Đào Thanh Hòa
Một bông hồng trắng gửi H...Ngự mất rồi!
Trước kia, Miên chưa bao giờ nghĩ có ngày Miên lại mang chuyện mình ra ghi lại. Nếu Ngự biết, Ngự có giận Miên không?
Khi Ngự và Miên chia tay ở cuối đường Võ Tánh thì phố đã lên đèn. Sau cơn mưa chiều , những con đường trở nên ướt át, mát mẻ dưới chân Miên! Cô luôn thích những ngày mùa hè đêm xuống chậm, nắng vương vải lười biếng giăng chiếc lưới cuối cùng lên buổi chiều tà. Đêm đủng đình không chút vội vàng, phủ nhẹ màu xanh đậm đã dần ngã sang tím sẫm bao trùm khắp phố thị. Và những đợt mưa ngắn mùa hè cũng đủ làm dịu đi một chút hanh nồng của đất trời sau một ngày gắt gao phả nắng.
Tối ấy, về tới nhà, Miên mệt mỏi ném chiếc ba lô bụi bặm lên nóc tủ. Buông người xuống chiếc giường nhỏ thân thuộc, Miên khẻ nhắm mắt, cảm giác mới dễ chịu làm sao! Dù cơn buồn ngủ đã kéo đến đè nặng lên mi, nhưng Miên cũng phải ngồi dậy bước vào phòng tắm…Những hạt nước bung tóe chảy lùa lên tóc, lên mặt, lên khắp người Miên. Miên bỗng chốc tỉnh hẳn, cơn buồn ngủ bị đẩy lùi lúc nào không hay. Tiếng mẹ gọi nhắc Miên nhớ Miên đang đói bụng. Lau sơ mái tóc còn sủng nước, Miên ngồi vào bàn ăn cơm. Nhìn con nhai uể oải trong buổi cơm tối sau cả tuần đi trại về, mẹ Miên lại cằn nhằn.
Miên ăn cơm lúc nào cũng vậy, mặc dù hôm nay biết Miên về, mẹ làm cho Miên món sườn kho và rau muống xào mà Miên Thích, Miên vẫn cứ nuốt như …mèo.
Ăn xong, Miên đến trước quạt máy ngồi hong tóc. Gió quạt lùa làm tóc Miên bay tung. Mùi hương thơm dầu gội thoảng nhẹ vào mũi Miên. Mở ngăn kéo tìm cuốn nhật kí, Miên mường tượng lại một tuần trại vừa trôi qua thật nhanh.
Đà lạt vào hè với những con đường thênh thang phủ nắng nhẹ, khác với phố biển nơi Miên ở nắng khô nồng, cả không gian nơi đây rắc đầy những hạt mưa bụi li ti. Rời trại vào sáng sớm, Ngự rủ Miên, hai đứa lang thang quanh khu chợ Đầm giữa tiết trời lạnh giá. Trong chiếc áo lạnh và cái mũ bằng tic- kê nhung đỏ, Ngự nói Miên cứ như là “ông già Noel gầy không râu” vậy! Nhìn những con gà ốm o tội nghiệp đứng run rẩy vì rét buốt trong lồng bày trước cổng chợ, những hàng rau củ quả tươi mơn mởn chất cao nghệu, những người bán hàng mặc quần áo dày cộm và tất cả đều mang giày, đó là điều làm Miên thật sự ngạc nhiên. Đường phố Miên qua nhà nào cũng nghe vọng lên tiếng nhạc dịu êm. Âm thanh trầm bổng ấy chừng như làm tăng thêm sự lãng mạn mơ màng cho thành phố mờ sương này. Ghé vào một cửa tiệm bên hông chợ, Ngự đặt cho Miên một tấm bảng dán tên Miên bằng gỗ thông, sản phẩm đặc biệt của miền cao mà Miên rất yêu thích. Hai đứa rời chợ và Miên lại tròn mắt nhìn những bậc tam cấp dẫn lên những con đường khác lạ lẫm – chắc chỉ nơi này mới có.
