Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Mười hai giờ mười tám phút

Người thiếu phụ đang ngồi khỏa trắng giấc mơ

Trong chiếc gương có hình oval cũ kỹ

Cô đang kéo đôi chân mày chạm về phía mặt trời

Có thể là dài như một tiếng thở

Cô dùng lớp phấn hồng quét ngược

Đôi mắt xanh màu thảo nguyên

Chiếc gương bây giờ là hình trái đất

Có đôi mắt màu đại dương

Từng lớp phấn phủ như cơn lốc về

Trăng vỡ mềm môi

Cô khóc trên gương mặt mình

Sau lớp thủy tinh

 Lỗ chỗ thịt da rát bỏng

Cô mở hộp tìm mấy câu đồng dao

Tám lẻ dôi 

Đôi lên chín

Chín lẻ một 

Mốt lên mười

Cô chuyền chuyền đôi tay

Chuyền một

Chuyền hai

Chuyền ba

Trăng vỡ

Cô chuyền trên tay

Đôi mắt xanh màu đại dương

Đôi mắt xanh màu thảo nguyên

Cô khóc trên gương mặt mình

Sau lớp thủy tinh

Lỗ chỗ thịt da rát bỏng

Read Full Post »

Tập làm quen

Phạm Đương

Tặng Thanh Thảo

Chúng ta

Những con chim bị đánh lưới

Bị giăng bẫy

Bằng chính giọng hót của mình

Được ghi âm lại

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Bên trong là nước tinh khiết

Không phải để hạ nhiệt

Khi nóng trong người

Bên trong có cám tổng hợp

Đủ để chúng ta véo von suốt ngày về lòng yêu nước

Mà không phải nhọc công tìm kiếm thức ăn

Cám tổng hợp

Được tẩm đủ thứ triết luận về đạo đức

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Từ nhà tù trá hình

Thành thiên đường của nhà thơ

Giờ thì chúng ta đã quen với chiếc lồng

Mà quên giọng hót

Read Full Post »

Trần Thiên Thị

1.

yêu tôi bằng cái lạnh của mùa đông đã qua

hay cái nóng của mùa hè sắp đến ?

không

hoa đang chờ mãn khai

tôi đang chín như rượu trong ghè

chờ thơm nồng trên môi ai

mùa xuân không dành cho những đợi chờ

2.

Không phải con người đã bỏ rơi nhau

mà núi đã làm nên buổi chiều

giấu đi mặt trời

thứ của chung duy nhất của tôi và em

3.

có những nụ hoa nở ra trên đôi môi người khác

sự hàm ơn

nuôi lớn tiếng cười ?

tất cả như chừng chưa rời tay mẹ

chút ngọt ngào bú mớm vẫn trên môi ?

4.

có những giấc mơ sinh ra trong bàn tay người khác

nỗi hàm oan

sinh thành tiếng khóc

tất cả đợi chờ giữa sớm mai mưa một mặt trời

ta cầm tay nhau

và rạng một nụ cười

5.

nếu như là một người lạ

những điều tôi nói ra hôm hôm trước

sẽ là dung tục

và nếu như con người không yêu nhau

thì sẽ không còn sự phản bội

mọi vết thương chỉ là vết sẹo của tai ương

6.

tôi đã từng bán rẽ một con đường cho bà bán rượu

sau lần thiếu nợ tôi đã không đi con đường đó nữa

giật mình nghĩ mãi về sau

không biết

mình sẽ bán thêm con đường nào nữa

7.

gối đầu trên bao thứ kinh thư

chẳng có giấc ngủ nào an lành

tắm gội bao nhiêu lần

để có một tấm lòng thanh sạch ?

8

.những tín hiệu số gởi đi trong không trung cũng mang mầm bệnh

ta cầu em vô nhiễm

chìa bàn tay ấm một buổi chiều

Read Full Post »

Qua rồi tháng Giêng

Sơn Trần

Tháng giêng cũng đã qua rồi

Ngoài sân lá đỏ bồi hồi rời cây

Cuối chiều sót một chòm mây

Bỗng dưng nhớ lại những ngày lập đông.

Qua giêng vạt cải còn ngồng

Vàng trong kí ức cho lòng ngần ngơ

Nắng về buông những sợi tơ

Bàn chân khẽ bước, chạm hờ…sương tan.

