Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Cao Hoàng Từ Đoan

Tranh họa sĩ Đinh Trường Chinh

Em thường có những đêm chờ trời sáng
muốn buông xuôi trốn chạy cái riêng mình
lại sợ mai ngày hoang mang đối diện
với nỗi buồn là khoảng trống nơi tim.

Em thường có những đêm nằm trở gối
vạt gió trêu ngươi ngỡ bước người về
loáng bóng trăng gầy trôi qua rất nhạt
uổng thời gian chưa dệt kịp câu thơ..

Em thường có những đêm nằm thao thức
ngó lên trời đếm mỏi cánh sao thưa
và giả sử kia là ngôi sao ước vọng
lòng hỏi lòng, mình chắc đã quên chưa?

Cố khép mắt đêm này rồi đêm nữa..
gió trăng ơi đừng động chỗ em nằm
em mệt lả những đêm dài mộng mị
chăn chiếu giờ.. nghe lạnh cõi trăm năm.

Read Full Post »

Mắt núi cao nguyên

Trần Hoàng Phố

Trên bia mộ ngày lãng quên
những cơn mưa núi
lãng du cùng mùi hương chờ đợi

Trên mắt lá kí ức
tôi nghe da thịt rừng xưa rùng mình

Trên vỉa màu hoàng hôn cô đơn
tôi nghe những đám mây lẻ loi bật khóc
trong da thịt chiều
đất đỏ buồn hoang liêu cao nguyên

Trên phím ngày lưng ong
những tượng mộ đắm chìm hồng hoang
gió thổi hun hút qua lối lên nhà sàn cổ tích
đôi mắt tượng mồ trống vắng
một con chim đậu trên huyền sử thời gian
hót tiếng lãng quên

Trên đá năm tháng mỏi mòn
mưa gọi linh hồn núi rừng
gió gọi đầu ngọn thác
cho mắt núi bơ vơ nguồn sông.

Read Full Post »

Câu thơ dang dở

Ngũ Yên

không biết tôi nên khóc hay cười

câu thơ viết từ thuở hai mươi

giờ đây nguyên vẹn câu thơ ấy

vẫn cứ trào lên những ngậm ngùi

.

tôi không thể viết câu thơ khác

vì đời vẫn vậy vẫn y nguyên

dù tôi cố giữ niềm tin lại

nhưng có thành đâu một ước nguyền

.

em vẫn là mây là sương khói

bay ngoài đâu đó cõi tình tôi

câu thơ tôi viết từ năm đó

vẫn dở dang sau nửa cuộc đời

.

dù sao tôi vẫn chờ tôi viết

cho thành ý nghĩa một câu thơ

khi em không để tôi chờ nữa

sương khói thời gian hết mịt mờ

Read Full Post »

Trương Văn Dân

.

                                                                                                                                          Tận thế mang nhiều hình dạng.

                                                                                                                  Nó đến từ lúc con người tự hủy hoại điều tốt đẹp nhất của mình. 

                       

  1.  Một ngày cuối đông

                                  Mưa tuyết đầy trời

                                               đất bằng dậy sóng.

      Covid chưa đi đã có tiếng thét gào.

     Từ trên cao những trái bom  trút xuống,

     Ngoài biển khơi, những  phi tiễn bắn vào…

  •  

Có thể nào…

      Người anh em sớm mai thức giấc

      Xe tăng ầm ầm tấn công tàn khốc.

                       60 cây số đường dài chuyên chở đạn bom

  •  

Có thể nào…

      Chỉ một cá nhân

                   phát động được chiến tranh thế giới ?

       Mới nghe qua

               tưởng  trò chơi điện tử

       Chớp xanh đỏ tím vàng trên màn hình ảo

       Nhưng xác người và tang thương là thực!

  •  

Lửa cháy ngút trời

     Trên bộ, trên không, trên biển..

      Cả thế giới bàng hoàng,

             Nhìn phi tiễn phóng giết người  vô tội.

