Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Ngô Đình Hải’

Một lối viết dung dị, cách kể chuyện gần gũi. Những đối thoại, chân dung ta gặp đâu đó mỗi ngày.

Bùi Việt Quý

Những góc khuất số phận lóe lên phút chốc rồi lại chìm vào bóng tối. “Ngửa”, tập truyện ngắn của Ngô Đình Hải – NXB Hội Nhà văn, 2017 – sau 4 tập thơ đã xuất bản, cho thấy một giọng điệu riêng, hài hước mà thâm thúy, gai góc mà nặng tình.

Tác giả cất lên tiếng nói lạ mà quen, có khi như nhát dao cắt ngọt, có khi như hồi chuông dịu lòng, có khi như sấm chớp, cảnh báo tai ương. Sự trải đời, chiêm nghiệm, những ẩn dụ và hình ảnh biểu trưng dễ ở lại với độc giả. Nếu như “Bụi đường” bất ngờ với cơn nôn ói của anh tài xế tuổi 30 sau khi “gần” chị chủ ở căn phòng khách sạn vùng biên thì “Cái giếng nước” là câu chuyện về nỗi cô đơn, về tình yêu từ thuở hoa niên đến lúc lìa đời và cái giếng là chứng nhân, là cứu vớt cho những bi kịch của người trong cuộc và cả cái hồ đồ, nghi ngại, đa đoan của người đời. Truyện “Chó” không chỉ là câu chuyện về người và vật nuôi mà còn là thông điệp về số phận, nỗi ám ảnh của nhân sinh; còn “Vũ khúc đen” bày ra tấn tuồng mỗi người sắm vai, bất chấp thủ đoạn để đạt mục đích chiếm đoạt, đôi chỗ đọc gai người… Với “Tuồng”, “Lâm toilet”, “Hoàn thi sĩ”, “Danh họa”, Ngô Đình Hải cười vào thói đời một cách sâu cay nhưng ý nhị tình người.

Mảng truyện viết về thân phận con người cùng những đẩy đưa của số phận và những bi kịch được tác giả khắc họa thành công. “Ngửa” cũng là hiện thân của sự cô đơn, bất hạnh qua chiếc cột đèn, chứng nhân đời sống thị dân. “Về nhà” là lát cắt hiện thực, ông giáo già từ giã cõi đời quá nhiều kẻ gian lọc lừa người ngay. “Cơm đường, cháo chợ, vợ người ta” thấm đẫm tình người. “Thôi, bỏ đi” có đủ hỷ nộ ái ố, cái đau tột cùng, cay đắng tột cùng đều được giải thoát trong cái kết để trút bỏ oán hờn, dằn vặt…

Tình yêu trong tập truyện này đẹp và buồn, cứ nhói đau và chực rơi nước mắt với “Khuôn mặt” và “Con đường có bao nhiêu lối rẽ”. Chỉ là một lần gặp trên đường, suốt mấy chục năm Dũng mang theo và anh thương quý Chi bởi cô cùng tên và có khuôn mặt giống người con gái ấy. Một chuyện tình học trò đẹp như thơ đến cuối đời vẫn cứ đẹp như người con gái, người đàn bà ấy, dù qua bao nhánh rẽ đau buồn vì đó là tình yêu đích thực: “Rốt cuộc chỉ có ông là không bỏ tôi”…

Nhận xét về tập truyện, nhà văn Nguyễn Trí cho rằng: “Văn chương trong “Ngửa” như một dòng suối ào ạt qua bình nguyên vào mùa lũ, băng băng trôi vào hồn người thưởng ngoạn. Những con chữ được chắt chiu, lạ và độc đáo”. Chừng đó là quá đủ với một đời văn.

(more…)

Advertisements

Read Full Post »

Nguyễn Hữu Khánh là một cây bút văn xuôi quen thuộc của trang xunauvn.org. Mấy tháng nay không thấy anh gửi bài về, cứ tưởng anh bận bịu với công việc, nào dè vài ngày trước đây  mới tình cờ biết tin anh đã qua đời sau một thời gian lâm trọng bệnh. Vậy là lời hứa của anh sẽ trở về Việt Nam giữa năm 2017 này đã bay biến vào hư không. Chỉ biết cầu mong anh sớm siêu thoát ở cõi xa xăm kia…..Xin vĩnh biệt anh.

.

BBT xunauvn.org

Phượng vỹ lưng tròng

.

Ngô Đình Hải

Bạn tôi, Nguyễn hữu Khánh, tác giả của 2 tập truyện: Phượng vỹ lưng tròng (2006) và Màu của dòng sông (2012). Đoạt giải thưởng báo Tin Sớm (1972) với truyện ngắn Không Chờ. Khánh viết chậm mà chắc. Nó có hẹn với tôi, tháng 7 này sẽ mang bản thảo tập truyện thứ 3 về in. Tôi cũng chưa đọc được nó viết gì, thì nó đã mang theo về với đất, mấy hôm trước. Vợ Khánh gọi điện về báo tin trong nước mắt. Nó mới qua được đất Mỹ 5,7 năm sau này. Tưởng đời đã bớt khổ, đâu ngờ… (more…)

Read Full Post »

Mùi hương

Ngô Đình Hải

chenh-venh

Mùi hương

.

mùi hương con gái như khói thuốc
thở mới một lần đã tương tư…

.