Trên dốc cao, gần khách sạn Palace. Ngự và Miên chọn một góc nhỏ trong cái quán cà phê đơn độc, hai đứa ngồi co ro bên hai tách cà phê sữa đã đóng váng vì lạnh, Ở đó, Miên có thể chống cằm thỏa sức ngắm nhìn hàng thông lừng lững, những cành lá rậm rì xòe tay đung đưa trong làn gió nhẹ bao quanh mặt nước phẳng lặng, im lìm của Hồ Xuân Hương thơ mộng. Ngự ít khi ngồi cạnh Miên, Ngự thích ngồi đối diện, nhìn Miên cho gần, rõ và lâu. Trông cô thật gầy, hai bàn tay nhỏ bé và mỏng manh thò ra ngoài tay áo lạnh dài. Ngự nhìn Miên chăm chăm. Ngự hay nhìn vào đôi mắt Miên, thích mái tóc xì tôn ôm lấy gương mặt cô, thích nhìn Miên cười phô chiếc răng lệch và tất cả điều gì thuộc về Miên đều khiến Ngự sẽ rất nhớ khi xa cô. Những suy nghĩ đó,, chưa lần nào Ngự nói với Miên, tất cả đều được ghi lại trên những mẩu giấy nhỏ Ngự trao cho và Miên đã cất thật kĩ.
Buổi chiều cùng đoàn đi du ngoạn, Ngự,Miên và các trại viên nghe hồn phách như chơi vơi khi đứng nhìn thác Camli tuôn nước như sôi vào vách đá. Thời gian tưởng chừng ngừng trôi trước cảnh đẹp kì vĩ của tạo hóa. Những dòng chảy tuôn đỗ bốc khói luồn lách êm ái nhẹ nhàng qua từng khe đá. từng bụi cây cỏ mọc đầy hoa dại ven bờ. Cảm giác như mây trời được kéo xuống trên đầu làm Miên ngỡ mình đang lạc vào cõi thiên thai nào.
Bây giờ Ngự không còn nữa…Ngự đã quay lưng đi về phía núi bên kia, về một miền nào thật xa lạ, quạnh hiu. Ngự đã để lại đằng sau những ngày nắng nhạt, những chiều mưa dầm dề lê thê…Những lúc đưa Miên về thầm lặng chẳng nói với nhau một lời. Nếu biết việc Miên làm hôm nay, Ngự chắc cũng không hờn trách Miên đâu! Ngày xưa chỉ có mình Miên là hay giận Ngự thôi. Hờn Miên? Ngự chưa bao giờ, dù chỉ một lần, trong một thoáng…
Những đêm trại kết thân với thanh niên Đà lạt thường kéo dài đến tận khuya…Lửa trại đã làm bừng lên những gương mặt bạn bè cũ mới rạng ngời. Những đôi mắt con gái sáng long lanh chan chứa, đám con trai tinh nghịch ngữa cổ hát vang những bài hát ngộ nghĩnh, Những điệu nhảy lửa kì bí, những nụ cười chất ngất niềm vui của tuổi trẻ. Ngự và Miên đã cùng các bạn tan chảy vào những khoảnh khắc tuyệt vời đó! Và lời bài hát, từ lâu Miên vẫn cho là lạ lùng, khó hiểu -nhưng rất nhộn làm ấm không gian lạnh đến tê cứng cả người lại được cất lên trong tiếng vỗ tay nhịp nhàng:
– Ghìn găng gô lí gố oa ghìn gắn gô ghìn gắn gô…ê là ê lá xê là…
Miên nhớ một đêm tạm nghỉ sinh hoạt lửa trại, Ngự lặng lẽ một mình mang cây kèn harmonica ra thổi trong vắng lặng. Dưới chiếc lều nhỏ bên trại con gái, Miên kéo mền lên tận cổ nghe Ngự thổi mải miết bản nhạc “Trở về mái nhà xưa” vang lên giữa khuya buồn não nuột. Dũng -anh trai Miên- có vẻ không hạp với Ngự, thế nhưng khi biết Miên quen với Ngự anh cũng không nói gì. Đôi khi Miên nhớ anh còn đàn đệm cho Ngự thổi kèn…và còn nhắc Miên mang cây đàn mandolin- anh đã chỉ Miên- ra cùng đàn với Ngự.
