Feeds:
Bài viết
Bình luận

Posts Tagged ‘Đào Thị Thanh Tuyền’

Biển vẫn rất xanh

 ĐÀO THỊ THANH TUYỀN

 

13494860_1722024851379463_1703840462327394317_n

 

Con tàu bị sóng đánh dạt vào bờ tối qua. Một người trong đội cứu hộ đã nói với cô như vậy. Họ còn bảo rằng, phải huy động một lực lượng đáng kể mới kéo được nó nằm ngay ngắn và khéo đến thế! Cô nhìn quanh. Biển êm, sóng cuộn nhẹ vào bờ rì rào, lao xao. Mặt trời chưa ngoi lên khỏi đường chân trời và dãy núi trước mặt vẫn còn dải mây trắng lờ lửng. Cô biết, nhanh lắm, chút xíu nữa thôi dải mây sẽ tan biến như nó không hề tồn tại – cả trong khoảnh khắc. Màu nước cũng sẽ xanh dần theo ánh sáng của một ngày hứa hẹn thời tiết đẹp. Tự nhiên có quy luật của nó tỉ năm nay rồi và luôn thách thức con người, từ một vật thể nhỏ trong lòng đất cho đến bầu trời bao la. (more…)

Read Full Post »

Đào Thị Thanh Tuyền

13133230_10204715590928762_3242838341435749299_n

  1. A lô. Em hả. Chị nè. Ừa, chị đang trên xe lên Sài Gòn. Má khỏe. Ba qua anh Hai ở rồi. Hổm ổng bả nổ muốn banh nhà, ổng tức mình xách túi qua anh Hai luôn. Chị về má khóc quá trời. Má kêu, tối ông ba ho dữ lắm vậy mà ban ngày cứ ra giếng ngoài nắng ngồi hút thuốc hết điếu này tới điếu khác, nói mấy không nghe. Ổng bả kình cãi cả ngày hà. Mỗi lần vậy ổng mang một thứ trong nhà ra đập. Cái bữa ổng xách túi đi là sau khi tan tành hết một rổ chén. Trưa đó ổng đem con mèo vô giường, trùm mền kín mít ngủ chung với nó. Má la ổng, nói cái phổi bị bịnh mà hít lông mèo coi chừng ho thở hổng được. Ổng không nói gì hết, hất mền rớt đất, lẳng lặng xuống bếp ôm quăng cái rổ chén ra sân, tanh bành nhà cửa!

(more…)

Read Full Post »

Đào Thị Thanh Tuyền

Trinh Cong Son 3

Đã lâu lắm rồi tôi không cắm hoa, đơn giản chỉ bởi vì tôi lười. Không phải lười cắm hoa mà lười dọn những bình hoa đã tàn. Cắm hoa bao giờ cũng cho tôi một trạng thái tinh thần phấn chấn. Nhưng, khi dọn bình hoa trên bàn tôi luôn có một cảm giác rất lười biếng và mệt mỏi, và ở trong một trạng thái rất thụ động (bắt buộc phải dọn dẹp). (more…)

Read Full Post »

Quán xưa

 

Đào Thị Thanh Tuyền

 xuantoan

Dù trần gian có xót xa

 Cũng đành về với quê nhà(1)

 

Thỉnh thoảng nhớ về quá khứ, trong ký ức  mịt mờ những hình ảnh, âm thanh như những dữ liệu được xếp lộn xộn  trong đĩa cứng của máy vi tính, tôi luôn lọc ra được một chi tiết nhỏ về nó để mà hồi tưởng. “Nó” ở đây chỉ là một cái quán bán lèo tèo vài cái bánh tráng, mấy cục kẹo gừng ngọt lự, thơm thơm… Chỉ là một trong vô số những cái quán đã tạt qua trong cuộc đời, thế nhưng nó cứ đeo đẳng mãi trong tôi, chập chùng ẩn hiện cả trong những giấc mơ đứt quãng, nhạt nhòa. (more…)

Read Full Post »

Ghi chép của Đào Thị Thanh Tuyền

 

.dg_150723_nhathogokontum1

Kon Tum trong vòng chưa đến hai tháng chúng tôi mới thực sự hiểu được đôi chút thành phố cuối cùng về phía Bắc của khu vực Tây Nguyên (theo đường 14).

Nhiều người sinh ra và lớn lên ở Ban Mê Thuột, đầu phía Nam Tây Nguyên, rất gần với Kon Tum còn thú nhận, trong đời họ chưa bao giờ đến Kon Tum, chỉ tới Pleiku rồi quay về! Có người còn bảo, ghé đến chút xíu rồi lui vì Kon Tum (ngày xưa) là “ngõ cụt”, tới đó là hết. Thế nhưng, giờ đây, Kon Tum đã là nơi “quá cảnh” cho bạn nghỉ lại, khám phá và đi tiếp! (more…)

Read Full Post »

Vườn xưa

Truyện ngắn của Đào Thị Thanh Tuyền

tải xuống

Chị về quê chồng đúng mùa hoa cà phê đang rộ. Gần ba mươi năm làm dâu, số lần chị về đây vào thời điểm cà phê đâm bông thật sự đếm chưa hết một bàn tay. Lần đầu tiên là dịp vợ chồng chị mới cưới nhau. Cà phê tuổi thanh niên, sức vóc, hoa trắng lớp, sáng vườn, nhìn xa, tưởng tượng những dây bông tuyết phủ đầy trên những cây thông mùa Noel, (more…)

Read Full Post »

.

Truyện ngắn của Đào Thị Thanh Tuyền

Tranh Nguyễn Gia Trí.

Tranh Nguyễn Gia Trí.

1. Mùng mười tết, ngồi trong quán cà phê, Quyên hỏi Tuấn, chừng nào vô Sài Gòn? Tuấn nói mà mắt vẫn chăm chú vào màn hình điện thoại: “Tối mai”. Quyên hỏi tiếp: “Trang đi rồi, ông vào đó làm gì?”. Tuấn đặt điện thoại lên bàn, không trả lời ngay mà nhấc phin cà phê ra khỏi ly, lấy gói đường xé bỏ vào rồi cầm muỗng khuấy tan. Tuấn làm công việc này một cách cẩn thận, kỹ càng, chậm rãi và dứt khoát. Bỏ từng viên đá vào ly, đảo qua lần nữa, đặt cái muỗng xuống dĩa lót, Tuấn nhìn Quyên:

“Còn một phần dự án tui phải làm cho xong. Đàng hoàng, uy tín như tui, không thể bỏ của chạy lấy người. Sao lại có ý nghĩ rằng tui vào Sài Gòn vì Trang? Mọi người nói nhiều về chuyện này hôm gặp mặt mùng Năm rồi, đừng nhắc nữa có được không?”. (more…)

Read Full Post »

Older Posts »