Cũng chỉ là thơ, đẹp và lãng đãng không hồi kết. Còn cái thực thì lại như chuyện hồi mới lớn, quen một em nữ sinh trắng da dài tóc. Nhà em bán cá ở chợ. Quen rồi biết, sáng nào em cũng phụ mẹ dọn hàng, bán hàng từ sớm, rồi mới đi học. Thằng con trai ngu ngơ, quý người bạn gái của mình, đã ngẩn người khi tên bạn rắn mắt hỏi sau buổi xem phim với em: có ôm không? Có hôn không? Có nghe mùi gì không?… Mùi hả, hỏi ngộ, có chứ, chỉ không biết gọi là gì…Rồi chia tay, rồi năm ba mối tình tiếp theo, năm bẩy cái mùi con gái khác nhau lẩn quẩn, không phân biệt được. Lâu ngày hình ảnh nhạt nhòa, phấn hương tan tác, nhưng cái mùi đầu tiên thì không quên được, nhất là khi bất ngờ phát hiện ra, nó chẳng xa lạ gì, chỉ là mùi… tanh của cá, nó ám lên tay mỗi lần nắm lấy, ám lên mặt những khi ngồi nhìn ngẩn ngơ, ám lên tóc những lúc chở em, ngồi vắt vẻo phía trước, trên chiếc xe đạp đòn dông, cong người đạp mà thở, mà mê mẫn nó. Nó làm thành cái mùi hương ngọt ngào trên môi, hiếm hoi và tê tái. Để rồi khi mừng vì nhận ra nó, cái mùi mà mình tương tư đó, thì lại đau phát khóc lên được vì nó đã xa… (more…)

Read Full Post »

Ăn cắp

 

Ngô Đình Hải

504450

1/ Sáng nay, ngồi cà phê với mấy tên bạn học. Gần về, một tên móc bóp, moi mãi mới ra được tờ 500 ngàn, xếp kỹ, giấu tuốt bên trong. Có tiếng cười, hắn tỉnh bơ: thằng nào chẳng vậy.
Tên khác phán:
Khi một tên đàn ông quyết định lấy vợ, đồng nghĩa với chuyện hắn chấp nhận, tự biến mình thành một tên…ăn cắp!
Lấy vợ rồi, mỗi lúc mỗi phải hoàn thiện cái kỷ năng đó để tồn tại. Mà ăn cắp chính những thứ của mình mới đau. Từ tiền bạc, tự do, thời gian, kỷ niệm, thói quen…v/v…Tất tần tật…Thứ gì cũng phải ăn cắp! (more…)

Read Full Post »

Âm vọng

(more…)

Read Full Post »

Con chó

Ngô Đình Hải

 con-cho-xau-tinh-500x290
Con chó

Chuông reo vào học. Thằng nhỏ lớp 4 tay cầm ổ bánh mì ăn chưa hết, dáo dác nhìn chung quanh, lật đật chạy… Có tiếng chân chạy theo, một cánh tay thò ra, trước khi khúc bánh mì thừa kịp rơi vào thùng rác. Thằng nọ quay lại: “gì?” Thằng kia ấp úng: “cho tao…về cho chó”. Thằng nọ đưa liền. Hai đứa về chỗ xếp hàng: “nhà mày có chó hả?”…”ừ”… “tao thích chó lắm mà ba tao không cho, nói nuôi chó dơ nhà” …”ừ”…”nó tên gì?”…”ừ”…”lớn chừng nào… hiền hay dữ?”…”ừ…thì”…
Giờ ra
 chơi, thằng nọ nhìn xuống phía sau tìm bạn, thằng kia lủi đi đâu mất từ hồi nào…
Hôm sau thằng nọ vào sớm, ăn vài miếng rồi để dành lại, định bụng chờ, loay hoay sao ổ bánh mì rớt xuống đất, nó lượm lên, phủi phủi rồi xé miếng giấy tập gói lại. Thằng kia ở đâu đứng sẵn. Thằng nọ vừa đưa vừa ái ngại: “chắc không sao, chó ăn mà…hôm qua nó ăn hết không?” …”ừ”…”bữa nào tao về nhà mày thăm nó nha”…”ừ”…
Vào lớp, thằng nọ hí hửng, nó hình dung ra con chó vàng, lông mướt rượt, đang xé từng miếng bánh mì và vẫy đuôi với nó…Giờ chơi, nó chen ngược mấy đứa khác để chạy về cuối lớp, có quá nhiều câu hỏi về con chó chưa được trả lời, chỉ vừa kịp nhìn thấy cái bóng thằng kia vụt qua cửa sau lớp, biến mất. 
(more…)

Read Full Post »

Ngô Đình Hải

anh-nen-hoa-hong-8-3
ừ em
người con gái ở đời tôi
như đã ở
trong căn chòi không có mái
suốt một mùa đông ngửa mặt ngóng mặt trời

(more…)

Read Full Post »

Older Posts »