NGUYỄN THÁI DƯƠNG
1.
Giấc mơ kia, anh biết, rồi cũng khuyết
Anh hành hương trên bờ bãi mắt mình
Bắt gặp em hàng mi cong vòng nguyệt
Ta rằm vào cho trời đất chung chinh
2.
Con sóng ấy rồi cũng vùi trong sóng
Chân trời xa, biển cả đã chia phần
Bao nhiêu người yêu anh… đành vô vọng
Tự tin mình, em gạt nỗi băn khoăn
3.
Đốm tàn tro cời không hồng gian bếp
Em nhen vào khuya khoắt một hừng đông
Khi ngọn lửa tự thay đời đổi kiếp
Biết phận mình, giá rét phải hư không
4.
Mắt chớp chớp trời xanh, chân vực thẳm
Sông chưa sâu, vội ngóng bóng con đò
Ta không giàu, cũng không nghèo khó lắm
Lòng vốn thành, đâu ngại thước dây đo
5.
Bao khát vọng thác ghềnh theo nhịp thở
Vui đôi khi, buồn lắm lúc vô hồi
Gió chưa nụ, bão cớ gì lại nở?
Lửa không trồng, khói vẫn gặt đấy thôi!
6.
Sóng kệ sóng, thuyền cứ thuyền sóng soãi
Sâu mặc sâu, lá vẫn lá chập chùng
Ta bằng hữu cả muôn loài nhân loại
Chơi hết lòng, sau trước với trung dung
7.
Chiếc lá úa dùng dằng trên nhánh biếc
Ngọn nam non cám cảnh lứa qua thì
Cây kịp nõn buổi đại ngàn khánh kiệt
Trời kịp gì khi đất biết sinh nghi?
8.
Ta bỗng nhớ một niềm quên kiếp trước
Bất chợt quên bao nỗi nhớ đang vừa
Mắt-ở-lại níu thầm đôi-chân-bước
Sân ga chờ… thoái ước chuyến tàu xưa
9.
Trăm giấc ngủ thức nghìn điều bí mật
Chốn âm phần đựng vạn nỗi trần gian
Đâu là cõi giấu mối tình có thật
Khi trăm năm cất ở phía vô vàn
10.
Nỗi buồn à, nỗi buồn không thân quyến
Sao khi không lại quấn quít anh hoài
Anh có lắm người yêu qua mấy kiếp
Mà viên thành còn thăm thẳm chân mây
11.
Bờ cỏ đợi gặm mòn bao tiếng dế
Ao chuôm chờ ngâm tiếng ếch kêu mưa
Chẳng ai ngóng gì ai giờ sính lễ
Cửa xe hoa đành lẻ trái tim thừa
12.
Chiếc lồng son nhốt bầu trời phóng đãng
Dây cương đen khóa tiếng hí tung hoành
Mỏ neo chìm ghìm nghìn trùng phiêu lãng
Em lấy gì câu thúc cuộc đời anh?
13.
Cổng tò vò hồn nhiên giăng tơ nhện
Miệng sóng thần mê ngủ chiếc xuồng con
Mưa chưa dứt, nắng đã vàng nghễu nghện
Chiều còn xanh, trăng vội thiết tha tròn
14.
Không cần thu, cây vẫn vàng lá xuống
Đâu cần buồn, mắt vẫn giọt lên môi
Chân nếu sớm, xin lòng đừng quá muộn
Cười nếu không, xin khóc chớ gượng cười
15.
Giọt nước mắt biết làm vơi tiếng nấc
Nụ hôn đầu biết giữ ý đôi môi
Ráng chiều phai, chân trời còn se thắt
Huống chi ta mai mốt mất khi hồi…
16.
Tình yêu đẹp nên chi thường giông bão
Ai thâm sâu, ai nông nổi thất thần
Xin lỗi ạ, yêu đương mà tỉnh táo
Trái tim chờ… hoang phế nhịp vang ngân
17.
Nào ai biết nào ai chung ai thủy
Đất chỉ trời, trời chỉ đất vô ơn
Núi chệnh choạng còn rừng thiêng túy lúy
Ly rượu thần hóa giải lẽ thiệt hơn
18.
Thiên thu hát có nhói niềm giây phút
Biển âm vang có khản tiếng khe nguồn
Thời gian mất, tiếng thở dài có buốt
Trăng sắp tàn, đêm có chắt chiu không
19.
Bao hệ lụy quên quên rồi nhớ nhớ
Nhớ trăm quên, quên nghìn nhớ vô ngần
Ta đang có điều không mà cứ ngỡ
Giấc mơ nào ám thị một hình nhân…

Chào bạn Thái Dương. Huy Thắng đây ,nhớ không ?
