyễn Hoài Nam .Hàng dưới là ba nhà thơ Phạm Mai Khoa,Kim Loan,Kim Chi

.

.

Nhà thơ Lâm Bích Thủy ,nhà thơ Hùng Đoản  nhà thơ Nguyễn Quy nhà thơ Mai Hường

Sáu Nẫu làm MC giới thiệu quan viên!

.

Bài hát Ly rượu mừng được toàn thể thân hữu cất lên bằng những giọng hát đủ cung bậc…

Văn Công Mỹ cẩn thận photo mỗi người một bản nhạc …thành thử quang cảnh buổi gặp mặt giống như đang ôn bài thi….hì hì

.Chị Kim Bồng lãng mạn cháy bỏng với bài hát Vết son trên cổ áo…một bài hát mới toanh

.Nhà thơ , thi sĩ giang hồ rất nỗi tiếng Bùi Chí Vinh và phu nhân. Nơi nào có anh xuất hiện thì bổng tưng bùng như tết. Anh mang đến buổi họp mặt tập thơ mới nhất và đĩa CD mới phát hành về cuộc đời Bùi thi sĩ tên Chí Vinh

Kế bên anh là nhà thơ Trần Dzạ Lữ, Lương Viết Khiêm.Nguyễn Đình Hiền và Văn Noa.  Anh Văn Noa là nhà thơ nhưng nghề kiếm tiền của anh là bác sĩ. Có lẽ cũng  ít ai biết thầy cựu hiệu trưởng trung họcVõ Trường Toản,Nguyễn Đình Hiền lại có nhiều bài thơ rất hay

.Nhà thơ Mai Hường,Phương Phương,Nguyên Hùng

.Buổi gặp mặt bắt đầu hơi trể nhưng mọi người không ai phiền hà gì.Ngày xưa cách đây mấy trăm năm Nguyễn Trãi từng đốt đuốc chơi xuân kẻo xuan qua nhanh thì trể một chút càng vui bà con Nẫu nhĩ!

Nhà văn  Mang Viên Long từ Bình Định điện thoại vào gửi lời chúc mừng Hội ngộ Xứ Nẫu. Nhưng anh ơi  30 cuốn truyện mới nhất,quà tặng của anh ưu ái dành cho bà con xunau.org…trong khi có đến gần 80 thân hữu. Tính làm sao đây anh? Thôi thì ai đến trước nhận quà trước anh nhé!

.

.Nhà thơ Thanh Nguyên,Mai Thanh,Phạm Mai Khoa,Kim Loan,Kim Chi

.

.Nhóm cựu học sinh Cường Để tụm lại một góc để…tự nhiên nhậu: Võ Xuân Đào.Lê Đức Vinh,Nguyễn Văn Trư,Lê Đình Gíao, Lưu Đình Trọng ,Hà Văn Hoàng,Võ Thanh Vân , Phan Minh Chính

.

Hà Thúc Hùng rất phiêu linh với bài hát Mimosa…mùa này mimosa Đà Lạt rất vàng phải không Hùng?

‘Trần Dzạ Lữ cuối năm sám hối và lập công với vợ qua bài thơ  Thơ gửi tặng vợ. Một bài thơ được nhiều người khen là bước đột phá trong phong cách thơ!

.

.Chị Lâm Bích Thủy con gái rượu của nhà thơ Yến Lan xúc cảm với hai bài thơ Uống rượu với bạn đồng hương  và Bến My Lăng

.Vợ chồng nhà thơ Văn Công Mỹ chủ quán Sông Trăng ,người góp sức rất nhiều cho hội ngộ xunau.org , nhà thơ Ngô Đình Hải, Ngô Thanh Hùng quây quần bên thi sĩ Phạm Thiên Thư

.(Còn tiếp)

Bình loạn: Sáu Nẫu

Hình ảnh:   Nguyễn Hoài Nam,Phạm Mai Khoa,Ngô Thành Hùng,Lưu Đình Trong,Khảo Mai

Read Full Post »