Tháng giêng đi những lỡ làng

Đầu hiên cánh én nhẹ nhàng nhịp bay

Gió chùng chình giữa ngàn cây

Để đêm cạn nốt mê say với ngày…

Qua giêng mưa bụi còn bay

Ngồi nghe thương nhớ lấp đầy khoảng không …

Read Full Post »

Triệu Từ Truyền

Thương tiếc thi sĩ Đoàn Vị Thượng

đồi núi cao một đám học trò

cúi rạp người đưa tiễn giấc mơ

thầy không bước xuống mà ở lại

bục giảng cuối giờ hóa tượng thơ

từng chữ ra đi làm thú hoang

lang thang ngoài lớp không vào bàn

mất thầy câu chữ xa trang giấy

hạt thơ thành sóng vỗ tâm hồn

trò không tuổi như hòn đá nhảy

thầy hóa thạch với những dòng thơ

ngàn sau ai gặp thiên nhiên ấy

ghi khắc sinh linh không hửng hờ!

kết tài hoa bao nhiêu lượng tử

xin chia đều muôn vạn đời sau

Read Full Post »

.Vũ Lệ Hương

Trong thinh lặng đêm đông, tôi giật mình nghe tiếng rao vọng lên căn gác nhỏ. “Ai bánh khúc nóng đê…ê… ê”! Tiếng rao cô đơn xuyên qua gió lạnh, thổi luồng hơi ấm nồng của vị bánh quê mùa kéo tôi choàng tỉnh. Mùi hương ký ức gợi nhớ trong tôi biết bao kỷ niệm về một miền quê yên bình. Mưa trắng bay trên đồng, rau tầm khúc nở ngàn hoa trắng… Mùa rau khúc về, trong cơn ngái ngủ tôi lơ mơ nghe tiếng mẹ đang rì rầm cùng bà nội: “Mưa thế này, khúc lại nở trắng đồng u nhỉ!”. Tiếng gà trong các xóm râm ran. Và tôi lại thiếp đi. Tỉnh dậy, tôi vẫn thấy đang mưa đầy trời, bà và mẹ đã đi chợ từ khi nào. Buổi nghỉ học, tôi cùng mẹ ra đồng hái rau khúc. Một mùi thơm hắc ngọt, trầm dịu, nồng đượm hòa vào màn sương sớm. Cứ âm thầm như vậy, mùa rau tầm khúc kéo dài từ cuối đông đến hết giêng, hai. Sương giăng loang đầy đồng, tôi rùng mình vì cái cảm giác lạnh buốt nơi gan bàn chân, nhưng cái lạnh không ngăn nổi bàn chân tôi thoăn thoắt chạy trên đồng, gốc rạ cứng nhô lên như thách thức. Mọi sự chần chừ và cái lạnh ban đầu tan biến. Tôi chạy đến những vạt hoa màu trắng, chỗ nào khoảng mặt ruộng sáng trắng lên và đậm màu là chỗ đó có cây mọc càng nhiều. Bà dặn tôi phải chọn rau khúc nếp mới thơm ngon. Đấy là lúc rau khúc ủ nhiều hương vị nhất vì thế mà ngon nhất. Những khóm rau tầm khúc lan xa, lá và thân phủ dày lông tơ mịn màng xốp trắng. Cây hoa bé bỏng mong manh cả đêm qua hứng đầy sương đêm. Ngắt một ngọn nhỏ lên, vò nhẹ trên tay tôi đã tưởng tượng ra hương vị và mùi thơm ngậy của rau khúc dâng lên như mùi thơm của chõ bánh khúc vừa đồ chín. Chẳng mấy chốc tôi đã hái đầy rổ mang về cho mẹ. Rau khúc vừa dai, vừa dẻo, đưa lên miệng nhai chẳng khác gì kẹo cao su bây giờ. Rau khúc hái từ ruộng về phải chế biến ngay. Để lâu rau sẽ kém chất và làm bánh không được như ý. Rau có thể đem nấu canh phổ biến trong các bữa ăn ngày xưa nhưng với bọn trẻ, món hấp dẫn là bánh khúc. Bột gạo nếp, gạo tẻ, đỗ xanh, thịt lợn cộng với gia vị hòa quyện với nhau tạo nên một mùi thơm nồng nàn cho ta liên tưởng đến những miền quê.Cha mất sớm, bà với mẹ cứ âm thầm những phiên chợ như thế, tôi nhớ nhất những buổi sớm mai chợt thức thấy hình ảnh bà và mẹ chuyện trò. Lấm tấm mồ hôi trong sớm lạnh, tóc mẹ quấn cao sau gáy bọc trong lớp khăn thơm mùi bồ kết, trong gian bếp bập bùng lửa đỏ rực rỡ. Gánh hàng đã chuẩn bị xong. Cả cuộc đời bà và mẹ gắn liền với ruộng đồng, với đói no, ấm lạnh, với khổ đau và hạnh phúc thật giản dị. Họ đi qua bão giông vẫn điềm tĩnh và cho tôi khoảng trời yêu thương bình yên nhất. Hạt rau khúc ẩn nấp nơi đâu mà chẳng đợi mùa xuân, mới mưa đông đã âm thầm nở hoa mãnh liệt như vậy. Khi có những trải nghiệm cuộc đời tôi mới thấy không phải chỉ có những loài cây to lớn mới mạnh mẽ mà cỏ cây cũng mạnh mẽ, phi thường không kém. Quanh tôi, trong những giấc mơ hương khúc nếp ngào ngạt cả cánh đồng. Tôi luôn muốn về quê vào mùa rau khúc nở.Ngày nay, cuộc sống đủ đầy, lũ trẻ không mấy khi có cảm giác thèm, khao khát món quà quê giản dị như chúng tôi khi xưa. Trong cái se lạnh của phố phường, bánh khúc đã trở thành một món quà đậm đà hương vị và nỗi nhớ của miền quê. Như tiếng mẹ vẫn thầm thì bên tôi: bánh khúc là thứ bánh bình dân, ai cũng làm được, ai ăn cũng hợp nhưng để nó trở thành món ngon thực sự, ngoài tay nghề tinh tế, thì nguyên liệu tươi ngon giữ vị đứng đầu. Người làm cũng phải thương yêu gửi gắm tình cảm trong đó nữa con ạ! Màu hoa trắng li ti của rau khúc vẫn đang thao thức trong mưa bay. Bản nhạc bình yên trong mưa nơi đồng quê giản dị và thiêng liêng ngân lên. Tiếng rao bánh vọng dồn, trong tôi trào dâng ước mong được trở về khi mùa rau chưa tàn. Tôi lại ao ước mình nhỏ bé như năm nào, để được ủ ấm những nỗi nhớ miên man, nằm lặng nghe rỉ rả tiếng côn trùng trong sớm đẫm sương trên cánh đồng tỏa hương nồng rau khúc.

