Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for Tháng Chín, 2011

Thế giới Hồi giáo chứa đựng trong nó những kho báu lớn nhất của nhân loại. Dưới đây là 5 điểm đến bạn nên chiêm ngưỡng ở thế giới Hồi giáo

1. Đền Taj Mahal, Ấn Độ

Được xây dựng từ năm 1632 và kéo dài trong suốt 22 năm để vua Shah Jahan tưởng nhớ hoàng hậu đẹp và yêu quý của ông đã từ trần, Taj Mahal được xem như biểu tượng của Ấn Độ và biểu tượng của tình yêu. Mỗi ngày có tới hàng nghìn du khách từ các nơi trên thế giới đến thăm ngôi đền bằng đá cẩm thạch trắng được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới này. Đền thiêng Taj Mahal chính là di sản của lối kiến trúc Ấn – Hồi, vừa uy nghiêm, lộng lẫy mà vẫn rất tinh tế, nhẹ nhàng.

2. Thung lũng Hunza – Pakistan

Thung lũng Hunza nằm ở trong rặng núi Karakorum hết sức hiểm trở và tách biệt với thế giới bên ngoài. Tuy nhiên đây thực sự là một thung lũng thần tiên với cảnh đẹp hùng vĩ của núi non. Nằm trên con đường cao tốc Karakorum, con đường chiến lược dài tới 1300km từ Islamabad đến Kashgar với hai bên đường là bạt ngàn hoa dâu tây và hoa mơ, những ruộng bậc thang thẳng hàng và những cây cầu treo đẹp tuyệt vời. Vùng đất trái tim của phía bắc này là một linh hồn bí ẩn của Pakistan

3. Bukhara – Uzbekistan

Bukhara là thành phố cổ nhất Uzbekistan với trên 2500 năm tuổi. Nằm trên con đường tơ lụa, Bukhara là một trung tâm thương mại nổi tiếng từ thời trung cổ. Chính vì thế, thành phố cổ này được xây dựng tường thành bao bọc, có cổng thành rất vững chắc và nhiều lăng mộ muôn màu muôn vẻ. Được coi là thành phố linh thiêng nhất của trung tâm Châu Á, Bukhara tự hào với một nền kiến trúc kéo dài hàng nghìn năm lịch sử của mình.

4. Hồ Dal – Kashmir

Hồ Dal nằm ở thủ phủ mùa hè của Kashmir là Srinagar, được mệnh danh như “viên kim cương trên vương miện của Kashmir” hay “viên ngọc quý của Srinagar” là một trong những nơi có khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp, thu hút rất nhiều khách du lịch trên thế giới ghé thăm hàng năm. Bốn bề là dãy Himalaya sừng sững, hồ Dal – biểu tượng du lịch của Kashmir độc đáo với những khu vườn nổi xinh đẹp. Những khu vườn này được gọi là “Rad” ở Kashmir và chúng được bao phủ bởi hoa sen trong mùa hè, đem đến màu sắc tươi thắm cho toàn bộ khu vực hồ.

5. Granada– thành phố của điệu Flamengo

Granada là một thành phố năng động, trẻ trung, giầu văn hóa và lịch sử ở phía Nam Tây Ban Nha. Mang trong mình một lịch sử lâu đời và hào hùng, Granada nổi tiếng với nhiều cung điện, lâu đài và thành quách. Trong đó, có hai kiệt tác kiến trúc là quần thể cung điện Alhambra và thị trấn Albaicin đã được UNESCO công nhận là Di sản Văn hóa thế giới năm 1984. Đặc biệt, những công trình này còn mạng đậm những nét văn hóa độc đáo của người Moor, người Do Thái, người Arập và Digan.

Tác giả: Nguyễn Minh Ngọc

Read Full Post »