Chào bạn cũ! Sao viết đến bài 19 rồi lại thôi NTD? Không biết bạn có còn nhớ mình không, chứ mình vẫn còn nhớ mấy câu trong bài thơ của bạn do Phan Phúc Bình phổ nhạc :
” Buổi sáng qua cầu hồn nhiên cơn gió thoảng
Dòng sông xanh man mác một câu hát thương nhau
” Anh về Bình Định chi lâu….”
Chúc nhà thơ luôn vui và chịu khó vào xunau trả lời còm của các fan hâm mộ nhé!
Quã ? Thanh Hải là bạn Thái Dương à ?
Rat vui vi ban cũ nhớ nhau. 19 la con so khong tròn tria mot cach ngau nhien, co lẽ phu hop voi buc tranh tâm trạng cua thơ. Dừng ở so 19 là vì thơ bảo… thôi. Minh vua dien thoai cho PPB, moi bet ban la nguoi Hoi An, neu la Hải nữ.Chuc khoe ban minh
Ui! Rứa là cả NTD và PPB chỉ còn nhớ mang máng thôi, TH là người Đà Nẵng, nhưng 30 năm rồi không gặp lại bạn cũ không nhớ nổi cũng đúng thôi…không biết bây giờ hai bạn có còn làm thầy giáo không? hay đã đổi nghề, vẫn còn nhớ hồi ấy mỗi lần khoa văn làm văn nghệ, PPB hát say xưa câu hát nầy:
” học trò tôi tiếng cười vô tận, ruộng đồng em nghé ọ tiếng bò vui…ta đi xây đời cho đất nước thêm tươi, bằng hạt giống gieo bằng dòng phấn trắng…”
Người làm thơ cũng hay mà người phổ nhạc hát cũng rất hay, bài hát đã theo mình suốt thời đi dạy cho tới bây giờ vẫn còn nhớ.Nhắc lại chút kỉ niệm để nhớ một thời đi học. Đúng mình là nữ – Trần thị Thanh Hải – lớp văn 1A khóa 76-80 – Nhớ lại rồi chứ . Chào bạn nhé, hẹn gặp lại một ngày không xa.
Thú thật là mình đã từng rất mê thơ Nguyễn Thái Dương. Bây giờ lớn rồi vẫn còn mê nhưng bớt rồi. Chúc nhà thơ nhiều sức khỏe
Chỉ e khong còn gi, chứ… bớt, nghia la nay khong bằng xưa, vậy cũng hanh phuc cho nguoi làm thơ lắm rồi, anh/cô BH à. Chuc vui bạn.
Bờ cỏ đợi gặm mòn bao tiếng dế
Ao chuôm chờ ngâm tiếng ếch kêu mưa
Chẳng ai ngóng gì ai giờ sính lễ
Cửa xe hoa đành lẻ trái tim thừa
++++++++++++
Những ý thơ hay và lạ
Nhung lúc được… khen, toi thường… nhắm mắt lại khoảng môt giây để tưởng tuong minh dang nói loi cảm on voi nguoi… bắt mình nhắm mat, Van Hac à.
Ta đang có điều không có liên quan gì đến sắc sắc không không của nhà Phật không anh Thái Dương ?
Toi chi lam tho nen cung… khong biết co lien quan khong nữa, Nguoi Nhon Ly à, du rat cảm kich truoc cau hoi cua anh
Đọc thơ tự dưng tôi liên tưởng những bài thơ của Tagore. Sự so sánh như vậy thật khập khiểng ,nhưng những ý tứ trong thơ anh Dương rất sâu sắc và buộc người ta phải ngẫm nghĩ rất nhiều
Tho R. Tagore là cả bầu trơi suy tư, bau troi nhân cách, tho NTD chi la hat bui. anh NVHinh à. Toi thich chữ “khap Khieng” anh dùng
Tú Gàn mà lại không… gàn
Bởi vì hỏi… chỉ là đang trả lời
Chào anh Thái Dương.
Comment của TG là đùa cho dzui. Thật ra đó là “tiểu xảo” dấu cái sự…dốt thơ của TG đấy, vì đọc một lúc 19 bài thơ ngắn của anh đúng là “quá hớp” với cái tạng của mình. Tôi đọc đi, đọc lại hôm qua tới giờ và quyết định chỉ nghĩ về duy nhất một điều, đó là cái tựa của bài thơ.
TA ĐANG CÓ ĐIỀU KHÔNG.
(Một cái tựa thật lạ !)
Cái điều mà ta đang có là không ?
Cái điều không có ta đang có ?
Vậy thật ra ta không có gì cả ?
Và…
vẫn còn đang nghĩ ngợi tiếp ! hì hì…
Tu Gan cứ… nói quá! Lam tho thi cu trai long, tai tu van hon chuyen nghep chứ!