Read Full Post »

Tình cờ. Một giấc mơ

Trần Minh Nguyệt

thật tình cờ em nhặt được giấc mơ

trước cửa vườn đã khép

nhập nhòa bóng anh

bên con dốc ven hồ

bất chợt gió của rừng cây

hay tiếng nước róc rách

mang lời hẹn

bên em một giấc mơ xanh

trong chiếc hộp đựng giấc mơ

chỉ một mình em

bên biển

cát đã hong tím trời chiều

cúi nhìn dấu chân mình

nhìn ngọn sóng

cùng trùng khơi xa xăm

em mơ một chuyện tình

cuối cùng

chính tay em đã nhặt lên

chiếc hộp đựng giấc mơ

một ngày bên anh

chỉ một ngày

để những cánh hoa vàng

nhảy múa

cùng trái tim nầy loạn nhịp

thời gian …

Read Full Post »

Mùa xuân

Vũ Đình Huy

buồn làm gì lá răm ơi

mùa xuân tự ở đất trời phải đâu

em duyên em bước qua cầu

ta say ta ngụp nông sâu bể đời

thắp dùm ta chút son môi

nắng xuân lững thững bên đồi trần gian

em trách chi kẻ tiêu hoang

luân hồi ta – gã từ quan đi tìm..

. em nhìn kìa những cánh chim

xé toang trời đất đi tìm mùa xuân

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Tranh Van Gogh

Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn

mô phỏng
từng đợt sóng dài
kéo những chiếc diều từ đáy đại dương
trong veo. lềnh bềnh. dập dềnh.
thân sứa
những chùm chân của chữ
nghĩa dính nhau
trong tiếng lật nhào của gió

Những người đàn ông đang kéo
sự hỗn loạn dối trá
những người đàn bà đang đếm
những hạt mưa
của một thế giới buồn
thời gian không nằm trong máy tính
để lập trình những gương mặt
và bản năng đôi mắt

Những chiếc diều vẫn bay lên
từ đại dương
mớ lý thuyết của nỗi buồn
ngộp nước

Read Full Post »

Nhà thơ

Nguyễn Đông Nhật

Cuộc đời đã rút dần của anh

niềm vui cùng dòng nhựa ấm.

Và hôm nào anh ra đi

không ảnh hình lời chào lặng lẽ (more…)

Read Full Post »

Older Posts »