Những cơn mưa đầu hè

Đào Thanh Hòa

1313051275
Một bông hồng trắng gửi H...

Ngự mất rồi!
Trước kia, Miên chưa bao giờ nghĩ có ngày Miên  lại mang chuyện mình ra ghi lại. Nếu Ngự biết, Ngự có giận Miên không?
Khi Ngự và Miên chia tay ở cuối đường Võ Tánh thì phố đã lên đèn. Sau cơn mưa chiều , những con đường trở nên ướt át, mát mẻ dưới chân Miên! Cô luôn thích những ngày mùa hè đêm xuống chậm, nắng vương vải lười biếng giăng chiếc lưới cuối cùng lên buổi chiều tà. Đêm đủng đình không chút vội vàng, phủ nhẹ màu xanh đậm đã dần ngã sang tím sẫm bao trùm khắp phố thị. Và những đợt mưa ngắn mùa hè cũng đủ làm dịu đi một chút hanh nồng của đất trời sau một ngày gắt gao phả nắng.
Tối ấy, về tới nhà, Miên mệt mỏi ném chiếc ba lô bụi bặm  lên nóc tủ. Buông người xuống chiếc giường nhỏ thân thuộc, Miên khẻ nhắm mắt, cảm giác mới dễ chịu làm sao! Dù cơn buồn ngủ đã kéo đến đè nặng lên mi, nhưng Miên cũng phải ngồi dậy bước vào phòng tắm…Những hạt nước bung tóe chảy lùa lên tóc, lên mặt, lên khắp người Miên. Miên bỗng chốc tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ bị đẩy lùi lúc nào không hay. Tiếng mẹ gọi nhắc Miên nhớ Miên đang đói bụng. Lau sơ mái tóc còn sủng nước, Miên ngồi vào bàn ăn cơm. Nhìn con nhai uể oải trong buổi cơm tối sau cả tuần đi trại về, mẹ Miên lại cằn nhằn.
Miên ăn cơm lúc nào cũng vậy, mặc dù hôm nay biết Miên về, mẹ làm cho Miên món sườn kho và rau muống xào mà Miên Thích, Miên vẫn cứ nuốt như …mèo.
Ăn xong, Miên đến trước quạt máy ngồi hong tóc. Gió quạt lùa làm  tóc Miên bay tung. Mùi hương thơm dầu gội thoảng nhẹ vào mũi Miên. Mở ngăn kéo tìm cuốn nhật kí, Miên mường tượng lại một tuần trại vừa trôi qua thật nhanh.
Đà lạt vào hè với những con đường thênh thang phủ nắng nhẹ, khác với phố biển nơi Miên ở nắng khô nồng, cả không gian nơi đây rắc đầy những hạt mưa bụi li ti. Rời trại vào sáng sớm, Ngự rủ Miên, hai đứa lang thang quanh khu chợ Đầm giữa tiết trời lạnh giá. Trong chiếc áo lạnh và cái mũ bằng tic- kê nhung đỏ, Ngự nói Miên cứ như là “ông già Noel gầy không râu” vậy! Nhìn những con gà ốm o tội nghiệp đứng run rẩy vì rét buốt trong lồng bày trước cổng chợ, những hàng rau củ quả tươi mơn mởn chất cao nghệu, những người bán hàng mặc quần áo dày cộm và tất cả đều mang giày, đó là điều làm Miên thật sự ngạc nhiên. Đường phố Miên qua nhà nào  cũng nghe vọng lên tiếng nhạc dịu êm. Âm thanh trầm bổng ấy chừng như làm tăng thêm sự lãng mạn mơ màng cho thành phố mờ sương này. Ghé vào một cửa tiệm bên hông chợ, Ngự đặt cho Miên một tấm bảng dán tên Miên bằng gỗ thông, sản phẩm đặc biệt của miền cao mà Miên rất yêu thích. Hai đứa rời chợ và Miên lại tròn mắt nhìn những bậc tam cấp dẫn lên những con đường khác  lạ lẫm – chắc chỉ  nơi này mới có.
Trên dốc cao, gần khách sạn Palace. Ngự và Miên chọn một góc nhỏ trong cái quán  cà phê đơn độc, hai đứa ngồi co ro bên hai tách cà phê sữa đã đóng váng vì lạnh, Ở đó, Miên có thể chống cằm thỏa sức ngắm nhìn hàng thông lừng lững, những cành lá  rậm rì xòe tay đung đưa  trong làn gió nhẹ bao quanh mặt nước phẳng lặng, im lìm của  Hồ Xuân Hương thơ mộng. Ngự ít khi ngồi cạnh Miên, Ngự thích ngồi đối diện, nhìn Miên cho gần, rõ và lâu. Trông cô thật gầy, hai bàn tay nhỏ bé và mỏng manh thò ra ngoài tay áo lạnh dài. Ngự nhìn Miên chăm chăm. Ngự hay nhìn vào đôi mắt Miên, thích mái tóc xì tôn ôm lấy gương mặt cô, thích nhìn Miên cười phô chiếc răng lệch và tất cả điều gì thuộc về Miên đều khiến Ngự sẽ rất nhớ khi xa cô. Những suy nghĩ đó,, chưa lần nào Ngự nói  với Miên, tất cả đều được ghi lại trên những mẩu giấy nhỏ Ngự trao cho và Miên đã cất thật kĩ.
Buổi chiều cùng đoàn đi du ngoạn, Ngự,Miên và các trại viên nghe hồn phách như chơi vơi khi đứng nhìn thác Camli tuôn nước như sôi vào vách đá. Thời gian tưởng chừng ngừng trôi trước cảnh đẹp kì vĩ của tạo hóa. Những dòng chảy tuôn đỗ  bốc khói luồn lách êm ái nhẹ nhàng qua từng khe đá. từng bụi cây cỏ mọc đầy hoa dại ven bờ. Cảm giác như mây trời được kéo xuống trên đầu làm Miên ngỡ mình đang lạc vào cõi thiên thai nào.
Bây giờ Ngự không còn nữa…Ngự đã quay lưng đi về phía núi bên kia, về một miền nào thật xa lạ, quạnh hiu. Ngự đã để lại đằng sau những ngày nắng nhạt, những chiều mưa dầm dề lê thê…Những lúc đưa Miên về thầm lặng chẳng nói với nhau một lời. Nếu biết việc Miên làm hôm nay, Ngự chắc cũng không hờn trách Miên đâu! Ngày xưa chỉ có mình Miên là hay giận Ngự thôi. Hờn Miên? Ngự chưa bao giờ, dù chỉ một lần, trong một thoáng…
Những đêm trại kết thân với thanh niên Đà lạt thường kéo dài đến tận khuya…Lửa trại đã làm  bừng lên những gương mặt bạn bè cũ mới rạng ngời. Những đôi mắt con gái sáng long lanh chan chứa, đám con trai tinh nghịch ngữa cổ hát vang những bài hát ngộ nghĩnh, Những điệu nhảy lửa kì bí, những nụ cười  chất ngất niềm vui của tuổi trẻ. Ngự và Miên đã cùng các bạn tan chảy vào những khoảnh khắc tuyệt vời đó! Và lời bài hát, từ lâu Miên vẫn cho là lạ lùng, khó hiểu -nhưng rất nhộn làm ấm không gian lạnh đến tê cứng cả người lại được cất lên trong tiếng vỗ tay nhịp nhàng:
– Ghìn găng gô lí gố oa ghìn gắn gô ghìn gắn gô…ê là ê lá xê là…
Miên nhớ một đêm tạm nghỉ sinh hoạt lửa trại, Ngự  lặng lẽ một mình mang cây kèn harmonica ra thổi trong  vắng lặng. Dưới chiếc lều nhỏ bên trại con gái, Miên kéo mền lên tận cổ nghe Ngự thổi mải miết bản nhạc “Trở về mái nhà xưa” vang lên giữa khuya buồn não nuột. Dũng -anh trai Miên- có vẻ không hạp với Ngự, thế nhưng khi biết Miên quen với Ngự anh cũng không nói gì. Đôi khi  Miên nhớ anh còn đàn đệm cho Ngự thổi kèn…và còn nhắc Miên mang cây đàn mandolin- anh đã chỉ Miên- ra cùng đàn với Ngự.
Ngưng sinh hoạt và chia tay Ngự một khoảng thời gian dài, Miên đi lấy chồng. Con cái và bận bịu, Miên sau này chẳng còn nhớ chút gì những nốt nhạc trên cây đàn mà hai đứa đã cùng chọn mua ở tiệm nhạc Khánh Hưng hồi đó. Miên có lẽ rồi cũng sẽ quên hết, quên cả cái lần cãi nhau cuối cùng và  chấm dứt những gặp gỡ…Cho đến khi  người  hàng xóm của Ngự báo với  Miên: Ngự không còn nữa!
Miên nghe nói ở giai đoạn cuối của cơn bệnh trầm kha, vợ chồng Ngự đi Đà lạt. Miên thật lẩn thẩn khi tự hỏi: Ngự lúc ấy có nhìn xuống dưới chân  đèo Ngoạn mục để thấy những hàng thông đồ sộ thẳng tắp trên nền cỏ thênh thang mượt mà  bao quanh, mà ngày trước Miên đã không ngớt trầm trồ? Ngự có còn sức đưa tay hái  những nhánh phong lan tím biếc vươn nhánh vào cửa xe? Và Ngự có nhớ ghé cái quán cà phê đơn lẻ trên đồi xưa nhìn xuống Hồ Xuân Hương, ngắm mặt hồ ngày nào có còn xanh ngắt màu kỉ niệm?
Giờ đây, những cơn mưa mùa hè thỉnh thoảng lại chợt đến chợt đi vào đêm…Đường phố nơi ta ở khi đã lên đèn lại ướt đẫm những dòng nước mát.
Miên biết: Dòng thác Camli thủa nào đã nhuốm bệnh ngưng tuôn chảy, Ngọn lửa trại trên đồi xưa đã tàn lụi từ lâu. Những ngôi biệt mang đầy dáng dấp cổ tích mà Ngự và Miên đã đếm bước chân qua giờ bị lãng quên trong rêu phong hoang phế. Bao hoài ức cũ cùng với những bông hoa, những phiến lá ép khô của Ngự rồi Miên cũng sẽ xếp thầm lặng dấu kín vào ngăn kéo của trái  tim mình.Và dẫu biết rằng cho đến cuối đời, Ngự và Miên không là hai nửa của nhau, nhưng Miên vẫn sẽ nhớ cả hai đã có những tháng ngày  rất đẹp và có một thời họ đã rất yêu thương…
Đào Thanh Hòa
(10/8/2011)

Read Full Post »

Văn tế người lấy vợ sớm

Lê Trung Tín

Than ôi!

Sự nghiệp chưa xong, ngày lận đận còn đeo dai dẳng

Tuổi đời chưa lớn, niềm thê nhi ai bắt phải mang

Thôi đành:

Quên đi sức vóc ngang tàng, đem dũng khí vùi trong tro lạnh

Lo mua khăn đóng áo dài, bê trà rượu tìm nơi gửi gấm

Nằm trong chăn ấm,

Rột rạt nghe mưa,

Nước mắt đầm đìa,

Vỗ đùi đánh đét…

Nhớ thuở xưa:

Yên hùng một cõi, hét đôi câu nổi gió hồng trần

Lưu lạc mười phương, coi bốn bể giang hồ huynh đệ

Có ai ngờ:

Phụ mẫu ép duyên,

Cưới thì uổng mà không thì cũng ngặt;

Uổng là uổng đời đực rựa, thôi cà phê, thôi thuốc lá, thôi thả rong dê

Ngặt là ngặt đủ mọi bề, cha thúc ép, mẹ thở than, tiền tài chưa có

Ô hô!

Niềm tâm sự biết tỏ cùng ai, thế cho nên:

Đêm năm canh thở vắn than dài

Nằm cục cựa giường tre kẽo kẹt…

Phán lời cuối:

Phó mặc thân trai mười hai bến nước, hễ trong thì nhờ, hễ đục thì chạy, chớ bi chừ biết nói mần răng; khá khen con tạo đành hanh, bày chi cuộc trớ trêu cay nghiệt;

Trối kệ số phận trôi nổi long đong, vợ đẹp cũng được, vợ xấu cũng mược, miễn làm sao hai bữa cơm nhà; hay cho thượng đế tiếc gì, làm nên chuyện gió tanh mưa máu…

Read Full Post »

BÁNH HỎI THỊT NƯỚNG QN ..