Ngưng sinh hoạt và chia tay Ngự một khoảng thời gian dài, Miên đi lấy chồng. Con cái và bận bịu, Miên sau này chẳng còn nhớ chút gì những nốt nhạc trên cây đàn mà hai đứa đã cùng chọn mua ở tiệm nhạc Khánh Hưng hồi đó. Miên có lẽ rồi cũng sẽ quên hết, quên cả cái lần cãi nhau cuối cùng và chấm dứt những gặp gỡ…Cho đến khi người hàng xóm của Ngự báo với Miên: Ngự không còn nữa!
Miên nghe nói ở giai đoạn cuối của cơn bệnh trầm kha, vợ chồng Ngự đi Đà lạt. Miên thật lẩn thẩn khi tự hỏi: Ngự lúc ấy có nhìn xuống dưới chân đèo Ngoạn mục để thấy những hàng thông đồ sộ thẳng tắp trên nền cỏ thênh thang mượt mà bao quanh, mà ngày trước Miên đã không ngớt trầm trồ? Ngự có còn sức đưa tay hái những nhánh phong lan tím biếc vươn nhánh vào cửa xe? Và Ngự có nhớ ghé cái quán cà phê đơn lẻ trên đồi xưa nhìn xuống Hồ Xuân Hương, ngắm mặt hồ ngày nào có còn xanh ngắt màu kỉ niệm?
Giờ đây, những cơn mưa mùa hè thỉnh thoảng lại chợt đến chợt đi vào đêm…Đường phố nơi ta ở khi đã lên đèn lại ướt đẫm những dòng nước mát.
Miên biết: Dòng thác Camli thủa nào đã nhuốm bệnh ngưng tuôn chảy, Ngọn lửa trại trên đồi xưa đã tàn lụi từ lâu. Những ngôi biệt mang đầy dáng dấp cổ tích mà Ngự và Miên đã đếm bước chân qua giờ bị lãng quên trong rêu phong hoang phế. Bao hoài ức cũ cùng với những bông hoa, những phiến lá ép khô của Ngự rồi Miên cũng sẽ xếp thầm lặng dấu kín vào ngăn kéo của trái tim mình.Và dẫu biết rằng cho đến cuối đời, Ngự và Miên không là hai nửa của nhau, nhưng Miên vẫn sẽ nhớ cả hai đã có những tháng ngày rất đẹp và có một thời họ đã rất yêu thương…
Đào Thanh Hòa
(10/8/2011)

Chào Nguyễn Hữu Duyên, cảm ơn đã đọc và chia sẻ. Đúng là ĐTH của Văn 2 B ngày xưa đó. Khỏe không?
D vẫn khỏe. Thật tình mà nói, sức viết ĐTH rất mạnh, văn phong đẹp. D làm quen với trang web này từ hồi cuongdequynhon.com. Gửi lời thăm Thân và các cháu!
Chào Nguyễn Hữu Duyên! Đi đâu mà lạc tới đây ? “Chính hắn” rồi đó!
Muội Muội, cái tên nhỏ Tàu te ăn me …té re kia! Sao nói ngừ ta có bộ mặt “hình sự ” hả? Có tin ta dùng dzõ Ta uýnh mi chạy tuốt qua bển hông?
he he…cái tên”sútcùibắp”nghe tắc cừ vá!hầu mới biết cứ tưởng là liền anh chớ.
Ê ê…cái gã Sáu Nẫu kia! Không biết sợ là gì hay sao mà cứ nay lôi Sút cùi bắp, mai réo Sút cùi bắp dzẫy hử?
Nu, D hầu nào sao mình hổng hay?
Thì đòi hun hết các bạn gái đó ! hi hi hi
nè ! “Xin hun các bạn gái và bắt tay các gã nghình ông! ” , khôn gơ !!!
Yến Du! Sao? Biển yên sóng lặn rồi hả? Chừng nào dzìa nhớ hú ta một tiếng ha! Phẻ luôn hé?
Chị Hoàng Kim Chi thương mến! Giờ thì em đã hiểu ai là thủ phạm làm cho ĐTH có cái mũi to dị thường! Chị mà còn dzu khống em kiểu đó, không sợ em kiện chj sao? Chúc chị mãi trẻ khỏe, yêu đời
Cảm ơn Tonyvinh. Một lời còm làm mát lòng cho tất cả những ai được nghe.