             Thịt nát xương tan, tiếng gào vang dội

             Chỉ vì tham vọng của một cá nhân?
      Đạn bom không chỉ giết anh em

      Mà sổ toẹt vào lương tâm nhân loại!

  •  

Phụ nữ, cụ già em bé.

                 Nước mắt tuôn rơi,

                        Trên đường dài lánh nạn.

       Chỉ có trái tim bằng nhựa

      Hay thịt xương đánh mất linh hồn

      Mới có thể thờ ơ

                             quay mặt.

  •  

Thế  giới hôm nay

               Trái đất mênh mông đã hoá  rất gần.

      Máu chảy ngập bàn chân nhân loại.

      Người bước đi giữa xác người quằn quại

     Mộng bá vương của một kẻ hung tàn.

     Tạo uy quyền bằng cách nướng nhân dân!

  •  

Không thể nào…

      Lương tâm, trí tuệ, đui mù..

      Châm lửa đốt những trang sử đẹp?

      Mấy ngàn năm lịch sử,

      Nền văn minh nhân loại tan hoang?

  •  

Không thể nào

            Thế giới bịt tai, cúi mặt

      Thờ ơ trong mê muội, sai lầm

       Ngồi đếm xác người người gục ngã.

       Bóng tối thời trung cổ đã qua,

       Lòng tham ác không thể lộng hành

                               Bao trùm thế giới.

       Máu  nhuộm đỏ lên từng trang sách

                                   Giúp ta sống như những con người.

        Những  Socrates, Platon, Aristotles

      Những Tolstoy, Pushkin, Dostoevsky, Pasternak…

 Không!

                   Phi tiễn bay lên

                                  khói đen mù mịt,

      Tiếng nổ xé trời  đánh thức lương tri.

      Những kẻ buôn vũ khí chùn tay

       Luật nhân quả không chừa ai cả!

  1.  Nhân loại đồng lòng:

                                    Bóng tối đen đúa nhất

                                                             là thiếu lương tri.

       Bom nguyên tử.

                                tháo ngòi

       Xưởng đúc súng

                              trở thành bệnh viện

       Hãng chế bom

                        sản xuất thuốc cứu người.

       Nhà tù biến thành thư viện,

       Nâng tâm hồn

                      bằng văn hoá, yêu thương.

 Bom đạn chỉ kích động hận thù,

       Thế giới hãy cùng nhau vui sống

  1.  

 Không ai chiến thắng

                     trong cuộc chiến tranh nào

        Khi trẻ thơ và bà mẹ đầm đìa nước mắt!

  1.            Chiến tranh phải chấm dứt     

        Chỉ kẻ buôn vũ khí là người thủ lợi

        Vũ khí  phải đúc thành chuông. 

                      Gióng lên tiếng ngân: “tỉnh thức”

         Những quả bom rơi

                          thành bồ câu  bay lượn hoà bình. 

         Hãy dừng tay.

        Các chiến binh ơi!

        Chiến đấu không phải là nhả đạn

                                    Ném súng đi mới thực sự anh hùng!

Read Full Post »

Đặng Thị Thanh Hương

Tranh Bùi Xuân Phái

Nhiều năm qua con chỉ ngắm hoa đào

Mỗi mùa xuân nhà cha nở đỏ

Từ ngày cha đi hoa không rộ nữa

Xuân buồn trắng lạnh vườn hoang

Thế mà thời gian đổ mỗi xuân sang

Bóng núi vời xa-hình hài vô ảnh

Con bước theo mây hồn như gió lạnh

Năm nay Tết chẳng có nhà

Lần đầu tiên con thấy cả rừng hoa

Mai vàng nở, nắng vàng loang lối nhỏ

Ở nơi đây hình như không chỉ gió

Có cả niềm tin yêu trong rực sắc mai vàng

Bao năm rồi cứ nhìn màu vàng

                                 là chạnh nghĩ thu sang

Cứ thấy nắng quái chiều hôm ngỡ đời

                                                      là ly biệt

Nhưng mùa xuân nơi đây không như con

                                                      từng biết!

