Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Nắng Valentine’s Day

Trần Vấn Lệ
Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng
Valentine mà!  Nắng trổ bông!
Anh gửi về em, nhiêu đó nắng
Thương anh trải nhé nắng muôn lòng!

(more…)

Advertisements

Read Full Post »

Quanh mái hiên nhà

Khổng Vĩnh Nguyên

.

QUANH MÁI HIÊN NHÀ

Đôi chim ngụ mái hiên nhà
Cất lên tiếng hót mừng ta về vườn
Quả na quả lựu đầm sương
Long lanh như mắt người thương lặng nhìn…

.

HỒN TÔI CUỐI RỄ ĐẦU CÂY

Nhớ em lên núi tôi ngồi
Suối reo róc rách vu hồi chim bay
Ngồi im quên hết tháng ngày
Hồn tôi cuối rễ đầu cây tưng bừng…

.

THIỀN ĐỘNG

Anh trong thiền động em à
Lang thang nghe những mái nhà bảo anh
Luôn trong tỉnh thức sao đành
Có em đau khổ dỗ dành anh qua…

(more…)

Read Full Post »

Chế Diễm Trâm

            Trong Thi nhân Việt Nam, thi sĩ Bích Khê được Hoài Thanh và Hoài Chân chọn đăng hai bài: Duy tân và Xuân tượng trưng. Đặc biệt, dưới bài Xuân tượng trưng, tác giả Thi nhân Việt Nam có ghi chú: “Chúng tôi trích bài này vì chiều theo yêu cầu của ông Bích Khê”. Trong lá thư gửi hai ông Hoài Thanh, Hoài Chân ngày 07/01/1941, Bích Khê nói ba bài ông thích nhất là Duy tân, Nấm mộ Bích Khê, Giờ trút linh hồn. Nhưng bức thư đề ngày 25/10/1941, Bích Khê lại nói ông thích bài Xuân tượng trưng hơn cả(1). Vậy, có thể nói, tác giả Bích Khê đã rất cân nhắc và xem Xuân tượng trưng là bài thơ ông ưa nhất, có thể hiểu theo nghĩa tiêu biểu nhất cho khuynh hướng thơ “duy tân” theo thi phái tượng trưng của mình.  

(more…)

Read Full Post »

Tết chỉ để yêu thôi

La Mai Thi Gia

Có những ngày chỉ muốn thật lặng yên
Mặc kệ nôn nao bên đời rộn rã
Tựa vào vai nhau trong vườn thơm hoa lá
Đợi giao thừa và đón những thiêng liêng
(more…)

Read Full Post »

Khói bếp chiều Ba Mươi

Nguyễn Đình Sinh


Từ phương xa con nhớ…
Khói bếp chiều Ba Mươi
Lửa bập bùng lòng mẹ
Khắc khoải niềm chia phôi
(more…)

Read Full Post »

Đêm Trừ Tịch

Phạm Quang Trung 

tìm xuân xa góc chân trời cũ
lạc dấu chân về bước mỏi mê
phố đêm hơi thở mong manh lạ
mùi hương phấn nào say đắm hơn
(more…)

Read Full Post »

Đặng Phú Phong

Mảnh vườn chật nắng nhưng còn thiếu

Một dáng ai ngồi dưới gốc hoa

Lối đến. ngả về đều thong thả

Ta bỗng thân quen góc đợi chờ

.

Góc đợi chờ hoá góc chia xa

Vạt nắng buồn thiu. lỗi. thật thà

Thở dài. tim. khuất. rơi trong cỏ

Để ướt sương mai trĩu nụ hoa

.

Xuân về ta bỗng thành biệt tích

Biệt tích tôi, và, biệt tích em

Bởi sông không chảy về biển cả

Rơi vào nơi lạ chẳng còn tên

.

Một ngày tình ta thành cổ tích

Hoang mang. hư. thật, phủ không gian

Ta thấy em cười pha nắng ấm

Một con chim gọi giữa đại ngàn

.

Uyên. ương. đi. đến trong bất chợt

Nhưng hẩng chiều xuân một lẻ loi

Công viên biến. hóa rừng u tịch

Áo lụa vàng hanh phủ núi đồi

.

Đa đoan kỳ nữ vẫn là uyên

Bản lỗi sai sai, gió nhớ thuyền

Bàn tay. nhớ. bàn tay. quán nhỏ

Lạnh buổi giao mùa, thương đỗ quyên

.

Biệt tích. xa đời tròn ba năm

Nay về ta hoá kẻ xa xăm

Sống chậm dõi theo đôi vòng ngọc

Hai đời chia. sẻ, giữa một thân

.

Xương thịt có thành ra tro bụi

Vẫn còn tim nhỏ, vẫn còn đau

Một sát na. trôi. chưa phải ngắn

Can gì em cố. vội đi mau?

.

Tôi về. tôi có là tôi nữa?

Dừng bước phiêu lưu. lại xé lòng

Lỗi tôi, lỗi tôi, tôi tội lỗi

Qua nhịp Nại hà vẫn chẳng quên

.

Giọt hương mưa vấn vương hương nến

Chiếc nơ  tặng dữ hoá chỉ hồng

Dốc khuỷu, đường quanh ôi mệnh số

Nẻo về tồn tại, vốn là duyên.

Read Full Post »

Older Posts »