Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Nguyễn Tửu’

Một thoáng quê xưa

 Nguyễn Tửu

Sông xanh nhỏ vẫn uốn mình nhẫn nại

Cánh đồng quê chiều tím hạt mưa rơi

Gió mùa ơi, nhớ chi mà trở lại

Và thương ai mây xuống thấp ven trời?

&

Người vẫn ở và người đi, đi mãi

Hồn quê hương lưu lạc khắp đâu đây

Người về cõi lá vàng đang dần rụng

Lòng thương quê ngày tháng cứ vơi đầy!

&

Trên bến vắng những đêm trăng lạnh giá

My Lăng ơi, bến cũ ai qua đò?

Bến Trường Thi ngày xưa bao tấp nập

Nay câu hò trên sóng lạnh chơi vơi!

&

Những cụm tháp trơ gan cùng tuế nguyệt

Mấy trăm năm gội gió, dãi dầu mưa

Tháp có nhớ những thời oanh liệt nhất

Của Chiêm Thành, non nước thủa xa xưa?

&

Trời Bình Định sương hoa và ảo mộng

Ai xa xôi có nhớ hãy quay về

Qui Nhơn đó dốc Mộng Cầm đón đợi

Nghe “Đường lên dốc đá”nhớ Hàn xưa!

Read Full Post »

Nguyễn Tửu

                              Đã đi gần cuối vô thường,

                                                             Bỗng dưng lòng lại vấn vương bụi hồng

                                                      Nương thuyền Bát Nhã Sắc Không

                                                             Vượt qua bể khổ trầm luân phận người!

 

Trong cõi vô thường của chúng sinh

Hoàng hôn tịch diệt lại bình minh

Một vòng sinh tử bao duyên kiếp

Định mệnh chăng? Hay chỉ vô tình?

&

Phú quý công danh chỉ một thời

Cũng là ảo ảnh cả người ơi!

Nước mây biến đổi, triều lên xuống

Mây nước vô thường, mây nước trôi!

&

Hoa nở ban mai tối lại tàn

Đừng buồn em nhé, chớ trách than

Một thời nhan sắc rồi phai nhạt

Em cũng vô thường giữa thế gian!

&

Trong khoảng trăm năm một kiếp người

Có trăng tròn khuyết, nước đầy vơi

Hãy như sen thắm trong hồ biếc

Dù cũng vô thường, sen vẫn tươi!

 

 

Read Full Post »

Chiều thu về thăm quê

Nguyễn Tửu

Tôi về thăm quê cũ

Trời trở gió heo may

Vườn xưa nay hoang vắng

Thương từng chiếc lá bay

Bên hiên thu gieo lá

Chiều lạnh tím chân mây

Riêng mình em lẻ bóng

Tâm sự có vơi đầy?

Đò cắm sào bến vắng

Chừng đợi khách đường xa

Trên cao mây bàng bạc

Nghiêng trời cánh nhạn sa

Đồi cây sương chiều tỏa

Cổ thụ bóng mờ mờ

Cảnh vật trông hư ảo

Nửa thực, nửa như mơ

Đường làng vừa tắt nắng

Trâu chậm rải về chuồng

Giáo đường xa vọng lại

Rời rạc mấy hồi chuông

Ôi quê hương yêu dấu

Ôi cảnh cũ nghìn đời

Làm sao ta quên được

Người ơi, quê hương ơi !

Read Full Post »