Màu hoa vàng-hy vọng mỗi mùa xuân!

Read Full Post »

.

  • THƠ VŨ HỮU ĐỊNH
  • Còn Một Chút Gì Để Nhớ 
  • phố núi cao phố núi đầy sương
  • phố núi cây xanh trời thấp thật buồn
  • anh khách lạ đi lên đi xuống
  • may mà có em đời dễ thương
  •  phố núi cao phố núi gần
  • phố xá không xa, phố tình thân
  • đi phút chốc về cũ địa điểm
  • một buổi chiều nào lòng bâng khuâng 
  • em Pleiku má đỏ hồng
  • ở đây buổi chiều quanh năm mùa đông
  • nên mắt em ướt và tóc em ướt
  • da em mềm như mây chiều trong
  •  xin cảm ơn thành phố có em
  • xin cảm ơn một mái tóc mềm
  • mai xa lắc biên giới
  • còn một chút gì để nhớ để quên
  • VHĐ***
  • Trần Dzạ Lữ
  • Một buổi chiều của năm 1969, tôi đang lang thang trên đường Triệu Nữ Vương, Đà Nẵng-bất ngờ có hai bóng lưng. error, you must be Tran Dzạ Lữ? “Tôi hơi ái ngại, không trả lời mà chỉ cười, người thứ hai tiếp bạn” Có đúng anh không? ” Tôi đành trả lời: ”Vâng, tôi là Lữ đây, có chuyện gì không vậy?” Người mập, lùn nhanh nhẹn: “Nghe danh anh lâu rồi, nay mới gặp.Thôi vô đây” Anh ta kéo tôi vào một quán bên đường. Anh tự giới thiệu mình là Trung (làm thơ) và người của anh là Trần Quang Lộc (nhạc sĩ). Chiều Định Mệnh hay Nghi Ngẫu? Tôi không biết .Nhưng từ đó tôi, Trung và Lộc đã thành bạn. Từ đó Trung hay rủ tôi về nhà ngủ để trao đổi chuyện văn chương.Nhà Trung nghèo, vậy mà chị Kim Vân luôn vui vẻ (Vợ Trung, lo nuôi chồng nuôi con, còn tiếp bạn bè của chồng mà không hề hé ra một lời thở phào nhẹ nhõm, hồi đó Trung binh yêu thích) Trong những người chơi, bạn bè như thế, Trung đưa ra đọc rất nhiều bài thơ anh làm.Còn Một Chút Để Nhớ , bài thơ giàu nhạc tính và là bài viết về Pleiku rất hay.Tôi hỏi Trung “Anh ấy đã sống trên đó rồi à?” Trung nói: ”Thời gian bắt đầu dịch lên đó và phải về” Đúng vậy, có cuộc sống ở đó anh mới tái hiện được một Pleiku trong thơ như thế.Cũng qua trao đổi về thơ nhạc, Trung và tôi đều mê nhạc sĩ Phạm Duy và Trịnh Công Sơn.Một người trung niên là “phù thủy“ âm nhạc và một người trẻ tuổi tài hoa.Tôi nói với Trung “Người nhạc sĩ trẻ có lời hay hơn cả thơ” Trung đồng tình và bảo ” Anh ấy là người Huế đó ”Tôi nói” Ước gì bọn mình gặp hai nhạc sĩ “Trung tươi cười:” Phải gặp mới ”.Tôi cũng động viên Trung nên gửi thơ đăng. Đăng báo cho người ta mới biết mình, chứ làm để đọc thì uổng.Thời gian này, bọn tôi còn chơi thân với Đoàn Huy Giao, Đynh Trầm Ca, Hồ Đắc Ngọc. 
  • Một năm sau (1970) Trung có thơ đăng trên tạp chí ở Sài Gòn với bút danh Vũ Hữu Định .  được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc và bài hát được phổ biến rộng rãi.Cũng từ năm 1970 đến năm 1973, Vũ Hữu Định xê dịch rất nhiều, Định đi giang hồ với cái túi xách trên tay, không tiền bạc, không một tấm giấy tờ tùy thân. Nhà trọ Ngô Nguyên Nghiễm bên cầu Chữ Y và có lần phiêu lưu ký về Đồng Tháp với Hạc Thành Hoa hơn tháng, lại có những lần Định cư lâu nhất ở Đại Ninh với Nguyễn Đình Dzu… Định mải miết phiêu bồng với chị Kim Vân. sinh con cũng không quay về.Tội nghiệp chị một mình lo toan tất cả .Những năm này, tôi còn ở Đà Nẵng, thường xuyên thăm chị và các cháu.Nhưng giữa năm 1973, tôi quay lại “Hành Phương Nam” và cuối cùng năm 1973 Định lại về đà nẵng.Vậy là,at that Định chỉ còn Đoàn Huy Giao, Nguyễn Tịnh Đông và Đynh Trầm Ca, Nguyễn Đông Giang, Tô Như Châu để giao tình lúc uống rượu, ngâm thơ .. 