Questions cake .

Hôm nay QN mời các bạn món Bánh hỏi thịt nướng nhé . Nhớ lúc con gái còn nhỏ , mổi lần thấy nhà làm món này là cháu reo lên ghẹo mẹ :
Oh ! hôm nay Má làm  Questions cake ….( Cháu rất thích món này .)
Giờ con lớn đi xa hết rồi ,  mổi lần làm chỉ vừa đủ 2 đĩa nhỏ thôi , làm nhiều không có người ăn …

Có nhiều loại bún khô để làm , nhưng thử đi thử lại ,  bánh hỏi khô , hiệu Bình tây là QN thích nhất  . Món này phải có hẹ , mà là loại hẹ lá nhỏ , phi với dầu hành  trét lên bánh ,  mới đúng điệu bánh hỏi QN .
Đôi khi  chỉ cần bánh hỏi thoa dầu hẹ , chấm xì dầu , ớt tỏi thật cay là cũng đủ ngon . Tuy nhiên thường thì  bánh hỏi  ăn chung với thịt nướng , hoặc thịt heo quay . Thêm vài cái chả ram ,  rau sống đủ loại  … vậy là có một bữa ăn đúng điệu , đậm mùi vị quê hương rồi .
 Nhưng với kiểu ăn của dân nẫu ,  thế nào cũng phải có bánh tráng đi kèm . Hoặc nướng , hoặc nhúng như một thói quen .
Bên này bánh tráng bán ngoài tiệm mỏng quá , ăn không phê , ( OX tôi và nhiều người nói vậy  ) . Nên từ TX , chúng tôi hay gởi về CA mua bánh tráng do mấy bác người QN làm tại nhà , và gởi đi bán ở những nơi có đông dân nẫu . Bánh tráng này đặt biệt dày , chỉ dân nẫu ăn thấy ngon thôi  . Sản xuất cá thể  , nên có khi số lượng cung không đủ cầu , do vậy lắm khi khách hàng phải đặt trước và chờ đợi ….
bánh trráng xứ nẫu sản xuất tại California

 

Bánh này , nhúng ăn liền dù tuy dòn hay bị bể , nhưng vẫn ngon , chứ để lâu , sẽ dai , răng người lớn tuổi đã iếu ( như tôi ) , e nhai không nổi .
Dân nẫu hay còn gọi là dân Bình định có cách ăn riêng khá lạ , mà dân miền khác không ăn được . Hôm  ăn bánh xèo ở nhà tôi , có một anh bạn người Bắc , thấy chúng tôi ăn bánh tráng nhai rau ráu , một cách ngon lành , trông mời mọc quá  . Anh cũng thử , nhưng bỏ cuộc , vì bánh  quá dày ( đối với anh ) ,
Anh nói : ” bánh kiểu này , ăn một cuốn , no mất làm sao ăn được thứ khác .”
 Tôi cười đểu : Vậy mới đỡ hao đồ ăn ..!
Thật ra ,  Dân miền trung mình , vốn nghèo ,…  mùa đông thiếu áo , hạ thời thiếu ăn …Còn có câu ..” đất cày lên sỏi đá “..  , nên ăn chỉ cốt no bụng  , lâu ngày thành thói quen , và thiếu … thì nhớ … nhớ … vô cùng .
Có hôm làm việc khuya , đói bụng , OX  xuống bếp , loay hoay một lúc , đem vào phòng  hai cuốn bánh tráng  , to như bắp tay , mỗi người một cuốn … ăn ngon gì đâu ….
Có thể dân miền khác , nhìn cách mình ăn sẽ hết hồn  nhưng với dân nẫu mình , thì đây là  ” chuyện thường ngày ở ruộng ” , chỉ cần đổ chả vài cái trứng gà , nhúng hai cái bánh tráng dày  ,, là no bụng và ngon quá trời ..! ( đang viết mà nghỉ đến cũng thấy thèm nè ! ) .

 Bonus : tô dưa gan mật ong ăn  tráng miệng .

Nói vậy nhưng thật ra bên này , loại bánh tráng này mua cũng không rẻ đâu nhé . Tiền bánh , tiền cước phí gởi tận nhà cũng khá  nhiều , vậy mà tới tay cũng bị bể hết 1/3 ràng . Tuy vậy cũng không sao , dân nẫu mà , nhiều cách ăn lắm , bể thì ăn theo bể . ..
Đây nè , QN bày cho cách ăn bánh tráng bể nhé , nước soup bún bò còn dư , canh kiểm ( canh chay ) , canh don ( hến ) ,  nước phở .v.v.v.. nói chung là nước soup , bạn bỏ bánh tráng bể này vào …
Ui chu cha ơi !… ngon lắm nghen , nhiều khi hết bánh tráng bể , OX phải lấy bánh tráng nguyên bóp nhỏ bỏ vào đó , hôm nào bạn thử đi … ngon thì khen Ông Xã QN một phát , món này do sáng kiến của OX đó ..

( PS : Thịt cá , bỏ không tiếc , nhưng bánh tráng thì không bỏ đâu , kiểu lạ vậy đó … hehehe )

Dù bây giờ , trên xứ người thức ăn không còn thiếu thốn , có thể nói , món ngon vật lạ dư thừa , nhưng không hiểu sao : ràng bánh tráng , chút mắm , chút rau …. chỉ là những món bình dân , rẻ tiền của một  thuở nghèo khổ , ở mảnh đất cày lên sỏi đá miền trung , lại trở thành niềm ước ao  , hiện diện trong trí nhớ của những người xa xứ .

Nhất là những hôm mưa dầm …. ngồi trong bếp nhìn ra hồ cá sau vườn , bên cạnh đám rau , giàn bí xanh mướt , ướt sũng .. mà nhớ về thôn xóm cũ … Chúng tôi hay  chép miệng ước ao :
…. Trời này mà có món bánh xèo vỏ chấm mắm nêm , hoặc … nếu có món này …, hoặc …. nếu có món kia …., như ở quê mình thì  ngon biết mấy …?

Thôi QN xin dừng ở đây , người có tâm hồn ăn uống như QN  , hễ nhắc tới thức ăn thì … mơ mộng lắm . Tản mạn thêm … lại thấy nhớ , rồi thèm …
Hôm nay mời ăn tạm món bánh hỏi thịt nướng , kèm rau sống , bánh tráng Qui nhơn này đi nhé  . Đặc sản do chính QN chuẩn bị đấy . Chúc các bạn ngon mắt  .
Thân mến hẹn các bạn  lần tới …QN còn nhiều món lắm …./.

Quinhơn11

Read Full Post »

Trần Minh Nguyệt

TÂM SỰ THÚY VÂN

Thương cha mẹ, nghĩ ngậm ngùi

Vâng lời chị cậy để rồi đớn đau..

Mười lăm năm mối tình đầu

Đồng sàng dị mộng đêm thâu lệ tràn

.

Héo tàn theo dấu thời gian

Nào ai đồng cảm sẻ san nỗi niềm

Chị dù cạn máu về tim

Bao người yêu chị tiếp thêm máu hồng

.

Còn em tuy được tấm chồng

Vấn vương tình chị, mặn nồng sao đây

 Bao nhiêu năm – mấy ngàn ngày

Chỉ mong được chút ngát say hương tình

.

Kiếp người duyên nợ ba sinh

Cô đăng giỡn với bóng mình lẻ loi

Em như một áng mây trôi

Phương trời xa mãi để rồi khát khao

.

Chữ tình duyên phận thế nào?

Hồng nhan em chịu biết bao lệ sầu

.

NỖI LÒNG HOẠN THƯ

Chịu mang lấy tiếng giấm chanh…

Ai người thấu rõ nỗi tình này không?

Ngày vui pháo đỏ rượu hồng,

Hương tình nồng thắm trao chồng mà thôi!

.

Dệt bao mộng đẹp trong đời,

Nuôi bao hi vọng để rồi đớn đau…

Hắt hiu bên ngọn đèn dầu,

Khuê phòng lạnh vắng giọt sầu năm canh!

