Feeds:
Bài viết
Bình luận

Archive for the ‘Thơ ca’ Category

Trương Anh Tú

“Đẹp sao những loài hoa

Đã một lần thật sống

Để đi hết bầu trời

Của tận cùng sự sống

”…-Bài thơ NHỮNG MÙA HOA ANH NÓI với bản dịch tiếng Anh “THE FLOWER SEASONS YOU MENTIONED” của dịch giả Võ Thị Như Mai (hiện là giáo viên tại Úc).

-NHỮNG MÙA HOA ANH NÓI(Một mẩu đối thoại)-

.

Tôi tìm những bông hoa

Nồng nàn từ đồng nội

Hương được hong từ gió

Sắc được hái từ mây

Cả hoa và cả lá

Từ giọt sương vơi đầy.

.

Cô bán hàng nghĩ ngợi

Không có đâu anh ơi

Những bông hoa ở đây

Được nuôi từ lồng kính…

.

Trăm hoa cùng một sắc

Nghìn cánh cùng một hương

Nở rồi tàn cùng lúc

Sợ mặt trời, gió sương

.

.- Đẹp sao những loài hoa

Đã một lần thật sống

Để đi hết bầu trời

Của tận cùng sự sống!

.

Tôi yêu những mùa hoa

Nhựa căng từ lòng đất

Hương được hong từ gió

Sắc được hái từ mây

Cả hoa và cả lá

Từ giọt sương vơi đầy.

.

Cô bán hàng tư lự

Chợt buồn rồi xa xôi

Những mùa hoa anh nói

Phải tự trồng, anh ơi!* * * * *

THE FLOWER SEASONS YOU MENTIONED(a dialogue poem)

I’m looking for Flowers that

Impassioned from Meadow

Fragrance extracted from Wind

Colours mingled from Cloud

Both Flowers and Leaves

Interspersed from Dew Droplets

.

.The florist raised her eyebrows

There are no such Flowers

The flowers we sell here

Growing in a greenhouse…

.

Hundred flowers of the same colour

Thousand petals of the same fragrance

At the same time bloom and wither

Fragile from Sun, Wind and Dew Drops.

.

– How gorgeous those flowers

Have been worth living once

Blossoming all over Sky

Till the end of life!

.

I love those flower seasons

Sap nourished from Soil

Fragrance extracted from Wind

Colours mingled from cloud

Both Flowers and Leaves

Interspersed from Dew Droplets

.

The florist seemed to ponder

Her heart sank, eyes settled yonder

The flower seasons that you mentioned

Must be grown your own, Sir.

*By TRUONG ANH TUtranslation into English by Võ Thị Như Mai

Read Full Post »

Thu vô ngôn

Trần Thoại Nguyên

.

Thu rừng thông lặng câm

Đồi cỏ hoa âm thầm,

Vầng trăng khuya vàng lạnh

 Đáy hồ in thu tâm.

.


Lá úa ngàn thu phai

Cầu sương phủ sông dài 

Thu muôn đời không nói 

Chỉ lệ sầu thu rơi!

.


Rưng rưng hồn hoa cúc

Gió thoảng hương biệt ly 

Gác vắng tiêu sầu khúc 

Lòng nhớ bạn cố tri. 

.


Thu bàng bạc chung trà

Ly rượu đời tài hoa

 Cùng vầng trăng huyễn mộng 

Sương mờ mái chùa xa.

.


Thu trên đỉnh linh hồn

Trời Không. Thu vô ngôn 

Ráng chiều thu Đá Trắng

Phượng Hoàng đỏ hoàng hôn.

Read Full Post »

Nhà thơ Hồ Ngạc Ngữ tên thật Hồ Văn Khánh sinh năm 1950 tại Bình Định vừa mới đợt ngột từ trần hồi 12g 30 ngày 22/7 2021 tại huyện Châu Đức tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu. Hưởng thọ 72 tuổi

Để tưởng nhớ một nhà thơ tài hoa, một cây bút nhiệt thành của trang xunauvn.org, chúng tôi xin giới thiệu đến quý bạn đọc ba bài thơ cuối cùng trên trang facebook cá nhân của anh

.

ĐỐI CẢNH VÔ TÂM

Thả nhẹ con thuyền trên nước biếc

Mênh mang trăng sáng một vùng trời

Đóa sen nào nở trên đầm lạnh

Hương thoảng màu trăng giấc mộng trôi

.