  •   Sau năm 1975, tôi gửi vợ về cuộc sống ở Huế. Đây là chuyện cơm áo trên hết nên tôi gác chuyện văn chương, những người bạn, tuy nhiên bạn biết đến Định sống ở Đà Nẵng.  Như vậy, năm 1976, Vũ Hữu Định và Đoàn Huy Giao trở lại tìm về Huế thăm tôi khi nghe tin tôi sống những ngày dài ở đó, làm nông dân mà thiếu gạo.Tôi thật bất ngờ và cảm động không biết bằng cách nào mà hai bạn mang về cho tôi 20 ký gạo-lúc ngăn sông cấm chợ? Định và Giao lại một ngày, một đêm trở lại Đà Nẵng. Cuối năm 1977, tôi bỏ Huế vào lại Sàigòn, tiếp tục cuộc ”bỏ cuộc sinh nhai” Thời gian này, nghe Định làm nhân viên ngành điện. Tuy nhiên, con người vẫn mê thơ, rượu, mê đi giang hồ… Định nói với bạn bè là thèm khát những chuyến đi như xưa.  
  •    Đã qua năm 1981, nghe tin Định chết trong đêm 16 tháng giêng năm Tân Dậu (1981) bên bờ sông Hàn sau bữa nhậu với bạn bè. Tôi bàng hoàng, sốt sắng vì không bao giờ nghĩ rằng sẽ chết sớm vậy .. Định chết thật sao? giữa lúc còn biết bao bão, dự phóng trong đời chưa thực hiện. Định chết ở tuổi ”bất hoặc” đầy tiếc nuối. Anh ra đi để lại 1 vợ và 5 con .Thương Định tôi lại càng thương chị Kim Vân hơn. Những người đàn bà sống với nhà thơ đúng là những người vĩ đại bởi họ chịu đựng thiệt hại.Tôi ngậm ngùi và bất giác làm mấy câu thơ:    Những người vợ có chồng làm thơLà hoàng hôn tím chờ đợiNgười đi xa như mộngCòn lại hoài trong gío mưa…    
  • Không bao lâu sau ngày Định chết, Lữ Thượng Thọ từ Đà Nẵng vào thành phố tìm tôi và đưa hai bài thơ của Định.Một bài Thơ Năm Bốn Mươi như một bài kiểm tra đời mình và một bài Tết Nhớ Thằng Bạn Xa Quê , làm cho tôi. Đó là cuối cùng của Vũ Hữu Định. Đọc hai bài thơ lòng tôi rưng rưng. Định trước vẫn là người sống hết mình vì rượu, thơ và bè bạn.Sau Lữ Thượng Thọ là Trần Từ Duy.Duy từ Đà Nẵng vào Sài Gòn lập nghiệp.Duy lại về cái chết và đám tang Định ở Đà Nẵng. rất đông bạn bè theo đuổi anh đi vào thiên thu… Từ đó, năm nào đến ngày Vũ Hữu Định, Duy cũng tổ chức ở nhà riêng và mời tôi làm ”chủ lễ“ Duy rất thương mến định vì cái chân tình của tôi. làm sao trong tập thơ cho Vũ Hữu Định. Điều này, tôi cũng đã nghĩ từ lâu, nhưng không được phép hoàn thành. Mãi đến giữa năm 1995. Duy quyết định vận hành bạn bè. Cho phép chị Vân, xin giấy phép nhà xuất bản và vận chuyển bạn bè, anh em đóng tiền để trong tập thơ đầu tay cho một người tài hoa đã cố gắng. Bây giờ thì tập thơ Còn Một Chút Còn Nhớ của Vũ Hữu Định đã ra mắt bạn đọc.Tập thơ trong đẹp và sang trọng gồm 45 bài (trong