.
Bóng trăng chênh chếch đầu gành,

Sao mai ló dạng năm canh sắp tàn…

Gieo chi duyên nợ trái ngang,

Yêu người – người phụ, phủ phàng lắm thay!

.
Hờn ghen tích tụ tràn đầy,

Nỗi lòng uất hận đổi thay tình trường…

Nhường cơm xẻ áo thì nhường,

Duyên tình ai lại đem nhường cho ai?

.
Ngày đêm suy xét đúng sai,

Tính bao nhiêu kế ngày mai vẹn toàn…

Để rồi chia thúy rẽ loan,

Để rồi đem được người thương trở về…

Để rồi thiên hạ cười chê,

Để rồi mang lấy tiếng nhơ một mình?

Thúc Sinh chàng hỡi vô tình!

 

Read Full Post »

Bút kí của Vĩnh Hoan

Cá nục rộ suốt mấy tháng qua ở vùng biển quê mình. Cũng là những ngày oi nồng bức bối bởi giữa mùa hè. Biển lại êm ở những khoảng thời gian này và ghe tấp các bến ở Bình Định bắt khẳm bởi nục ơi là nục. Quá chừng chừng cá nục… Trên bãi, dưới thuyền, trên bờ, trong chợ, sân phơi, lò hấp… đâu đâu cũng cá, đâu đâu cũng nục.

 
Cá nục kho.

1.

Có cá nục bữa cơm ở nhà thật phong phú mà khuôn mặt của vợ lại  thấp thoáng nụ cười. Không hỏi chồng cũng hiểu ngay và chạnh lòng xót xa. Vật giá leo thang ngày một mà thu nhập lại chẳng chịu leo theo. Đi chợ ít ỏi, lèo tèo thì cực lòng chẳng đặng mà không, thâm thủng lấy đầu bù? May quá lại tới mùa cá nục.

Cá nục nấu thơm cà, tô canh thanh cảnh đẹp tươi sắc màu. Này nhé, màu xám đen của cá, đỏ rực những miếng cà, vàng ươm những lát thơm và ngắt xanh hành ngò. Nước canh trong mà ngọt lịm đầu môi. Chưa kịp bới cơm đã muốn múc ngay mấy muỗng vô chén để húp. Người miền Trung, dân biển có kiểu dùng mắm trong lấy muỗng giằm mấy trái ớt hiểm và đựng mắm vô cái đĩa có lòng rộng, sâu. Chừng bắt đầu ăn mới vớt cá từ tô canh ra đặt vô lòng đĩa mắm. Ở Bình Định, nếu muốn thay đổi thì bữa sau lại nấu canh cá nục lá giang, ăn giải nhiệt. Cá nục nấu lá giang mới nghe nói đã thấy cái giọng xứ củ mì phảng phất…

Ngoài canh thế nào vợ cũng chiên một ít cá nục ăn với xoài bằm dầm mắm ớt tỏi chanh đường, hấp dẫn khỏi chê. Cá nục lớn hơn kho nước sền sệt và nước đó thêm trái ớt, làm nước chấm rau luộc mới là đúng kiểu. Rồi cá nục nho nhỏ kho keo, dẻo tốn cơm thôi khỏi nói. Vợ đã biết chừng mua hơi nhiều nhiều để sáng ngày ra làm soong cháo đặc. Ăn nhẹ bụng mà nhẹ cả túi tiền gia đình.

 
Cá nục hấp cuốn bánh tráng là một món ăn đặc trưng của Bình Định.

2.

Hồi ở ngoài quê, chợ đã xa mà phải theo phiên nên mỗi lần đi, phải lo mua đồ ăn nhiều nhiều. Tới mùa cá nục má tha hồ mua vì cá nục đâu có mắc. Thường má cho nhà ăn xổi canh, chiên, cháo, hấp… gì đó ngay trong ngày, còn bỏ kho hết. Cái thứ cá kho đó mà phải là cá nục kho, dầm sấu làm canh có một hương vị hết sức độc đáo. Cũng là chua nhưng chua của khế, của lá giang, của chanh không hề giống cái chua khó quên của sấu. Đã vậy lại thêm những miếng cá nhỏ đã dầm hết sức đậm đà. Tôi ghiền món canh này do được ăn suốt một thuở ấu thơ, qua rất nhiều mùa cá nục. Giờ thì chịu vì trong này đâu có trái sấu.

Người giàu ăn nhiều đồ ăn cao cấp bỗ dưỡng. Ăn hoài cá thu, cá chẽm, cá cam… cũng ngán. Muốn đổi bữa cho chồng con bằng tô canh cá nục hay mớ cá nục nhỏ xíu kho tiêu dẻo quẹo mặn mòi. Như vậy là người giàu đã biết thương cá nục rồi đó! Mà cá nục cũng đâu có “mặc cảm” gì với người giàu. Thấy cũng thân thiện, gần gụi. Còn hỏi người nghèo có thương cá nục không? Trời ơi! Thương hung và ham lắm. Bởi cá nục rẻ, ngon, dễ chế biến, mát, hiền và ăn hoài không ngán.

3.

Tôi có người bạn ở Sài Gòn mở một nhà hàng bán toàn thức ăn miền Trung. Một bữa vợ chồng anh ấy nhận được một cái đơn đặt hàng với chỉ một món: cá nục hấp theo kiểu “nẫu” cuốn với rau sống, bánh tráng Bình Định. Mà cái bàn đặt ấy nói toàn giọng Trung lai lai, không cần tinh ý vẫn nhận ra đó là những người ngoài này vô sống đã lâu năm trong đó. Còn cá nục hấp kiểu “nẫu” là hấp trơn cá với cá, hấp không có phụ liệu đi kèm. Hấp thiệt nên cái ngon, cái ngọt rất thiệt. Đúng cách kiểu chân chất, mộc mạc của người miền Trung. Cũng may giờ có dịch vụ gửi hàng theo xe khách và họ có nhận cả đồ hải sản. Nên trong đó chỉ cần alô về đây bữa nay là ngay ngày mai nhà đã có cá mú, mực, tôm… tươi rói của biển giả ngoài này để kho, nấu, chiên, um.

Tuần trước bà cô tôi gọi điện về nói thèm tô cháo cá nục nấu kiểu Tam Quan. Nấu cháo kiểu này là nấu với nước cốt vắt từ cơm dừa. Ngon lắm! Tô cháo thơm lựng và béo ngậy. Cũng do Tam Quan hồi xưa dừa bạt ngàn nên mới dám hoang lung dừa tới vậy. Chứ giờ dừa Tam Quan cũng đâu còn nhiều mà giá lại cao, nấu một nồi cháo kiểu đó tốn kém cũng không ít. Cũng may là chưa hết mùa nục và tuần dăm lần vợ tôi cho cả nhà điểm tâm cháo đặc ăn với cá kho keo. Keo cá, dẻo cháo và dẻo queo tình cảm gia đình. Bởi đó đã thấy lo lo khi sắp qua mùa cá nục…

Mùa cá nục, có việc ra bến bãi thấy lòng rộn vui. Tâm hồn lang thang theo từng cái ghe tấp bờ khẳm cá, theo bước chân người gánh, theo cánh tay người bưng… Những rổ, những thúng, những mủng đầy vun cá nục. Ăm ắp nục suông, nục bông, nục gai, nục giời…

Nguồn baobinhdinh.com.vn

  • V.H

Read Full Post »

Quyển sách

 

                                                                                    Trương Văn Dân

Có lẽ cho đến khi nhắm mắt tôi cũng không thể nào tha thứ cho mình. Dù đã bao lần cố tình biện hộ, nhưng chưa bao giờ tôi tìm ra một lý do chính đáng để tự trấn an.Tôi biết mình không phải vô ơn, cũng chẳng bạc tình, nhưng không hiểu sao lại vô tình mắc phải những lỗi lầm  như thế để niềm  ân hận cứ bám  theo và ray rứt không thôi.