Sau khi học yêu, Nam Thi chuyển sang …học vẽ  .
Từ hồi còn bé tẻo teo, Nam Thi đã yêu hội họa nhưng không có điều kiện học. Từ cuối năm ngoái tình cờ  thấy trên mạng nước ngoài có những bài học hội họa với các video clips hướng dẫn. Anh bắt đầu tự học và thực hành bằng màu nước  trên giấy couché của những tờ lịch cũ. Học từng bài : vẽ mây, nước, biển, núi, người…từng bước một, rồi ráp lại thành bức tranh. Lâu lâu, anh nhờ họa sỹ Lê Sa Long đến xem và chỉnh sửa.
Hôm nay,nhân sinh nhật lần thứ 20 nhân 3 cộng (+) , anh chọn một số bức tranh để trình làng coi như…”báo cáo kết quả học tập” với bà con xunau.org. Anh tâm sự: “Chỉ mong chia sẻ với bạn bè – trước đây bằng thơ, văn, nay bằng tranh. Cũng là a-ma-tơ, cũng chỉ cho dzui, cho qua ngày vọng tháng… thế thôi”.
Tranh của anh lấy cảm hứng từ những bài thơ, truyện của anh đã xuất hiện trên xunau như “Siêu nguyệt” (thơ), “Nàng Apsara đang yêu” ( truyện ngắn), “Tường rêu” ( truyện ngắn). Ngoài ra, anh đã “nhìn trộm” quý bà, quý cô ở quán ca-phê rồi về vẽ lại với ít nhiều tưởng tượng. Bức phong cảnh quán cà-phê vỉa hè chính là nơi mỗi sáng anh nhâm nhi với mấy người hàng xóm của anh.
Nhân ngày sinh nhật Nam Thi mời bà con xứ Nẫu  thưởng lãm nhé
Sáu Nẫu
 

Read Full Post »

Nhân dịp chào đón xuân Nhâm Thìn sắp đến, website xunau.org sẽ tổ chức gặp mặt bạn đọc và thân hữu vào lúc 11giờ  ngày 08/01/2012

Địa diểm Nhà hàng Sông Trăng 233A đường Bình Qưới ,Thanh Đa, Bình Thạnh

Kính mong quý bạn đọc và thân hữu nhiệt tình tham dự. Riêng quý vị nào muốn đóng góp  các tiết mục văn nghệ xin vui lòng báo trước tên ca khúc sẽ trình bày tại buổi họp mặt để MC tiện sắp xếp chương trình.

Xin trân trọng cảm ơn

Xunau.org

Read Full Post »

 Từ thành phố Quy Nhơn (Bình Định), bạn chỉ cần thuê một chiếc xe máy và đi chừng 20km là đến đô thị cổ Gò Bồi (thôn Gò Bồi, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, Bình Định), nơi ghi dấu nhiều trầm tích văn hóa của người Chăm-pa, người Việt và người Hoa (người Minh Hương)…