Đúng là bài thơ Bác học!Hay vô cùng từ ý tới lời thơ.
Trăm giấc ngủ thức nghìn điều bí mật
Chốn âm phần đựng vạn nỗi trần gian
Đâu là cõi giấu mối tình có thật
Khi trăm năm cất ở phía vô vàn
Bài thơ hay quá.
Co ve nhu nguyentiet co hon một nghin dieu bi mat dang giau trong… giac ngủ?
Chào anh Nguyễn Thái Dương
“Tình yêu đẹp nên chi thường giông bão
Ai thâm sâu, ai nông nổi thất thần
Xin lỗi ạ, yêu đương mà tỉnh táo
Trái tim chờ… hoang phế nhịp vang ngân”
Chí lý, nhưng sao mình yêu nhiều người thì hay bị thiên hạ thắc mắc, biết làm sao đây anh?
Dường như anh đang chiêm nghiệm lại cuộc sống, điều hay làm ở những người ở độ tuổi 60?
Chúc anh vui, khỏe.
@ Thien Bong hoi minh, minh biet hoi lại ai đay: “sao mình yêu nhiều người thì hay bị thiên hạ thắc mắc?”
. Toi đang dặn lòng mình rang… tỉnh táo truoc nhung cau hỏi… hóc xương như vậy.
Đâu là cõi giấu mối tình có thật
khi trăm năm cất ở phía vô vàn
………
Bao hệ lụy quên quên rồi nhớ nhớ
nhớ trăm quên quên nghìn nhớ vô ngần
hay quá , cái có có không không thật vô vàn
Ngoc An va bagiakhoua noi qua so voi su that, vay mà minh cung… cam dong! Vo van cam on cac ban
Mình dân “a ma tơ” mà đọc mấy ông “pờ rồ” này có khác nào “múa rìu qua mắt thợ” ? Thôi, cho “ghi sổ” còm rồi khi nào “có lương” tính sau anh Thái Dương hé !
Thơ Nguyễn Thái Dương bắt đầu nhập thiền quán rồi phải không ?
Có hơi hướm thiền thì đúng hơn.
Thiệt lòng, minh chằng biet thien la gi. Chu nghia nó lăn ra thi minh chup lay, anh Thuc va NTLoan à. Viet cho minh chu viet cho ai dau ma ngai, phai khong?
“Chiếc lồng son nhốt bầu trời phóng đãng
Dây cương đen khóa tiếng hí tung hoành
Mỏ neo chìm ghìm nghìn trùng phiêu lãng….”
Đúng là ” Ta đang có điều không mà cứ ngỡ “!
YD thích khổ thơ này .
Chúc nhà thơ khoẻ , vui .
Cam on loi chuc. Yen Du co tra loi duoc cau hỏi cuoi cua khổ thơ này không:
“Em lấy gì câu thúc cuộc đời anh?”
Đọc chùm thơ tứ tuyệt của anh NTD như “lắng trôi” cái lẽ cuộc đời !Thật hay !
Nhưng lạ thay ! Người đời “có” cái “có” thật nhiều nhưng vẫn cứ thấy thiếu nên mãi đi “gom” cho hết một đời …Và được mấy ai “vỡ òa” cái lẽ hạo nhiên ,hả Anh ?
@ Tặng anh :
_Tiếng gì đọng lại trong ta ?
Âm vang lành lạnh như là tim rơi
Mấy mươi năm… nửa kiếp người
Cuối đời còn lại theo “thời” lắng trôi !
@ LỜI CỦA CHIM YẾN :
_Em lấy gì câu thúc cuộc đời anh ?
_Chả lấy gì nên mới trói được “en” !
Cám ơn nguyenngoctho nói dùm YD nghen . Bữa nào YD mời đi ăn …bánh bèo ..hì hì..
@ Anh Thái Dương ơi !
“Em lấy gì câu thúc cuộc đời anh?” ,.
Cứ để sợi dây vô hình nó …trói thôi ….Bởi vì anh sẽ thấy ” ta đang có những điều không mà cứ ngỡ …”
Anh hỏi em câu này khó quá nha !
Chầu bánh bèo… chiều hôm qua , dzới các anh LVK,SN,NO &YD thật thú dzị “ăn trong mưa ,uống trong mưa”,ngồi nhìn mưa mà “tám”quên cả lạnh , quên cả tấu…Ăn muốn bở bụng mà dzìa tới nhà dzẫn còn “thèm” đây ! Dzẫy Cảm ơn trước nha !
Vẫn tra loi duoc thì câu hoi kia chẳng khó gì, phải không Yen Du ?
Cam on bai tho lắng vào nhưng khong trôi ra của NNT.Cau tra loi gium cho YD hoi bi… thiền đó! Vui thoi mà!