Một bản nhạc mà từ lâu ĐTH cũng đã rất ngưởng mộ! Cảm ơn Vinh Rùa đã cho nghe mọi người cùng thưởng thức!
Phanlehue, người đẹp của sân trường Nữ ngày xưa ơi! Thì đó ta tặng câu chuyện trên cho mi để mi khỏi mắc đền ta. Hẹn gặp.
Huỳnh Ngọc Tín thân! Không muốn nói nhưng cứ théc méc hoài đành phải một chút hé lộ: Nhân vật chính trong câu chuyện trên cũng chính là “hắn” của “Ngày xưa, tôi có đi học… võ” đó! Tên đồng môn CĐ này vừa qua đời cách đây khoảng 5 tháng.
Anh Mang Viên Long kính! Cảm ơn thật nhiều những lời khen, một chút suy nghĩ nhẹ nhàng về “cậu em:” của anh ! Mấy anh chị, bạn bè “nói quá” về ĐTH cho vui vậy thôi, sao anh dễ tin người vậy chứ?( coi chừng có ngày “nẫu” xí gạt đó! ).
Anh yên tâm, chuyện thì cũng có chút thiệt chút giả…”cậu em” của anh hiện vẫn bình an sống vui vẻ với gia đình. Mong anh luôn vui khỏe, không quên “cậu em” là mừng rồi!
Chào Hiền Đệ! Biết hiền đệ an vui & hạnh phúc dzậy – là Quynh mừng rầu! Mong đọc những sáng tác mới của ” cậu em ” thân yêu nhé? MVL
Chào Đào Thanh Hòa! Trời đang nắng rất gắt – đang khao khát chút gió, chút mưa cho tươi tỉnh – thì đã gặp ” Cơn Mưa Đầu Hè ” của Em – thật dịu dàng & mát mẻ & thơ mộng biết bao! Hình như câu chuyện đã xảy ra ở Tp Quinhon xưa? Anh thấy bóng dáng con phố Võ Tánh ( …) / lại rất nhớ, những ” cơn mưa đầu hè ” của mình thời ở cuongdequinhon! Cám ơn ĐTH đã chia sẻ kỷ niêm & tâm tình cùng bạn bè …XN ! Nghe HKC nói em giõi lắm : Thơ & Văn & Họa & Võ &…,. Người tài hoa, ..thường hay lận đận – không biết em thế nào? Chúc ĐTH mãi an vui ! MVL
Một người đã ra đi mãi mãi!Để cho người ở lại một chút thương nhớ bâng khuâng!Kỷ niệm xưa còn đó mà người cũ mất rồi!
Một chuyện tình lãng mạn nhẹ nhàng của thời đi học.Không biết trong quá trình yêu nhau anh chàng này có bị đánh đau không?
ê,nhỏ!dziết hay dzữ dzậy-ganh tỵ à nhen-,đọc chiện làm tui nhớ ngừ iu quá cố của tui quá chừng hà!hu..hu..bắt đền cho tui đi!hi..hi…hông thui tui méc..í!
Dzẫy chớ Phàn hỗng nhớ ngừ iu quá giang sao ? còn dzui chơi hay đã dzìa gốc đa rầu…
chưa dzám dzìa gốc đa đâu!Sợ Đinh san bịt mặt dúng “xã hậu đen” lém (San(g) dzặn rầu-bảo trọng mờ-)
còn ngư iu quá rang -hổng vên âu Hi..hi..
Thân mến và vô cùng yêu thương gửi đến các anh chị, các bạn dễ thương của ĐTH và SCB lời xin lỗi vì không thể trả lời riêng cho từng người được . Lí do: Hiện nay do trục trặt đường truyền, còm đi chậm hơn…Vinh Rùa (hì hì)! Vậy thôi: ĐTH thì ưa viết văn, tập làm thơ ếch nhái còn SCB thì hung hăng ưa chót chét cãi cối cãi chày với bạn bè…Ai thít thì cảm ơn, ai hông thít cũng… cảm ơn luôn! Nếu chiều nay tình hình có khả quan, ĐTH sẽ trả lời từng vị.
Xin hun các bạn gái và bắt tay các gã nghình ông!