Bao  năm qua, cuộc đời đã trải nhiều thăng trầm dâu bể, tôi đã cố tìm quên. Nhưng mỗi khi ký ức lắng đọng tìm về, tôi lại thấy lòng mình quặn thắt. Nỗi niềm đó ít khi tôi kể lại cho ai, ngay cả với những người thân nhất, nhưng hôm nay không hiểu sao tôi lại viết ra đây. Có thể trong tiềm thức, viết là để giải toả những ẩn ức chìm lắng trong một góc kín đáo nào đó của tâm tư, nhưng  cũng có thể  khởi đi từ một ước mong khiêm tốn là có người đọc nó, để niềm đau của tôi không đến nỗi thành vô ích.

*

Khi anh Quang theo học năm đầu khoa báo chí Vạn Hạnh thì đất nước đổi thay. Trong biến loạn 1975, gia đình mất hẳn tin anh. Cả mấy tháng sau đó cũng chẳng ai biết thêm gì. Dù mong manh ý nghĩ là có một điều bất thường nào đó đã đến với anh, nhưng không ai dám nghĩ là mất  anh vĩnh viễn.

Kinh tế đổi thay, tôi phải bỏ học đi làm để phụ giúp gia đình.Thời gian sau tôi lấy chồng, sinh con đẻ cái. Cuộc sống khá chật vật và khó khăn, nhưng tôi vẫn bền gan phấn đấu, rồi sau đó cũng dần dần ổn định.Thủa ấy không lúc nào là tôi không nghĩ đến Quang, người anh trai mê sách, mê đến nỗi những khi cúp điện lúc nào anh cũng có sẵn một mớ đèn cầy để đốt và đọc thâu đêm. Nhiều hôm bị ba tôi bắt gặp, bảo tắt đèn đi ngủ, anh lại trùm chăn che ánh sáng và đọc tiếp nên có lần bị cháy xém một mảng tóc mà ngày thường anh rất nâng niu. Cuối cùng phải cạo trọc, bị  các bạn gọi là “ đầu đà thi sĩ ”, anh chỉ mỉm cười, không giận, nhưng  suốt mấy tháng liền trên đầu anh lúc nào cũng dán chặt  chiếc mũ vải.

Anh Quang vui tính và rất hay kể chuyện nên tôi thường quấn quít bên anh. Giọng anh trầm trầm, chậm rãi bắt từ chuyện này sang chuyện khác, chứng tỏ một kiến thức rất dồi dào, thu lượm được qua hàng nghìn trang sách .Thỉnh thoảng anh chen vào những nhận xét tế nhị hoặc nói vài câu pha trò làm tôi cười lên vui vẻ. Nhưng những kỷ niệm  tươi đẹp ấy giờ đã tan rồi. Anh Quang của tôi  đã biến mất như bóng chim tăm cá. Chẳng biết anh lưu lạc về đâu hay có một bất hạnh kinh khủng nào đã đến với anh ?

Nhưng khi niềm tin và đợi chờ của gia đình sắp kiệt thì lại có thư về. Anh không nói rõ bằng lý do nào đã thoát ra ngoại quốc, chỉ kể là thời gian đầu có qua Mỹ nhưng sau vài tháng anh lại xin chuyển hồ sơ qua Pháp.Trên phong bì có đóng con dấu bưu điện Nice, một thành phố miền nam nước Pháp, nằm trên bờ biển Côte d’Azur, gần vương quốc Monaco. Hôm đó nhà tôi tưng bừng mở hội. Phép lạ đến bất ngờ như một sự hồi sinh.

*

*     *

Những gói quà và tiền bạc sau đó do anh thường xuyên gửi về đã làm thay đổi cuộc sống của gia đình tôi. Nhờ tháo vát và bén nhạy với tình hình tôi đã mau chóng tạo vốn và bắt đầu thành lập một cơ sở kinh doanh nhỏ. Gặp nhiều may mắn và thuận lợi nên công việc làm ăn của tôi phát triển đều.

Lúc đầu tôi cũng rất  ái ngại vì công sức của Quang. Tôi định bàn với gia đình khuyên anh ấy nên dành dụm để lo cho mình vì bên ấy đâu có ai thân thích. Nhưng suy đi, tính lại tôi lại thôi. Thời điểm đó cũng chính là lúc người ta vượt biên rất nhiều, ai định cư ở nước ngòai có vài tháng cũng đều gửi hình về, chụp bên cạnh những chiếc xe hơi bóng lộn. Người ta đua nhau kể chuyện dễ  thành công trong xã hội Tây phương, ai cũng có công ăn việc làm và hái ra tiền.

Thực ra trong thâm tâm tôi cũng chẳng tin những chuyện này. Ba tôi cũng thường bảo là trong xã hội vật chất Âu Tây, muốn có tiền phải trả giá đắt chứ không sao dễ được. Nhưng chồng tôi thì lại nói : “  Anh ấy có trình độ nên chắc dễ thành công hơn người khác- vả lại bên đó bỏ vài trăm quan mỗi tháng thì có nhằm nhò gì ! ”. Em dâu tôi cũng bảo : ”Lo gì, Anh ấy tự động gửi chứ chúng ta có đòi hỏi gì đâu! Vả lại, nếu không dư dả thì chắc anh ấy  đã không gửi đều đều như thế ”. Bà chị họ tá túc trong gia đình góp ý : ” Cậu ấy biết liệu cơm gắp mắm chứ ! Dì đừng lo hão ! ” Em trai tôi không nói gì. Mẹ tôi chỉ than “ Tội nghiệp thân nó !” . Còn tôi dù chưa thật an tâm, nhưng những lời của chồng và của em dâu, chị họ đã giúp tôi trấn áp được nỗi lo.

Đúng ra thì qua những bức thư anh Quang chưa bao giờ than thân trách phận.Thư anh chỉ nói chung chung, còn thì khuyên vợ chồng tôi ăn ở với mẹ cha sao cho có tình có nghĩa, yêu thương nhau,cố gắng làm ăn nhưng phải dành thì giờ để dạy cho con cái học hành, hướng dẫn chúng đi vào con đường tốt. Anh thường nhắc, cái đầu tư lớn nhất là tạo kiến thức và khả năng cho con cái. Dẫu thời thế có đổi thay, tiền bạc địa vị có thể mong manh, đảo lộn, nhưng nếu chúng còn sống thì bản lãnh có được sẽ không bao giờ mất. Nhưng máu kinh doanh đã làm tôi lạc vào mê hồn trận. Nhìn đâu đâu cũng  cảm thấy bị ám ảnh bỡi bạc tiền và danh vọng.Tôi xem những lời khuyên của Quang như là những lời nói hão huyền, không thực tế .

Anh Quang ít nói về mình, về những công việc đang làm. Chỉ thỉnh thoảng, và chỉ thỉnh thoảng thôi, anh mới than buồn vì không có bạn bè để đàm luận văn chương hay tán gẫu chuyện đời. Người Việt nơi anh sống quá ít, sách vở Tây phương anh đọc khá nhiều nhưng rất thèm sách tiếng Việt mà lại khó kiếm, có tiền cũng không dễ gì mua được. Anh ví von như người đã ăn đủ thứ cao lương mỹ vị, nhưng cuối cùng dưa muối quen thuộc đầu đời vẫn là món ưa thích nhất.

Những dịp tết tôi vẫn thường gửi thiệp chúc mừng anh. Nhiều lần tôi có ý mua vài số báo xuân, bài vở phong phú mà ngày xưa anh rất thích…nhưng cuối năm công việc rất nhiều, chuyện bán buôn, sổ sách, nợ nần vay mượn dập dồn…tôi không có thời gian nên cuối cùng lại quên đi mất . Sau đó nếu có nhớ, thì chỉ đành chép miệng thở dài. “Thôi, chờ dịp khác !” .

Công việc kinh doanh của tôi mỗi ngày một thêm phát triển nhưng tiền bạc và quà cáp anh Quang vẫn thi thoảng gửi về. Lúc này những món quà ấy không còn cần thiết cho cuộc sống của tôi như xưa nữa,nhưng nhiều năm qua nhận nó đã trở thành một thói quen. Vả lại có mất gì đâu ! Tôi mặc nhiên chấp nhận và gần như xem đó là một bổn phận không thoái thoát được của Quang. Thật thế, sau này nghẫm lại tôi vỡ lẽ ra là tất cả những ân huệ ban đầu, những ơn nghĩa thường xuyên, với thời gian người nhận vô tình bạc nghĩa như tôi thường  xem đó chỉ là những điều bắt buộc.