Non xa sương phủ mờ đêm vắng

Cố quận ai về giữa dặm khơi

Tĩnh lặng chuông tan cơn trường mộng

Thiên thu còn đọng một tiếng cười

.

Khuấy nhẹ mái chèo trên sóng nước

Con thuyền trôi nhẹ một bờ vui

Cảnh tâm vốn chỉ là ngôn tự

Trói buộc nhau chi chuyện của người

.

Thuyền chở đầy trăng, người đã ngủ

Không tâm vô sự, áng mây trời

Vẫn hương sen thoảng trên đầm biếc

Vẫn bóng trăng vàng sáng lẻ loi

HỒ NGẠC NGỮĐêm 21.07.2021

.

NGƯỜI VỀ TRONG THƯƠNG KHÓ

.

Quê mẹ là bầu trời mở rộng

Xa đã bao năm, nay lại trở về

Con đường nhỏ, ruộng đồng, hương lúa trổ

Bếp khói lam chiều cay ánh mắt con

.

Cứ ngỡ xứ người là nơi nương tựa

Những bữa cơm chan từng giọt mồ hôi

Đêm con nhìn vầng trăng bên ô cửa

Thấy xót xa về những phận người

.

Quê mẹ vẫn như tấm lòng muôn thuở

Vẫn đón đàn con từng đứa trở về

Mẹ không bỏ ai những ngày thương khó

Gió trên đầm vẫn mát rượi làng quê..

.HỒ NGẠC NGỮ20.07.2021

.

BUỔI CHIỀU,NGỒI NHÌN NẮNG

.

Nhớ bạn, ngồi nhìn bóng nắng

Lá khô rụng xuống bên thềm

Ngày mai ai còn ai mất

Đời người sao mãi buồn tênh

.

Nhớ bạn, uống chung trà nhạt

Câu thơ muốn viết lại quên

Bạn nói, tháng ngày qua vội

Viết nhiều, lòng lại buồn thêm

.

Nắng trải một màu Thu sớm

Cúc vàng mấy đóa thân quen

Gió lật từng trang kỷ niệm

Đời vui vì có bạn hiền…

HNN16.07.2021

Read Full Post »

Thơ dặn riêng

Nguyễn Đông Nhật

.

Tranh Picasso

Anh có danh hay anh có thơ

Câu hỏi ỡm ờ, có phải?

Thế sự làm người ta yếu đuối

Cây thập tự nặng hơn thời đấng Ky-tô.

.

Anh viết dăm bài, anh viết ngàn trang.

Hay dở khen chê cái vòng luẩn quẩn.

Thơ là thơ, dẫu nghiệp hay nghề

Đều khó như giản đơn mọi việc.

Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.

Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.

Sau khi tan vào những gì xa lạ

Anh thấy gương mặt mình trên

vách tường câm.

.

Bi kịch hay hài kịch đều phải dàn dựng

Bằng tất cả máu của đời anh.

Thiêu rụi hết những cánh rừng năm tháng

Còn chút xá – lợi – thơ hay chỉ tro tàn?

Read Full Post »

.Trang xunauvn.org vừa nhận được một số bài thơ của tác giả Xuân Đạo do chị Lene Huynh ở Đan Mạch gửi đến. Xuân Đạo là tên chung của đôi vợ chồng trí thức xa quê, sống đơn độc ở nước ngoài sau năm 1975 . Trước nay họ không hề làm thơ. Những dòng này chỉ được viết sau khi người vợ , một nữ giáo sư trường Trưng Vương Sài Gòn qua đời chỉ sau hai tháng lâm trọng bệnh

Ngẫm nghĩ đôi khi thơ ra đời chính những lúc lòng ta khổ đau nhất

Xuân Đạo

.1

Còn đâu tiếng hát bến xuân

Biển xanh mặn đắng mộ phần trời cao

Điêu tàn quạnh quẽ xanh xao

Lệ nguồn tuôn chảy dội vào trong tim

Không gian chợt bỗng lặng im

Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em

Đêm nay sẽ vẫn là đêm

Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa

Em ơi em ơi em ơi

.2

Không có em như nhà không nóc vách

Ôm gối chăn lạnh buốt rợn óc tim

Những cơn bão mùa đông rùng rục thổi

Để mùa Xuân chết lịm phải không em

Nhưng em ơi tình Xuân ta vẫn sống

Bụi thời gian dù có muốn phôi pha

Màu kỷ niệm ẩn an trong ký ức

Nụ hôn đầu chất ngất hương Xuân hoa

Em ơi em ơi

.