 
Bến sông Gò Bồi.
Khi đi thăm Gò Bồi, bạn chớ vội ăn sáng. Trên đường đi hãy ghé quán Bà Năm (ở thôn Mỹ Cang, xã Phước Sơn) để thưởng thức món bánh xèo tôm nhảy. Là một “thương hiệu” nổi tiếng ở Bình Định nhưng quán bánh xèo Bà Năm không treo biển hiệu nên bạn nhớ hỏi thăm người dân ven đường. Quán giản dị là thế dù một hay nhiều người ăn bao giờ cũng có 4 người phục vụ, phục vụ xong bàn này mới đến bàn khác. Cảm giác chờ đợi cũng làm tăng thêm vị ngon cho món ăn bởi khách ăn đến đâu bà Năm mới đúc bánh  đến đấy.
Đô thị Gò Bồi hình thành từ năm 1610, khi người Hoa đến đây lập phố buôn bán. Qua thời gian, Gò Bồi không còn như xưa nhưng bóng dáng đô thị cổ vẫn lẩn khuất đâu đó trên những mái ngói rêu phong, trong mỗi công trình xây dựng và cả lối sinh hoạt bình dị của mỗi người dân nơi đây. Vùng đất này là nơi gắn liền với tuổi thơ của hai nhà thơ Xuân Diệu và Hàn Mặc Tử. Khi ghé thăm nhà tưởng niệm Xuân Diệu (tại làng Tùng Giản, xã Phước Hòa), bạn sẽ được xem nhiều hiện vật gốc rất quý về nhà thơ như những tập thơ nổi tiếng, những bài tiểu luận, phê bình… Tiếp đến bạn nên đi thăm tháp cổ Bình Lâm (thôn Bình Lâm, xã Phước Hòa), một ngôi tháp do người Chăm xây dựng có kiến trúc được cho là xưa nhất ở Bình Định. Điểm đến tiếp theo của bạn là câu lạc bộ võ cổ truyền ở chùa Phước Long và sau đó là viếng mộ, tham quan nhà lưu niệm danh nhân Đào Tấn.
Sau khi thăm hầu hết các di tích ở Gò Bồi, trên đường về bạn đừng quên ghé thăm Tiểu chủng viện Lòng Sông (ở thôn Sanh Phương, xã Phước Sơn). Đây là một tu viện được xây dựng gần 200 năm trước, có kiến trúc Gothic trầm mặc, cổ kính nằm giữa vùng quê sông nước và ruộng đồng mênh mông. Phần chính diện của nhà thờ được trang trí bằng những ô đối xứng, các hoạ tiết trang trí và cổng vòm nhọn quen thuộc trong lối xây dựng kiến trúc thánh đường này. Nằm đối xứng với thánh đường là hai toà nhà xưa kia dành cho các tu sinh, được xây dựng mang đặc trưng kiến trúc kiểu Pháp.
Và cuối cùng, nếu bạn xây dựng cho mình và bạn bè một tour du lịch tại Gò Bồi thì đừng bỏ qua các món ăn truyền thống của vùng quê này như nem Chợ Huyện, bánh hỏi, bánh ít lá gai, các món cá đồng…
Hoàng Trọng
Nguồn: An ninh Thủ đô

Read Full Post »

Chúc mừng Gíang sinh

Hôm nay là Giáng Sinh, xin kính chúc quý độc giả ,quý thân hữu một mùa Giáng Sinh thật an lành, thật vui vẻ và hạnh phúc trọn vẹn bên gia đình và người thân

.

Xunau.org

 

Read Full Post »

Eo Gió

 Bạch Xuân Lộc

Nhân đọc bài Eo Gió trên Xứ Nẫu tôi vội vàng gởi bài này và bài hát đã hoàn chỉnh

.

Em ở đó bao năm,
Bao mùa quen sương gía,
Em đứng đó bao năm,
Ta hờn ghen vì gío.

Đông em nhìn biển rộng,
Hơi thở vọng ngàn khơi,
Tây vi vút cát bồi,
Dệt thêu lời tình hứa.

Ra đi từ độ đó,
Vui sống kiếp sông hồ,
Tình như tưởng đã xa,
Quên người em Eo gíó.

Chia xa từ độ đó,
Ta sống đời lãng du,
Lòng khép kín mấy thu,
Như quên rồi Eo gío.


                       ( ..Phổ nhạc Kiều Tấn Minh, Ca sĩ Huấn Vinh )

Tâm tình nào gợi nhớ,
Vời vợi ánh trăng khuya,
Bao kỷ niệm vui đùa,
Ta bên em và gío.

Luôn mơ về nơi đó,
Nỗi thương nhớ không cùng,
Ta với niềm thủy chung,
Về bên em Eo gío.

Mai ta về nơi đó,
Nhìn lại dáng em xưa,
Đã bao đời nắng mưa,
Vẫn là em Eo gíó.

Read Full Post »

« Newer Posts - Older Posts »