Tôi sung sướng thả đầu óc mình ngụp lặn trong những toan tính làm ăn và tự hào về những thành đạt của mình. Tôi hãnh diện thấy chồng mình uy nghi trên những chiếc xe đời mới, luôn  cập nhật để nở mặt với đời. Thời buổi này có tiền mà không chưng ra cho thiên hạ lé mắt thì thà không có còn hơn. Tôi không còn thì giờ để lo cho con cái nữa. Chồng tôi thì tương đối rảnh rang. Anh có thừa thì giờ để đi tắm biển,chơi bi da, tennis… và phó thác mọi việc lên vai tôi. Không hiểu sao anh Quang lại biết chuyện này,và có lần khuyên tôi nên sắp xếp cho hợp lý nhưng tôi thấy ở Việt Nam chuyện vợ làm chồng chơi là một chuyện bình thường. Ai cũng thế  mà ! Mình cam phận phục tùng chứ có ai bắt buộc đâu. Tuy thế  cũng có lần, trong một bức thư, anh Quang viết bóng gió là tại sao lại có  người  không biết tự ái  và vô trách nhiệm  với vợ con đến thế.

Mấy năm trước, có lẽ do một chuyện không vừa ý trong gia đình, tôi chợt nhớ đến anh.Nhớ da diết.Tôi bùi ngùi hồi tưởng đến những kỷ niệm  ngày xưa, rồi thấm thía với nỗi buồn ly biệt. Những câu chuyện cũ anh kể cho tôi lại lờ mờ hiện đến,đoạn nhớ đoạn không. Tôi lang thang trên bờ biển một mình rồi chợt nhớ là từ ngày xa cách đến nay tôi chưa hề gửi một món quà dù rất nhỏ cho anh. Cuống cuồng, tôi bươn bả chạy vào hiệu sách, nhưng không biết mua gì. Lâu nay tôi nào có thì giờ rớ vào sách vở nên biết đâu mà chọn. May có cô  bán sách là một tay mê truyện, đã chọn hộ cho tôi bộ tiểu thuyết hai quyển và một tuyển tập truyện ngắn. Tôi hối hả mang về . Đang định viết cho anh một bức thư dài  để gửi kèm thì nhà lại có khách.

Bẵng đi mấy tháng, khi tình cờ kiểm lại các sổ kinh doanh tôi lại thấy ba quyển sách vẫn nằm yên trong hộc tủ.Tôi vừa định lôi ra bao bì để đi bưu điện thì chuông cửa reo vang. Khi ra mở cửa thì thấy ông Vĩnh Phát. Ông  là một thương gia lớn bậc nhất thị xã, đến thăm và để đề nghị một áp phe. Suốt đêm ấy tôi không tài nào chợp mắt, lòng miên man nghĩ đến những mưu kế làm ăn.

Cứ thế việc kinh doanh của tôi cứ tiến triển đều và công việc phát triển bao nhiêu tôi lại càng bận rộn bấy nhiêu.Tôi dành hết thì giờ cho công việc và đầu óc không còn chỗ cho những điều vặt vãnh khác. Cơm nước và các việc gia chánh tôi đều phó thác cho người làm. Còn con cái thì năm khi mười hoạ tôi mới ngó ngàng đến và nếu tình cờ thấy chúng xớ rớ thì cũng chỉ hỏi qua loa về chuyện học hành, nhiều khi chưa kịp nghe các câu trả lời nhát gừng của chúng tôi đã thả hồn vào những chuyện làm ăn. Chồng tôi thì vắng mặt suốt ngày. Mới đầu tôi cũng có hỏi nhưng sau cho đó là một thói quen, một chuyện tự nhiên… mà dẫu có cho là bất thường đi chăng nữa thì tôi cũng đâu có thì giờ để quan tâm đến.

Anh Quang vẫn gửi quà và tiền bạc liên tục cho tất cả mọi người trong gia đình. Chồng tôi khen : ”Anh Quang tình cảm thật. Đáng phục! Đâu phải như mấy đứa em nhà anh qua Đức mấy năm mà chả có thư từ gì “. Em trai tôi thường hay im lặng, tính nó ít nói nhưng đứa em dâu và bà chị họ thì cũng khen không tiếc lời :” Anh ấy thật chu đáo, không bỏ sót một ai “ ; “Người tình cảm như vậy thật hiếm. Hy vọng cậu ấy sẽ kiếm được một cô vợ đảm đang “.

Phải, cô vợ đảm đang. Quái thật, anh Quang khá lớn tuổi, nhưng anh chưa bao giờ đề cập đến chuyện tình cảm của mình.Và chúng tôi cũng ít khi nhắc nhở, nếu có cũng chỉ hỏi qua loa vì tò mò thôi.Thì giờ đâu ! Chuyện mình lo chưa hết, hơi sức đâu lo chuyện bên Tây. Sau này, khi tất cả mọi chuyện đã qua, xét lại lòng mình tôi thấy vô cùng hổ thẹn. Có lẽ có một giai đoạn nào đó trong đời chúng tôi đã có lần thầm mong là anh cứ ở vậy, đừng lập gia đình để có thì giờ lo cho tất cả chúng tôi trong đại gia đình còn kẹt lại bên này.

Bỡi quà cáp và tiền bạc gửi về đều đặn quá nên chúng tôi cứ nghĩ là anh Quang có cơ sở kinh doanh hái ra tiền.Và có lẽ do vậy nên anh không bao giờ dám đề cập đến ? Nhưng ba tôi thường trầm ngâm và gạt phăng giả thuyết này : ”Thằng Quang là thằng thông minh và tháo vát nhưng không có máu làm ăn. Nó nặng tình  nên hết lòng chứ không có cơ sở gì đâu. Ba nghĩ đó là mồ hôi của nó “. Người ta hay nói “biết con không ai bằng cha” và dù không ai dám cãi vì kính trọng cha, nhưng lũ chị em chúng tôi không đứa nào tin. Lẽ dễ hiểu là chúng tôi không muốn tin điều đó. Vả chăng phải có lý do thầm kín gì nên anh mới giấu kín chuyện làm ăn của mình chứ. Trong các bức thư ngắn ngủi gửi cho anh, chồng tôi còn chỉ cho tôi gợi ý một cách khéo léo là cần nhiều vốn để kinh doanh.

Thời gian sau, cũng là dịp gần Tết, tôi lại tình cờ thấy ba quyển sách nằm chình ình hứng bụi trên góc tủ. Lần này tôi không định viết thư nữa, thôi thì viết vài hàng trên buu thiếp để gửi kèm cho anh cũng được. Tôi đóng gói và cột dây cẩn thận, nhưng vừa  ghi tên   người gửi thì  thình lình có khách đến thăm. Bác Tường, giám đốc sở thuế. Công việc làm ăn của tôi xưa nay tiến triển cũng là nhờ công ơn bác.

Gần năm sau, ba tôi mất bất ngờ sau một cơn bạo bệnh. Anh Quang không về kịp. Lúc đó những người vượt biên chưa được phép về rộng rãi. Anh viết một bức thư thật dài nói lên những bi thương và đau đớn của mình.Trong đó có một câu mà có lẽ suốt đời tôi cũng sẽ không sao quên nổi  “ Nếu phải đổi mười năm tuổi thọ của anh để một lần từ biệt với  ba anh cũng sẵn lòng” . Rồi sau đó gia đình gần như bặt tin anh.Tôi biết anh đau xót lắm.Trong gia đình anh gắn bó với ba tôi nhất và hay tâm sự với ba như một người tri kỷ. Vắng ba, anh không còn ai để tâm sự nữa. Những vấn đề mà anh quan tâm,về triết lý cao xa, chúng tôi không ai tha thiết nên không biết viết gì cho anh. Anh đã không còn ai để kể lể tâm tình. Điểm tựa vững nhất để anh  bám vào quê hương đã không còn nữa. Thư anh có viết thì cũng chỉ vài hàng ngắn ngủi, gượng ép kể chuyện vặt vãnh khác hẳn nội dung sâu xa như trước. Chỉ một lần duy nhất là anh có than buồn và đề cập đến chuyện nhờ tôi mua giùm một mảnh đất, hay một ngôi nhà thật nhỏ, để lúc già anh có thể được về chết trên quê hương. Anh nói lá rụng phải về cội. Lần ấy tôi xót xa và thương anh vô hạn.Tôi mường tượng hiểu là cái chết của ba đã xáo động cái mặt hồ yên tĩnh như tấm lòng nhạy cảm của anh.