.3

Không gian chợt bỗng lăng im

Nghe hồn khấp khểnh đi tìm bóng em

Đêm nay sẽ vẫn là đêm

Mắt chong đèn mộng êm đềm ngày xưa

.4

.Anh vẫn biết tình Xuân vẫn sống mãi

Đường trần gian riêng một mình anh thôi

Bóng hình em chỉ còn trong tâm tưởng

Tuy thật gần mà cũng rất xa xôi

Hai chúng ta tuy hai là một

Giờ còn một riêng rất đơn côi

Một chung nay đã đi rồi

Đêm ôm gối chiếc mộng môi em cười

Read Full Post »

Phạm Đương

1.
Có chiếc răng trắng khác thường trên hàm răng
là chiếc răng giả
mơ một hàm răng thật trắng
nhưng không phải răng giả
kem đánh răng Hynos quảng cáo cả trong giấc mơ
răng trắng-không giả-kem Hynos
vừa đánh răng vừa huýt sáo
đó không phải là giấc mơ của những anh chàng Sơn Đông mãi võ
đánh răng giả vừa huýt sáo thật
lẩn thẩn với những chiếc răng
tôi tự làm nghèo giấc mơ của mình

2.
Sáng nay nghe một chuyện không vui không buồn
người đàn bà sáu mươi tuổi bất ngờ gặp lại người tình cũ
trong trại an dưỡng thương binh nặng
một gã du kích cách đây đã bốn mươi mốt năm
bà thì nhận ra ngay còn ông thì lơ đễnh như kẻ xa lạ
theo ký ức mù sương của bà thì họ đã một lần hôn nhau
nhưng không dám bước qua lằn ranh ám ảnh về những cuộc kiểm điểm liên miên thời chiến
quan hệ bất chính là cụm từ đã giết chết bao giấc mơ thiếu nữ
trong đáy thẳm gã du kích năm xưa
người ấy luôn luôn mười chín tuổi
trinh trắng hơn mọi sự trinh trắng nếu như nụ hôn không bị khép vào tội bất chính
làm sao quay ngược được kim đồng hồ thời gian
để xé tan tành những cuộc họp vô bổ
nhưng biết làm sao được
những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo chiều dài bốn mươi mốt năm
giấc mơ được thoải mái ôm nhau ngày hòa bình
đã vĩnh viễn gửi lại cánh rừng mười chín tuổi
đó là giấc mơ nặng nhọc nhất mà cả hai phải gồng gánh suốt chặng đường còn lại

3.
Con được vào đại học là giấc mơ của tất cả các bậc cha mẹ
dù chúng vẫn thích chơi điện tử hơn là học chữ
“mày không đỗ thì mày chết với tao
còn tao sẽ chết nếu như mày đỗ!”
chín mươi phần trăm dân số là nông dân
luôn luôn đọc câu kinh trên đây trước ngày tiễn con ra trận
con thi đỗ thì cha sẽ chết
nhưng thà chết như thế may ra còn được sống
nuôi giấc mơ được cày ải trên cánh đồng chữ
vẫn dễ chịu hơn là cày trên mảnh ruộng đầy hóa chất và thuốc trừ sâu
cày trên đất cằn khô được bón phân đểu
hàng triệu đứa trẻ nông thôn luôn nuôi giấc mơ không có thật
bằng những phép màu rạ rơm
tôi từng mơ như các em
bằng giấc mơ bo bo mì lát
nào hãy mơ đi các bạn
đừng sợ
không ai đánh thuế giấc mơ bao giờ!

4.
Ngày lập hạ
ba mươi chín độ năm chưa phải là con số cuối cùng mùa nắng nóng
tôi nuôi giấc mơ Đà Lạt, Sa pa chạy dọc miền Trung
bất ngờ điện cúp không báo trước
mồ hôi trộn với cơn mơ
mang hình chiếc tủ kem ngày không có điện

Read Full Post »

Lặng lẽ Quy Nhơn

Phạm Văn Phương

.

Khi tôi biết yêu, Người đã ở đó rồi

Một thành phố nhỏ nhoi và bình lặng

Thành phố không dèn mầu và âm âm tiếng sóng

Bạn bè đông vui

.

Rồi chúng tôi chia tay, mối đứa một góc trời

Thi thoảng gặp nhau thường nhắc

Ly rượu ấm trong chiều gió bấc

Nụ cười giêng hai

.

Đi hết thanh xuân, ngừoi vẫn mong ngừơi

Thương nhớ quá mà không tìm nhau được

Thành phố đồi thay nhiều, ai cũng khác

Bạn bè dần vơi

.