số mấy mươi bài Vũ Hữu Định đã làm, được Nguyễn Tịnh Đông từ Đà Nẵng mang vào) .Ngoài bài Còn Một Chút Còn Nhớ , tôi vẫn còn, là gía như tìm được những bài hay của Định để đưa vào tập như Bài Hay. Bài này có 2 câu tôi rất thích: Giang hồ đâu có ai phong ấnMeta think from quan trở lại quê…Hay bài Cảm ơn Người vợ khổ có 4 câu cảm động:Pass nào em sinh nởAnh also on xaThis time em sinh nởAnh cũng không có nhà…       Bài thơ còn nhiều khổ nữa nhưng tôi không nhớ hết, chỉ nhớ là đọc trên tạp chí Bách Khoa năm 72,73 gì đó.Bài thơ Định làm vợ- chị Kim Vân, người vợ khổ để định đi rong rêu với bạn .Hoặc một bài thơ 8 chữ định làm lúc tạm dừng cuộc phiêu lưu có hình tượng rất độc đáo: Như con đo sâu, đo đoạn đời buồn…          
  •  Định làm những bài thơ lạ hơn, nhưng anh cũng như tôi thường làm thơ xong rồi không lưu bản thảo vì vậy nhiều bài thơ bị thất lạc . bạn bè hoặc gia đình sẽ bổ sung.   Cùng với việc phát hành tập thơ, Trần Từ Duy và Vân Khanh đã tổ chức một đêm thơ Vũ Hữu Định tại Nhà Văn Hóa Phú Nhuận.Đêm thơ rất đông bạn bè và toàn bộ không khí thân tình, dễ thương.     Số tiền tổ chức đêm thơ và số tiền bán tập thơ Còn lại Một chút Để Nhớ của Định, Trần Từ Duy mang ra Đà Nẵng trao cho chị Kim Vân (Trần Từ Duy còn định tổ chức một đêm thơ ở ĐN). số tiền trên dự kiến ​​sẽ xây dựng lại mộ Vũ Hữu Định. Tôi chắc chắn rằng chị Vân sẽ vui lòng và định cư ở nơi vĩnh hằng cũng sẽ thấy cười vì Duy và anh em bằng chủ đã Cảm ơn Người vợ đau khổ   lần thứ hai thay thế cho Định .     
  •      Trên đây là những kỷ niệm nhỏ của người viết đối với tác giả Còn lại Một Chút Gì Để Nhớ về tập thơ đầu tay được ấn hành. Tôi chắc chắn rằng trong những năm tháng còn lại ở trần gian với thơ, rượu, đi giang hồ khắp nơi và bạn khắp nơi còn nhiều điều kiện để nhớ hơn.Trần Dzạ Lữ(Tp. Hồ Chí Minh, đêm mưa 15.7.1996)(*) Nhân gian tập thơ Còn Một Chút Còn Nhớ của VHĐ được ấn hành.NXB Trẻ 1996. Nguồn: Bài viết của TDL đăng trên Đặc Tuyển THỜI VĂN số 13 và 14 -1996) .Bản của tác giả.***Viết thêm lời : Vũ Hữu Định mất đi nhưng thơ anh vẫn sống mãi trong lòng người đọc-nhất là bài thơ Còn Một Chút Gì Để Nhớ được nhạc sĩ Phạm Duy bay cao, qua các bài truyền cảm của ca sĩ hải ngoại cũng như trong nướcVũ Hữu Định không còn ở trần gian này nhưng con cái anh trưởng thành và làm ăn phát đạt nhờ đức hy sinh của mẹ là chị Kim Vân.Tôi mừng vì giờ đây chị Kim Vân đã già an nhàn, không còn thấy cảnh cơ cực khi chị túng quẫn để kiếm tiền nuôi chồng, nuôi conNăm 2006 Trần Hoài Thư (nhà văn) định cư ở Mỹ (người giữ văn chương miền Nam) đã sưu tập và bổ sung một số bài thơ lưu lạc của Vũ Hữu Định và trong ấn thơ VHĐ giàu hơn tập thơ trong nước (Nhà Xuất BảnThư Ấn Quán- Hoa Kỳ) Điều này thêm niềm vui nữa với gia đình chị Vân, tôi và bạn của bạn Định.Bốn mươi mốt năm ngày mất, tôi thắp nén nhang lòng tưởng nhớ đến người bạn thân thiết một thời VHĐ
  • Trần Dzạ Lữ(Xuyên Mộc 2022)

