Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Tết quê’

Nguyễn Hữu Duyên

Đất trời đang rạo rực bước vào thềm xuân. Nỗi nhớ quê sao mà da diết nặng lòng! Nhớ hết, nhớ đến xót xa! Với tôi, cảm giác ấy lại đến khi mình đã gần sáu mươi tuổi đầu phải ăn tết xa quê gần bảy trăm cây số. Cái làng Cây Bông ( Nhơn Khánh, An Nhơn, Bình Định) nằm giữa hai nhánh sông Côn, nơi tôi đươc sinh ra và lớn lên mãi mãi là nơi đẹp nhất, ân tình sâu nặng nhất của đời tôi, dù tôi có rày đây mai đó trôi dạt đến phương trời nào cũng thế. Bởi nơi đó là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi, có mẹ cha tôi lam lũ, tảo tần, vất vả nuôi chín anh em tôi ăn học theo chiều dài năm tháng cuộc đời. Và, làm sao có thể quên được những đêm giao thừa, bạn bè chúng tôi tụ hội về một ngôi nhà nhỏ ngả ba chợ Cây Bông với những cây đèn bạch lạp sáng lung linh, nào rượu, nào đàn, nào bánh tét, bánh in…đàn hát, ngâm thơ cho đến gần sáng mới về nhà. Và như thế, mỗi độ xuân về, chúng tôi lại khát khao được gần bên nhau, kể cho nhau nghe bao chuyện buồn vui sau những ngày lo toan của cuộc sống. Rồi, trong những ngày xuân, lại dắt dìu nhau trên con đường làng, đến thăm bà con lối xóm, uống ly rượu xuân ngọt nồng tình nghĩa quê hương. Ăn tết xa quê vì cuộc mưu sinh mới thấy thèm thấy nhớ một đòn bánh tét, một cái bánh chưng, một miếng gừng cay của gia đình gửi cho, mới thấy nó quý đến dường nào cái hương vị quê ngày tết, làm cho ta không còn cảm thấy lạnh lòng.

Tết quê ơi, ta mãi nhớ những chuyến xe ngựa đầu năm được trang trí đủ sắc màu của các chùm bong bóng từ Cây Bông xuôi về thị trấn Bình Định rủ nhau chơi hội chợ xuân, đánh cổ nhơn, xem đánh cờ người…Có thể nói, dù là kéo xe nhưng phần lớn những chú ngựa đó đều có tên tuổi trong làng đua, và làng tôi nổi tiếng là làng xe ngựa. Không phải riêng chúng tôi mà nhiều thế hệ ở Cây Bông đều lớn lên từ hạt gạo xe ngựa. Ba tôi từng là quán quân trong một cuộc thi đua ngựa ở tỉnh. Những tay đua ngựa trong và ngoài huyện gọi ông là “ tráng sĩ”, bởi ông rất giỏi khi lên lưng ngựa, và dù con ngựa đó chứng cỡ nào ông cũng trị được. Tết này ông vào tuổi tám mươi lăm. Ông rất cần có tôi vì tôi là con trai trưởng. Ông thương tôi vì đời tôi quá lận đận và quá nghèo. Những ngày giáp tết, ông không nỡ hỏi, tết này con lại không về sao, bởi ông không muốn làm tôi bị tổn thương, không muốn khơi nỗi đau thèm khát vì không được hưởng cái tết quê yên bình. Riêng tôi luôn nhớ, kính trọng ông cùng người phụ nữ đã gần sáu mươi năm chung thủy với ông, nuôi chín đứa con lớn lên từng ngày, đó là má tôi. Là con gái đất Thành, xinh đẹp- nhưng phải nói rằng bà rất chịu thương chịu khó và rất giỏi từ chuyện đồng ruộng cho đến bán buôn, nhất là bà chuẩn bị những món ăn ngày tết.
Sài Gòn không thiếu gì đặc sản các vùng miền và của nhiều nước trên thế giới, nhưng tôi vẫn thèm cái món bì hay còn gọi là tré do má tôi làm, ngon đến mức đâm ghiền. Tôi được biết là nó được làm từ tai mũi heo đem luộc, lấy hạt mè, hạt tiêu củ riềng làm gia vị chính, lấy lá ổi bọc lại, ngoài cùng là rạ, lấy lạt tre buộc như đòn bánh tét, khoảng ba ngày là ăn được. Mấy anh em tôi ăn sáng vào những ngày tết, đứa nào cũng thích món này, nhất là dùng bánh tráng cuốn nó với rau sống, dưa leo và củ kiệu. Ngó đi ngó lại, mới đó mà đã gần đến tết rồi! Làng Cây Bông của tôi ơi, sao mà tôi nhớ, nhớ đến nao lòng! …Một chút se lạnh của những ngày cuối đông. Thành phố Hồ Chí Minh rộn rã, tưng bừng như mùa xuân đang đến sớm với bao sắc màu quyến rũ, nhưng không hiểu vì sao trong tôi vẫn đắm chìm cái nỗi nhớ tết quê của làng tôi, cái làng Cây Bông nhỏ bé rất đỗi thân thương của cuộc đời mình

 
Nguyễn Hữu Duyên

Read Full Post »