Rồi những bí ẩn về cuộc đời tình cảm cuả anh cũng được phơi bày. Một hôm, thu xếp lại những giấy tờ của ba, tôi bắt gặp một phong thư anh viết khá dài. Có lẽ ba tôi đã ngấm ngầm dọ hỏi và như mọi lần, anh đã không ngần ngại tỏ bày với ba những suy tư thầm kín trong ruột gan mình.

Anh cho biết là anh chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện lập gia đình. Anh không muốn vướng bận vào những ràng buộc nào khác, bỡi anh còn có bổn phận phải lo cho những người thân còn kẹt lại Việt Nam. Đời sống bên nhà khó khăn, hiện tại anh là người duy nhất có khả năng  phụ giúp. Anh xem đó như là món nợ tinh thần đối với những người thân, bỡi trong lòng không lúc nào xoá bỏ được cái mặc cảm tội lỗi đã bỏ rơi gia đình trong lúc gian nan và biến động kinh khủng nhất. Hãng xưởng bị kiểm kê, nhà cưả, tài sản bị trưng thu, cha già bị giam hãm… chỉ còn  anh là con trai trưởng, chưa dính dấp gì đến chính trị, không tham gia vào chính quyền cũ, bạn bè đông…có thể xoay xở và an ủi gia đình thì lúc đó lại cao chạy xa bay, phó mặc cho mọi người chịu trận. Anh viết cho ba là sẽ không bao giờ dám tạo cho mình một mái gia đình, vì một khi đã quyết định chia ngọt xẻ bùi với người bạn trăm năm, anh không thể đã không mang được gì cho người ta mà lại còn buộc người ta phải trả món nợ của riêng mình…Tôi rơi nước mắt. Quái! Cuộc sống đầy những lọc lừa, lường đảo  – đời tôi chỉ thấy người ta quịt nợ chứ chưa thấy ai tình nguyện nhận nợ như anh ! Tôi giữ kín tâm sự này và chỉ kể lại với đứa em trai mà thôi. Khi nghe chuyện anh, nó chỉ yên lặng không nói gì. Nhưng nét buồn hiện lên trên khuôn mặt hiền từ của cậu ấy còn khổ đau hơn những lời bi thiết nhất.

Việc làm ăn của tôi vẫn tiến triển khả quan. Chẳng mấy chốc cơ sở làm ăn của tôi đã trở thành một trong những công ty lớn nhất thành phố. Bạn bè của tôi toàn những kẻ tai to mặt lớn, loại có máu mặt, đầy quyền thế, nhất hô bá ứng. Tôi bận rộn vô cùng. Liên lạc đầu này, giao tế đầu kia, tổ chức việc đầu tư này,thi hành kế hoạch nọ. Tôi làm việc đầu tắt mặt tối mới lo cho xuể những sáng kiến hái ra tiền. Người tôi gầy rạc đi nhưng tôi thật vô cùng mãn nguyện.Tiền vô như nước. Xung quanh tôi bao nhiêu người quanh quẩn,như những vệ tinh bay vòng quỹ đạo. Họ sẵn sàng chờ lệnh tôi và răm rắp tuân hành.

Dạo đó, đôi khi tôi cũng có nghe một vài tin gián tiếp về Quang. Một người quen sống ở Paris , trong dịp tháng tám đi nghỉ hè ở miền nam có gặp anh Quang. Ông ta nói  lúc này anh  gầy lắm vì phải làm hai việc, vừa tan sở nơi này lại tranh thủ làm thêm buổi tối ở một cơ quan khác. Anh bận bù đầu . Ông ta có mời anh đi ăn cơm nhưng anh không hứa chắc và cuối cùng không đến. Chồng tôi không tin, cho là ông ta ghét nên nói xấu và rủa anh Quang. “ Chắc chắn anh ấy có cơ sở làm ăn  chứ đi làm công cho người ta thì sao có thể dư dả để gửi nhiều tiền như thế”. Em dâu tôi cũng cùng một nhận định. Mặc dù thời gian gần đây ở Việt Nam người ta cũng bắt đầu biết những khó nhọc của những đồng hương sống ở nước ngoài, nên tôi nghĩ số tiền anh thường gửi đâu phải là ít ỏi . Nhưng chồng tôi quả quyết :” Khả năng gửi tiền như vậy không thể là của một người  đi làm công. Thằng cha Thanh láo khoét ”. Cô em dâu tôi cũng tán đồng : ” Miệng đời thiệt  độc địa ! Lâu nay anh ấy cố tình  không tiết lộ  công việc chắc cũng có lý do riêng…”. Tôi thật phân vân.

Rồi một hôm khi tình cờ xếp lại những hồ sơ, giấy má, tôi bắt gặp một gói giấy rơi sau bộ luật pháp kinh doanh trên kệ sách. Gói giấy màu vàng hình chữ nhật, có cột dây gai thành chữ thập. Bên góc trái có ghi tên người gửi.Tên tôi. Lạ quá. Có lẽ tôi đã định gửi mẫu hàng gì cho ai đây rồi bận việc, quên đi. Tôi cố tình moi óc và nghĩ mãi mà không biết mình định gửi cho nhà buôn nào.

Khi lấy kéo cắt dây thì bên trong hiện ra ba quyển sách. Trời ơi ! Tôi bàng hoàng vì cho đến lúc ấy  tôi vẫn chưa gửi  3 quyển sách cho Quang.

Suốt buổi chiều hôm ấy tôi thẫn thờ như người mất trí. Một chút lương tri còn sót lại và nỗi ân hận đang âm thầm dày xéo lòng tôi. Thôi, thà muộn còn hơn không.Tôi đập đập một góc sách bị mối ăn nham nhở  lên cạnh bàn rồi thay giấy gói lại. Suốt đêm tôi không tài nào chợp mắt, lòng tôi nóng như lửa đốt, chỉ mong đến sáng để gửi sách cho anh. Sáng hôm sau chưa kịp điểm tâm tôi đã đích thân ra bưu điện. Mãi đến khi làm xong thủ tục gửi bảo đảm, lúc về nhà lòng tôi mới hân hoan trở lại.

Rồi những ngày sau đó, công việc dập dồn đã đưa tôi trở lại cường độ cũ. Tôi quay cuồng trong nhịp điệu đam mê của bạc tiền, danh vọng.Tôi lại quên Quang đi. Nhưng lương tâm của tôi cũng đã ổn rồi, tôi đã gửi sách cho anh và như thế là món nợ tinh thần với anh coi như đã trả xong.

Cuối năm đó, những may mắn của đời tôi bỗng nhiên xoay lưng lại. Sau những đợt đầu tư thất bại vì tình hình thay đổi, cơ sở làm ăn của tôi bắt đầu xuống dốc. Nhưng vố đau đớn nhất của tôi là số lớn vốn liếng dành dụm được lâu nay đã bị chồng tôi lén lút đem nướng  trên chiếu bạc đỏ đen. Lúc  tối cần để xoay xở gỡ gạc tôi lại không còn một xu dự trử. Hạnh phúc gia đình tôi có nguy cơ bị lung lay. Bất hoà và lo nghĩ như một mảng lưới đen ngòm phủ  chụp xuống gia đình tôi.

Anh Quang lúc này lại bặt tin. Quái ! Mấy tháng gửi sách chắc đã đến tay rồi sao anh ấy lại không viết vài hàng để báo cho tôi biết.