Read Full Post »

Valentine của mẹ

Đình Nguyên

.

Mẹ chưa bao giờ biết đến ngày Valentine!

Mẹ chờ con về đã 40 cái Tết

Mẹ vẫn hàng đêm nguyện cầu

cho con

Mẹ nghe tiếng con văng vẳng đâu đó

nhập nhòa, rì rào như

lẫn vào tiếng sóng

.

Giọt nước mắt lăn

dài trên gương mặt mẹ

khi nghe ba tiếng

hòa bình rồi!

Ngày đó

Sài gòn đổ mưa trong lòng mẹ!

Con vẫn chưa về!

.

Mẹ tiễn con đi một ngày sau Tết

Trời xuân buốt giá hơn

vì đạn pháo chở thêm cái lạnh về

từ phía Bắc

Chiếc áo mẹ để dành cho con

vẫn còn nằm trong tủ

Con chưa về mặc

lần nào từ hôm ấy!

.

Mới đó mà

đã 35 mùa rét trôi qua

Nhanh như những sợi tóc mẹ

thay màu

mẹ không hay biết

.

Nhanh như tấm lưng mẹ

còng thêm

vì mỗi ngày

gánh nặng

nỗi chờ mong

.

Cái ngày mà người ta gọi là Valentine

Mẹ chưa hề biết!

Mẹ chỉ biết tình yêu

của cha con

dành cho mẹ

Để rồi ngày có con

Mẹ lại dành

tình yêu cho con

Những tình yêu của mẹ

Lần lượt… đi

mãi không về!

.

70 năm

rồi hơn 80 năm

Mẹ

cỗi

già

Con vẫn chưa về!

Mẹ không cần biết

cái ngày gọi là Valentine

mẹ chỉ biết

ôm lấy những khoảng trống

đợi chờ

tình yêu của mẹ!

Read Full Post »

Đặng Thiên Sơn

.

