Trần Kỳ Trung
.
.Ông ở vị trí lãnh đạo này, quá vất vả. Công việc nhiều, bề bộn, toàn việc lớn, tưởng như vậy ông sẽ quên những chuyện nhỏ, Nhưng không, ông rất nhớ. Ví như …
Hôm ấy trong phòng kín của một khách sạn sang trọng, cuộc họp kín chỉ có ông với ba tổng giám đốc bàn vốn một dự án lớn đang liên doanh với một nước ngoài, dự án đó đang bị trì trệ, kéo dài mấy năm nay. Nguyên nhân cũng do bên đối tác đang “ doa” nếu không cấp thêm vốn, không những dự án trì trệ mà việc ăn chia “hoa hồng” phải tính toán lại, phận thiệt vẫn bên ông. Nguy hơn nữa, dự án này báo chí , dư luận đang chú ý, nếu không giải quyết hâu quả xấu sẽ đến, không biết sẽ nguy biết chừng nào! Cuộc họp căng thẳng, mọi người gần như quên hết mọi chuyện xung quanh… Ấy vậy mà ông vẫn nhớ, hôm nay đúng ngày giỗ tộc, đang họp khẩn như vậy, ông xin phép ra khỏi phòng họp vài phút điện cho một “đệ “ thân tín, yêu cầu “đệ “ thay ông về quê , thắp hộ vài nén hương lên bàn thờ tộc và cũng thay ông , xin lỗi mọi người. trong dòng tộc.
Qua chuyện này, mọi người trong dòng tộc, từ già đến trẻ, ai cũng bảo ông là người có hiếu.
Rồi một chuyện khác.
Hồi còn làm chủ tịch tỉnh, cứ đến sinh nhật vợ, bận mấy thì bận, ông cũng xin nghỉ nửa buổi, nói lái xe đưa vợ và các con đến một nơi thật đẹp, vắng người, cả nhà quây quần trong một bữa tiệc nhỏ ngoài trời, có bánh sinh nhật, có hoa và nhất là có… nụ cười. Thế mà nay, chuyển ra ngoài này, ông không còn khái niệm tuần, thứ, ngày, đêm… tưởng sinh nhật vợ, ông sẽ không để ý vì công việc ngồn ngộn nhiều như thế kia cơ mà! Nhưng không, ông vẫn nhớ, thậm chí nhớ cả sở thích của vợ. Trứơc khi dự một buổi đại tiệc mừng khánh thành một nhà máy mới của một doanh nghiệp nước ngoài, ông cũng còn kịp gọi điện chúc mừng sinh nhật và mua một bó hoa hồng thật to, thật đẹp để thư ký mang đến tặng vợ. Vợ của ông nhận bó hoa hồng đúng sinh nhật, cười sung sướng, nói với viên thư ký:
-Anh ấy thật chu đáo, chẳng quên một điều gì đối với gia đình, đối với chị !
…Nói chung, ông là một người lãnh đạo lớn có uy tín với công việc nhưng cũng là một người chồng, người cha, người con toàn mỹ với vợ, gia đình và dòng họ. Những việc chi tiết, nhỏ nhất để cho mọi người vui, ông không bao giờ quên.
Ấy vậy, có một việc…
Thư ký báo với ông một tin :
– Thưa anh! Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị B. của tỉnh Q. mất rồi. Bà mẹ vừa được anh trao bằng chứng nhận của Chủ tịch nước bữa trước đó.
Ông sững sờ:
– Hôm ấy tôi thấy má mạnh khỏe lắm cơ mà? Sao má lại mất đột ngột thế?
– Má mất vì bị cảm lạnh, vì hôm má nhận bằng, trời mưa bất chợt, rất to.
– Thế hôm ấy, không có dù (ô) che cho Má à?
– Dạ, hôm ấy ban tổ chức chỉ có một chiếc dù…
– Có dù sao không che cho Má? – Ông tức giận.
– Dạ! Cái dù đó ban tổ chức không che cho má mà … để che cho anh. Chắc anh … quên. – Người thư ký nhìn ông nói ngập ngừng.
Ông giật mình.