Công việc làm  ăn của tôi  mỗi ngày mỗi thêm bết bát. Gỡ nhỏ, thua nhỏ; gỡ lớn,mất lớn… Chẳng bao lâu cơ sở chỉ còn có nợ. Bạn bè kinh doanh ngày xưa, kẻ xa lánh, người rút vốn, kẻ đòi lại phần hùn.Thậm chí có kẻ còn lợi dụng sự bối rối của tôi để quịt nợ và lường gạt nữa. Còn những tay chân thân tín, như những vệ tinh thình lình mất đi hấp lực, rơi lả tả như lá mùa thu. Tôi bơ vơ và trơ trọi ngay trên chính quê hương mình.

Đến lúc này tôi mới tha thiết nghĩ đến Quang. Chỉ có anh là điểm tưạ duy nhất còn sót lại của tôi. Vợ chồng tôi bàn tính rồi hội ý viết một bức thư thật lâm ly cầu cứu, mượn anh một số tiền để gầy dựng lại. Nhưng thư đi mà chẳng có tin về. Sốt ruột, chồng tôi nổi cáu :” Bộ thằng chả mất hết cả lương tâm rồi sao ? Hai mươi năm sống bên đó chắc đã thành Tây lai rồi. Người gì đâu mà bạc bẽo ! “. Lòng tôi nhói đau lên, nhưng tôi vẫn im lặng, không một lời biện hộ cho Quang.

Rồi một hôm tôi nhận được một bưu phẩm từ thành phố Nice. Mừng rú lên. Đó là một gói giấy có cột dây gai. Nhưng lạ quá, tên người gửi lại đề tên tôi. Khi đọc mảnh giấy gửi kèm  của bưu  điện tôi mới biết điạ chỉ gửi cho Quang không còn người nhận nữa.

Thế là thế nào ?

Tôi không biết làm gì hơn là chờ đợi. Nhưng tin Quang một lần nữa lại bặt vô âm tín. Chồng tôi nóng ruột, nổi khùng :” Nhất định là thằng chả làm ăn khấm khá nên đi mua villa rồi . Mới  nghe hỏi tiền nên  làm bộ trả sách về để  dàn cảnh cho dễ trốn đó thôi.Bộ chả tưởng lấy vải thưa mà che mắt thánh được à  ? Đúng là đồ ích kỷ và vô trách nhiệm  !“  Lòng tôi  hoang mang và vô cùng  bối rối.

*

Người đàn bà dừng lại như để lấy giọng, nhưng mãi thật lâu vẫn không thấy bà lên tiếng.Tôi sốt ruột nhưng không dám giục, kiên nhẫn chờ bà đọc nốt phần cuối câu chuyện.

– Thú thật viết đến đây chị như không còn đủ can đảm để viết thêm. Bao nhiêu năm dâu bể đã qua, nhưng cứ mỗi lần ngẫm lại, lòng chị lại buốt đau như có ai vừa cắt từng khúc ruột. Chị đã muốn đốt đi những trang giấy và chôn kín tâm sự trong lòng, nhưng thời gian đâu có phải là dòng suối giảm  đau.

“Sau đó thì tôi nhận được tin Quang. Nhưng lần này lại không do anh viết. Tin đó qua trung gian một người bạn Pháp mà tôi nghĩ là một người bạn gái rất yêu anh. Trên trang thư có lấm tấm những vòng tròn bằng đồng xu có lẽ đó là những giọt nước mắt giờ đã khô giòn. Người mà tôi nhờ  phiên dịch  khó khăn lắm  mới đọc được những  dòng  chữ nguệch ngoạc  và  run rẩy trên trang giấy mỏng :

Đầu mùa đông năm ấy anh Quang bị sưng phổi nên phải vào bệnh viện. Tháng sau khi đã tạm bình phục, bác sĩ khuyên anh nên ăn uống và nghỉ ngơi điều độ, cấm hẳn việc làm ban đêm, sợ đi khuya về lạnh có thể làm bệnh tình tái phát.

Nhưng anh vẫn bướng bỉnh không nghe. Ra viện, anh phải thuê một căn nhà nhỏ  và thiếu tiện nghi hơn vì vốn liếng dành dụm đã chi phí thuốc men, nên không thể trang trải tiền thuê căn nhà cũ vốn không lấy gì sang cả lắm.  Anh vẫn tiếp tục đi làm hai việc để  gửi tiền về phụ giúp chúng tôi. Sức khoẻ anh suy sụp  và vơi  dần như cái chai bị nứt . Một đêm tháng giêng, khi tan việc thì đã khuya, anh lái xe về nhà, phần mệt  mỏi, phần sương mù , trong một  cơn buồn ngủ xe lao vào cột điện, lăn mấy vòng rồi bốc lửa. Bị cột thắt bỡi dây an toàn, xác anh bị cháy thành than. “

Đọc đến đây bà Trâm cuốn tròn quyển nhật ký cho vào túi xách rồi  đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt. Dưới những lọn tóc chớm bạc đang bay bay loà xoà trên trán  là đôi mắt vô hồn, sâu thăm thẳm. Tôi yên lặng cảm thông nỗi thống khổ của bà. Lòng tôi xót xa trước những cảnh ngộ trớ trêu của những kiếp người. Thời gian mong manh hữu hạn nhưng hình như chúng ta không dành cho cuộc sống, cứ mãi chạy theo những ảo ảnh hão huyền và lầm lạc. Rồi đến khi mất mát, dẫu  ân hận vô bờ cũng không làm sao kéo lại.

Sau  tiếng thở dài , tôi tò mò hỏi :

-Vậy quyển sách gửi đi cuối cùng chị vẫn còn giữ ?

-Vâng, chị sẽ  giữ mãi, để tự nhủ lòng mình.

-Thưa chị , quyển tiểu thuyết  đó tên gì  ?

– “ Một tấm lòng vàng”

Tôi thấy bà lấy khăn chặm hai dòng nước mắt vừa ứa ra hai bên má, rồi sau tiếng thở dài bà chép miệng : “Dù sau này có ai thông cảm và tha thứ cho tôi,nhưng chính tôi không bao giờ có thể tự tha cho mình được.”

TRƯƠNG VĂN DÂN                                                                                                                                                                             Milano 01-1998

Vài hàng cuối truyện :

Thưa chị…, câu chuyện mà chị chỉ “viết cho riêng mình”,không muốn cho người đời thóc mách, 8 năm sau “bị” em biên tập lại. Dĩ nhiên là em có thay đổi tính danh và chỉnh lại một vài chi tiết .Nhớ lời chị dặn trong chuyến về thăm Vũng Tàu năm 1990 , nên dù hòan  tất đã lâu nhưng em vẫn để yên bản thảo trong hộc tủ.“ Chị “phải” đọc cho em nghe, nếu không chắc sê nổi điên. Nhưng xin em đừng kể lại cho ai .”

Bây giờ dưới lớp bụi thời gian,15 năm qua đã là chứng nhân biết bao thay đổi :  Bác gái và chị đều đã qua đời vì bạo bệnh và những người liên quan đã không còn ai sống ở VN nữ a: Chồng chị và các cháu được gia đình bảo lãnh qua Canada, gia đình người em trai sinh sống ỏ Na Uy còn người chị họ về sau lấy một việt kiều và hiện giờ định cư ở Mỹ…

Dù không quên lời dặn và không muốn phản bội niềm tin mà chị đã gứi gắm cho mình, nhưng lúc này thì em  lại nghĩ rằng câu chuyện trên trang nhật ký đó, trên thực té nó chẳng phải là của riêng ai, mà là một cách sống có thực  của một thời, của một giai đọan khó khăn và tình người đảo lộn, nên quyết định gửi bản thảo cho một tạp chí văn chương. Em hy vọng là ở bên  kia thế giới chị cũng sẵn sàng chia sẻ với suy nghĩ của em , còn nếu không thì em ngàn lần xin linh hồn chị thiêng liêng thứ lỗi. (Tháng 8-2006)

Read Full Post »

« Newer Posts