( Lòng vẫn yêu hoài một thành phố nhỏ nhoi

Thành phố không đèn mầu, và em bình lặng

Sóng cứ vỗ mênh mang vào xa vắng…)

.

Tôi lại về trong buâng khuâng đêm

Năm tháng như mây trời phiêu dạt

Sợi tóc trắng cầm tay soi dưới nguyệt

Trăng không mầu, em trong chiêm bao

.

Những con còng se cát đã về đâu?

Read Full Post »

Nguyễn Hoàng Anh Thư

.

Mười hai giờ mười tám phút

Người thiếu phụ đang ngồi khỏa trắng giấc mơ

Trong chiếc gương có hình oval cũ kỹ

Cô đang kéo đôi chân mày chạm về phía mặt trời

Có thể là dài như một tiếng thở

Cô dùng lớp phấn hồng quét ngược

Đôi mắt xanh màu thảo nguyên

Chiếc gương bây giờ là hình trái đất

Có đôi mắt màu đại dương

Từng lớp phấn phủ như cơn lốc về

Trăng vỡ mềm môi

Cô khóc trên gương mặt mình

Sau lớp thủy tinh

 Lỗ chỗ thịt da rát bỏng

Cô mở hộp tìm mấy câu đồng dao

Tám lẻ dôi 

Đôi lên chín

Chín lẻ một 

Mốt lên mười

Cô chuyền chuyền đôi tay

Chuyền một

Chuyền hai

Chuyền ba

Trăng vỡ

Cô chuyền trên tay

Đôi mắt xanh màu đại dương

Đôi mắt xanh màu thảo nguyên

Cô khóc trên gương mặt mình

Sau lớp thủy tinh

Lỗ chỗ thịt da rát bỏng

Read Full Post »

Tập làm quen

Phạm Đương

Tặng Thanh Thảo

Chúng ta

Những con chim bị đánh lưới

Bị giăng bẫy

Bằng chính giọng hót của mình

Được ghi âm lại

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Bên trong là nước tinh khiết

Không phải để hạ nhiệt

Khi nóng trong người

Bên trong có cám tổng hợp

Đủ để chúng ta véo von suốt ngày về lòng yêu nước

Mà không phải nhọc công tìm kiếm thức ăn

Cám tổng hợp

Được tẩm đủ thứ triết luận về đạo đức

Những chiếc lồng xanh đỏ tím vàng

Từ nhà tù trá hình

Thành thiên đường của nhà thơ

Giờ thì chúng ta đã quen với chiếc lồng

Mà quên giọng hót

Read Full Post »

Trần Thiên Thị

1.

yêu tôi bằng cái lạnh của mùa đông đã qua

hay cái nóng của mùa hè sắp đến ?

không

hoa đang chờ mãn khai

tôi đang chín như rượu trong ghè

chờ thơm nồng trên môi ai

mùa xuân không dành cho những đợi chờ

2.

Không phải con người đã bỏ rơi nhau

mà núi đã làm nên buổi chiều

giấu đi mặt trời

thứ của chung duy nhất của tôi và em

3.

có những nụ hoa nở ra trên đôi môi người khác

sự hàm ơn

nuôi lớn tiếng cười ?

tất cả như chừng chưa rời tay mẹ

chút ngọt ngào bú mớm vẫn trên môi ?

4.

có những giấc mơ sinh ra trong bàn tay người khác

nỗi hàm oan

sinh thành tiếng khóc

tất cả đợi chờ giữa sớm mai mưa một mặt trời

ta cầm tay nhau

và rạng một nụ cười

5.

nếu như là một người lạ

những điều tôi nói ra hôm hôm trước

sẽ là dung tục

và nếu như con người không yêu nhau

thì sẽ không còn sự phản bội

mọi vết thương chỉ là vết sẹo của tai ương

6.

tôi đã từng bán rẽ một con đường cho bà bán rượu

sau lần thiếu nợ tôi đã không đi con đường đó nữa

giật mình nghĩ mãi về sau

không biết

mình sẽ bán thêm con đường nào nữa

7.

gối đầu trên bao thứ kinh thư

chẳng có giấc ngủ nào an lành

tắm gội bao nhiêu lần

để có một tấm lòng thanh sạch ?

8

.những tín hiệu số gởi đi trong không trung cũng mang mầm bệnh

ta cầu em vô nhiễm

chìa bàn tay ấm một buổi chiều

Read Full Post »

Older Posts »