BẮT ĐẦU MỘT TÌNH YÊU

Khi mùa thu không còn đủ sức cưu mang những giấc mơ đi lạc

ta rơi vào một quỹ đạo khác,

ướt át vì vừa băng qua những cơn mưa cuối mùa dai dẳng,

cô độc giữu vũ trụ bao la…

Ta tự nhốt mình trong một căn phòng không cửa sổ,

không có những chậu lan nơi ban công,

không còn nghe tiếng guốc gõ nhẹ lên nền con hẻm

ngoằn ngoèo dài suốt thời tuổi trẻ…

Những cuộc tình xưa cũ

trôi dạt theo thời gian về miền biên viễn,

chiếc lá khô đang rơi nghe rõ từng tiếng xoay trong gió

rồi nó sẽ đáp xuống vuông đất chật chội, nghèo nàn ngoài kia,

một mai sẽ trở thành bùn đất như hàng ngàn xác chết khác…

Chẳng có gì

nếu màn hình điện thoại không rung lên giữa đêm giao mùa

khuya khoắt.

Em đã đến như thế

vá víu lại những tả tơi của một thời trai trẻ,

cơn mưa đang rơi ngoài hiên như một khúc vĩ thanh réo rắt,

ta cảm nhận được từng tế bào yêu đang cố đâm thủng lớp chai sần

của trái tim phong kín bao ngày

(Sự hồi sinh bao giờ cũng mong được trọn vẹn hơn lần đầu)

Read Full Post »

Cao Hoàng Từ Đoan

1.

mừng ta sinh nhựt tháng 2

.

đâu… hoa, bánh, nến,

đâu rồi người yêu!?

một ngày khép nắng buồn thiu

có ta ngồi nhặt đìu hiu tuổi mình

.

2.

v ề t h ô i,

ngày đã muộn mằn

hoàng hôn hiu quạnh quấn tang

một màu

về thôi..

về phía không nhau

bóng ta trượt đổ lên sầu

chia phôi

.

3.

người ơi ..”

trời ngả chiều rồi!

nắng

buâng khuâng..

rụng trên đồi

hoàng lan

có ai về

nhớ ghé ngang

vớt dùm em chút miên man

cuối ngày

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Những ngày cuối năm

Trong sự cảm nghiệm của chúng ta

Mọi thứ đều đang hành khất những ngày còn lại

Câu chuyện của con người với nhau

Rồi sẽ đến lúc mù mịt

Chỉ còn ngôn ngữ của giao thừa

Cất lên từ trong lồng ngực

Sự chờ đợi bây giờ

Như những bông hoa lặng tiếng

Điệp vòng lên quá khứ

Tháng Chạp này

Mọi sự cảm nghiệm là hơi hướm của mùa sương sa đọng sân nhà năm trước

Mệ hái vài bông sói, pha trà, ủ đầy những câu chuyện xa xưa bay lên trong làn khói

Nhớ đứa con trai

Ở miền xa lắc xa lơ nào ấy

Có thể ở đấy mọi thứ đều chầm chậm

Trôi vào giấc cô miên

Cháu gieo mấy nắm hạt hoa mào gà đen nhánh

Cắm thêm vài nhành vạn thọ

Mùi đất tơi mầm nhú lộc xuân xanh

Non trên những ngón tay

Ươm từng ngọn cầu vồng

Trong mắt chớm sáng

.

Tháng Chạp này

Ngồi tra vấn từng dấu câu lấp lửng

Mùi giấy poluya

Nét chữ ngày xưa nặng mùi tháng năm trong hộc tủ

Từng lời yêu thương thánh thiện

Mỏng mảnh như những đám mây

Nơi chúng ta đã được sinh ra

Tháng Chạp này ngồi đợi Tết

Ngửi mùi mứt gừng

Nhớ mùi áo mới

Những tháng ngày mẹ chắt chiu dành dụm

Nhớ giao thừa mùi trầm bay khắp xóm

Nhớ mùi bình yên

Nhớ hoang lạnh những buổi sớm mùa đông ngoài ngõ

.

Những ngày này ai có còn nhóm bếp

Giữ hương lửa thơm

Một chút

Giữa phố người

n.h.a.t

Read Full Post »

Older Posts »