Chào mừng đàothanhhòa đã trở lại với những…người quen cũ với một “đoản văn” nhẹ nhàng, nhưng cũng rất…dễ thương! Một mối tình thơ cùng những kỉ niệm đẹp! (Vinh Rùa hổm rày.. “Lễ”(có một)mà “hội”(thì nhìu)nên cũng ít vào.Nay, “tranh thủ” vào_thì đọc thấy truyện này_dễ thương lắm!).Và, để đồng cảm, Vinh Rùa gửi tặng Miên (của Ngự)cùng mọi người :
chào anh Dzinh dzìa dzẫn phẻ hé?
Cảm ơn nhìu…phanlehue!!! Phẻ, mới dzô còm nè!Đang chửn bị cho “hậu” buổi chiều nên…chắc tạm chia tay…lúc này!
Ở đâu ra cái dzụ đòi hun hết trơn phụ nữ ở đây dzậy cà ! D dzữ nghen !
Truyện khá hay! Minh họa đẹp cùng những lời comment rất dễ thương…một sân chơi thú vị lắm các bạn ạ…
Ui chao ui Đào Thanh Hoà giỏi quá , viết văn, làm thơ, vẽ tranh, chị còn nghe ĐTH lại thêm vỏ công cao cường nửa, tới chức Tứ Đẳng Huyền Đai luôn, ai chịu nổi em đây hử ???
Chúc mừng em , chúc em vui, khoẻ, hạnh phúc nhé.
Thân mến.
Truyện nhẹ nhàng dễ thương quá nghen !
Một chuyện tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn rất dễ thương, hay lắm Đào Thanh Hoà ơi
.
Xin giới thiệu với những người hâm mộ..Bức tranh minh họa trong bài viết chính là của tác giả sút cùi bắp.
Trời ơi ! Nhìn ngừ mang khuôn mặt ” hình sự ” ( hi hi …nói dzẫy cho nó tăng thêm phần ….ngưỡng mộ nhgen ! ) dzậy mà lãng mạn hông chịu nỗi luôn ! Làm thơ , dziết dzăn …. hay thiệt ! Phục gơ !
Ủa ! Sao nói đi du lịt rầu mừ ! Sao còn chót chét ở đây ?
Hôm nay muội muội có zẻ … iu đời ghơ hữ ?
Xời ! anh ni nói lạ hè ! Đời mà hổng iu thì đi …tu cho rầu !
Muội sợ Galant Túm ” cổ ” nên Muội nói dzẫy thâu ! ai biểu tin chi !!!
Trốn đây rầu….Muội xạo gơ..!
Đọc truyện ngắn này tự dưng tôi mới nhớ ra rằng chúng ta đã có những tháng ngày rất đẹp
Một chuyện tình lãng mạn, với một giọng văn bay bổng. Có phải là ĐTH của Văn 2B khộng vậy? Chúc sức khỏe !
viết hay lắm!
Sao lại gọi nhà văn Đào Thanh Hòa là Sút Cùi Bắp vậy các bạn ? bút danh à ?
Sút Cùi Bắp là bút Còm đấy !
À..thì ra thế! cảm ơn Bao cát nhen !
Hà hà …Nu biết dzồi ! Bao cát là Bác Cao !
Nu…lanh chanh
Ơ…ơ..ơ…cái Bá Nghĩa ni quở Nu dzậy hử ! Nu sẽ …trả thù nghen ! Hãy đợi đấy !
chỉ dẫy thâu mà tui đã…gieo thù sao?hay là sửa lại nghen!:Nu…chậm bưởi.dẫy được chưa?hay là;Nu tàn tàn quýt?
“Ơ…ơ..ơ…cái Bá Nghĩa ni “cái Bá Nghĩa là cái gì vậy?Nu?!ăn được hông,nếu được thì ngon hông nếu ngon có dễ tiêu hông,ăn dô có nhiệt hông?…
Đào Thanh Hòa là sút cùi bắp?
Hay lắm sút cùi bắp ơi!
có mỗi cái cùi bắp mà để…sút thì hay gì?đúng là Bất giới!
Hì hì Đào Thanh Hòa tái xuất giang hồ rầu!
Một câu chuyện lãng mạn dịu dàng. Người viết chắc cũng dịu dàng giàu nữ tính?
hè.